Một Chén Rượu Độc Xa Nhà Muôn Dặm

Chương 123: Máu chảy cạn



Tường thành Khánh Dương phát lửa, Binh mã ti và Hỏa Đinh quân đều ra khỏi thành cứu nạn, Thủy Quan Môn nhờ thế cũng phá lệ mở suốt đêm thâu.

Trong ánh lửa ngút trời, quân thủ thành trên quan đạo chợt thấy một đội xe nước đang tiến lại, những kẻ kéo xe đều vận phục chế của Hỏa Đinh quân, gương mặt ai nấy đều bị ám khói đen kịt, chẳng còn nhận rõ dung mạo.

Quân thủ thành vội thúc ngựa tiến lên hỏi: “Tình hình tường thành Khánh Dương rốt cuộc thế nào rồi!”

Tên lính Hỏa Đinh quân đi đầu ngẩng mặt lên. Dưới lớp tro than, đó chính là gương mặt của lão thợ thuyền trong tường thành năm nào. Lão cất giọng khàn đặc vì khói ám: “Bên trong cháy lớn quá, không cứu nổi nữa rồi!”

Quân thủ thành cuống quít: “Vậy người bên trong thì sao?”

Lão thợ thuyền lắc đầu, buông tiếng thở dài thườn thượt: “E là phải đợi cháy sạch rồi mới biết được. Giờ chỉ còn cách chặt hết đám bụi rậm phía tây đi mới mong ngăn được lửa lan sang rừng ngô đồng phía sau.”

“Trời đất…” Quân thủ thành không khỏi kinh hãi.

Lão thợ thuyền vội tiếp lời: “Rừng ngô đồng mà cháy thì đại họa. Vương chỉ huy sứ lệnh cho bọn ta dắt xe nước về lấy thêm rìu chặt rồi quay lại đó ngay!”

Quân thủ thành nghe vậy, lập tức ghì cương nhường lối, đồng thời hét lớn lên mặt thành: “Mau mở cổng! Cho người của hỏa ti đi qua!”

Giữa ánh lửa và bóng đêm đan xen, những cỗ xe nước nặng nề chậm chạp tiến vào Thủy Quan Môn.

Cùng lúc đó, tại bờ hào quây quanh tường vẫn đang hăng máu chiến đấu, Vương Sung như bị ma xui quỷ khiến mà ngoảnh đầu lại, phát hiện đuốc trong rừng ngô đồng phía sau chẳng biết đã tắt ngấm từ bao giờ.

“Người đâu cả rồi?!”

Hắn gạt phắt thanh đao của Lý Hàn Chu, quệt lớp bụi tro trên mặt: “Mẹ nó, cái lũ phế vật hỏa ti đâu hết rồi!”

Một tên cung binh thuộc hạ chạy lại báo cáo: “Chỉ huy sứ! Đám Hỏa Đinh quân  trong rừng đều bị kẻ nào đó l*t s*ch y phục, đánh ngất rồi, xe nước cũng biến mất cả!”

“Xe nước mất rồi?” Đầu óc Vương Sung nhất thời trống rỗng: “Đi đâu rồi?”

Tên cung binh đáp: “Nhìn hướng vết bánh xe, dường như là tiến vào trong thành rồi.”

Lý Hàn Chu nghe xong, sống lưng lạnh toát, vội hỏi: “Xe nước có rỗng không?”

Tên cung binh ngẩn người, thấy hai vị đại nhân đang cầm đao đối đầu, nhất thời chẳng biết có nên trả lời Lý Hàn Chu hay không.

“Là… là xe rỗng.”

Đôi mày Lý Hàn Chu nhíu chặt, hắn bừng tỉnh nhận ra trong tường thành Khánh Dương tuyệt không chỉ có bấy nhiêu người thoát ra. Có kẻ đã mượn lúc Trấn phủ ti và Binh mã ti giao tranh hỗn loạn, lấy xe nước làm vật ngụy trang để tiến vào nội thành. Nghĩ đến đây, hắn không kìm được tặc lưỡi một tiếng, gầm lên với tên Vương Sung còn đang ngớ người: “Ngươi đúng thực là một cái chày giã gạo!”

Vương Sung lúc này mới vỡ lẽ mình đã bị sập bẫy.

“Mẹ kiếp…” Hắn nhổ toẹt một bãi xuống đất, bảo tên cung binh trước mặt: “Mau thúc ngựa về truyền lệnh cho tuần giám Binh mã ti trong thành, chặn đứng xe nước lại, tuyệt đối không được để chúng vào sâu hơn!”

