Đúng như lời Trương Dược đã nói, Ngũ thành Binh mã ti vẫn chưa nhận được tin Ngọc Lâm bị cướp đi. Lệnh bài Trấn phủ ti của Trương Dược thông suốt không trở ngại, phá tan mọi chốt chặn trên đường phố Lương Kinh, xuyên thẳng qua Thủy Quan Môn.
Người đi đường bên trong và ngoài cổng thành lũ lượt né tránh. Ngọc Lâm ở trên lưng ngựa ngoái đầu lại, thấy sau lưng tường thành cao ngất, cờ xí tung bay, toán người ngựa đuổi theo nàng lúc này mới vừa chạy tới trước cổng thành, trơ mắt nhìn Thấu Cốt Long chở theo Ngọc Lâm và kẻ cướp tù lao vào rừng ngô đồng trải dài bên cạnh quan đạo.
Trong khu rừng ngàn cây vạn cành, theo gió dấy lên vạn tầng sóng lá, thế nhưng giữa đợt rét tháng ba trái mùa này, lá non chỉ có thể ẩn nhẫn sắc xanh. Ngọc Lâm nhìn những tán cây không ngừng lướt qua bên cạnh, chúng giống như từng đôi cánh xanh khổng lồ, dịu dàng và nhẹ nhàng bao bọc lấy nàng.
Trời đất rộng mở, mây tan nắng rạng, tuy nàng vẫn còn mặc bộ tù phục mỏng manh nhưng dần dần cũng không còn cảm thấy lạnh nữa.
Ngọc Lâm nhắm mắt lại, mặc cho luồng gió từ thân ngựa cuốn lên từng đợt lùa qua lớp áo. Chẳng bao lâu sau, theo nắng lên sương tan, rừng cây trở nên sáng sủa, hai người một ngựa phi nước đại ra khỏi con đường rừng. Ngọc Lâm dần nghe thấy tiếng nước chảy róc rách, đó là hào nước bao quanh tường, tường cao Khánh Dương đã ở ngay trước mắt hai người.
“Buông ta ra đã.”
Trương Dược ghì dây cương, Thấu Cốt Long dừng lại vững vàng trước hào nước.
Ngọc Lâm ở phía sau lại chẳng hề đáp lại hắn, chỉ có hơi thở ấm áp từng đợt từng đợt thấm vào lớp vải áo nơi thắt lưng hắn. Trương Dược cúi đầu, thắt lưng vẫn bị xiềng xích của nàng siết chặt, ‘xiềng xích’ ấy cứ thế chân thực quấn quýt lấy hắn, giống như một con rắn vô tình vô nghĩa nhưng lại có thể lấy mạng hắn bất cứ lúc nào.
Trương Dược ngẩng đầu, mặc cho sợi xích sắt lạnh lẽo siết lấy eo mình.
“Nàng rốt cuộc muốn thế nào?”
Trương Dược siết chặt dây cương, nhìn hình phản chiếu dưới hào nước. Ngọc Lâm ở sau lưng hắn, trong nước chỉ thấy bóng một người một ngựa.
“Nàng có biết nàng đối xử với ta như vậy, ta chịu không nổi không?”
Nói xong câu này, yết hầu hắn khó khăn cử động, người phía sau lại hỏi một cách gần như bá đạo: “Nhưng ta đã làm gì chàng đâu?”
“Ta…”
Trương Dược cúi đầu nhìn xuống thắt lưng mình, tiếng nước chảy róc rách che lấp đi phần nào giọng nói, khiến hắn một lần nữa thốt ra lời thật lòng.
“Trên người ta thấy khó chịu lắm.”
Hơi thở vốn có quy luật phía sau đột nhiên ngưng trệ. Trương Dược hiểu, Ngọc Lâm đã nghe ra nghĩa đen của câu nói này, mà bản thân nó cũng chỉ có nghĩa đen mà thôi.
“Ta muốn có được nàng.”
Đuôi ngựa phe phẩy nhẹ, dường như nó cũng kinh ngạc trước sự thẳng thắn của chủ nhân mình, đồng thời cũng lo lắng cho sự l* m*ng của hắn.
