Một Chén Rượu Độc Xa Nhà Muôn Dặm

Chương 124: Tuyết tháng tư



Trước hào quây quan tường, Lý Hàn Chu đã ném đao xuống đất. Đám người Trấn phủ ti thấy thống lĩnh buông đao cũng lần lượt dừng tay.

Vương Sung đánh giết với Lý Hàn Chu tới tận bây giờ trong sự mơ hồ cũng đã kiệt sức. Thấy Lý Hàn Chu ném đao, hắn ta liền kề đao vào cổ hắn, hổn hển hỏi: “Không giết nữa sao?”

“Không giết nổi nữa. Kẻ trù tính lừa ngươi ra khỏi thành đêm nay, một là để mượn đường, hai là để mượn tay ngươi vây chết ta.”

Hắn vừa định ngoảnh đầu, thấy lưỡi đao sắp cứa vào da thịt, Vương Sung vội lật tay thu đao: “Ngươi muốn chết à!”

Lý Hàn Chu không đáp, nhưng Vương Sung thốt nhiên thấy không cam lòng, cầm đao đuổi theo mấy bước: “Trấn phủ ti các người rốt cuộc định làm gì? Chỉ huy sứ của các người giết Hàn Tiệm, Lý thiên hộ ngươi còn lợi hại hơn, giết đến tận huyết mạch thiên gia. Các người…”

Lý Hàn Chu hỏi ngược lại: “Vương chỉ huy sứ, ngươi thực sự ngu xuẩn hay là giả vờ ngu xuẩn vậy?”

“Dĩ nhiên là giả vờ!” Vương Sung quệt mặt, ngoảnh đi chỗ khác, khi lên tiếng lại hạ thấp giọng: “Ngươi tưởng ta không biết kẻ nào đang làm ác sao? Cái kinh thành Lương Kinh này…” Hắn quay lưng về phía ánh lửa, nhìn cổng thành Lương Kinh sau rừng ngô đồng: “Thật là hoang đường tột độ!”

Nói đoạn, hắn cũng ném đao: “Ta ra khỏi thành đêm nay là muốn biết trận hoả hoạn này do ai phóng. Kẻ khác ta không quản, ta chỉ bảo toàn lấy bản thân mình, bảo toàn cho đám huynh đệ của ta không bị hỏi tội mà thôi.”

“Còn cần phải hỏi sao? Là ta phóng hỏa.” Lý Hàn Chu ngẩng đầu: “Bắt lấy ta đi.”

Vương Sung mắng: “Ngươi đúng là đồ không biết xấu hổ. Ngươi thừa biết các ngươi là thượng sai, là hạng người ngoài vòng pháp luật không ai đụng đến được. Ta bắt ngươi về báo cáo tình hình, đến lúc ngươi lật lọng không nhận, kẻ chết chẳng phải là ta sao!”

“Ta lật lọng thế nào được?” Lý Hàn Chu chỉ vào bọn người Mao Hành, Ngô Lũng Nghi: “Họ đều đã tai nghe mắt thấy. Có kẻ ép Chỉ huy sứ của bọn ta phải lên công đường của Tam ti, giờ đây ta cũng coi như xong đời rồi.”

Hắn tuy nói mình xong đời, nhưng khóe miệng lại khẽ nhếch lên một nụ cười, gương mặt thanh thản, chẳng chút bi lụy.

Vương Sung tiếp lời: “Rốt cuộc là kẻ nào mà lại có thể kiểm soát Trấn phủ ti của các người thành thế này!”

Nói xong chính hắn cũng ngẩn người. Ai có thể vây khốn Lý Hàn Chu thì hắn không biết, nhưng kẻ dồn Trương Dược vào tuyệt lộ thì chỉ có nữ nhân kia.

“Chẳng lẽ là…”

Hiển nhiên, Lý Hàn Chu cũng đã phản ứng lại, bước tới một bước dồn dập hỏi: “Lệnh ngươi vừa hạ cho tuần giám nội thành là gì?!”