“Rõ!”

“Quay lại!” Vương Sung gọi giật tên cung binh lại gần, dặn nhỏ: “Nếu chúng đã vào được thành, bất luận trong xe nước là hạng người nào, đều giết sạch cho ta, tuyệt đối không được để chúng dẫn họa vào thân!”

“Rõ!”



Trong kinh thành Lương Kinh lúc này vẫn là một màn đen đặc. Dù đang trong lệnh giới nghiêm, nhưng vì Vương Sung đã ra ngoài thành, lực lượng tuần giám trong thành thưa thớt hẳn đi.

Đoàn xe nước dừng lại ngoài phường Nam Môn. Trương Dược lần lượt tháo các tấm ván ngăn, đám thợ thuyền hồn xiêu phách lạc dìu nhau bước xuống. Lão thợ thuyền run rẩy hỏi: “Đã… vào được thành rồi sao?”

“Phải…” Ngọc Lâm dụi mạnh mắt, quay lại hỏi Trương Dược: “Đây là nơi nào? Ta thực sự nhìn không rõ.”

Trương Dược hạ tấm ván cuối cùng xuống, đáp: “Ngoại phường phía nam.” Đoạn hắn nhảy xuống xe, bước tới cạnh Ngọc Lâm: “Ngọc Lâm, ta nhắc nàng, Vương Sung tuy ngu xuẩn nhưng Lý Hàn Chu thì chưa chắc.”

“Ta hiểu, vậy nên điều cấp bách lúc này là tìm một nơi trú ẩn, gắng gượng đến khi trời sáng.”

Lão thợ thuyền hỏi: “Gắng đến sáng, rồi sao nữa?”

Ngọc Lâm nhìn về phía đám thợ thuyền: “Giữa ban ngày ban mặt, không kẻ nào dám tư hình sát hại hàng trăm người ngay trong kinh thành Lương Kinh. Chỉ cần trụ được đến sáng, chúng không thể dùng tư hình với chúng ta được nữa.”

“Nhưng mà…” Một người thợ thuyền ngã ngồi xuống đất, sợ sệt thốt lên: “Chẳng phải vẫn sẽ bị quan phủ bắt đi sao? Phải lên công đường… ta đã từng lên đó rồi, vết xăm trên mặt ta chính là do quan phủ ban cho. Ta không nhận tội nên bị đánh cho da thịt nát bấy, ta không muốn lên công đường nữa…”

Ngọc Lâm định mở lời, lại nghe Trương Dược nói: “Sai rồi, thứ ngươi bước lên ấy không phải là công đường. Mọi nơi phán định sống chết vì tư lợi đều không phải công đường, mọi cuộc hành quyết để che đậy tội ác đều là tư hình.”

Những lời này vốn là Ngọc Lâm từng nói, lúc này thốt ra từ miệng Trương Dược như đang mắng chửi cả Trấn phủ ti và chính bản thân hắn. Thế nhưng trên mặt hắn không hề có vẻ hổ thẹn, hắn cúi người xốc nách gã thợ thuyền dậy, nói tiếp: “Nếu ngươi không muốn chịu sự bất công đó nữa thì hãy đi theo nàng ấy.”

Gã thợ thuyền lẩm bẩm: “Nàng ta là nữ nhân của ngài, dĩ nhiên ngài tin nàng…”

“Nàng ấy không phải nữ nhân của ta.”

Hắn cư nhiên lại phủ nhận.

Ngọc Lâm ngước nhìn, thấy Trương Dược không hề nhìn mình. Hắn bình thản nhìn xoáy vào đám người đang hoảng hốt trước mặt: “Nàng là một vị quan tư pháp chân chính. Công đường nàng lập ra ta đã từng quỳ, nó công chính, liêm minh. Con đường nàng vạch ra ta đã từng đi, có thể thông suốt. Vậy nên hãy tin ta.”

“Ta cũng không tài giỏi như chàng ấy nói đâu.” Ngọc Lâm tiến lên, trầm giọng: “Tại thành Lương Kinh lúc này, ta cũng chỉ có thể gõ cửa một nhà thôi.”

Trương Dược nghiêng đầu: “Giang Huệ Vân sao?”

“Phải.” Ngọc Lâm liếc nhìn những cỗ xe nước sau lưng: “Xe nước này quá vướng víu, phải bỏ lại thôi. Thừa lúc Vương Sung và Lý Hàn Chu chưa kịp phản ứng, ta dẫn mọi người đi.”