Gió rừng thổi nhẹ vạt áo của Ngọc Lâm, nhưng không thổi động được bộ đồ dạ hành bó sát kia. Người mặc bộ đồ giống như một hòn than bốc cháy từ bên trong, bề ngoài còn lạnh nhưng lại ẩn giấu một luồng chân thành nóng bỏng.
“Không phải lần đầu tiên, mà là rất nhiều lần rồi, ta muốn có được nàng. Nhưng nàng đã cứu ta, nàng cứu ta rất nhiều lần nên ta không thể…”
“Không thể là nghĩa gì?”
“Nàng đừng có ngắt lời ta.”
Trương Dược cứ nghĩ mình đã trấn áp được sự xảo quyệt của Ngọc Lâm, nhưng không ngờ người sau lưng hắn lúc này cũng có chân tình. Một chiếc lá ngô đồng khô sót lại của mùa xuân rụng xuống từ trên đỉnh đầu hai người đáp xuống hào nước, nó xoay tròn chứ không trôi đi, giống như Trương Dược đang chần chừ lúc này.
“Ta… cuối cùng nhất định sẽ bị xử tử.”
Trong lúc nói, hắn vẫn nhìn xuống thắt lưng mình, giọng nói bình ổn nhưng mang theo ba phần tự hạ thấp và sự cô độ vô tận.
“Nên thân thể ta không có cái phúc phận được ở bên nàng. Nhưng ta đê hèn, ta không nhịn được. Nếu nàng muốn ta bình tĩnh bảo vệ nàng thì nàng đừng chạm vào ta một cách không kiêng dè như thế.”
“Chàng đối với ta không hề đê hèn.”
Dứt lời, xiềng xích nơi thắt lưng hắn bỗng nhiên nới lỏng rồi rơi xuống đầu gối hắn, thay vào đó là một đôi bàn tay ấm áp mềm mại.
“Ta cũng muốn có được chàng.”
Trong phút chốc, Trương Dược cảm thấy cái nơi ‘vô sỉ’ kia thật đau đớn. Dẫu cho cả đời này hắn đã chịu qua vô số đao kiếm roi gậy, ngũ quan vốn đã tê liệt, nhưng khi nghe nàng nói: “Ta cũng muốn có được chàng,” vào khoảnh khắc ấy, hắn vẫn bị cơn đau như lửa đốt ép đến mức cứng đờ cả cổ và sống lưng, cả người giống như một thanh củi sắt khô khốc, giữa trời đông giá rét, tự mình thiêu đốt chính mình.
Tiếc là hắn không hiểu, cơn đau bỏng rát ấy đến từ sự nhẫn nại gần như cố chấp của hắn đối với Ngọc Lâm. Phải rồi, đây là thói quen của hắn, từ nhỏ đến lớn hắn luôn nhẫn nhịn: nhịn cơn buồn nôn để giết người, nhịn sự ghê tởm để không đi tìm cái chết, nhịn đến tận bây giờ. Ngoại trừ một cái miệng chưa khai hóa dám thốt ra những lời ngông cuồng với Ngọc Lâm, hắn còn có thể làm gì?
Có lẽ, còn có thể vì nàng mà chết.
Trương Dược cứng nhắc xoay cổ, liếc nhìn Ngọc Lâm đang gục trên lưng mình, sau đó hắn ngửa đầu nhắm mắt, ép ra mọi tà niệm và đau đớn khỏi cơ thể. Chỉ khi thân tâm sạch sẽ, hắn mới có thể bình tĩnh.
Hắn nhất định phải bình tĩnh bảo vệ Ngọc Lâm.
“Xuống ngựa thôi.”
Hắn vừa nói vừa nhẹ nhàng gỡ những ngón tay của Ngọc Lâm ra. Hắn xoay người xuống ngựa sau đó đỡ Ngọc Lâm xuống. Thế rồi hắn vỗ vỗ đầu ngựa, dặn dò: “Dẫn những kẻ đuổi theo kia ra khỏi thành tới chỗ khác rồi quay về Trấn phủ ti đi, Lý Hàn Chu sẽ trị thương cho mi. Đừng nghĩ đến chuyện quay lại tìm ta nữa.”
Thấu Cốt Long dụi đầu vào vai Trương Dược, quanh quẩn không chịu đi. Trương Dược dứt khoát gạt đầu nó ra, lạnh mặt nói: “Mi là súc vật, người có tội nhưng mi lại không có lỗi, sau này dù thế nào cũng phải sống cho tốt.”
