Một Chén Rượu Độc Xa Nhà Muôn Dặm

Chương 15: Biến cố cháy lớn



Chùa Thiên Cơ tọa lạc tại phía nam thành Lương Kinh, men theo trục đường chính ngoài Thần Vũ Môn đi về phía nam đến dòng sông hộ thành, rẽ phải đi tiếp khoảng một dặm là có thể thấy một tòa cổng chào cao chọc trời. Phía sau cổng chào chính là sơn môn của chùa Thiên Cơ.

Phụng Minh đế sùng bái cả phật lẫn đạo, ở Lương Kinh có mười ngôi chùa lớn được quan dân cùng thờ phụng, gọi chung là Kinh Thập Miếu, và chùa Thiên Cơ là ngôi chùa lớn nhất trong số đó. Chùa phía nam giáp dòng sông hộ thành, phía tây dựa vào rừng cây hoa hạnh rộng trăm mẫu nổi tiếng trong kinh. Tính từ khi hưng công xây dựng đến nay đã trải qua một trăm năm. 

Phụng Minh đế rất thích ngôi chùa cổ trăm tuổi này, phi tần trong cung cũng đa phần yêu thích rừng hạnh phía tây chùa. Vì vậy, khi Phụng Minh đế đăng cơ cải niên hiệu đã hạ lệnh cho chùa Thiên Cơ được hưởng nghi lễ tế tự Thái Lao*. Kể từ đó, chùa không ngừng được tu sửa mở rộng, hương hỏa ngày càng hưng thịnh.

*Thái Lao nghi thức hiến tế cao nhất trong tế lễ cổ đại Trung Quốc. Thứ lễ phẩm cổ dùng trong tế lễ: ba loại sinh thực phẩm (trâu/ bò, dê/ cừu, lợn) đầy đủ gọi là Thái Lao; cũng chỉ vật phẩm lễ nghi dâng tế.

Tuy nhiên, hương hỏa càng thịnh thì hỏa hoạn và trộm cướp càng khó phòng. Chưa bàn đến tế lễ của triều đình, riêng nhang đèn của dân gian cũng khó tránh khỏi sơ suất. Trong mười mấy năm qua, chùa Thiên Cơ thi thoảng lại bị cháy, hai lầu chuông trống đều bị thiêu rụi. Năm ngoái, hậu điện thậm chí bị sét đánh dẫn lửa, cháy sạch chỉ còn một đống tro tàn, đến nay vẫn chưa xây dựng xong. Các quan viên Khoa Đạo đồng loạt dâng sớ, tấu xin Phụng Minh đế tự nhận lỗi. Phụng Minh đế nổi giận lôi đình, ban chết cho Giám chính Khâm Thiên Giám, lại lệnh cho Trương Dược hỏi tội các quan viên giám sát. Quan trường khó tìm được kẻ thanh liêm tuyệt đối, một khi đã thực sự lùng sục tội danh thì lớn nhỏ đều có vết nhơ, những kẻ đó khóc lóc thảm thiết vào chiếu ngục, Trương Dược tay nâng đao rơi, một lần giết sạch nửa cái Khâm Thiên Giám.*

*Khâm Thiên Giám là cơ quan chuyên trách thiên văn, lịch pháp và khí tượng thời phong kiến (tương đương Cục Khí tượng ngày nay), có nhiệm vụ quan sát thiên tượng, lập lịch âm dương, dự báo thời tiết và chọn ngày tốt cho các hoạt động triều đình.

Khi thi thể của những người đó được khiêng ra khỏi chiếu ngục, hắn đều đi tiễn. Lúc ấy, hắn thực sự rất muốn tìm kiếm một chút k*ch th*ch từ cái chết của họ, để khiến bản thân thấy cắn rứt hoặc sợ hãi. Thế nhưng tù phục, máu tươi và thi thể chưa bao giờ đổi lấy được một chút xót xa nào từ hắn. Sau này, hắn thậm chí cố ý đối mặt với gia quyến đến nhận xác. Trong đám gia quyến, những đứa trẻ nhỏ khóc đến thương tâm, tiếng khóc thê lương vô cùng. Lý Hàn Chu sợ hắn phiền lòng, e là đám trẻ sẽ chịu thiệt, liền vội vàng đuổi họ ra xa, nhưng không ngờ rằng, thứ mà vị Chỉ huy sứ nhà mình lúc đó muốn lại là một trận mắng nhiếc thậm tệ, hay thậm chí là một nhát dao đâm thấu tim.