Ngọc Lâm vừa dứt lời, một tiếng vó ngựa ập vào tai nàng. Trương Dược thốt nhiên quay đầu, ngũ quan linh mẫn mách bảo hắn rằng e là đã không kịp nữa rồi.

“Đổi nơi khác…”

“Sao…”

Trương Dược nắm chặt đoản đao trong tay áo, nói nhanh như súng liên thanh: “Ngọc Lâm, nàng nhất định còn nghĩ ra nơi khác nữa…”

Đang nói thì tiếng vó ngựa đã từ xa tiến lại gần, tiếng hô của tuần giám Binh mã ti vang lên: “Kẻ xấu từ đâu tới, dám giả mạo để lừa mở cửa thành!”

Ngọc Lâm lập tức hiểu ý Trương Dược. Lúc này mà tìm đến Giang Huệ Vân, đám Binh mã ti truy đuổi phía sau chắc chắn sẽ làm kinh động đến phụ tử Triệu gia.

Trương Dược nhìn vào trong phường Nam một lượt, bảo mọi người: “Lùi vào trong nam phường, xuyên qua ngõ Lê Hoa mà thoát ra.”

Mọi người lập tức tháo chạy về phía ngõ Lê Hoa. Vừa đến đầu ngõ, cổ tay Trương Dược bỗng bị Ngọc Lâm giữ chặt. Hắn quay đầu lại, chẳng đợi nàng mở miệng đã trực tiếp hỏi: “Nàng định nói chữ ‘giết’ kia, phải không?”

Ngọc Lâm vội vã phản bác: “Ta không có!”

Trương Dược gạt tay Ngọc Lâm ra, xoay người nhường lối cho mọi người vào ngõ, còn mình thì lặng lẽ nhìn nàng.

“Khoảnh khắc nàng nắm lấy tay ta, ta đã nghe thấy chữ ‘giết’ ấy rồi.”

Hắn quả nhiên là tri âm duy nhất của nàng.

Cách lớp người đang chen chúc trong ngõ, Ngọc Lâm cuối cùng cũng nhìn thấy một tia bi thương nơi đáy mắt Trương Dược. Một nỗi bi thương dành riêng cho nàng. Nỗi bi thương của duyên phận mỏng manh sắp tan biến thành mây khói.

“Ta căn bản chẳng nói lời gì cả!”

Trương Dược mỉm cười, chẳng hề để tâm đến lời nàng: “Nhưng ta nghe thấy rồi, rất rõ ràng. Ngọc Lâm, ta giữ lời hứa, ta sẽ vì nàng mà chảy đến giọt máu cuối cùng.”

Dứt lời, hắn không để lại cho Ngọc Lâm bất cứ đường lui nào, dứt khoát xoay người đi ngược về phía đầu ngõ.

Ngõ hẹp.

Người cô độc.

Hắn đi thực hiện lời hứa của mình.

Ngọc Lâm không đuổi theo hắn. Điều đáng bi ai hơn là, hắn định sẵn là một kẻ không thể được thương xót. Giữa lúc nguy nan này, đến cả ông trời cũng chẳng cho phép Ngọc Lâm nảy sinh một phân tâm tư vương vấn với Trương Dược.

Bởi bên cạnh nàng còn hàng trăm thợ thuyền. Sư nương không thể tìm, thành Lương Kinh rộng lớn này, còn nơi nào có thể che chở cho những người này đến tận sáng mai?

Trong chớp mắt, toán quân tuần giám đã ập đến trước mặt đám thợ thuyền, ánh đuốc soi rõ mặt mọi người. May thay phía trước còn hơn mười cỗ xe nước chặn đường, nhân lúc đó, Ngọc Lâm đã đưa tất cả thợ thuyền vào sâu trong ngõ.

Chỉ còn mình Trương Dược đứng lại canh giữ đầu ngõ.

Lão thợ thuyền thấy vậy vội quay đầu gọi lớn: “Trương đại nhân, ngài đi cùng bọn ta đi!”

Ngọc Lâm kéo tay lão thợ thuyền, dốc sức đẩy người về phía trước, rồi thốt ra một câu: “Đừng quản chàng ấy, đi mau!”

Câu nói vừa thốt ra khỏi miệng, chính nàng cũng thấy bàng hoàng. Lồng ngực như bị một mũi kim dài và mảnh đâm xuyên, đau đớn đến mức nàng loạng choạng suýt ngã.

Nàng không thể tha thứ cho chính mình.

Nhưng con người là thế. Muốn vì dân lập mệnh thì buộc phải không tiếc cả tính mạng. Muốn cầu lấy công lý thì phải vứt bỏ hết thảy mọi tư dục.