Nói xong, hắn giơ tay quất một roi vào lưng ngựa. Thấu Cốt Long tung cao vó nhưng không hề hí lên, phi nhanh vào rừng ngô đồng.
Trương Dược nhìn Thấu Cốt Long biến mất trong rừng, lúc này mới nhấc tay Ngọc Lâm lên, vén ống tay áo nàng, vừa kiểm tra xiềng xích vừa nói: “Vào trong tường Khánh Dương rồi tìm cái gì đó thuận tay, ta giúp nàng cạy ra.”
Ngọc Lâm nhìn về phía hào nước quanh thành: “Ta không biết bơi. Đeo theo gông xiềng thế này mà trèo tường thì lại càng…”
“Thân thủ của nàng thế nào ta biết rõ. Cứ đi theo ta là được, nhưng nàng đừng có lơ là. Tuy tường cao Khánh Dương tạm thời là nơi Binh mã ti không tra tới được, nhưng chuyện bên trong tường có chút kỳ quái, ta còn phải dựa vào nàng.”
Ngọc Lâm đi theo Trương Dược vòng sang bức tường phía tây, ngưng thần hỏi: “Vậy trước đây chàng đã từng vào trong chưa? Bên trong rốt cuộc thế nào?”
Trương Dược nói: “Tường cao Khánh Dương chỉ có một cửa có thể vào và được canh phòng rất nghiêm ngặt. Mà tường cao mười mét, lại không có chỗ nào để leo trèo hay mượn lực. Trước đây nàng nói muốn ta đưa nàng vào trong, ta đã một mình đến dò xét ba lần, nhưng chỉ để tìm chỗ đột nhập chứ chưa xem kỹ bên trong. Ngày hôm qua ta suy đi tính lại, chỉ có nơi này là có thể cho nàng tạm lánh thân, vì thế phải tìm hiểu rõ tình hình bên trong từ trước. Vậy nên trước khi vào bên trong, ta đã hỏi Đỗ Linh Nhược về tình hình trong đó, hắn nói người trong phủ tiền Thái tử tổng cộng có một trăm người bị giam, trừ đi quyến thuộc con cái bốn mươi người, còn lại hơn sáu mươi phủ nô. Thế nhưng, theo những gì ta dò xét đêm qua, bên trong bức tường không chỉ có hơn một trăm người đó.”
“Không chỉ?”
“Đúng vậy.” Trương Dược đáp: “Theo ta ước tính, trong bức tường này có ít nhất hai trăm người.”
“Hai trăm người… tức là nhiều hơn trong sổ sách hơn một trăm người…”
Ngọc Lâm lập tức nhớ lại câu nói Trương Mẫn đã nói với nàng trước cửa Binh mã ti: “Muội không hiểu đâu, không đủ…”
Trương Dược quay đầu: “Nàng nói gì cơ?”
Ngọc Lâm đáp: “Tháng trước thiên tử không muốn nuôi dưỡng di tộc của tiền Thái tử nữa, đẩy trách nhiệm sang Hộ bộ. Hộ bộ không muốn chi tiền mà cũng chẳng có tiền mà chi, vì thế Triệu Hán Nguyên đấu trí với thiên tử, cố ý bỏ đói những người trong tường cao Khánh Dương để kích động dân phẫn ép ngược lại thiên tử. Ta kéo xác về thành, A Mẫn tỷ tỷ đến Binh mã ti nhận xác, ta sợ tỷ ấy lỡ lời nên an ủi tỷ ấy rằng những người đó không phải chết đói mà là bị cố tình cắt nguồn nước uống khiến cơ thể khô cạn mà chết. Cho nên lương thực nước uống trong tường cao Khánh Dương đáng lẽ vẫn đủ nuôi dưỡng di tộc tiền Thái tử. Thế nhưng, trước cửa Binh mã ti, Trương Mẫn lại nói với ta một câu: Muội không hiểu đâu, không đủ.”
Trương Dược dừng bước: “Nghĩa là sao?”
