Một Chén Rượu Độc Xa Nhà Muôn Dặm

Chương 121: Đêm xuân sâu thẳm



Trong điện Thanh Vinh thuộc tường cao thành Khánh Dương văng vẳng vọng ra vài tiếng nức nở nghẹn ngào.

Lý Hàn Chu đứng ngoài điện, ngước nhìn vầng trăng sáng treo cao trên mái điện, hốt nhiên hỏi: “Đỗ bỉnh bút tại sao lại bám theo giữa đường, lại còn tường tận chuyện nhạy cảm lúc này như thế?”

Đỗ Linh Nhược đứng sau lưng Lý Hàn Chu, đáp rằng: “Trên tường hào quây quanh, ngài đã hỏi ta hai lần rồi. Lý thiên hộ, ngài thử nghĩ xem, chuyện cơ mật thế này, nếu không phải Trần bỉnh bút phái ta đến trợ lực cho ngài, sao ta có thể hay biết, lại càng không thể bám theo đến tận đây?”

Lý Hàn Chu vẫn hoài nghi trong lòng. Đỗ Linh Nhược lại cười nói: “Nay Trấn phủ ti do Lý thiên hộ làm chủ, chẳng còn ai che chở cho ta nữa, ta nào dám làm càn. Nếu ngài không tin, đợi lúc quay về, ta và ngài cùng đến bẩm báo với Trần bỉnh bút, chẳng phải mọi chuyện sẽ rõ mười mươi sao?”

Lý Hàn Chu đưa mắt dò xét Đỗ Linh Nhược từ trên xuống dưới. Đỗ Linh Nhược bị nhìn đến mức da đầu tê dại, vội quay người bảo: “Để ta ra phía sau xem xét một phen.”

“Đứng lại.”

Đỗ Linh Nhược khựng bước, cổ họng thắt lại, nhắm nghiền mắt, siết chặt nắm đấm.

“Mũ của Đỗ bỉnh bút lệch rồi.”

“Ồ… vậy sao?”

Đỗ Linh Nhược vội đưa tay chỉnh lại, đầu chẳng dám ngoảnh lại, lầm rầm niệm A Di Đà Phậtbtrong miệng, rảo bước vòng ra sau điện Thanh Vinh.

Kỳ thực, lòng hắn đang hoảng loạn tột độ. Trần Kiến Vân căn bản chẳng dặn dò hắn điều gì, hắn chỉ vì tin Trương Mẫn mà đem mạng mình ra đánh cược một ván cùng Trương Mẫn và Hứa Tụng Niên. Hắn cược rằng sự tâm đầu ý hợp giữa Trương Mẫn và Hứa Tụng Niên là đúng, bởi vậy mới ở ngay trước cổng tường cao thành Khánh Dương mà chặn đứng Lý Hàn Chu, trực tiếp nói ra chuyện đám cháy tường thành vào ngày mai, từ đó lừa Lý Hàn Chu dẫn hắn vào trong.

Đây là cách duy nhất Đỗ Linh Nhược có thể nghĩ ra, may sao lại linh nghiệm.

Lúc này, Trương Dược đã đưa Ngọc Lâm vào trong tường cao thành Khánh Dương. Chuyện này Trương Dược đã nói cho Đỗ Linh Nhược biết từ trước khi cướp Ngọc Lâm đi. Nhưng vấn đề là thời gian không còn nhiều, tường thành Khánh Dương rộng lớn, điện tháp trùng điệp, phần lớn lại là nơi hoang phế không người, trong chốc lát, chỉ dựa vào sức mình hắn, làm sao tìm thấy Trương Dược ngay được?

Đỗ Linh Nhược vừa đi vừa lẩm bẩm: “Dược ca à Dược ca, huynh nhất định phải hiển linh đấy! Nhất định phải hiển linh… không phải… ai… ưm ưm!”

Phía sau truyền đến một giọng nói quen thuộc: “Câm miệng, đi theo ta.”

Đỗ Linh Nhược gạt phắt tay Trương Dược ra: “Không kịp đi theo huynh nữa đâu, nghe ta nói đây.”

“Nói với ta vô dụng thôi.”

“Sao lại vô dụng?”

“Ta không có đầu óc.”

“Huynh…”

“Theo ta đi gặp Ngọc Lâm.”

Có Trương Dược trợ lực, quả nhiên hành sự nhanh chóng. Đỗ Linh Nhược gần như bị Trương Dược xách bổng đến trước mặt Ngọc Lâm.

Đám thợ thuyền thấy cảnh này đều vô cùng kinh hãi. Ngọc Lâm cũng giật mình: “Đây là… sao ngài vào được đây?”