Vương Sung đẩy Lý Hàn Chu một cái: “Ngươi quát tháo cái quỷ gì! Giữa đêm khuya lừa mở cửa thành, không phải loạn tặc thì là gì, đương nhiên là giết sạch!”

Dứt lời, chân mày hắn cau lại: “Không đúng, chuyện này không đơn giản là loạn tặc… Người đâu, về thành ngay, đi báo cho Triệu…”

Những lời sau đó, đứng trước mặt Lý Hàn Chu, hắn đành nuốt ngược vào trong.

Lý Hàn Chu không nói hai lời, phi thân lên ngựa, ngoảnh lại bảo người của Trấn phủ ti: “Tội phóng hỏa cứ đổ hết lên đầu ta. Còn về nhiệm vụ thất bại… các ngươi đừng sợ. Có Vương chỉ huy sứ ở đây, có các vị đại nhân của pháp ti ở đây, tư hình… tuyệt đối không giết nổi các ngươi đâu. Ngày sau nếu có lên công đường, cứ việc khai báo sự thực.”

Lý Hàn Chu thúc ngựa rời đi. Vương Sung đợi hắn đi xa mới gọi thuộc hạ tới dặn: “Về báo lại với Triệu đại nhân, cứ nói là, ả tử tù kia cùng kẻ cướp ả là Trương Dược đã đưa một đám người không rõ lai lịch từ tường cao Khánh Dương vào thành, chưa rõ mưu đồ. Ta sẽ đưa di tộc của tiên Thái tử về thành an bài trước, chờ chỉ thị của đại nhân.”



Nam phường, ngõ Lê Hoa, Trương Dược đẫm máu.

Hắn chợt nhớ Ngọc Lâm thường nói trông hắn tựa cánh bướm, nhưng con người vốn là sinh linh nặng nề nhất, sao có thể nhẹ tênh mà nhảy múa như bướm được? Hắn bay không nổi nữa rồi, máu trong người đã sắp cạn khô, nhưng hắn vì sao mà lại muốn sống đến thế. Rõ ràng đã nói lời từ biệt với nàng rồi, nhưng sao vẫn nhớ nàng da diết đến vậy? Nàng sẽ ra sao? Nàng liệu có thắng không? Nàng có thoát khỏi bộ tù phục ấy không? Nàng có được sống những ngày khoác lên mình lụa là, ăn rau tươi quả ngọt hay không?

Nàng nhất định phải sống tốt đấy…

Nàng phải được thật nhiều người ghi nhớ…

Nàng phải có một mái ấm…

Một mái ấm không có từ đường…

Một lưỡi kiếm sắc lạnh thốt nhiên đâm ngập vào bụng Trương Dược, máu trào ra miệng. Hắn lảo đảo lùi lại mấy bước cho đến khi lưng tựa vào bức tường lạnh lẽo. Trương Dược nắm chặt lấy lưỡi đao, dùng sức đẩy ra. Hắn hiểu rõ, nếu sâu thêm một phân nữa là chạm tới mệnh môn. Nhưng hắn trụ không nổi nữa rồi, thế gian này nào có người sắt, hắn cũng chỉ là thân xác phàm trần, giết được mười người chứ sao giết nổi trăm người.

Thấy lưỡi đao dần lún sâu vào bụng mình, Trương Dược nghẹn ngào, cố hết sức ngoảnh đầu nhìn vào trong ngõ. Con ngõ vắng lặng, bóng người đã sớm xa mờ.

Thôi được rồi. Cứ vậy đi. Hắn nghĩ thầm.

Nào ngờ đúng lúc ấy, một thanh hàn đao đột nhiên chém tới từ phía xéo, ánh lửa soi sáng lưỡi đao trắng lóa, hiện ra gương mặt của Lý Hàn Chu.

“Trương Dược.”

Trong cơn nguy cấp, Lý Hàn Chu gọi thẳng tên hắn. Lời vừa dứt, hắn đã chém thêm một đao, ép đám lính tuần giám phải lùi lại. Khi nhìn rõ huyền bào và lệnh bài bên hông Lý Hàn Chu, chúng nhất thời đều dừng tay.

