Ngoài thành, phía bên kia bức tường cao Khánh Dương, trời đã sẩm tối.
Đám binh lính Binh mã ti vốn bị Thấu Cốt Long dắt mũi đi sai hướng, lúc này cũng đã tỉnh ngộ lại. Họ đốt đuốc, không ngừng lùng sục dấu vết của Ngọc Lâm và Trương Dược trong rừng ngô đồng.
Trong bụi rậm sát tường phía tây, Trương Dược quan sát toán lính canh vừa rời đi để giao ca, hạ thấp giọng nói: “Sắp đổi ca rồi, đây là kẽ hở duy nhất… Nàng đang làm gì thế?”
Ngọc Lâm đang nỗ lực thu xếp xiềng xích trên cổ tay, trông còn gấp gáp hơn cả Trương Dược: “Cái này vướng víu quá.”
Trương Dược gỡ tay nàng ra: “Cầm như vậy không có tác dụng đâu, ngẩng đầu lên. Thấy cây ngô đồng phía trước không?”
Ngọc Lâm nhìn theo hướng tay hắn: “Ừm.”
Trương Dược nhìn lên ngọn cây, bình thản nói: “Để vây chết tường cao Khánh Dương, tất cả cây cao trong ngoài hào nước vốn đều bị chặt bỏ, nhưng mà…”
“May mà đó là cây ngô đồng.” Ngọc Lâm chậm rãi đứng dậy: “Phải leo lên sao?”
Trương Dược không phủ nhận, thuận thế nhấc sợi xích trên cổ tay nàng lên: “Dùng nó để mượn lực, ta đưa nàng lên.”
“Được.”
Nàng nói, ánh mắt đã khóa chặt vào tán cây ngô đồng khổng lồ. Ai mà ngờ được, chỉ nửa ngày trước, nàng còn sắp bị áp giải lên hình trường để chịu cực hình thiên đao vạn quả. Đôi khi, Trương Dược cũng không thể hiểu nổi nghị lực sống mãnh liệt đến thế của Ngọc Lâm. Dù bình thường nàng kén chọn ăn mặc, lại tự nhận không biết bơi cũng chẳng biết leo trèo, nhưng đến lúc ngàn cân treo sợi tóc, chỉ cần có thể sống, nàng sẽ dốc toàn lực chiến đấu.
Nàng thực sự không có thân thủ, dù có Trương Dược dùng thân mình nâng đỡ, lại có xích sắt quấn cành để trợ lực, nàng vẫn mấy lần bị trượt ngã trên cành cây. Khi lên đến đỉnh tán cây, bộ tù phục mỏng manh đã bị cào rách tả tơi. Nàng chẳng màng đến những vết thương đang rỉ máu, nheo mắt nhìn xuống dưới gốc cây, khẽ hỏi: “Bọn chúng đuổi kịp chưa?”
Trương Dược cúi đầu, thấy bụi rậm nơi họ vừa ẩn nấp đã rực lửa đuốc. Quay đầu lại, hắn thấy Ngọc Lâm đã thử dùng sức leo lên tường thành. Chưa kịp để hắn lên tiếng, nàng đã giẫm được lên mép tường.
“Phía dưới đó là… thang dây à? Ta nhìn không rõ lắm.”
“Phải.” Trương Dược bước lên cành cây, vài bước đã vọt lên tường thành: “Đó là thứ ta để lại đêm qua, chỉ đủ cho một người leo xuống. Nàng bám chắc vào, xuống trước đi.”
“Được.”
Trương Dược treo nửa người ngoài thang dây để giữ cho thân thang khỏi đung đưa theo gió. Ngón tay Ngọc Lâm không có lực, chỉ có thể mượn xiềng xích quấn chặt vào dây thang, từng bước từng bước leo xuống. Thế nhưng thị lực của nàng thực sự quá kém, thang lại rung lắc dữ dội, xuống đến giữa chừng, nàng bỗng bước hụt một chân.
“Ngọc Lâm!”
Ngọc Lâm quấn chặt lấy dây thang, ngẩng đầu nói với Trương Dược: “Không được, lắc quá…”
“Nàng đợi một chút.”
Trương Dược đang định tìm cách xuống thì phía dưới thang vang lên tiếng người: “Mau lại giúp một tay, giữ chắc thang dây.”
