Một Chén Rượu Độc Xa Nhà Muôn Dặm

Chương 116: Hình phạt lăng trì



Triệu Tề ngơ ngác và kinh hãi ngẩng đầu lên, nhìn về phía Triệu Hán Nguyên đang đứng trước mặt Phụng Minh đế.

Lão già khòm lưng ấy đang khoác trên mình bộ bào kỳ lân bằng lụa đỏ rực rỡ. Còn bản thân Triệu Tề chỉ có một mảnh vải gai trắng bọc thân, sau ngày hôm nay vạn sự đều chấm dứt, hoặc là bị kéo vào tử lộ, hoặc là bị tống đi lưu đày. Tóm lại, đúng như lời Ngọc Lâm nói, cả đời ông ta thế là xong rồi, trong khi ơn đức của thiên tử lại được ban cho kẻ đã chỉ thị ông ta làm điều ác một cách dễ dàng và vô lý đến thế.

Thật buồn nôn làm sao.

Lúc này ông ta vò nát bộ tù phục trên người, vừa nhục nhã vừa hổ thẹn, vừa hối hận lại vừa tự thương hại chính mình. Cảm xúc dâng trào lên lồng ngực, quả nhiên chỉ cần một câu đánh thẳng vào đầu: “Hãy tự cứu lấy mình,” thì giống như lửa đốt dưới đáy nồi, máu huyết sôi sùng sục.

“Là Triệu…”

Triệu Tề nhấc cánh tay chỉ thẳng vào Triệu Hán Nguyên, giọng đột ngột cao vút: “Là Triệu! Là Triệu…”

Triệu Hán Nguyên chỉ thẳng vào mặt ông ta, ngắt lời quát lớn: “Sợ tội mà dám bôi nhọ thượng quan, chẳng phải là chó điên sủa bậy hay sao! Ngươi còn chê tội mình chưa đủ nặng ư?”

“Ta không có! Không có…”

Triệu Tề nghẹn lại, cánh tay lập tức buông thõng, cổ họng như bị lửa thiêu, tâm trí một mảnh hỗn loạn. Dẫu cho cũng từng mười năm đèn sách, vì một kỳ khoa cử mà đọc hết gấm vóc chương đài, không phải hạng không có chữ nghĩa như Trương Dược, nhưng cũng vì hận và thẹn đan xen mà thần trí gần như sụp đổ.

Ngọc Lâm kiên quyết quỳ bằng đầu gối tiến về phía Triệu Tề hai bước, giữ chặt lấy cổ tay ông ta: “Đừng mắc bẫy, đừng tự hủy hoại mình.”

Triệu Tề ngẩn ngơ cúi đầu nhìn bàn tay đang đè trên cổ tay mình, ngón tay thon gầy, khớp xương còn mang vết thương cũ do chịu hình kẹp ngón. Chủ nhân của nó không màng đến lễ nghi nam nữ, vừa giữ chặt cổ tay ông ta, vừa giúp ông ta ổn định thân hình, trấn an cảm xúc đang hỗn loạn.

“Ông chỉ có một cơ hội này để chuộc lỗi với Trịnh Dịch Chi để giúp chính mình thôi.”

Nàng nói đoạn, nắm lấy cổ tay ông ta, mạnh bạo kéo một cái, lôi ông ta đến sát bên mình.

Bóng tối của thiên tử ngay trước mắt Triệu Tề, ông ta sợ hãi, mâu thuẫn và thực sự không cam tâm. Đồng liêu đứng đầy sảnh nhưng không một ai hiểu cho cảnh ngộ của ông ta, cũng chẳng ai thèm quan tâm đến cảm nhận của ông ta; mà lúc này người ở bên cạnh ông ta, ngược lại chính là cô nương cũng đang chờ bị hành quyết này.

“Đã chịu để người khác sai khiến làm điều ác thì đừng mong được chết già trên giường.”