Trương Dược đổ sụp xuống đất, tay bịt chặt vết thương đang tuôn máu, mặt trắng bệch nhìn Lý Hàn Chu: “Ngươi đến đây… làm gì?”

“Ta đến để nói với ngài một câu, ta không gánh nổi cái danh đứng đầu Trấn phủ ti. Những việc bẩn thỉu kia, Lý Hàn Chu ta là kẻ đọc sách, ta không làm nổi!”

“Ngươi đừng… hại chết…” Trương Dược vừa phun máu vừa đứt quãng: “Đừng hại chết huynh đệ Trấn phủ ti…”

“Không hại chết được đâu.” Giọng Lý Hàn Chu bỗng trở nên nhẹ nhõm: “Người của Trấn phủ ti đều đã được vị Ngọc cô nương kia của ngài, giao phó cho hai vị đại nhân Đại lý tự khanh và Tổng hiến Ô Đài ngay trước mặt Binh mã ti rồi.”

Nói đoạn, hắn cúi đầu thì thầm: “Vương Sung sắp về thành rồi, bệ hạ chắc hẳn sẽ sớm biết tin Trấn phủ ti thất bại và việc các ngài đưa người vào thành.”

“Không được… ta phải đi…”

Lý Hàn Chu xốc hắn đứng dậy: “Đến là để tiễn ngài đi đây!”

Hắn đưa tay lên miệng huýt sáo gọi ngựa của mình tới, đỡ Trương Dược lên lưng ngựa, rồi giơ tay vung roi. Trước khi roi quất xuống, hắn ngẩng đầu bồi thêm một câu: “Trương chỉ huy sứ, đến ngày mai ta cũng sẽ thân bại danh liệt giống như ngài, nhưng ta không trách cứ ai cả. Theo ngài bao năm, thấy ngài tự giày vò bản thân, tự cứu mình không xong, bởi vậy ta biết mưu kế đêm nay tuyệt đối không phải do ngài nghĩ ra mà là từ Ngọc cô nương. Cho nên… nếu gặp nàng, xin Chỉ huy sứ hãy thay ta đa tạ nàng một tiếng.”



Đã là canh hai, hơi lạnh bao trùm, rét đến mức những mầm cỏ xanh dưới đất cũng kết thành một lớp sương giá.

Trước thần đài, Ngọc Lâm thắp một ngọn nến lẻ loi, rải tro hương ra, dùng cành khô làm bút. Nàng nén nỗi bi thương ngập lòng, trên bề mặt lớp tro xâu chuỗi ngọn ngành nhân quả của vụ án vỡ đập Úc Châu, thảo sẵn lời biện hộ. Nàng muốn giữ sự bình tĩnh và tập trung cao độ, nhưng con người không phải cỏ cây, dù bút lực của nàng cực nhanh, chỉ trong khoảnh khắc đã viết ra trăm ngàn câu chữ, nhưng khi những nét chữ hiện ra vững vàng thì tứ chi bách hài của nàng rõ ràng đang vì một người khác mà run rẩy khôn nguôi.

“Ngọc Lâm…”

Tiếng gọi ấy đến từ sự tĩnh mịch của cái chết, nhỏ như tiếng muỗi kêu, mà lại như sấm sét nổ vang.

Cành khô trong tay Ngọc Lâm khựng lại, nàng đột nhiên quay đầu nhìn về phía cửa miếu.

Đám thợ thuyền canh cửa đồng loạt đứng bật dậy. Người đang áp tai vào khe cửa không kìm được mà hét lên: “Là Trương chỉ huy sứ! Là Trương chỉ huy sứ kìa!”

Nói đoạn, họ vội vàng tháo then cài. Một cánh cửa mở ra, gió lạnh ùa vào, một người đầy máu đổ ập vào trong.

Ngọc Lâm đứng sững tại chỗ, người đẫm máu kia lại vật vã quỳ phủ phục xuống.