Ngọc Lâm cúi đầu, thấy dưới chân tường có người thắp vài ngọn đèn, lại có mấy người tiến lên giữ chặt lấy đuôi thang đang chao đảo, giúp nàng giữ vững thân thang. Nàng không biết lai lịch những người này, theo bản năng định leo ngược lên, nhưng nghe dưới thang có người nói: “Cô nương đừng sợ, bọn ta không hại người đâu. Cô nương cách mặt đất chỉ còn vài trượng thôi, bọn ta ở dưới giữ thang cho cô nương, cô nương cẩn thận chậm một chút, ngàn vạn lần đừng bước hụt nhé!”
“Được…” Ngọc Lâm nỗ lực giữ thăng bằng, co chân móc chặt lấy thân thang, cuối cùng cũng giẫm lại được lên dây.
Thang dây đã ổn định hơn nhiều, Ngọc Lâm thuận lợi đáp xuống đất. Đợi khi đứng vững nàng mới nhìn rõ những người đã giúp mình giữ thang. Dẫn đầu là một lão giả tóc bạc, mặc đồ vải thô rách rưới, còn những người phía sau đều tầm ngoài bốn mươi tuổi, không có nữ nhân, toàn là nam nhân, ai nấy đều có khuôn mặt vàng vọt, gầy gò đến xót xa. Ngọc Lâm đang định mở lời thì thấy Trương Dược từ trên thang nhảy xuống, đáp ngay trước mặt nàng, một thanh hàn đao tuốt khỏi vỏ, chặn đứng mọi người.
“Lùi lại phía sau.”
Mọi người hoảng sợ lùi lại, lão giả kia vội nói: “Đừng, bọn ta hiện giờ gần như chỉ còn một hơi tàn nhờ hớp nước, lấy đâu ra sức mà hại người. Hơn nữa bọn ta chịu ơn người khác dặn dò rằng nếu thấy có người bảo vệ một nữ tử mặc tù phục vào bên trong tường, nhất định phải che chở…”
Ngọc Lâm nghe vậy, có chút ngượng ngùng nhìn lại vẻ nhếch nhác của bản thân, chuyển chủ đề: “Các người không phải người của phủ tiền Thái tử, các người rốt cuộc là ai?”
“Bọn ta là…”
Trương Dược lạnh lùng ngắt lời: “Họ là những tù nhân bị phán tội lưu đày sung quân.”
Ngọc Lâm nghe vậy liền nhìn kỹ vào mặt họ. Trương Dược dùng đao đè lên mặt lão giả, lạnh giọng: “Nghiêng mặt qua.”
Lão giả không phản kháng, ngoan ngoãn nghiêng đầu.
Nhờ ánh lửa, Ngọc Lâm nhìn thấy dấu ấn hình xăm* trên mặt ông lão.
*Trong luật hình cổ của Trung Hoa, đặc biệt thời Nhà Tần và Nhà Hán, xăm mặt là một trong các nhục hình:
Người phạm tội bị xăm chữ lên mặt hoặc trán. Mục đích là đánh dấu để xã hội nhận ra tội phạm suốt đời. Sau khi xăm, người đó thường bị lưu đày hoặc làm lao dịch.
“Bọn ta ta những thợ thuyền trên thuyền quan của quan tuần muối năm xưa…”
Lòng Ngọc Lâm thắt lại.
Lão giả nói: “Ta họ Cát, tên một chữ Bạch, người Úc Châu, họ đều gọi ta là Cát thúc. Năm xưa Tiên đế cử Thị lang Hộ bộ lúc bấy giờ là Hà Lễ Nho theo kênh đào xuống phía nam tuần muối, một ngàn vạn lượng bạc thuế muối theo thuyền về Lương Kinh. Nào ngờ, khi đi đến địa phận Úc Châu, đập Úc Châu đột ngột vỡ, lũ dâng ngập trời! Mười con thuyền quan chở bạc, trừ năm con thuyền qua Thủy Quan Môn trước đó một ngày, năm con thuyền phía sau đều bị lật nhào. Rất nhiều người trên thuyền đã chết, chỉ còn lại đám người bọn ta… Sau đó đều bị khâm sai từ Lương Kinh cử đến phán tội, xăm mặt, định tội lưu đày ngàn dặm. Nhưng chưa ra khỏi Úc Châu thì lại nói triều đình muốn triệu tới tra hỏi, cử thượng sai xuống đưa bọn ta về Lương Kinh. Ban đầu bọn ta tưởng đến dưới chân thiên tử là có thể kêu oan, ai ngờ…”
Một thanh niên đứng sau lão thợ thuyền nói: “Ai ngờ bọn chúng muốn diệt khẩu bọn ta!”