Giờ đây, khi Trương Dược một lần nữa đứng trước cổng chào của chùa Thiên Cơ ngẩng đầu nhìn lên, phía sau sơn môn đã cháy thành một biển lửa. Mái Vũ Điện và tầng mái chồng của chính điện gần như chìm nghỉm trong lưỡi lửa. Bầu trời bị ánh lửa phản chiếu đỏ rực, khói đen dày đặc bao phủ quá nửa dòng sông hộ thành phía nam.

Lý Hàn Chu thấy Trương Dược không lên tiếng, bèn tự mình dẫn theo đám Đề kỵ nhảy xuống ngựa, định tiến lại gần xem xét, nào ngờ mới đi được vài bước đã bị hơi nóng hừng hực tạt vào mặt ép phải lùi lại. Trước sơn môn, Hỏa Đinh quân của Hồng Phố* Lương Kinh đang liều mạng cứu nguy cho các tăng nhân trong chùa. Tuy nhiên, Hỏa Đinh quân không phải quan quân, quân số có hạn, việc cứu người ở hỏa phòng đã vô cùng miễn cưỡng, đâu còn hơi sức nào quản tới đám cháy đang bốc lên hừng hực theo cơn gió lớn.

*Hồng Phố là nơi canh gác bảo vệ hoàng thành thời Minh, như một trạm lính hoặc đồn cảnh vệ hoàng cung.

Trong gió lớn, mùi máu tanh trộn lẫn với mùi khét lẹt xộc thẳng vào mũi. Những người bị bỏng nằm ngổn ngang ngoài sơn môn, đã chẳng thể phân biệt được đâu là người sống, đâu là thi thể.

“Thảm quá.” Lý Hàn Chu đứng trước bài lâu thở dài một tiếng.

Lời vừa dứt, đã thấy trưởng quan Hỏa Đinh quân là Lý Thuận đang kéo thi thể một tăng nhân từ trong sơn môn bước ra.

“Trương… Trương chỉ huy sứ…”

Cả người hắn gần như bị tro bụi bao phủ, y phục trên người chẳng còn nhìn ra màu sắc gì. Ngẩng đầu thấy Trương Dược và người của Bắc trấn phủ ti, hắn như thấy thần phật, cũng như thấy diêm vương, vội vàng buông thi thể xuống, lảo đảo lao đến dưới ngựa của Trương Dược.

“Trương chỉ huy sứ, chùa Thiên Cơ cháy đến nông nỗi này, bọn ta… Hỏa Đinh quân bọn ta cũng xong đời rồi! Trương chỉ huy sứ, ta cầu xin cái chết! Lý Thuận ta lúc này chỉ cầu xin cái chết!”

Nói xong, hắn bắt đầu ho sặc sụa, những tên lính Hỏa Đinh quân khác cũng lần lượt quỳ sụp xuống trước mặt Trương Dược. Trong chùa lửa cháy ngút trời, những người này y phục rách rưới, mặt mũi lấm lem tro bụi, quỳ giữa những người bị thương và thi thể, tuyệt vọng và bi thảm, đúng là một bức tranh địa ngục trần gian.

Trương Dược ngồi trên ngựa cúi đầu nhìn Lý Thuận: “Giờ chưa nói đến chuyện ngươi chết hay không chết. Lửa bắt đầu cháy từ đâu?”

Chân của Lý Thuận đã bị xà gỗ đổ xuống đè gãy, khắp người đều là vết bỏng, sau một hồi ho sặc sụa, hắn hổn hển th* d*c, mỗi câu nói đều vô cùng gian nan: “Phía sau… Quan Âm đường…”

Trương Dược tiếp tục truy vấn: “Lửa bùng khi nào?”

