Một Chén Rượu Độc Xa Nhà Muôn Dặm

Chương 16: Tháp Bồ Đề



Nàng bị khói nồng làm nghẹn, che miệng mũi ho vài tiếng, rồi đuổi theo nói: “Chẳng qua trong lòng ngài thấy phiền, không muốn sáng mai lên triều xảy ra náo loạn, Khâm Thiên Giám lại nói không đúng ý thánh thượng, để ngài phải rút đao đi giết người trên phố lần nữa.”

Một chữ “phiền” thật đúng tâm can. Trương Dược gần như bị chữ này đâm xuyên từ trên xuống dưới.

Nhân gian này thật sự rất phiền. Từ nhỏ Trương Mẫn đã dùng nhân nghĩa mà dạy bảo hắn, dù sau này hắn trở thành một thanh đao giết người, hắn cũng chưa từng nghĩ đến chuyện hủy trời diệt đất. Về bản chất, hắn vẫn là một nam nhân tẻ nhạt và trầm mặc. Muốn chết mà chẳng chết được, nên vẫn phải ở vị trí hiện tại, tận chức tận trách mà giết người ngày qua ngày.

Lúc này, hắn thật sự có chút ngưỡng mộ Ngọc Lâm đang khoác trên mình bộ đồ đơn bạc kia. Nàng cứ thế rõ ràng thanh bạch mà đứng trước mặt hắn, bàn tay trắng ngần, tự do tự tại; muốn giúp nữ tù thì giúp, muốn giết Vương Thiếu Liêm thì giết.

Thật thống khoái làm sao.

Ngọc Lâm không biết lúc này trong lòng Trương Dược đang có hàng vạn ý niệm lướt qua, nhưng mục đích hiện tại của nàng và hắn là một. Quân thần đánh cờ, cỏ rác chịu chết. Sự hận thù vô cớ và tẻ nhạt của kẻ bề trên luôn mang đến họa sát thân cho kẻ dưới. Nàng đã bị sự hận thù ấy giết hụt một lần, dưới lưỡi đao cầu sống, Trương Dược là một vị quý nhân vô tình xông tới ban cho nàng đường sống. Giờ đây nhìn đám Hỏa Đinh quân mặt mày lấm lem, luống cuống không biết làm sao, rồi lại nhìn Trương Dược với khuôn mặt đưa đám đằng sau, nàng chợt thấy định mệnh thật khéo bày trò. Người sống mặc đồ liệm, chẳng ra người cũng chẳng ra quỷ, lại giống như một vị bán thần của thế gian này.

Nàng nắm chặt lấy cổ tay Trương Dược: “Ngài đi theo ta.” Nói xong, lại quay sang bảo đám Hỏa Đinh quân trước sơn môn: “Các người cũng qua đây hết đi!”

Hỏa Đinh quân đều vì lửa ở chính điện không cứu được mà tuyệt vọng tột cùng, từng người một cứ quỳ đó không nhúc nhích. Ngọc Lâm tiến lên vài bước, cố gắng nâng cao giọng: “Ta biết các người cảm thấy đại điện không cứu được nữa, các người chắc chắn sẽ bị trị tội nên không còn hy vọng. Thế nhưng, nếu trận hỏa hoạn này là do có kẻ cố tình phóng hỏa, các người đều có thể được giảm tội.”

Nàng nói xong, lại ngẩng đầu quan sát hướng gió một lần nữa: “Nhân lúc hướng gió lúc này chưa đổi, lửa chưa cháy lan tới phía sau Quan Âm đường, các người hãy giúp ta và Trương chỉ huy sứ một tay, để bọn ta dốc sức vào bên trong dò xét một phen.”

Một người lính Hỏa Đinh quân nói: “Cô nương, cô thì biết cái gì, lửa đã cháy đến tận mái điện rồi, hai người dù có vào được cửa điện thì cũng chỉ có con đường chết thôi.”

“Không đi đường chính điện, ta còn con đường khác, các người theo ta qua đây, giúp ta!”

“Tất cả đi theo nàng ấy.”

Tiếng nói phát ra từ Trương Dược. Ngọc Lâm ngoảnh lại, lúc này mới phát hiện trong lúc tình thế cấp bách nàng đã nắm tay hắn, còn hắn thì giơ cánh tay, mặc cho nàng kéo đi được mấy bước rồi.