Nói xong câu này, mọi người đều lộ vẻ bi thương, mấy người lớn tuổi không kìm được mà bật khóc thành tiếng. Trương Dược hỏi: “Tại sao phải diệt khẩu?” Tiếng khóc át cả giọng Trương Dược, không ai trả lời hắn.
Trương Dược quay lại nhìn Ngọc Lâm, bỗng thấy nàng mở miệng: “Đập Úc Châu đã vỡ thế nào? Thực sự là bị lũ phá vỡ sao?”
Lão thợ thuyền nghẹn ngào một hồi mới nói: “Không phải… đập Úc Châu…” lão vừa nói vừa đấm ngực giậm chân, than thở: “Đập Úc Châu… là bị đánh sập đấy! Bị đánh sập bằng thuốc nổ!”
“Đánh sập đập ư?” Ngọc Lâm truy hỏi: “Tại sao ông lại nói vậy?”
Lão thợ thuyền đau đớn: “Lúc đó bọn ta đang ở trên kênh đào, chính mắt bọn ta nhìn thấy mà!”
Đồng tử Trương Dược co rút, tiến lên một bước ép sát lão thợ thuyền: “Nếu đã vậy, tại sao phụ thân ta phải lấy cái chết để tạ tội? Tại sao mẫu thân ta phải nhảy sông để bình định phẫn nộ người dân, đổi lấy mạng sống hèn mọn cho ta và tỷ tỷ?”
Lão thợ thuyền sững sờ: “Cậu là… cậu là…”
Trương Dược hoàn toàn không màng đến sự kinh hãi của lão, gầm lên: “Là ai đã đánh sập con đập?”
Lão thợ thuyền bị Trương Dược ép lùi lại mấy bước. Trương Dược túm chặt lấy cánh tay lão, ép tiếp: “Tại sao phải đánh sập đập? Phụ thân ta rốt cuộc có tội hay không, rốt cuộc có tội hay không!”
Người thanh niên lúc nãy lấy hết can đảm hét lên với Trương Dược: “Ngươi còn mặt mũi mà hỏi ư! Phụ thân ngươi năm xưa đội mưa lên thuyền, báo cho Hà đại nhân tin có người từ Lương Kinh tới để cho nổ đập, cầu xin Hà đại nhân cho thuyền quan cập bờ, cho thợ thuyền lên bờ, ông ấy làm sao có tội được! Còn ngươi, ngươi… ngươi tên là Trương Dược phải không…”
Trương Dược ngẩng đầu nhìn người đó. Hắn ta quẹt mặt, hạ quyết tâm tiến lên đỡ lão thợ thuyền, nói: “Bọn ta tuy bị nhốt trong bức tường này mười mấy năm, nhưng bọn ta đều biết, con trai của Trương đại nhân làm chó cho Trấn phủ ti ở thành Lương Kinh, đi khắp nơi giết người, nhuốm đầy máu tanh! Thật không biết tại sao ân nhân lại bảo bọn ta che chở ngươi. Ngươi… ngươi… ngươi chính là quỷ, là con quỷ đáng xuống địa ngục! Ngươi không xứng nhắc đến Trương đại nhân! Không xứng!”
Dứt lời, mọi người cùng tiến lên: “Đúng, ngươi không xứng nhắc đến Trương đại nhân! Không xứng!”
“Không xứng!”
“Ngươi không xứng!”
Trương Dược đứng trước đám đông như bị tạt một gáo nước lạnh thấu xương. Hắn nhìn đôi bàn tay mình, lại nhìn lão thợ thuyền đang run rẩy vì kinh hãi, đột ngột buông cánh tay lão ra, lùi lại một bước.
Cùng lúc đó, hắn không chút suy nghĩ mà nhìn về phía Ngọc Lâm. Thành thực mà nói, chỉ dựa vào bản thân, hắn không thể nào dập tắt được sự nghi hoặc và hổ thẹn đang xung đột dữ dội trong lòng. Hắn cần một người kéo mình lại, mà người đó chỉ có thể là Ngọc Lâm.