Lý Thuận ho liên tiếp mấy tiếng: “Giờ Dậu, giờ Dậu một khắc… Bọn ta đứng trên vọng hỏa lầu đã thấy ánh lửa đầu tiên…”

Lý Hàn Chu đứng bên hỏi: “Thương vong trong chùa thế nào?”

Nghe câu này, Lý Thuận tuyệt vọng ngã ngồi xuống đất, quẹt mặt một cái rồi bật khóc nức nở. “Đêm nay gió Tây Bắc thổi, tinh xá* phía sau Quan Âm đường có lẽ chưa bị cháy tới, nhưng… chính điện cháy quá dữ dội, giờ không có lối nào vào được Quan Âm đường cả… Thương vong bên trong…”

*Tinh xá (精舍) là nơi tinh khiết, sạch sẽ, yên tĩnh, các vị xuất gia tập trung nơi đây để học đạo và tham thiền.

“Bỏ đi.” Trương Dược không để lão nói tiếp: “Số người ngươi mang tới là bao nhiêu?”

Lý Thuận nhìn lại đám tàn binh của mình, đau đớn nói: “Hỏa Đinh quân có hơn sáu mươi người, để cứu hỏa ở chính điện đã có mười người… chết trong đó rồi. Trương chỉ huy sứ, chính điện… không cứu được nữa… thực sự không cứu được!”

Trương Dược nhìn Lý Hàn Chu: “Sai người đưa hắn đi trị thương. Trước khi người của Ngũ thành Binh mã ti tới, chỗ cháy này để ta tiết chế. Ngươi dẫn người vòng ra phía sau chặt rừng hạnh, tuyệt đối không được để rừng hạnh bốc cháy.”

“Rõ.”

Gió lớn lại nổi lên, ngọn lửa nơi chính điện như một con quỷ khổng lồ bị xích chân, nhe răng múa vuốt vồ về phía sơn môn. Hơi nóng nung đốt mặt người, những con ngựa dưới thân mọi người cũng trở nên nóng nảy, phát ra những tiếng hí vang liên hồi.

Trương Dược ghì chặt dây cương con Thấu Cốt Long, ngẩng đầu nhìn lên mái chính điện. Lý Thuận nói không sai, chính điện chùa Thiên Cơ cao gần mười hai trượng, nước dựa vào sức người căn bản không thể dội tới được. Với thế lửa lúc này, chỉ dựa vào những túi nước da của Hỏa Đinh quân thì không cứu được nữa, dù Ngũ thành Binh mã ti có đến thì e là cũng chỉ có thể cùng hắn đứng nhìn chính điện cháy sạch.

Sau khi chính điện cháy rụi, liệu Quan Âm đường và tinh xá còn ai sống sót không, Trương Dược không biết, nhưng đó cũng chẳng phải điều hắn quan tâm. Chùa Thiên Cơ được hưởng nghi lễ tế tự Thái Lao, nếu một phen bị thiêu sạch mà không tìm ra kẻ phóng hỏa, bất luận là dân gian hay quan trường, trời giáng điềm báo nhất định sẽ trỗi dậy. Một khi Phụng Minh đế muốn trấn áp dư luận mà truy cứu trách nhiệm vụ hỏa hoạn này, thì từ Hỏa Đinh quân của Hồng Phố đến Ngũ thành Binh mã ti đều phải đem mạng ra mà đánh đổi.

Trương Dược giết người đã đến mức phát tởm rồi, đúng như câu hắn quỳ trong sân hỏi Lý Hàn Chu: “Kẻ nào phóng hỏa?”. Lúc này hắn chỉ muốn giúp Hình bộ bắt cho chuẩn một kẻ phóng hỏa để Hình bộ đi truy cứu, đi giết, lấy mạng một người đổi lấy mạng của trăm người.

Ý nghĩ ấy vừa nảy ra, Trương Dược lập tức nhảy xuống ngựa, ném dây cương cho Lý Hàn Chu, một mình bước về phía sơn môn. Lý Hàn Chu đang chỉ thị đám Đề kỵ vòng qua phía bắc tường chùa để chặt rừng, quay đầu thấy Trương Dược đã đi xuyên qua cổng chào liền vội đuổi theo gọi: “Chỉ huy sứ!”