Hỏa Đinh quân nghi hoặc: “Nàng ta…”

“Có thể tin nàng ấy.” Trương Dược nhìn Ngọc Lâm: “Nàng chính là Thiếu ti khấu của Hình bộ.”

Nghe xong câu đó, Hỏa Đinh quân đưa mắt nhìn nhau. Người lính vừa lên tiếng lúc nãy vỗ đùi một cái, gượng đứng dậy, cao giọng: “Cô nương này nói đúng! Ngồi đây khóc cũng là cái chết, nào, mọi người đừng quỳ nữa, đứng dậy hết đi! Đi theo cô nương này!”

Trương Dược vẫn giữ nguyên cánh tay nửa chừng, khuôn mặt lạnh lùng, giọng nói hờ hững: “Đi hướng nào?”

Ngọc Lâm nhìn về phía tòa tháp đá sau sơn môn: “Tháp Bồ Đề.”

Trương Dược nhìn theo hướng mắt nàng: “Tháp thì làm sao? Cô chẳng lẽ muốn ta mượn đỉnh tháp mà nhảy qua đấy chứ.”

“Dưới tháp có một hầm ngầm.”

Trương Dược nhướng mày: “Sao cô biết?”

Ánh mắt Ngọc Lâm khẽ động: “Phu quân của Lưu thị, Thượng thư Hộ bộ Hà Lễ Nho, từng chết ở trong đó.”



Đêm khuya tại Lương Kinh khói lửa rực trời, người trong thành hiếm ai ngủ được, ai nấy đều đứng bên cửa sổ cao nhà mình, xa xăm nhìn bầu trời đỏ rực phía nam, chỉ dám xuýt xoa chứ không dám nghị luận.

Trong phủ của Thủ phụ Nội các* Triệu Hán Nguyên, Triệu Hà Minh đang đích thân trông coi ấm thuốc trên lò dưới hành lang, thê tử Giang Huệ Vân ngồi bên cạnh bầu bạn cùng công việc kim chỉ. 

*Nguyên văn là (内阁首揆: Nội các thủ quỹ), (首揆) dùng để chỉ chức vị Tể tướng, từ này thường được dùng để chỉ các vị đại thần đứng đầu Nội các và cũng tương đương với chức (首辅: Thủ phụ) trong chế độ quan lại thời Minh. Chức quan này vào thời Minh Thế Tông thì quyền lực Nội các đạt đến đỉnh điểm, có thể sánh với Tể tướng các triều trước, được đánh giá là tuy không thực chất mang danh Tể tướng, nhưng quyền lực lại lớn như Tể tướng.

Vài ngày trước, Triệu Hán Nguyên vì lao tâm khổ tứ ở Nội các nên bệnh cũ tái phát, bèn triệu bốn người con trai cùng thê tử luân phiên trực đêm hầu hạ trong phủ. Triệu Hà Minh là con trai trưởng, trực đến hôm nay đã là ngày thứ ba.

Thuốc trên lò sắp sôi, Giang Huệ Vân buông kim chỉ, bước ra giữa sân, ngẩng đầu nhìn bầu trời đỏ rực phía nam, thở dài một tiếng.

Triệu Hà Minh nói: “Người đâu, đi lấy áo choàng của ta cho phu nhân.”

Giang Huệ Vân nói: “Thiếp không sao, chỉ là lo lắng ngày mai chàng sẽ khó xử.” Nói xong nàng quay đầu nhìn Triệu Hà Minh, thở dài: “Chúng ta chưa qua giờ Dậu đã biết tin chùa Thiên Cơ bốc cháy rồi, giờ nhìn bầu trời thế kia, đừng nói là dập lửa, thiếp thấy ngay cả tòa cổng chào trước sơn môn không biết có giữ nổi không.”

Triệu Hà Minh im lặng hồi lâu mới khẽ nói: “Nàng đi ngủ đi.”