“Đừng hoảng.”
May mắn là Ngọc Lâm đã không làm hắn thất vọng. Bàn tay vẫn còn mang xiềng xích của nàng nắm lấy ngón tay trỏ của hắn, bình thản nói: “Đừng loạn.”
Nàng tiến lên một bước, tiếp lời: “Đừng làm tổn thương chính mình, ta sẽ giúp chàng làm sáng tỏ mọi chuyện.”
Nàng vừa nói vừa dắt cái thân hình đang cứng đờ như thanh củi sắt kia lùi lại từng chút một, cho đến khi chắn toàn bộ người hắn sau lưng mình.
“Vị ân nhân trong miệng các vị chắc hẳn là muốn nhờ các vị che chở cho ta. Nếu đã vậy, xin hãy nể mặt ta mà tạm tha cho sự l* m*ng của chàng ấy.”
Lão thợ thuyền lúc này mới hồi lại được hơi sức, quay lại nói với mọi người: “Các ngươi cũng nên thận trọng, đừng phụ lời dặn của ân nhân.” Mọi người gật đầu, ai nấy bình tâm lại, không nói gì thêm.
Ngọc Lâm hỏi: “Các vị vừa nói Trương Dung Bi từng lên thuyền báo tin phá đê, vậy tại sao thuyền quan chở bạc không cập bờ? Để mặc cho bạc đổ xuống đáy sông như thế?”
Lão thợ thuyền cười khổ một tiếng: “Đó không phải là chuyện mà những kẻ làm công như bọn ta có thể biết được. Nhưng cô nương nói về tiền bạc… phải, lúc đó nói có năm trăm vạn lượng bạc trắng trên thuyền, nhưng trước khi lật thuyền… chính mắt ta đã đi kiểm tra, khoang thuyền của ta làm gì có bạc, toàn là từng hòm, từng hòm đá vụn thôi.”
Lão vừa nói vừa cười khổ lắc đầu, mang theo ba phần mỉa mai: “Nói đến bạc, các quan lớn bảo bạc sớm đã bị lũ cuốn đi đâu mất rồi, nhưng theo ta thấy, số bạc đó trước khi lên thuyền đã bị bọn họ dời đi đâu mất tiêu rồi!”
“Chùa Thiên Cơ…” Ngọc Lâm lẩm bẩm nhỏ, quay đầu nhìn Trương Dược. Trương Dược kinh ngạc ngẩng đầu, chạm phải ánh mắt Ngọc Lâm.
Ánh mắt Ngọc Lâm tuy vẫn bình tĩnh nhưng đáy mắt đã thấp thoáng ngấn nước. Nàng mím môi: “Số bạc chàng đào được dưới tháp Bồ Đề ở chùa Thiên Cơ, có lẽ… chính là số thuế muối năm xưa bị dìm xuống nước lũ.”
Nàng nói đến đây cổ họng nghẹn lại: “Ta biết tại sao Hà Lễ Nho phải chết rồi…”
Trương Dược hỏi: “Diệt khẩu sao?”
Ngọc Lâm gật đầu, bóp cổ tay ngưng thần xâu chuỗi sự việc: “Hà Lễ Nho năm xưa phụng chỉ xuống phía nam tìm muối, đáng lẽ phải mang về một ngàn vạn lượng bạc, nhưng thực tế cuối cùng chỉ có một nửa số bạc về đến thành Lương Kinh. Chắc chắn là Triệu Hán Nguyên đã ép Hà Lễ Nho cấu kết với chúng, mượn vụ vỡ đập để nuốt trôi năm trăm vạn lượng bạc thuế đó. Trong đó hai trăm vạn lượng bạc bị giấu vào hầm băng Hà gia dưới tháp Bồ Đề. Còn con đập Úc Châu kia, triều đình không có tiền sửa mà cũng chẳng muốn sửa, chi bằng không điều tra kỹ, cứ thế dung túng cho chúng phá đập. Căn bản không hề có chuyện Lưu thị giết phu quân, là bọn chúng đã dùng một vụ án gọi là giết phu quân để che đậy sự thật chúng đã giết hại Hà Lễ Nho diệt khẩu cướp bạc.”