Trương Dược không quay đầu lại: “Binh mã ti chắc sắp đến rồi, khi họ đến, tất cả Đề kỵ của Trấn phủ ti đều nghe theo lệnh của Binh mã ti.”

“Vậy Chỉ huy sứ, ngài đi…”

Trương Dược để lại một câu: “Ta tới Quan Âm đường.”

Lý Thuận ngồi dưới đất gào lên với Trương Dược: “Không thể đi được đâu! Chính điện cháy thế kia, không xuyên qua được đâu! Mái điện có thể sập xuống bất cứ lúc nào!”

Trương Dược bỏ ngoài tai, cơn gió nóng rực như những nhát dao nung đỏ cứa vào da thịt. Hắn đứng trước sơn môn, cố gắng nhìn rõ thế lửa trước mắt, thế nhưng dù mắt hắn có tốt đến đâu thì cũng chỉ thấy một vùng đỏ rực hỗn độn. Hắn không tin phật, cũng chưa từng bái phật, thậm chí chưa từng đến chùa Thiên Cơ. Trong thế lửa như vậy, liều mình xuyên qua điện, liệu có mất mạng hay không, hắn không có gì chắc chắn.

Trương Dược muốn chết, nhưng hắn có bao nhiêu cỗ quan tài cầu kỳ, bao nhiêu bộ đồ khâm liệm chất lượng tốt như thế, những minh khí thu thập bao năm qua mà đi kèm với một cái xác cháy đen thì thật là phí phạm của trời.

Đang lúc chần chừ, bỗng nghe phía sau có người gọi tên mình: “Trương Dược ——”

Trương Dược ngoái lại, thấy nơi ngã tư đường u tối đã có đại đội nhân mã tập trung, người của Ngũ thành Binh mã ti cuối cùng cũng đã tới. Giữa đám nhân mã ấy, Ngọc Lâm mặc bộ đồ vải thô, hai tay bị trói, đứng cô độc dưới ngựa của Chỉ huy sứ Binh mã ti Vương Sung.

Thật là muốn chết mà, Trương Mẫn đang làm cái gì vậy? Sao lại để nàng đi theo? Lần đầu tiên Trương Dược nảy sinh ý định muốn mắng người nữ nhân này.

Tuy nhiên hắn còn chưa kịp mở miệng thì đã nghe nàng hét lên: “Cứu ta ———”

Tiếng hét ấy nghênh chiến với cơn gió lớn, dáng người mảnh khảnh của nàng gần như muốn gãy đôi trong gió, dùng hết sức bình sinh đến mức lạc cả giọng.

“Cứu ta —— Ta giúp ngài ——”

Trương Dược không muốn đáp lại nàng, dù hắn biết Ngọc Lâm thông minh, nhưng nàng đang mang đầy thương tích, chân lại khập khễnh, hoàn toàn không thể giúp gì được cho hắn. Hắn lạnh lùng quay người đi, định tiếp tục tìm kẽ hở của đám cháy, nào ngờ sau lưng bỗng vang lên một câu: “Một người chết đổi lấy trăm người sống ——”

Trương Dược đột ngột dừng bước, tim gần như lỡ một nhịp. Quay đầu lại lần nữa, thấy Ngọc Lâm đang liều mạng muốn thoát khỏi xiềng xích, đồng thời tiếp tục hét lên với hắn: “Một người nhận tội đổi lấy trăm người thoát tội! Trương Dược! Ngài cứu ta! Ta giúp ngài!”

Đây mới thực sự là muốn chết. Trong đám cháy, tất cả mọi người đều tuyệt vọng vì lửa không thể dập, người không thể cứu, ai nấy chỉ quan tâm đến vận mệnh của mình, không rảnh để ý đến chuyện khác. Nhưng vị cựu quan tư pháp này cùng với hắn đã nhìn thấy vô số sinh mạng ngoài đám lửa kia. Có một khoảnh khắc, Trương Dược thậm chí đã nghĩ, nhân sinh có được cơ duyên thế này, tại sao nhất định phải chết.