Yêu thì đã sao? Không nỡ thì đã sao? Tình ái thế gian đối với nàng rốt cuộc là gì? Đêm ở miếu Bì Trường đối diện với Trương Dược, dưới bóng tượng thần hung ác, nàng sớm đã đưa ra lựa chọn rồi.

Nàng buộc phải có dao là đâm, có cơ hội là chớp, có đường là đi!

Nhưng tại sao nước mắt vẫn cứ trào ra? Tại sao vẫn cứ muốn ngoảnh đầu lại?

Ngọc Lâm đưa tay quệt nước mắt, ra sức thúc giục đám người đang hoảng loạn: “Mau đi đi!”

Lão thợ thuyền sớm đã nhận ra ý định tuyệt tự của Trương Dược, lòng nảy sinh nỗi xót xa, cuống quýt: “Cô nương, đó là người nam nhân của cô mà!”

“Là người của ta thì đã sao, ta…”

Lời nói nửa chừng, giữa thế gian như hỏa trường luyện ngục này, đột nhiên có một người cộng hưởng với nàng không chút báo trước.

Trong ngõ ngoài ngõ, Trương, Ngọc hai người gần như đồng thanh: “Chàng/Ta không thể đối đãi vẹn toàn với tất thảy mọi người!”

Lời vừa dứt, Ngọc Lâm thốt nhiên quay đầu. Trương Dược vẫn chỉ là một bóng lưng, đơn thương độc mã chặn đứng tất cả ánh đuốc bên ngoài con ngõ.

“Ngọc Lâm.”

Nơi đầu ngõ, Trương Dược cất cao giọng, nhưng ngữ điệu vẫn hờ hững, thong dong như trước: “Nói tên một địa danh đi, để ta còn biết đường đến tìm nàng.”

Ngọc Lâm đẫm lệ, nghẹn ngào: “Chàng đến bằng cách nào?”

“Kiếp sau chắc ta chỉ có thể làm súc sinh thôi.”

Bất kể lúc nào, hắn vẫn là hạng miệng chó không mọc được ngà voi, thật hoang đường, nhưng chẳng ai cười nổi. Đây không phải lời đùa cợt, đây rõ ràng là lời từ tâm can của hắn.

Vậy thì, là nơi nào?

Ngọc Lâm dung túng bản thân dành ra một sợi tơ lòng để trả lời câu hỏi cuối cùng của hắn. Nơi nào mới là chốn kết duyên? Lần đầu tiên nàng để mắt tới Trương Dược là ở đâu?

Hình trường, dao róc thịt, đám đông, tượng thần Thổ Địa, vị Chỉ huy sứ của Trấn phủ ti đang tẩy rửa hình trường…

Miếu Bì Trường…

Chờ đã, miếu Bì Trường

Phải rồi! Còn miếu Bì Trường, còn cánh cửa ấy. Nơi đó từng là tuyệt lộ, cũng từng là cánh cửa sống của nàng!

Ngọc Lâm đón gió quay đầu, nhìn về phía tây. Vạn hộ lặng im, chỉ có vài ánh đèn leo lét.

“Muốn tên một nơi phải không?”

Đầu ngõ đã vang lên tiếng binh khí chạm nhau leng keng, Trương Dược không còn đáp lại nàng nữa.

Ngọc Lâm đứng khựng lại, hét lớn về phía bóng lưng ấy: “Vậy thì chính là nơi đầu tiên chàng để mắt tới ta ấy!”

“Biết rồi…”

Tiếng đáp ấy đã bị vùi lấp trong tiếng binh khí, Ngọc Lâm gần như không nghe rõ. Song dù thế nào đi nữa, nàng không thể dành thêm chút nhân từ nào cho Trương Dược được nữa.

Nàng phải đi rồi.

Gió đông mang lời của nàng gửi về phía tây, thổi đi thật xa. Trương Dược giữa rừng đao kiếm có nghe thấy câu nói ấy không, Ngọc Lâm căn bản không biết.

Nàng chỉ biết, Trương Dược đã cầm chân tất cả quân tuần thành nơi đầu ngõ hẹp, để con đường tới miếu Bì Trường của nàng không còn chút trở ngại. Nàng đón gió lạnh, trong lòng lặp đi lặp lại câu niệm: “Nếu có Quan Âm tại thế, xìn đừng vứt bỏ chàng nơi luyện ngục. Đừng khiến chàng cầu sống không được, cầu chết chẳng xong…”