Ngọc Lâm ngẩng đầu nói: “Nghĩa là, A Mẫn tỷ tỷ biết lai lịch của hơn tám mươi người kia, Hứa chưởng ấn chắc cũng biết. Với tư cách là Chưởng ấn thái giám của Ti Lễ Giám, bao nhiêu năm qua ông ấy giả vờ đặt gia sản ở Úc Châu, thực chất sự thật về việc ông ấy trắng tay là toàn bộ gia sản đều đã đổ vào trong tường cao Khánh Dương cho hơn một trăm người dư ra đó. Nội đình không chu cấp, Hộ bộ không chịu quản, họ căn bản không nuôi nổi hơn hai trăm con người đó.”
Ngọc Lâm vừa nói vừa lặp lại lời Trương Mẫn một lần nữa: “Không đủ, quả thực không đủ… Như A Mẫn tỷ tỷ nói, tường cao Khánh Dương thực sự không trụ được lâu.”
Sống lưng Trương Dược lạnh toát: “Hèn gì Trương Mẫn mới đến buổi thi hội thơ của Giang phủ ở trà xá Bích Hồng, hèn gì tỷ ấy mới lỡ viết bài văn gian lận. Tỷ ấy thật là… chẳng lẽ tỷ ấy không biết, chút vàng bạc mà Giang gia bỏ ra mua đường cho con cháu đối với sinh kế của trăm con người này cũng chỉ là muối bỏ bể hay sao!”
Ngọc Lâm vội hỏi: “Vậy người bên trong lúc này thế nào?”
Trương Dược nói: “Vẫn còn nước và thức ăn cầm cự. Thế nhưng… không đúng…”
Ngọc Lâm hỏi: “Chàng cảm thấy tiền bạc Giang gia đưa cho A Mẫn tỷ tỷ thực chất không đủ cầm cự đến hôm nay sao?”
“Phải…”
Ngọc Lâm không giải đáp thắc mắc của Trương Dược mà chỉ nói ba chữ: “Hứa Tụng Niên.”
“Cũng không đúng.” Trương Dược ngắt lời: “Ông ấy lấy đâu ra tiền nữa?”
Ngọc Lâm im lặng một hồi, bỗng nói: “Nhưng ông ấy có một chiếc chìa khóa, chìa khóa kho Nội đình…”
“Nếu ông ấy làm vậy, ông ấy thực sự không cần mạng nữa rồi!”
Trương Dược càng nói sống lưng càng lạnh, xoay người lại: “Bây giờ ta không nghĩ được nhiều thế, ta chỉ muốn làm rõ trước xem hơn một trăm người kia rốt cuộc là ai.”
Ngọc Lâm đứng sau lưng Trương Dược, nhìn về phía tường cao Khánh Dương ngay trước mắt: “Vậy thì phải vào trong, đích thân dò hỏi một chút thôi.”
—
Phía bên kia, Thấu Cốt Long xuyên qua rừng ngô đồng, dắt mũi đám sai dịch và đám người của Binh mã ti chạy vòng quanh đến chóng mặt. Đến lúc hoàng hôn, cả nhóm quay về Thủy Quan Môn mới thấy con ngựa trắng đang cúi đầu gặm cỏ trước cổng, trên lưng ngựa đâu còn bóng dáng Ngọc Lâm và kẻ cướp tù.
Chỉ huy sứ của Binh mã ti là Vương Sung nói với Ngô Lũng Nghi: “Ta thấy kẻ cướp tù chính là tên ở Trấn phủ ti kia. Mẹ kiếp, cưỡi ngựa của chính mình đi cướp tù, còn mặc bộ đồ dạ hành che mặt, làm sao, bộ đồ đó đẹp lắm à, ra vẻ ta đây quá nhỉ. Cái đồ chó má ấy, hắn chẳng buồn diễn nữa, coi tất cả chúng ta là lũ ngu mà đùa giỡn! Ồ, cứ như mỗi mình hắn có bản lĩnh, một người một ngựa cướp khâm phạm tử tù ngay giữa phố, hắn định làm gì, tạo phản đấy hả?”
Đỗ Linh Nhược lườm Vương Sung một cái: “Ngươi là đang mắng Trương chỉ huy sứ hay là đang khen huynh ấy thế? Huynh ấy lợi hại là thật, còn một lũ các ngươi chỉ biết ăn uống vui chơi, suốt ngày mồm mép anh hùng, rốt cuộc đến một mình Trương Dược cũng không làm gì nổi, đừng quên huynh ấy còn mang theo một phạm nhân đeo đầy xiềng xích đấy. Các ngươi tính là cái gì, đợi bệ hạ tỉnh lại, xem ta có hặc tội mấy người các ngươi không.”