Vương Sung căn bản không biết hai người này đang nói gì, đối diện với đám cháy trước mắt, hắn đang lo sốt vó, làm sao chịu nổi Ngọc Lâm la hét, lập tức vung roi quất nàng một cái, quát: “Đêm khuya xông vào khu vực có lệnh cấm đã là đại tội. Ngọc Lâm, ngươi nhờ thiên ân mới thoát tội chết, đừng có mà vội vàng tìm đường chết.”

Nhát roi này quất mạnh lên vai Ngọc Lâm, nàng cắn răng chịu đựng, điều hòa hơi thở một lát mới miễn cưỡng thốt nên lời: “Ta không… tìm đường chết, ta giúp các người…”

Vương Sung mắng: “Giờ ngươi là cái thá gì chứ! Ngươi tưởng ngươi vẫn là Thiếu ti khấu của Hình bộ sao? Người đâu, lôi nàng ta đi cho ta, giam vào tư ngục!”

Ngọc Lâm không quản được gì nữa, quỳ sụp xuống, ôm chặt lấy chân Vương Sung: “Ta hiện giờ là tì nữ của Chỉ huy sứ Trấn phủ ti, ta đêm khuya vi phạm vào nơi có lệnh cấm, chủ nhân quản thúc không nghiêm, cũng đáng bị hỏi tội cùng một lúc. Ngài muốn bắt ta thì bắt luôn cả Trương Dược đi!”

Lời Vương Thiếu Liêm không sai, Ngọc Lâm thực sự rất khó đối phó. Vương Sung bị nàng kìm kẹp đến khó chịu, không nhịn được liếc nhìn Trương Dược.

“Thả nàng ta qua đây.”

Giọng Trương Dược vang tới, Vương Sung lập tức mắng: “Bắc trấn phủ ti các ngươi vốn không nên ở đây! Ngươi còn có tâm trí đứng đó đùa giỡn với ả tì nữ của mình sao!”

Trương Dược lạnh giọng: “Ta không rảnh nói nhảm với ngươi. Vương Sung, ngươi rõ hơn ta, lửa ở chính điện giờ không cứu được nữa đâu. Một khi Quan Âm đường và tinh xá phía sau cháy sạch, người chết hết, không bắt được kẻ phóng hỏa thì cái tội lơ là chức trách tuần thành của Binh mã ti nhà ngươi không cần ta phải hỏi đến. Kết cục của ngươi sẽ chẳng khá khẩm hơn đám Hỏa Đinh quân này đâu.”

Vương Sung nghe xong sững sờ. Ngọc Lâm thừa dịp Vương Sung ngẩn người liền mạnh bạo giật lấy sợi dây thừng trong tay hắn, quay người chạy về phía Trương Dược, vừa chạy vừa nhìn lên mái chính điện.

Lửa mượn sức gió như những bóng ma thăng thiên, lao vút lên bầu trời, mái điện đã hoàn toàn bị lưỡi lửa nuốt chửng. Trước khi tới đây, Ngọc Lâm căn bản không ngờ chùa Thiên Cơ lại cháy thành thế này, đến mức nàng chẳng còn tâm trí đâu mà đi tìm hòn đá đã nhờ Lưu Ảnh Liên mang đi.

Nàng nén cơn đau nơi cổ chân, lảo đảo chạy đến trước mặt Trương Dược: “Giúp ta cởi dây trói.”

Trương Dược rút yêu đao*, một nhát chém đứt sợi dây thừng trên tay nàng. Ngọc Lâm nhanh chóng vứt bỏ đoạn dây còn lại, nghênh gió ngẩng đầu: “Đêm nay có gió Tây Bắc, tiền điện coi như xong rồi, nhưng nếu hướng gió không đổi, phía sau Quan Âm đường trước khi trời sáng chắc chưa cháy hết đâu…”

*Yêu đao (腰刀): đao có một mặt bén và lưỡi cong gọi là yêu đao.

Trương Dược ngắt lời nàng: “Ta vào trong không phải để cứu người bên trong.”

“Ta biết, một người chết đổi lấy trăm người sống mà.”