Đỗ Linh Nhược vội vã thoát khỏi tay Trương Dược, chẳng kịp phân biệt xem những người quanh Ngọc Lâm là ai, bước tới gần nàng, vừa đi vừa móc vật trong ngực áo ra: “Đây là vật A Mẫn tỷ tỷ cắt xuống từ trên người Hứa chưởng ấn. Cô xem trước đi, vừa xem vừa nghe ta nói, nhưng đừng hỏi chuyện khác, ta không có thời gian giải thích.”

Ngọc Lâm liếc nhìn mảnh vạt áo ấy, trên đó viết chính là ba dòng lạc khoản kia. Dù chỉ nhìn thoáng qua, nàng đã thấu hiểu được bảy tám phần sự thật về Hứa Tụng Niên, vành mắt tức khắc đỏ hoe. Song, lúc này tuyệt đối không phải lúc bi lụy.

“Ngài nói đi, ta nghe đây.”

Đỗ Linh Nhược nói: “Tường thành Khánh Dương ngày mai sẽ bị đốt lửa thiêu rụi, bắt đầu đốt từ điện Thanh Vinh và mười mấy gian điện phía sau.”

Lão thợ thuyền kinh hãi: “Cái gì!”

Ngọc Lâm cúi đầu nhìn huyết thư trên vạt áo, cất lời: “Đừng hỏi vội, nghe hắn nói.”

Đỗ Linh Nhược gia tăng tốc độ lời nói: “Hôm nay người của Trấn phủ ti đã vào đây rồi, nói để kiểm kê quân số di tộc của tiền Thái tử, khảo sát các điểm bắt lửa, mục đích là không để sót một ai.”

Đám thợ thuyền lập tức hoảng loạn. Trương Dược quát lớn: “Tất cả ngậm miệng cho ta, ngồi xuống!”

Đỗ Linh Nhược nhìn Ngọc Lâm bảo: “Ta phải đi ngay, nếu không để lộ sơ hở trước mặt Trấn phủ ti, mọi sự sẽ đổ sông đổ biển. Ngọc tỷ tỷ, Dược ca thì phế rồi, cô có gì cần dặn dò ta thì mau nói đi.”

Ngọc Lâm nắm chặt huyết thư trong tay, dặn Đỗ Linh Nhược: “Hai việc, hãy nhớ cho kỹ. Việc thứ nhất, mời Hàn ngự sử và Ngô tổng hiến ngày mai đến nghỉ tạm tại sơn miếu trên sườn núi phía tây ngoài thành, đừng về thành. Việc thứ hai, sau khi trong thành phát lửa, ngài nhất định phải đi gặp Vương Sung của Binh mã ti, bảo hắn ta điều xe nước tới, nhưng bên trong đừng chứa nước thật. Ở đây không có giấy bút, ngài ghi nhớ lấy, ta dạy ngài phải nói với hắn ta thế nào…”

“Cần xe nước rỗng chứ gì? Không sao, ta có cái đầu này, ta biết phải nói với tên cẩu Vương Sung kia thế nào. Nhưng Ngọc tỷ tỷ, Dược ca, nếu ta không làm được tức là ta đã chết rồi, hai người đừng trách ta.”

Ngọc Lâm nói: “Ta cược rằng ta không chết được, cho nên ngài cũng không chết được đâu.”

Đỗ Linh Nhược cười khổ gật đầu: “Được, còn lời gì nữa không? Ta phải đi đây.”

Ngọc Lâm lắc đầu. Đỗ Linh Nhược lập tức quay người rời đi. Ngọc Lâm ở phía sau mím môi, hốt nhiên lại hỏi: “Ai giết ông ấy?”

Bước chân Đỗ Linh Nhược khựng lại, vành mắt đỏ hoe, nhưng hắn cũng chẳng dám dừng lại thêm, quệt nước mắt, chẳng ngoảnh đầu lại mà đi thẳng.

Ngọc Lâm nhìn theo bóng lưng Đỗ Linh Nhược, khẽ nói: “Ta có cách đưa họ về thành rồi.”

Trương Dược cúi đầu nhìn Ngọc Lâm: “Về thành, rồi sau đó?”

Ngọc Lâm mím chặt môi, gần như rít ra bốn chữ từ kẽ răng: “Khiến chúng phát điên.”

Nàng vừa dứt lời, đám thợ thuyền bên cạnh mới dần tỉnh lại sau cơn kinh hãi vừa rồi, bàn tán xôn xao, bắt đầu loạn lạc.

“Thôi rồi, chết chắc rồi.”

“Đừng nói lời chết chóc, cô nương nói sẽ đưa chúng ta về thành mà…”

“Về thành? Về thành cũng là đường chết! Huống hồ còn chưa về được đến thành, e là đã bị giết sạch rồi!”