Nói xong, hắn mặc kệ Vương Sung đang tức đến tím mặt, quay sang Ngô Lũng Nghi nói: “Nô tì lúc này ra ngoài là muốn thưa với đại nhân một tiếng. Nay bệ hạ không được khỏe, Triệu các lão và mọi người đều đang ở phòng trực ngoài Văn Uyên Các chờ triệu kiến. Ngài ở bên ngoài, bọn ta là nội giám thực sự không yên tâm, mời ngài vào trong thì hơn.”
Ngô Lũng Nghi nói: “Ngươi sợ ta cứ nhìn chằm chằm vào kẻ đào phạm kia không buông chứ gì?”
Đỗ Linh Nhược khựng lại, nhưng nghe Ngô Lũng Nghi lảng sang chuyện khác, hỏi: “Bệ hạ rốt cuộc thế nào?”
Đỗ Linh Nhược bấy giờ mới lắc đầu: “Lúc này nguy hiểm, nô tì cũng chẳng màng đến sống chết lợi hại, đành mạo muội nói với ngài vậy. Các thái y của Thái y viện lúc này đều túc trực ngoài tẩm cung, nhưng tình hình không tốt, lúc thì hôn mê, lúc thì tỉnh táo đôi chút. Hiện tại Chưởng ấn của bọn ta đang gượng bệnh tới trông nom, nếu có tin tức gì, ta sẽ quay lại phòng trực báo với các vị đại nhân.”
Nói xong hắn chắp tay: “Ta xin phép về trước.”
—
Trong tẩm điện của thiên tử, bốn chậu than hồng được đốt liên tục. Hơi nóng trong điện hun nóng cả người, cửa chỉ mở hé một khe nhỏ, luồng khí nóng lạnh đối lưu tạo nên những cơn gió lùa không nhỏ xuyên qua cửa.
Hứa Tụng Niên khắp mình đầy thương tích, gần như là bò dậy từ giường bệnh, quấn chặt chiếc áo choàng dày, gượng gạo trụ đến lúc lên đèn. Người của Thái y viện bưng đến không biết là thang thuốc thứ bao nhiêu, Hứa Tụng Niên đón lấy, ngón tay run rẩy suýt làm đổ.
Dương Chiếu Nguyệt vội tiến lên nói: “Hay là ngài đi nghỉ một lát đi, để nô tì hầu hạ.”
Hứa Tụng Niên lắc đầu, đảo mắt nhìn đám cung nhân, bỗng hỏi một câu: “Trần Kiến Vân đâu rồi?”
Dương Chiếu Nguyệt lắc đầu: “Cái này… nô tì đã xuống phòng trực hỏi qua, Trần bỉnh bút hôm nay hình như ở bên ngoài, vẫn chưa vào cung…”
Trong lòng Hứa Tụng Niên dâng lên một dự cảm chẳng lành, dặn dò: “Đi tìm hắn lần nữa, nhất định phải tìm bằng được rồi đưa đến gặp ta.”
“Rõ…”
Dương Chiếu Nguyệt xoay người đi. Hứa Tụng Niên gượng thân hình đầy thương tích đẩy cửa điện ra. Bên trong mùi thuốc, mùi than hun đến mức ông nhất thời cảm thấy đầu nặng chân nhẹ. Ông vừa định tiến lên thì nghe Phụng Minh đế trên giường nói: “Hứa Tụng Niên ở lại, những người còn lại ra ngoài hết đi…”
Hứa Tụng Niên vội nói: “Bệ hạ lúc này sao có thể không có người hầu hạ được ạ.”
“Ha ha…” Phụng Minh đế cười khản đặc: “Chỉ lúc này thôi, trẫm vẫn chưa chết được đâu…”
Các cung nhân phi tần túc trực bên giường nghe vậy đều đứng dậy lui ra ngoài. Xung quanh nhất thời chìm vào tĩnh lặng, lửa than nổ lách tách.