Lời này vừa tàn nhẫn lại vừa thản nhiên. Triệu Tề nghiêng người, bàn tay vốn đang đè trên cổ tay ông ta không biết từ lúc nào đã đỡ lấy cánh tay ông ta, trợ giúp ông ta từ từ quỳ thẳng người lên.

Ngọc Lâm vẫn tàn nhẫn như thế, nhìn thẳng vào mặt Triệu Tề mà nói: “Nếu đợi đến lúc tư hình đổ xuống thân thì cũng chẳng khác gì bị diệt khẩu, ông chắc chắn sẽ chết một cách không minh bạch cũng không rõ ràng. Nơi này là minh đường của thiên tử, cũng là công đường duy nhất mà ông và ta có thể quỳ. Ông cũng là quan tư pháp, đừng có điên loạn, hãy nắm chắc điểm mấu chốt, đặt dấu chấm hết cho bản thân ông và ta một cách thật công bằng.”

Gió thổi tung mái tóc rối của Ngọc Lâm, bầu trời phía đông dần sáng lên, nắng sớm phá tan núi mây, ghé thăm Lương Kinh. Dưới ánh sáng ấy, góc nghiêng của Ngọc Lâm in rõ trong mắt Triệu Hà Minh.

Một năm qua, nàng có thay đổi không?

Triệu Hà Minh nhìn thấy một sợi tóc bạc thấp thoáng trong những sợi tóc rối trước mặt nàng, nhưng điều đó không có nghĩa là một bông hoa đang tàn héo. Nàng chỉ là rũ bỏ sự che chở, hoàn toàn trưởng thành, trưởng thành đến mức khiến những người xung quanh cảm thấy an tâm vì có nàng.

Thực tế, nàng vốn chẳng hề thay đổi, vẫn là Ngọc Lâm năm nào dù biết sẽ chết nhưng vẫn kiên quyết cởi áo bảo vệ Lưu thị. Nàng không hề tàn lụi vào khoảnh khắc cởi áo ấy, ngược lại, chính vào ngày đó, nàng lại lặng lẽ nở rộ. Một bông hoa sắc nhạt nhưng hương thơm toả ra lại quá đỗi nồng nàn, tuyệt diệu.

Y không nỡ bẻ cành, nhưng lại muốn chúc phúc cho nàng.

Những lời tàn nhẫn kia giống như cạo xương trị độc, xoa dịu sự hỗn loạn của Triệu Tề. Ông ta nghẹn họng nuốt khan một cái, chậm rãi quỳ thẳng người, lên tiếng: “Vụ án gian lận của Trịnh Dịch Chi là do ta và Học chánh quan cấu kết, cố ý xử oan. Nhưng hành động này không phải bản ý của Triệu Tề ta mà là do thượng quan chỉ thị.”

Nói xong, ông ta nhìn chằm chằm vào Triệu Hán Nguyên: “Thượng quan vì bảo vệ con cháu thân tộc mà xúi giục ta xử oan cống sinh Trịnh Dịch Chi. Đạo văn chương mang theo đó căn bản chưa từng được đưa ra công đường xét xử kỹ lưỡng dẫn đến nghịch ngôn trong đó bị che giấu, mông muội quân phụ, nhục mạ thiên tử. Triệu Tề ta quả thực đáng chết, nhưng cái nha môn pháp ti đục ngầu cả bầu trời ấy không nên chỉ có một mình Triệu Tề ta phải chết.”

Mao Hành hỏi: “Ai chỉ thị?”

Triệu Tề lại nhấc tay chỉ về phía Triệu Hán Nguyên, nhưng tay chưa kịp giơ thẳng thì trước mặt Triệu Hán Nguyên đã có một người bước ra chắn ngang. Cùng là bộ bào kỳ lân bằng lụa đỏ, sợi chỉ vàng trên bổ phục phản chiếu ánh nắng ban mai làm lóa mắt Triệu Tề.

“Thượng quan của Hình ti chỉ có một mình Triệu Hà Minh ta thôi.”