Ngọc Lâm không lên tiếng. Trương Dược quay người quát: “Ai loạn, ta giết kẻ đó.”

Vừa nói, giọng hắn vừa vút cao: “Ai không tin nàng, ta giết kẻ đó!”

Ngọc Lâm vội can: “Trương Dược, không đến mức đó…”

“Đến mức đó.”

Trương Dược trầm giọng, xoay người nhìn xoáy vào mắt Ngọc Lâm: “Câu này nói ra ta thấy thật ghê tởm, nhưng ta nói được làm được. Ta không ngại dấn thân vào luyện ngục thêm lần nữa, từ nay vĩnh viễn không được siêu sinh. Ta muốn nàng thắng ván cược này, nàng nhất định phải thắng.”

Ngọc Lâm ngẩn người.

Thế nhưng Trương Dược chẳng vì vậy mà nương tay. Mọi người sợ hãi không thôi, tự lo cho vận mệnh bản thân, còn hắn lại đang ở trước mặt người trước mắt mà phơi bày tâm can.

“Ta là người của nàng.”

“Chàng…”

“Nàng đừng nói nữa.”

Trương Dược bước tới gần Ngọc Lâm một bước: “Ngày mai, nàng hãy nhớ lấy câu ta đã nói với nàng trước đó.”

“Câu gì?”

“Chỉ cần một chữ ‘giết’ từ nàng, ta có thể vì nàng mà chảy đến giọt máu cuối cùng.”

“Ta chẳng thèm muốn gì cái giọt máu cuối cùng của chàng cả.”

Ngọc Lâm ngoảnh mặt đi: “Trương Dược, chàng quá khoa trương, quá kiểu cách rồi, chàng nói năng hẳn hoi cho ta…”

Nào ngờ lời chưa dứt, đầu đã bị Trương Dược xoay ngược trở lại.

“Nàng không thèm muốn cũng không sao.”

Bốn mắt nhìn nhau, hắn bình thản chặn đứng lời định nói của Ngọc Lâm: “Đó là mạng của ta. Bất luận quãng đời còn lại còn mấy ngày, hay là mấy canh giờ, ta chỉ chọn cái mạng này. Cho nên khi thân xác này còn nguyên vẹn, ta có thể…”

Hắn tuy đã buông hết lời độc địa, song đến đây lại chẳng dám nói tiếp nữa.

Hắn đoán chắc rằng Ngọc Lâm sẽ chẳng đáp lại mình, thậm chí sẽ nảy sinh lòng khinh bỉ với mình. Hắn là một kẻ nam nhân đê tiện nhường nào, hắn sẵn lòng chết vì Ngọc Lâm, nhưng lại mang bao nỗi không cam tâm, mà điều đầu tiên chính nhất là không thể ở bên nàng.

Hắn là một kẻ nam nhân vô sỉ như thế, hắn không nên đứng trước mặt nàng thêm nữa.

Nghĩ đoạn, Trương Dược buông tay đang nâng lấy mặt Ngọc Lâm, dứt khoát xoay người đi, lúc cất bước đồng thời giơ tay lên, định tự tát mình một cái.

Nào ngờ bàn tay đang giơ cao ấy bỗng bị ai đó giữ chặt. Trương Dược nghiêng đầu, thấy Ngọc Lâm đã đuổi theo, kiễng chân giữ lấy cổ tay hắn.

“Chàng làm gì vậy?”

“Ta ra kia cho tỉnh táo lại.”

Ngọc Lâm không buông tay, hỏi lại: “Chàng có thể làm gì?”

“Không có gì, ta không thể, ta không xứng.”

“Có thể ở bên cạnh ta không?”

Cổ họng Trương Dược nghẹn đắng: “Nàng… nói gì cơ?”

“Có thể.”

Ngọc Lâm gật đầu: “Có thể.”

Giọng nàng dường như cũng có chút ngưng trệ, nhưng để hắn không hoài nghi sự chân thành của mình, nàng vẫn gọi tên Trương Dược một lần nữa.

“Ta nói là có thể, Trương Dược.”

Cuối cùng nàng đã nhìn thấu triệt lớp vỏ bọc da thịt mà nàng hằng yêu thích ấy.

Thật kỳ lạ, rõ ràng nàng là kẻ muốn sống, Trương Dược là kẻ muốn chết, rõ ràng nàng dũng cảm hơn, bạo dạn hơn, rõ ràng nàng là người nói “có thể” trước, nàng là người tháo bỏ phòng bị trước, vậy mà trong gian phòng tồi tàn, trên tấm đệm mỏng, người cởi bỏ sạch sành sanh trước lại là Trương Dược.

Thật lạnh lẽo làm sao.