Tốc độ nói của nàng nhanh dần, tuy đang nỗ lực kiềm chế nhưng cơ thể vẫn không khỏi run rẩy: “Giết phu quân nhất định sẽ bị phán lăng trì, trong thành Lương Kinh căn bản sẽ không có ai nghe một tội phụ giết phu quân giải thích, ngay cả nương gia của Lưu thị lúc đó cũng chỉ có thể bỏ mặc bà ấy. Cho nên… cho nên ta không phải là kẻ điên, trên công đường phán quyết Lưu thị năm xưa là đám chư công không có mắt, ta đã không bảo vệ sai người, ta thực sự không đáng phải chết.”
Trương Dược nhìn vào cổ tay đang run rẩy của Ngọc Lâm, nơi những vết thương đan xen, toàn là những hình phạt không đáng thuộc về nàng.
“Công đường năm ngoái, không có ai hỏi lấy một câu rằng tại sao bà ấy phải giết phu quân sao?”
Ngọc Lâm cười thảm: “Có ai từng hỏi ta tại sao lại phát điên cởi bỏ quan bào không? Có ai từng hỏi chàng tại sao lại mặc sức giết người không? Không có. Chúng ta…” Giọng nàng nghẹn ngào, thốt ra một câu khiến Trương Dược đau đớn vạn phần: “Chúng ta là giẻ lau, là những miếng giẻ lau bị đậy lên trên bộ luật Đại Lương. Nhưng ta rõ ràng là một quan tư pháp rất giỏi, ta đã không nhìn lầm…”
Nói đến đây cổ họng nàng nghẹn lại, ho khan một tiếng, khàn giọng nói: “Ta không phục, có chết ta cũng không phục.”
“Nàng không sai. Nhưng ta cũng là giẻ lau sao?” Trương Dược nhìn xoáy vào mắt Ngọc Lâm: “Ta cũng xứng làm giẻ lau sao?”
Ngọc Lâm lặng đi. Ánh mắt Trương Dược lúc này trông thật buồn. Trước đây nàng không thấy bất kỳ cảm xúc nào trên gương mặt đó, nhưng kể từ khi hắn để lộ hai chữ “tội nô” sau lưng trên công đường Tam ti, hắn dường như đã nhặt lại được tất cả những buồn vui đã đánh rơi trong cuộc đời mình. Thế nhưng Ngọc Lâm hiểu, đó không phải là điểm yếu của Trương Dược, mà là một đống tro tàn bỗng nhiên bùng cháy lại bên cạnh nàng.
Sự dũng cảm và bất bình của nàng thực sự đã cứu được Trương Dược, nhưng nàng không thể trả lời câu hỏi của hắn ngay lúc này. Nàng vẫn chưa làm rõ hoàn toàn tình hình trước mắt, chỉ có thể vội vàng lau nước mắt, dứt khoát né tránh ánh mắt Trương Dược, quay người lại trấn tĩnh tinh thần, tiếp tục hỏi: “Ân nhân của các vị là ai?”
Mọi người nhìn nhau, không lập tức trả lời. Ngọc Lâm đoán thẳng: “Là một nội giám phải không?”
Mọi người sững sờ. Lão thợ thuyền nói: “Bọn ta không biết tên họ của ân nhân, chỉ biết năm xưa bị áp giải đến Lương Kinh, trong rừng ngô đồng ngoài thành, những kẻ áp giải định diệt khẩu tất cả bọn ta. Nào ngờ bỗng có lệnh truyền đến điều động toán sai dịch đi. Bọn ta đều tưởng là lành ít dữ nhiều, ai ngờ những người mới đến lại nói họ không đến để giết bọn ta, mà là phụng mệnh ân nhân đến để cứu mạng.”
Người thợ thuyền lúc nãy nói: “Ban đầu bọn ta định cầu xin họ thả bọn ta ra, nhưng sau đó nghĩ lại, trên mặt bọn ta đều có vết xăm, căn bản không trốn đi đâu được. Cho nên…”
“Cho nên họ đưa các người vào tường cao Khánh Dương.”
Lão thợ thuyền gật đầu thở dài đáp: “Phải.”
Trương Dược hỏi: “Còn di tộc của tiền Thái tử? Họ không tố cáo các người sao?”