Ngọc Lâm xoay người, thấy Triệu Hà Minh thản nhiên vén quan bào, dưới ánh mắt kinh ngạc của phụ thân mình, y quỳ sụp xuống đất.

“Ta chính là chủ mưu, Mao khanh đại nhân, không cần hỏi thêm nữa.”

Y nói xong liền nhìn sang phía Ngọc Lâm qua vai Triệu Tề, nhưng miệng lại tâu: “Thần xin được cách chức, vào ngục đợi luận tội.”

Triệu Hán Nguyên vội vàng bước tới trước mặt Phụng Minh đế: “Bệ hạ… xin bệ hạ hãy nể mặt Triệu phi nương nương mà…”

“Ngươi cút ra cho trẫm!”

Phụng Minh đế bước hai bước tới trước mặt Triệu Hà Minh, giọng rít qua kẽ răng: “Triệu Hà Minh, ngươi điên rồi sao?”

Lúc này Triệu Hà Minh mới chậm rãi dời ánh mắt khỏi người Ngọc Lâm, y nói với Phụng Minh đế: “Thần không thể trơ mắt nhìn thuộc hạ chịu oan khổ.”

Phụng Minh đế cười lên sằng sặc, nhướng mày giận dữ mỉa mai: “Chiếc ô của bách quan?”

Triệu Hà Minh cụp mắt: “Đó là danh hiệu bệ hạ ban cho, thực tế Triệu Hà Minh thần không xứng với danh hiệu ấy. Xin bệ hạ đừng vì tình riêng với cô mẫu mà hãy xử trí thần một cách công bằng.”

Phụng Minh đế lùi mạnh một bước, quát: “Lột quan bào của y ra trước cho trẫm, lôi ra khỏi Thần Vũ Môn.”

Triệu Hà Minh và Ngọc Lâm gần như đồng thanh hỏi: “Không cần vào ngục sao?”

“Trẫm…” Thiên tử sợ nhất điều gì? Sợ nhất là những quan viên đã tự tuyên án tử cho chính mình, cái hạng người đó thực sự dồn hết sức lực chỉ để chết một lần, lời gì cũng dám nói. “Trẫm lệnh cho y tại gia chờ định tội…”

Ngọc Lâm nói: “Mưu nghịch, đại bất kính đều là một trong mười tội ác đã định trong luật.”

“Tiện…”

“Bệ hạ!”

Tiện nhân. Hai chữ thô bỉ này Phụng Minh đế suýt chút nữa đã thốt ra, may mà bị Triệu Hà Minh kịp thời ngăn cản. Sau đó y áp hai tay xuống đất, trán chạm vào mu bàn tay, dập đầu tâu: “Ngọc Lâm nói không sai, mười tội ác không nằm trong diện đại xá, không thể tại gia chờ định tội.”

“Ngươi đang lảm nhảm cái gì thế?” Tâm trí Phụng Minh đế hỗn loạn, đi tới đi lui, thậm chí dẫm lên mu bàn tay Triệu Hà Minh mà không tự biết: “Trẫm cho ngươi tại gia chờ định tội thì ngươi cút về cho trẫm, ngươi…”

Một trận cuồng phong từ trên trời đổ xuống, thổi áo mũ bách quan bay phần phật. Tiếng gió rít vào tai, Phụng Minh đế nói gì Triệu Hà Minh không nghe rõ, nhưng giọng nói của nữ tử vốn dĩ sắc sảo, vẫn rạch tan tiếng gió hỗn loạn, lọt vào tai mỗi người.

“Bệ hạ điên rồi sao?”

Bách quan đều nhìn về phía Ngọc Lâm, mắt Ngô Lũng Nghi đã ngân ngấn lệ. Khắp thiên hạ này, ai ai cũng muốn sống tốt, ai ai cũng muốn đối đãi tốt với bản thân, người cầu an mong sau này sinh con đẻ cái, con cháu đầy đàn, chết già trên giường, hương hỏa mãi kế truyền; kẻ cầu danh dù có chết vì can gián cũng phải đánh bóng bản thân, ra vẻ hiền đức không sợ chết, lưu danh thiên cổ. Có ai lại không cần yên ổn cũng chẳng cần thanh danh, đi chất vấn thiên tử một câu: “Điên rồi sao?”