Tháng tư này sao mà lạnh đến thế. Trông ra ngoài cửa sổ, khí lạnh ngưng tụ, dường như thật sự có thể đón một trận tuyết về.

Đáng tiếc xung quanh chẳng có than để sưởi, cũng không thể đốt củi. Tuy nàng vẫn mặc bộ tù phục kia, nhưng thân thể vẫn lạnh như một khối băng, trái lại bộ thân xác kia lại nóng bỏng vô ngần, nhẫn nhịn, trầm mặc chờ đợi nàng chạm vào.

Kỳ thực trước đây nàng và bọn người Tống Ẩm Băng cũng từng ngồi cùng bàn, thậm chí nằm cùng giường, nàng cứ ngỡ mình đã xem nhẹ chuyện nam nữ khác biệt từ lâu. Thế nhưng đến tận hôm nay nàng mới hiểu ra, rào cản nam nữ chưa bao giờ là để ‘xem’, mà là để ‘phá’. Thứ nàng không thể khước từ thực chất không phải là d*c v*ng bỗng dưng ập đến, điều đó đối với kẻ đang đứng giữa lằn ranh sinh tử như nàng mà nói thật quá đỗi phù phiếm.

Thứ nàng không thể khước từ chính là tấm chân tình, là câu nói “Ta là người của nàng”, và cũng là cái thân, cái tâm đang phơi bày không chút che đậy trước mặt nàng lúc này.

“Chàng còn lời gì muốn nói không?”

d*c v*ng của nàng cũng chân thành bùng cháy, nhưng dường như do thói quen nhiều năm ở pháp ti, nàng lại thốt ra câu hỏi này một cách kỳ lạ.

“Nàng đã nhìn thấu cả rồi, nếu nàng không thích, nàng vẫn có thể hối hận.”

“Vậy chàng tính sao?”

Người đối diện rũ mắt, hai tay đan chặt lấy nhau để kìm nén nỗi đau đớn phía dưới, vậy mà lại bật cười một tiếng.

“Bất luận là luật pháp hay phong tục cũng chẳng thể làm gì một nam nhân bị nữ nhân nhìn sạch cả. Nàng bận tâm nhiều thế làm chi. Ta chẳng qua chỉ là đứng dậy mặc y phục vào, bước ra khỏi đây mà thôi.”

Nói đoạn, cổ hắn run lên. Dẫu hắn có là mình đồng da sắt, lấy nhẫn làm liều thuốc tu luyện cả đời thì lúc này cũng đứng trước ngưỡng cửa đại phòng bị sắp sụp đổ.

Nhưng hắn vẫn dốc sức giữ vững thân hình: “Ta không còn gì để nói nữa.”

Hắn một lần nữa thành thật: “Ta đợi nàng hạ phán quyết.”

“Kỳ thực ta không biết làm thế nào.” Ngọc Lâm nghiêng mặt, vành tai đỏ ửng lộ ra trước mắt Trương Dược.

Trương Dược hiểu, nàng không phải thẹn thùng, chỉ là trong nàng đang dần xuất hiện những cảm giác không thể nói thành lời.

Và vì thế, nàng bắt đầu trở nên long lanh, trở nên mờ ảo giống như một dải sương khói mềm mại.

“Vậy nàng nằm xuống đi.”

“Rồi sao nữa…”

“Rồi… nhắm mắt lại…”

Đêm ấy, Ngọc Lâm đã hôn một Trương Dược đang nóng ran khắp người.

Khi ấy hắn định ngồi dậy đi thu dọn đống hỗn độn sau cuộc mây mưa, nhưng nàng lại trở mình ngồi dậy, áp lên lồng ngực hắn, ghì chặt đôi cổ tay mà thực chất nàng chẳng thể nào ghì nổi.

Sau đó, nàng cúi đầu hôn Trương Dược.

Dẫu miệng nói không biết, nhưng có những điều tự khắc sẽ thấu hiểu, bất kể là nam hay nữ. Nàng đắm chìm trong nụ hôn vụng về ấy, tuy chẳng hề mãnh liệt nhưng vẫn mang theo ba phần dè dặt của nữ tử, triền miên mà bình lặng.

Kết thúc, nàng chống nửa thân người cúi đầu nhìn gương mặt Trương Dược, nụ cười chân thành hiện rõ.

“Ta sẽ ghi nhớ cảm giác của ngày hôm nay.” Nàng bình thản nói.

Trương Dược gật đầu, nhưng lại nói một câu khác: “Ta sẽ mãi mãi ghi nhớ nàng.”

“Vì sao không phải cảm giác mà lại là ta?”

Trương Dược ngẩng cằm, yết hầu chạm khẽ vào chóp mũi Ngọc Lâm: “Bởi vì ta chỉ thích mỗi mình nàng, Ngọc Lâm.”