Lão thợ thuyền lắc đầu: “Sau này bọn ta mới biết trong tường này nhốt di tộc của tiền Thái tử. Họ là những người tốt, không những không tố cáo mà còn giấu bọn ta đi, đem cả phần cơm áo vốn đã không đủ chia sẻ cho bọn ta, cứu lấy mạng sống của bọn ta.”
Ngọc Lâm nhìn về phía trước: “Di tộc của tiền Thái tử đang ở đâu?”
Lão thợ thuyền nhường bước: “Ở trong điện Thanh Vinh đằng kia. Kể từ tháng trước, triều đình không đưa cơm áo thuốc men vào nữa, rất nhiều nữ nhân đã đổ bệnh.”
“Hiện giờ họ dựa vào cái gì để sống?”
“Lương thực mà ân nhân gửi cho bọn ta, bọn ta bớt xén phần mình, tiết kiệm được không ít…”
Trương Dược chau mày: “Đủ sao?”
Mọi người im lặng không nói nên lời, trong đám đông có người vì đói rét mà đứng không vững. Trương Dược xoay người định trèo lên thang dây, Ngọc Lâm đuổi theo, suýt bị xiềng xích dưới chân làm ngã, Trương Dược vội đỡ lấy nàng: “Nàng ở yên đây cho ta.”
Ngọc Lâm nói: “Chàng định làm gì? Đi tìm thức ăn nước uống cho họ sao? Cho dù chàng không bị bọn Vương Sung bắt được, có may mắn tìm được thức ăn mang về thì cũng chỉ là muối bỏ bể thôi. Chàng vừa mới mắng A Mẫn tỷ tỷ xong, chính chàng quên rồi sao?”
Trương Dược nhất thời mất kiểm soát: “Ta không thể trơ mắt nhìn người ta chết được, ta nhìn người chết trước mặt mình đã thấy buồn nôn từ lâu rồi!”
“Ta biết!” Ngọc Lâm nắm lấy ống tay áo Trương Dược, cảm giác lôi kéo quen thuộc đó lập tức nhấn chìm mọi cảm xúc của hắn xuống. “Đừng kéo…”
“Nghe ta nói, Trương chỉ huy sứ.” Câu nói này đã hoàn toàn trấn áp được Trương Dược. Ngọc Lâm ngẩng đầu nhìn hắn: “Chỉ có chàng mới cứu được bọn ta thôi, hãy giữ lấy mạng mình, lúc cần phải hy sinh thì ta…” Vành mắt nàng đỏ hoe, nhưng giọng nói không vì thế mà yếu đi: “Ta sẽ không ngăn cản chàng.”
—
Lúc này trong ngục Đông xưởng, Hứa Tụng Niên gần như bị l*t tr*n treo trên giá hình. Mùi máu tanh nồng nặc khiến cả Trần Kiến Vân cũng thấy buồn nôn. Hắn liếc nhìn Lý Hàn Chu đang đứng ngẩn ra bên cạnh, quát: “Bệ hạ bảo ngươi đến thẩm vấn người, ngươi đứng xa thế làm gì?”
Hứa Tụng Niên trên giá hình ho khan một tiếng: “Không cần hắn thẩm vấn đâu… Bệ hạ hỏi ta… tại sao lại phản bội người, ha ha… Năm xưa khi ép ta tự chặt một chân, sao bệ hạ không hỏi ta… có hận người không. Thực ra phản bội là phản bội thôi, không có tại sao cả…”
Trần Kiến Vân tiến lên bóp chặt cằm Hứa Tụng Niên: “Chưởng ấn à Chưởng ấn, ông đúng là đồ đê tiện mà!”
Hứa Tụng Niên nhổ một ngụm máu vào mặt hắn, khiến Trần Kiến Vân tức giận cho ông một cú tát trời giáng, làm giá hình rung bần bật.
Hứa Tụng Niên thuận thế khạc ra đờm máu trong cổ họng, khó khăn ngẩng đầu nhìn Trần Kiến Vân: “Bệ hạ bảo ngươi đi đốt tường cao Khánh Dương phải không… Ngày nào thế? Ngày mốt sao? Có phải ngày mốt không?”