“Đạo Luật Cáo của Đại Lương là do tội nữ khởi thảo cho bệ hạ, đích thân bệ hạ ban hành, giờ đây bệ hạ lại không công nhận Lương Luật, không màng đại lễ.” Nàng vừa nói vừa mỉm cười gật đầu: “Bệ hạ điên rồi sao?”

“Ngươi… ngươi nói cái gì?” Phụng Minh đế siết chặt hai tay, khớp xương kêu răng rắc, nhưng không hiểu sao, ngài lại không dám nhìn vào cô nương đang quỳ trước mặt mình.

“Bệ hạ điên rồi sao?” Đã dám hỏi thì dám trả lời. Ngọc Lâm cao giọng, nghiêng đầu nhìn vị thiên tử đang đứng nghiêng mình kia, hỏi đến lần thứ ba.

Phụng Minh đế chậm rãi xoay mặt lại, khuôn mặt mà ngài càng lúc càng thấy quen thuộc ấy từng chút từng chút một chiếm trọn tầm mắt ngài. Đã có lần, ngài cũng từng hỏi khuôn mặt ấy như thế— Nàng điên rồi sao? Ta là phu quân của nàng, là bầu trời của nàng, nàng muốn lật đổ bầu trời của chính mình, nàng điên rồi sao?

Hôm nay ngay tại Kim Môn, mọi thứ như là quả báo. Năm xưa ngài đã b*p ch*t tiếng nói của Triệu Hồ Linh, giờ đây ngài cũng như bị bàn tay vươn ra từ dòng nước sông Úc Châu kia thắt chặt cổ họng, không phát ra nổi một âm tiết nào.

“Chẳng trách được.” Ngọc Lâm cười khẽ.

Cả Kim Môn, bách quan đứng dàn thành trận, ngoài tiếng gió ra chỉ nghe thấy giọng của một mình Ngọc Lâm. Trong đầu nàng thoáng qua một khuôn mặt lạnh nhạt. Thật đáng tiếc, vào lúc này, tại sao Trương Dược lại không có ở đây? Nếu hắn ở nơi này, nếu hắn đứng dưới ánh nắng sớm tại Kim Môn nhìn thấy Ngọc Lâm, rồi nghe thấy những lời nàng sắp nói sau đây, thì đời này hắn còn cứu vãn gì được nữa? Hắn chỉ có thể suốt một đời một kiếp, giữ cho thân tâm thanh tịnh, cô độc mà thủ thân chính mình.

“Chẳng trách được.” Ngọc Lâm đối diện với Phụng Minh Đế, cũng đối diện với ngọn gió dài tạt vào mặt. “Nếu không phải điên loạn, sao lại có mật chỉ cho Chỉ huy sứ của Trấn phủ ti Trương Dược diệt khẩu đồng khoa khảo Hàn Tiệm?”

“Câm miệng…”

“Nếu không phải điên loạn, tại sao lại bao che ngoại thích, coi mạng sống của trăm họ như cỏ rác?”

“Trẫm bảo ngươi câm miệng…”

“Nếu không phải điên loạn, cớ sao có thể biến chiếu ngục thành hình trường của riêng thiên tử?”

“Ngươi… tiện nhân…”

“Sao có thể ép ác quan phải tự nhận tội, nhưng muốn chết mà chết không xong? Sao có thể thân làm thiên tử nhưng lại vứt bỏ bọn ta nơi luyện ngục, khiến người đời cầu sống không được, cầu chết chẳng xong?”

“Câm miệng! Câm miệng! Câm miệng!” Phụng Minh đế lảo đảo lùi lại, gần như va vào người Dương Chiếu Nguyệt, gào thét: “Câm miệng ngay!”