Ánh nến ấm áp duy nhất trước thần đài chiếu rọi vào hắn, kéo dài cái bóng, soi sáng thân mình đầy máu. Hắn chậm rãi vươn một bàn tay ra, những giọt máu bết dính tí tách rơi xuống từ đầu ngón tay, chạm vào mầm cỏ kết sương, lập tức thấm sâu vào lòng đất lạnh lẽo.

“Lại đây…”

Hắn vừa mở miệng đã nôn ra máu, hình dáng như một huyết quỷ chịu tận cực hình trong luyện ngục, khiến mọi người kinh hãi run rẩy.

Ngọc Lâm lao vào giữa sân, chân loạng choạng quỳ rạp xuống trước mặt Trương Dược. Nàng định đỡ lấy hắn, nhưng khi tay còn chưa chạm tới thân mình hắn, hắn đã kiệt sức, cái đầu nặng nề gục xuống gối Ngọc Lâm.

“Đừng ra ngoài… đừng ra ngoài… trời sáng rồi… cũng đừng ra ngoài…”

Ngọc Lâm dùng hết sức bình sinh, chậm rãi lật thân hình Trương Dược lại, để đầu hắn gối lên đùi mình: “Chàng đừng nói nữa… Trương Dược, ta cầu xin chàng, đừng nói nữa!”

Nàng vừa nói vừa định xé rách y phục của hắn, nhưng đôi tay mang thương tích cũ của nàng căn bản không đủ sức. Đám thợ thuyền vội vàng lên giúp sức. Y phục vừa cởi ra, một lỗ thủng đẫm máu đến kinh hồn bạt vía hiện ra trước mắt mọi người.

“Tro hương…” Ngọc Lâm ngoảnh lại hối hả: “Mau lấy tro hương tới đây!”

Mọi người quýnh quáng tìm được mấy lư hương. Ngọc Lâm lập tức hốt một vốc lớn, dốc sức ấn chặt vào vết thương đang tuôn máu, nhưng máu tươi tức khắc nhuộm đỏ cả bàn tay nàng. Nàng lại hốt thêm vốc nữa ấn lên, nhưng vẫn vô vọng. Máu thấm qua kẽ tay nàng, nhuộm đỏ cả ống tay áo.

Lão thợ thuyền tiến tới: “Cô nương, cứ thế này không trụ được lâu đâu. Phải có thuốc, nhất định phải có thuốc mới cứu được mạng!”

Ngọc Lâm run rẩy khắp người, chậm rãi ngẩng đầu nhìn ra phía cửa…

“Nàng định cứu ta sao?” Bàn tay Trương Dược phủ lên mu bàn tay nàng, chợt nắm chặt: “Nàng đừng nghĩ đến chuyện đó…”

Hắn khó khăn nuốt một ngụm máu: “Vương Sung về thành, chắc chắn sẽ báo cáo chuyện đêm nay… Thiên tử, Triệu Hán Nguyên… sẽ sớm biết chuyện trong tường Khánh Dương có người lẻn vào thành Lương Kinh… Dù là đêm nay hay ngày mai, khắp nơi trong thành… chắc chắn sẽ bị Binh mã ti cảnh giới nghiêm nghiêm ngặt… Dù trời sáng… trên phố không thể giết người, nhưng các người cũng tuyệt đối không được rơi vào tay Vương Sung… Rơi vào tay hắn chính là rơi vào tay Triệu Hán Nguyên… mãi mãi không thấy ánh mặt trời… cũng chẳng còn đường sống…”

Ngọc Lâm vẫn ra sức bịt vết thương, ép bản thân phải thu lại nỗi sợ hãi để nghe cho kỹ lời dặn của Trương Dược, rồi gấp gáp hỏi: “Vậy nên chúng ta vẫn chỉ có thể tìm đến cửa của Đại lý tự khanh và Ngô tổng hiến, phải không?”

“Phải…” Trương Dược cảm thấy thần thức của mình đang tan rã dần: “Ngọc Lâm… tìm cách đi… trước khi Vương Sung tìm thấy mọi người, hãy truyền tin tức mọi người ở đây cho Đại lý tự…”

Ngọc Lâm ngắt lời hắn: “Nếu ta nói với chàng rằng, ta không còn cách nào nữa thì sao?”