Phụng Minh đế bỗng hỏi: “Bên ngoài có phải lại dâng lên rất nhiều tấu chương, bảo trẫm sách lập trữ quân không…”
“Khởi bẩm bệ hạ… không có…”
“Phì!”
Phụng Minh đế cười khụ khụ: “Trẫm biết, bọn chúng đang cười nhạo trẫm, chờ thay triều đổi đại để chúng có dịp lập môn hộ khác. Trẫm khỏe lắm, khỏe lắm! Con trai của trẫm sắp chào đời rồi, trẫm sẽ đem tường cao Khánh Dương đốt sạch bằng một mồi lửa!”
“Bệ hạ!” Bát thuốc trong tay Hứa Tụng Niên rơi xuống đất. Ông bỗng ngẩng đầu lên, chẳng biết Phụng Minh đế đã đứng dậy từ lúc nào, lảo đảo đi về phía ông.
“Trẫm đáng lẽ không cần đốt bọn chúng, bọn chúng đáng lẽ nên từ từ chết đói trong tay Hộ bộ. Trẫm giết hết lũ người ở Hộ bộ là thiên hạ thái bình, người người ca ngợi trẫm báo thù cho huynh trưởng, thương xót hậu duệ của huynh trưởng! Nhưng sao lũ người này mãi mà không chết đói hả? Hửm?”
Hứa Tụng Niên phủ phục quỳ xuống: “Có lẽ là Hộ bộ…”
“Hộ bộ cái rắm! Lũ ăn cháo đá bát ở Hộ bộ đều là vây cánh của Triệu thị, nắm tiền của thiên hạ để nuôi hết đám thê thiêp này đến thê thiếp khác, đẻ ra hết lũ súc vật này đến súc vật khác, xây từ đường trông như tông miếu của trẫm vậy, chúng chịu nuôi người trong tường cao Khánh Dương sao? Chúng không đâu!”
Lòng Hứa Tụng Niên lạnh toát.
Phụng Minh đế cười âm hiểm: “Nhưng Hứa Tụng Niên ngươi nhân từ quá mà. Ngươi là một tên nô tì hèn mọn đến cái gốc rễ cũng chẳng còn, vậy mà cũng đòi nuôi dưỡng hậu duệ của Tiên đế. Có phải ngươi tưởng trẫm chỉ có mình ngươi là nô tì không? Có phải ngươi tưởng vào lúc trẫm mới đăng cơ, ngươi dẫn theo Trương Dược thay trẫm bình định triều đường thì Hứa Tụng Niên ngươi công lao cao ngất trời không? Trẫm nói cho ngươi biết! Ngươi chỉ là một con chó thiến, không đúng, ngươi còn không bằng chó! Ngươi lấy tiền của trẫm đi nuôi lũ tàn dư ở tường cao Khánh Dương, ngươi tưởng sau này chúng sẽ lập bia cho ngươi, gọi ngươi một tiếng Á phụ sao?* Ngươi đúng là hão huyền! Ngươi đúng là đáng chịu thiên đao vạn quả! Trần Kiến Vân!”
*Á phụ: từ dùng để gọi tôn xưng người nào đó chỉ kém quan trọng hơn cha một chút thôi.
Trán Hứa Tụng Niên chạm đất, trong đầu vang lên một tiếng nổ lớn. Lúc này ông cuối cùng đã hiểu ra, tại sao kể từ khi Trần Kiến Vân bị giáng chức, ông rất khó gặp lại người này. Cuối cùng ông vẫn sơ suất, cuối cùng ông cũng không thể đấu lại chủ nhân của mình.
Thế nhưng lúc này ông không nghĩ đến chuyện cầu xin, mà cưỡng ép bản thân bình tĩnh để nhìn rõ cục diện, thử một lần cuối cùng xem có còn giúp được Trương Mẫn một tay hay không.
Trần Kiến Vân hiện thân từ sau rèm, đi đến bên cạnh Phụng Minh đế. Phụng Minh đế chỉ vào lưng Hứa Tụng Niên nói: “Nói cho hắn biết, ngươi đã tra được những gì. Rồi thay trẫm hỏi cho kỹ vị Chưởng ấn của các ngươi, rốt cuộc hắn đã lấy bao nhiêu tiền của trẫm để nuôi lũ tàn dư kia? Hắn rốt cuộc muốn chết thế nào để báo đáp ân quân!”