Trần Kiến Vân quay người cầm lấy một thanh sắt nung đỏ, ấn thẳng vào ngực Hứa Tụng Niên. Tiếng da thịt bị nung cháy kèm theo tiếng hét thảm của Hứa Tụng Niên vang vọng khắp ngục Đông xưởng. Trần Kiến Vân nói: “Bệ hạ bảo ta đến thẩm vấn ông, không phải bảo ông đến thẩm vấn ta! Ông sắp chết đến nơi rồi mà còn ở đây bày đặt cái thói Chưởng ấn với ta sao? Phải, đúng vậy, ngày mốt thì đã sao? Chẳng lẽ ông đã nát bấy ra thế này rồi mà còn muốn đi cứu đám tàn dư đó sao?”
“Không dám… ha… không dám…” Hứa Tụng Niên hít thở dồn dập: “Trên người ta… đã chẳng còn miếng thịt nào lành lặn nữa rồi, ngươi cũng không cần thẩm vấn thêm đâu… Về thưa với bệ hạ, người… nên nguôi giận được rồi.”
Trần Kiến Vân nói: “Bệ hạ nguôi giận nhưng ta thì chưa. Ta nói cho ông biết Hứa Tụng Niên, bệ hạ sẽ không mủi lòng với ông nữa đâu, ông không sống nổi đâu! Ông chỉ có thể cầu xin ta, cầu xin ta rủ lòng từ bi cho ngươi một cái chết sảng khoái thôi!”
Hứa Tụng Niên ngước mắt nhìn Trần Kiến Vân, bỗng nhiên bật cười, nụ cười khiến Trần Kiến Vân sởn gai ốc.
“Ông cười cái gì? Mẹ kiếp ông cười cái gì?!”
“Ta… ta tặng ngươi một món công lớn, ngươi… có lấy hay không.”
Trần Kiến Vân lùi lại một bước, nhìn Hứa Tụng Niên đầy nham hiểm: “Ông đừng có giở trò gì với ta.”
Hứa Tụng Niên cười thảm: “Ta… không giở trò. Ta biết mình sẽ chết, ta chỉ muốn dùng cái xác này giúp ngươi mưu cầu một tương lai… Ngươi dù sao… cũng là người do ta dạy dỗ ra mà…”
Trần Kiến Vân chần chừ một lát, quay đầu liếc Lý Hàn Chu: “Ngươi ra ngoài trước đi.”
Sau đó hắn lại áp sát Hứa Tụng Niên: “Tương lai gì?”
“Làm một cuộc giao dịch với ta đi…”
Trần Kiến Vân chửi thề: “Mẹ kiếp ta dựa vào cái gì mà phải giao dịch với một cái xác chết như ông.”
Hứa Tụng Niên nghiêng đầu nhìn hắn, cái đầu đẫm máu khiến Trần Kiến Vân tê cả người.
“Ngươi sợ chết không?”
“Ông… nói cái gì?”
“Trương Dược vẫn còn ở bên ngoài, ngươi hành hạ ta đến chết, ngươi có sợ… ngươi cũng sẽ phải chết không?”
“Ông…”
“Không muốn để ta để lại cho hắn một bức thư sao?”
Trần Kiến Vân không kìm được mà nuốt nước bọt.
Hứa Tụng Niên hổn hển nói: “Ta chỉ muốn… để xác của ta, quay về bên cạnh Trương Mẫn thôi.”
Trần Kiến Vân lưỡng lự: “Thánh chỉ của bệ hạ là lăng trì ông, ném xác ra bãi tha ma cho chó hoang ăn. Đưa xác ông đi, ta không quyết định được…”
“Ngươi có thể xẻ ta ra, có toàn thây hay không ta không còn quan tâm nữa.” Hứa Tụng Niên dốc hết tàn lực cuối cùng, ngửa cao cổ lên: “Thay ta thưa với bệ hạ, ta nguyện ý… thay người nhận tội chỉ thị Trương Dược giết Hàn Tiệm diệt khẩu. Bất kể thiên hạ có tin hay không… dù sao cũng có thể che đậy chút xấu hổ cho người, ha ha…”
Ông nỗ lực hít thở, cố giữ cho thần trí tỉnh táo, lại nói: “Ngươi hãy xin bệ hạ, đem xác của ta đặt ngoài Thần Vũ Môn thị chúng. Ta chỉ có một yêu cầu duy nhất… hãy để Trương Mẫn… Trương Mẫn liệm xác cho ta… Nếu ngươi làm được, ta đảm bảo sau khi ta chết, Trương Dược sẽ không giết ngươi…”