Ngọc Lâm nhắm mắt lại, khoảnh khắc này nàng thấy nhẹ nhõm chưa từng có, nhẹ nhõm đến mức nàng bằng lòng buông thả bản thân để nghĩ về tương lai của chính mình. Tương lai với người mình yêu, tương lai với Trương Dược. Việc có xây dựng từ đường hay không, đó đều là lời nói đùa. Sinh con đẻ cái? Nếu tính tình của Trương Dược đối với nàng vẫn như xưa thì không phải là không thể bàn bạc.

Chao ôi, nói thế nào đi nữa thì lúc này thật sự đáng tiếc. Tại sao Trương Dược lại không ở ngay trước mắt nàng, hắn đã đi đâu rồi? Hắn có nghe thấy tiếng lòng của nàng hay không? Hắn có biết những gì nàng làm hôm nay không? Hắn có vì sự hiện diện của nàng mà buông tha cho cuộc đời loạn lạc đau khổ của chính mình hay không? Nàng nhớ hắn quá, mong sao hắn có thể sống thật tốt.

Nghĩ đoạn, nàng khẽ nở nụ cười. Nhưng nỗi nhớ nhung dừng lại ở đó, lời của nàng vẫn chưa nói hết.

“Nếu ta im miệng, bệ hạ còn có thể nghe thấy âm thanh gì nữa đây?”

Phụng Minh đế quét mắt nhìn khắp văn võ cả triều, hàng nghìn hàng vạn bộ bổ phục hình cầm, thú ấy giống như đột nhiên sống lại, nhe nanh múa vuốt lao về phía ngài. Thế nhưng xung quanh lại là một mảnh tĩnh mịch, không một ai lên tiếng.

Thiên tử không thể bị sỉ nhục trước mặt, cũng không thể bị mắng chửi vào mặt. Nhưng nếu thực sự muốn quở trách thiên tử thì nên làm thế nào?

Im lặng. Chỉ có im lặng mà thôi.

Phụng Minh đế trong mảnh im lặng này nghe rõ mồn một vô số âm thanh sắc nhọn như những mảnh kim loại lạnh lẽo cọ xát vào nhau, từng đợt từng đợt khoan vào não ngài.

“Nói đi…” Phụng Minh đế chỉ vào bách quan: “Các ngươi đang nghĩ gì? Trẫm bảo các ngươi nói! Nói đi…” Ngài vừa nói vừa ho mạnh một tiếng, một vị tanh ngọt dâng lên, ngài chỉ đành bịt mũi miệng, dồn dập nuốt xuống, cố gắng nuốt ngược ngụm máu tanh đó vào trong.

Ngọc Lâm nhìn Mao Hành, khẽ nói: “Mao đại nhân, thực ra vẫn có một câu có thể nói được đấy.”

Mao Hành cúi đầu: “Câu gì…” Lời chưa dứt, ông bỗng nhiên phản ứng lại được.

Thực tế đến nay ông vẫn có phần ghét Ngọc Lâm, ghét sự càn rỡ và xảo quyệt của nàng, nhưng ông lại không thể không thừa nhận, nàng vừa bình tĩnh vừa dũng cảm, sự nhạy bén ấy vượt xa các vị quan công. Mao Hành lắc đầu, cầm hốt tiến lên, dõng dạc nói: “Xin bệ hạ bảo trọng long thể.”

Phụng Minh đế bịt ngực quay người lại thì nghe thấy câu tiếp theo nối gót: “Thần xin bệ hạ lấy giang sơn làm trọng, tấu xin bệ hạ sớm lập trữ quân.”

Câu này vừa thốt ra, Phụng Minh đế không thể nén nổi cơn buồn nôn trong ngực nữa, một ngụm máu bẩn nôn ra đất, cả người cũng không trụ vững được nữa. Trước khi mất hết thần trí, ngài chỉ tay về phía Ngọc Lâm, thốt ra lời cuối cùng: “Lập tức… xử tử ả… lăng trì… lăng trì!”