Giang Huệ Vân quay lại hành lang: “Thiếp sao mà ngủ cho được. Ngôi chùa hưởng tế lễ Thái Lao bị cháy, không nói đến việc bệ hạ sẽ nổi giận, ngay cả thiếp cũng thấy điềm không lành, chuyện này nhất định phải tra… Chàng… Thiếp nhìn chàng thế này là biết chàng đang gặp khó khăn trong lòng, ôi…”

Nàng lại thở dài một tiếng: “Ngày trước còn có Tiểu Phù ở bộ của chàng, nó thật sự rất tốt, tâm tư linh hoạt lại tận tâm, luôn ở bên hỗ trợ chàng, người nhà chúng ta cũng thấy yên tâm. Giờ đây, con bé bị mấy chàng làm cho thành ra thế kia. Chàng giờ cũng là đáng đời lắm, chỉ có thể một mình ở đây mà nghĩ quẩn.”

Triệu Hà Minh đứng thẳng dậy nhìn Giang Huệ Vân: “Hình bộ của ta chỉ có mỗi mình Ngọc Lâm là quan thôi sao?”

“Không chỉ có một, nhưng từ khi nó vào ngục, chàng đã bàn luận được với ai chưa? Thiếp thấy chính chàng cũng muốn hỏi triều đình rằng, nữ tử làm quan không phạm sai lầm, tại sao nhất định phải giết?”

Triệu Hà Minh trầm giọng: “Cẩn thận lời nói.”

Giang Huệ Vân lắc đầu: “Thiếp sợ cái gì chứ? Giang gia thiếp đời đời đều là võ tướng, ca ca thiếp đến giờ vẫn còn đang bình định phản loạn ở Sơn Đông. Trước khi gả cho Triệu Hà Minh chàng, thiếp cầm được kim thêu, cũng giết được người.”

Triệu Hà Minh không đáp lời nàng, Giang Huệ Vân cũng chẳng bận tâm, ngồi xuống cạnh y: “Bọn thiếp dựa vào chiến công để giữ thể diện ở thành Lương Kinh này, không giống như mấy chàng mưu sinh nơi nha môn. Bọn thiếp chẳng quan tâm gì đến Đông Lâm đảng hay Tây Lâm đảng, chỉ quản việc xách đầu đi đòi tiền triều đình, đem cái gan lớn mà kiếm lấy huân công cho con cháu đời sau, những thứ khác đều không nghĩ tới. Còn mấy chàng thì sao, phụ tử Triệu gia mấy chàng mỗi bước đi đều bị kìm kẹp ba bước. Vừa muốn lợi, lại vừa muốn cái danh thanh bạch. Nào có chuyện dễ dàng như thế, thiếp lạnh lùng đứng bên nhìn chàng bao nhiêu năm nay, tuy chàng dốc lòng tận trách, nhưng còn pháp lý? Công đạo? Thứ nào là thứ chàng thực sự giương cao lên được?”

*Đông Lâm đảng là một nhóm quan lại và học giả có ảnh hưởng chính trị cuối thời nhà Minh, chủ trương phản đối hoạn quan chuyên quyền và chỉnh đốn triều chính. Tây Lâm đảng không phải một tổ chức chính thức rõ ràng như Đông Lâm đảng. Trong nhiều tài liệu và tiểu thuyết lịch sử, nó thường chỉ: nhóm quan lại đối lập hoặc cạnh tranh với Đông Lâm đảng, thường là phe bảo thủ hoặc phe thân hoạn quan trong triều.

Nàng nói rất thấu triệt, Triệu Hà Minh không lời nào bác bỏ được, chỉ có thể vỗ vai nàng, một lần nữa giục nàng đi nghỉ ngơi.

Đang nói chuyện, người làm canh cửa bỗng nhiên vào nội viện, Giang Huệ Vân lên tiếng hỏi: “Đây là cái thứ quy củ gì thế? Giờ này không ở bên ngoài trông coi lại chạy vào tận bên trong?”

Người làm vội bẩm: “Dạ có việc bên ngoài cần bẩm báo chủ nhân.”

Triệu Hà Minh nói: “Trong thành đã là giờ giới nghiêm, lấy đâu ra việc?”

Người làm lấy ra một tờ giấy nhỏ, thưa lại: “Là người của Binh mã ti viết một bản điều trần cho chủ nhân.”

Triệu Hà Minh không nói thêm gì, phẩy tay ra hiệu cho người làm đi vào, cúi đầu nhìn lửa, nhưng sắc mặt rõ ràng đã thay đổi. Giang Huệ Vân thấy vậy liền đặt kim chỉ xuống, đưa tay đỡ lấy chiếc quạt nan trong tay y: “Chàng vào trong xem thế nào đi, không lát nữa kiểu gì cũng triệu chàng vào đấy. Thuốc này để thiếp trông, xem chừng cũng sắp xong rồi.”