Câu nói vừa thốt ra, tất cả mọi người có mặt đều sững sờ.

Trong mắt Trương Dược, hình dáng Ngọc Lâm đã trở nên mờ ảo giống như một làn sương nước nhẹ tênh, u sầu mà yểu điệu.

“Trương Dược, ta không có võ nghệ, không thể trốn khỏi sự truy đuổi của Binh mã ti. Đám thợ thuyền ở đây tuy là lạ mặt, nhưng trên mặt họ đều có xăm chữ, lại chưa từng vào kinh thành bao giờ, trong chốc lát căn bản không thể biết đường mà tìm người, huống hồ là truyền tin. Còn về phần chàng…”

Ngọc Lâm nhìn vào kẽ tay vẫn không ngừng rỉ máu, nghẹn ngào: “Chàng coi như đã vì ta mà chảy đến giọt máu cuối cùng rồi.”

Đám thợ thuyền nghe xong, ai nấy đều hoảng loạn, nhưng thấy cảnh tượng của Trương Dược và Ngọc Lâm, chẳng ai nỡ mở lời khiến hai người thêm đau lòng.

Lão thợ thuyền chua chát: “Ngọc cô nương, thực ra thế này là đủ rồi. Nếu không có cô nương, giờ này bọn ta không bị chết cháy thì cũng bị giết sạch rồi. Bọn ta không trách cô nương, chỉ là không đành lòng nhìn… nhìn Trương chỉ huy sứ…”

Lão cũng chẳng thể nói tiếp được nữa, cúi đầu khóc ròng: “Giá mà trước khi trời sáng, có ai đó vào ngôi miếu đổ nát này thắp một nén nhang thì tốt biết mấy… Nhưng cái ngôi miếu thờ hung thần này, đến tro hương cũng chẳng còn nổi mấy vốc…”

Hơi lạnh xung quanh càng lúc càng đậm, chẳng ai ngờ nổi giữa tiết cuối xuân mà lại lạnh như giữa mùa đông giá rét.

Ngọc Lâm mặc kệ đôi tay đầy máu, quệt nước mắt, chậm rãi ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đen kịt, hốt nhiên nói: “Nhưng ta vẫn muốn đánh cược một lần nữa.”

Trương Dược gối đầu trên đùi Ngọc Lâm, trong cơn mơ màng, hắn thấy nàng buông vết thương của hắn ra, chậm rãi chắp hai tay lại.

“Nàng… đang cầu xin điều gì…”

“Chàng đừng nhắm mắt, nhìn lên trời đi.”

Trương Dược nghe lời nàng, cố sức mở mắt nhìn lên không trung. Lúc này trăng đã lặn, sao đã khuất, chỉ còn một màn đen thăm thẳm.

“Ngọc Lâm, thế gian này… không có Quan Âm đâu.”

“Ta cược ta chính là Quan Âm.”

Ngọc Lâm nhắm mắt lại: “Những lời tương tự ta đã từng nói với một cố nhân trong ngục. Ngoài ra, ta còn nói với nàng ấy một câu nữa.”

“Câu gì…”

“Ta nói, sau khi nàng ấy ra khỏi ngục, nếu Lương Kinh có tuyết rơi, nhất định phải đến miếu Bì Trường báo cho ta một tiếng. Cho nên…” Ngọc Lâm cúi đầu, nhìn đăm đắm vào Trương Dược: “Ta vì ta và chàng, hãy cầu một trận tuyết rơi tháng tư.”

Nàng vừa dứt lời, trong tầm mắt mờ đục của Trương Dược đột nhiên có một mảnh trắng tinh khôi phiêu lãng rơi xuống, đậu trên ngón tay Ngọc Lâm.

Đầu ngón tay nàng khẽ run, giật mình mở mắt ngước nhìn lên.

Trong màn đêm, những mảnh tinh khôi ấy phủ kín bầu trời.

Canh ba ngày hai mươi bảy tháng tư, Lương Kinh có tuyết rơi rồi…