“Cũng được, phiền nàng.”

Triệu Hà Minh nói xong đứng dậy, xoay người đi về phía noãn các nơi Triệu Hán Nguyên đang ở. Noãn các tuy không đốt than nhưng vẫn ấm hơn bên ngoài rất nhiều. Người làm mở cửa các cho Triệu Hà Minh, một luồng sáng ấm áp rọi xuống chân y. 

Triệu Hán Nguyên vẫn chưa ngủ, thậm chí chưa thay ngoại bào, một mình ngồi dưới đèn, bên cạnh đặt vài ba bản công văn. Thấy Triệu Hà Minh tới, ông ta vẫy tay ra hiệu cho y lại gần. Triệu Hà Minh bước vào noãn các, cánh cửa phía sau đóng lại, Triệu Hán Nguyên đưa bản điều trần cho y, ho một tiếng, rồi trầm giọng mở lời.

“Mảnh giấy Vương Sung gửi tới, đám cháy ở chùa Thiên Cơ có người lẻn vào rồi.”

Triệu Hà Minh nhận lấy bản điều trần, hỏi: “Là ai?”

“Học trò của con và vị Chỉ huy sứ của Bắc trấn phủ ti.”

Triệu Hà Minh sững người, Triệu Hán Nguyên lắc đầu: “Ta biết con đã dồn rất nhiều tâm huyết vào Ngọc Lâm, con không muốn nó chết. Theo ta thấy, tha cho nó vừa là thành toàn cho con, vừa là dành cho Hứa Tụng Niên một ân tình, cho nên vụ án mua dâm ở ngục Hình bộ ta không nói gì cả, mặc cho Ngô tổng hiến và con tự xử lý. Nhưng giờ xem ra, đây chính là mầm họa.”

Triệu Hà Minh nhanh chóng quét mắt nhìn bản điều trần trước mắt, thấy ba chữ “tháp Bồ Đề” ngón tay tức khắc siết chặt.

Triệu Hán Nguyên nói: “Trong hồ sơ vụ án Lưu thị giết phu quân có ghi, Hà Lễ Nho bị Lưu thị đâm chết ngay tại nhà mình. Còn về hầm băng dưới tháp Bồ Đề ở chùa Thiên Cơ đã bị ta niêm phong chôn vùi, không dễ gì nhìn thấy được. Trương Dược của Bắc trấn phủ ti không thể nào biết được sự tồn tại của cái hầm đó. Ta hỏi con, Ngọc Lâm đối với vụ án Lưu thị giết phu quân này rốt cuộc đã can thiệp vào bao nhiêu?”

Triệu Hà Minh ngẩng đầu: “Nàng ấy chưa từng tra qua vụ án của Lưu thị, nàng…”

Triệu Hán Nguyên cao giọng: “Con thật sự hồ đồ hay giả vờ hồ đồ hả? Nó lúc đó thà bỏ cả quan vị lẫn tính mạng cũng muốn ở trên công đường bảo vệ Lưu thị. Ta đã từng nhắc nhở con rồi, phải điều tra cho rõ nguyên nhân bên trong.”

Triệu Hà Minh nói nhanh hơn: “Con biết phẩm tính của nàng, nàng không nỡ nhìn nữ nhân bị lột đồ dùng hình ép cung…”

“Và con tin vào điều đó sao?”

Triệu Hà Minh nhìn bản điều trần trong tay không trả lời. Khoảnh khắc này, y chợt hiểu ra tại sao sau khi vào ngục, Ngọc Lâm không bao giờ chịu gọi y là lão sư nữa.

“Hà Minh.” Triệu Hán Nguyên lại trầm giọng gọi.

Triệu Hà Minh vén vạt bào quỳ xuống: “Dù nàng có xem qua hồ sơ ban đầu ở Hình bộ, biết Hà Lễ Nho vốn chết trong hầm ngầm của chùa Thiên Cơ thì sau này nàng cũng chẳng tra ra được gì cả. Lưu thị đã chết, vụ án này đã kết thúc. Giờ đây Ngọc Lâm mang thân quan tì, càng không có tư cách để tra tiếp. Xin phụ thân hãy nể mặt con mà tha cho nàng.”

Triệu Hán Nguyên đi đến trước mặt Triệu Hà Minh: “Nhưng thân quan tì của nó giờ giao vào tay ai? Hả?”

“Phụ thân…”

Triệu Hán Nguyên giơ tay ra hiệu cho Triệu Hà Minh không nói tiếp nữa, trầm giọng nói: “Lưu thị giết phu quân, buộc phải là một án thép không thể lật lại. Nếu không, trận hỏa hoạn tối nay cũng coi như là cháy uổng rồi.”



Dưới tháp Bồ Đề, Ngọc Lâm đã chỉ dẫn Hỏa Đinh quân đào lớp đất dưới chân tháp lên, một cánh cửa gỗ có khóa hiện ra trước mắt mọi người.

“Đập…”

Lời Ngọc Lâm chưa dứt, Trương Dược đã bước lên, xoay ngược chuôi đao, nhắm thẳng vào cái khóa mà nện tới. Cả đời hắn đã đối phó với gỗ bấy lâu nay, cú đập này xuống, khóa không đứt nhưng cánh cửa gỗ trực tiếp vỡ tan.

Trương Dược nhắm vào chỗ nứt mà bồi thêm hai ba cú đá cực mạnh, ván cửa liền thủng một lỗ lớn. Đám Hỏa Đinh quân ùa lên, nhanh chóng tháo dỡ ván cửa đủ cho người chui qua.

“Cô nương, Trương chỉ huy sứ, để bọn ta xuống xem trước…”

“Đợi một chút.”

Ngọc Lâm nói đoạn liền quỳ bên hố, ngẩng đầu nhìn Trương Dược đang khoanh tay đứng đó: “Ngài xuống trước đi.”

Đây rõ ràng là coi hắn như họng súng mà dùng, Trương Dược trong lòng sáng tỏ, không nói gì thêm, thậm chí chẳng hề do dự, đáp một tiếng “được” rồi định nhảy xuống. Thế nhưng vừa nhấc chân đã bị Ngọc Lâm nắm chặt lấy. Tay nàng đang mang thương tích do bị dùng hình kẹp ngón để lại, vừa dùng lực là đau đến mức kêu thành tiếng. Trương Dược đột ngột dừng bước, quay đầu thấy nàng đang cắn môi, tức khắc hận không thể tự vả cho mình một cái, nhưng miệng lại mắng nàng: “Cô nói năng có thể nói cho hết câu được không.”

Nàng cũng chẳng khách sáo: “Thế ngài có để ta nói hết không!”

“Cô…”

“Thôi thôi, xin lỗi ngài.”

Nàng cũng thật đại lượng biết điều, chủ động xin lỗi, túm lấy tay áo hắn nói: “Ngài nằm xuống đây.”

Nàng chưa buông tay, Trương Dược căn bản chẳng dám cử động lung tung, chỉ có thể nàng nói gì nghe nấy, bảo nằm thì nằm.

Ngọc Lâm châm một mồi lửa, thả vào hố cửa, mồi lửa nhanh chóng tắt ngấm. Mọi người thấy mồi lửa tắt đều có chút nản lòng.

Ngọc Lâm đưa mồi lửa cho Trương Dược: “Dưới đây là một hầm chứa băng, nhưng đã bị phong kín lâu rồi, khí bên trong e là người không hít vào được. Thế nên sau khi xuống dưới ngài đừng hít thở, cứ hướng về phía chính điện mà đi thẳng đến cùng, tận cùng chắc chắn có một thang treo, ngài leo lên đó, đập tan cửa sập phía trên, bên trên chính là Quan Âm đường.”

Trương Dược “Ừ” một tiếng.

Ngọc Lâm tiếp tục dặn: “Ngài lên đó rồi tuyệt đối đừng đóng cửa sập lại, hãy để lộ khe sáng chỉ hướng cho ta.”

Trương Dược lạnh lùng nói: “Giúp đến bước này là được rồi, cô không cần thiết phải qua đó.”

Ngọc Lâm liếc nhìn Trương Dược: “Ta sẽ không làm vướng chân ngài đâu, ta chỉ bị thương ở chân, mắt lại kém, không có khe sáng chỉ đường thì dựa vào bản thân ta không mò qua được. Thôi, đừng nói nữa, ngài mau nhanh lên đi.”