Một Chén Rượu Độc Xa Nhà Muôn Dặm

Chương 17: Lưu Ảnh Liên



Hầm băng quả nhiên đâm xuyên qua chính điện chùa Thiên Cơ. Trương Dược theo hướng Ngọc Lâm chỉ dẫn đã chạm được tới thang treo. Phía trên thang là lỗ thông khí của hầm băng, đỉnh đầu chỉ có một tấm nắp gỗ không bị khóa kín. Trương Dược hất ván gỗ ra, bụi đất tức thì rơi đầy người, cùng lúc đó một mùi khét lẹt nồng nặc đến buồn nôn ập tới, theo lỗ thông khí tràn qua hầm băng. Chẳng bao lâu sau, ngay cả Ngọc Lâm và Hỏa Đinh quân dưới tháp Bồ Đề cũng đã ngửi thấy.

“Mùi này là…” Đó rõ ràng là mùi thi thể bị thiêu cháy. Những người lính Hỏa Đinh quân cả đời đối phó với lửa này trong phút chốc đều biến sắc.

Ngọc Lâm lòng chùng xuống, không kìm được mà gọi vọng vào trong hầm: “Trương Dược!”

Trương Dược không đáp lại. Ngọc Lâm hít sâu một hơi định leo xuống, lại nghe giọng hắn truyền tới: “Cô không cần qua đây.”

“Ngài nói gì cơ?”

Trương Dược im lặng hồi lâu mới đáp một câu: “Chỉ còn một người sống, những người khác đều chết cả rồi.”

Hắn vừa dứt lời, trước mặt vang lên một tiếng nổ lớn. Quan Âm đường vốn đã bị thiêu rụi chỉ còn trơ lại bộ khung, nay đổ sụp ngay trước mắt hắn. Tro bụi cháy đen bay lả tả trong đêm trường, lay động thăng thiên. Đống đổ nát sụp đổ vẫn đang cháy hừng hực, trong ánh lửa, thấp thoáng thấy vô số hình hài bị thiêu sém. Không tiếng gào thét, không lời r*n r*, ngoại trừ tiếng lửa nổ lách tách liên hồi, vạn vật đều chìm trong tĩnh lặng.

Dù Trương Dược quanh năm coi thường sinh tử, kiến cảnh này cũng phải nhíu mày. Mà người được gọi là kẻ sống sót kia lúc này đang nằm bên lỗ thông khí, đôi bàn tay bị bỏng đến thảm hại, trông như thể đã liều mạng đào bới thứ gì đó trong đống lửa. Trương Dược cúi người, vén mớ tóc rũ rượi trên mặt nàng ra, phát hiện đó là một cô nương.

Phía hầm băng truyền tới tiếng Hỏa Đinh quân: “Trương chỉ huy sứ, mau qua đây, hướng gió đổi rồi!”

Trương Dược ngoảnh lại, quả nhiên thấy ngọn lửa chuyển hướng, tinh xá phía sau Quan Âm đường đã bị cháy lan, cảm giác bỏng rát trên da hắn ngày càng mãnh liệt.

“Trương chỉ huy sứ! Mau lên!” Tiếng gọi từ cửa hầm lại vang lên lần nữa: “Lửa từ chính điện đang cháy về phía tháp Bồ Đề rồi!”

Trương Dược nhìn lại đống đổ nát của Quan Âm đường đang cháy rừng rực lần cuối, bế thốc cô nương dưới đất lên, leo xuống thang treo. Dưới tháp Bồ Đề, Ngọc Lâm đã châm mồi lửa chỉ đường cho hắn: “Ngài đang bế người sao?”

“Phải.” Trương Dược đáp: “Là một cô nương, vẫn còn chút hơi tàn.”

Hỏa Đinh quân vội vàng đưa tay giúp sức, kéo nữ tử lên trên. Mọi người rút khỏi sơn môn, chạy đến bãi trống trước cồng chào. Vương Sung cũng dẫn theo người của Ngũ thành Binh mã ti vây quanh lại.

Hỏa Đinh quân đặt nữ tử nằm ngay dưới cổng chào, Ngọc Lâm cúi xuống vén mái tóc rối bời, liếc mắt một cái đã nhận ra. Nữ tử này chính là con gái của Lưu thị, Lưu Ảnh Liên.

Nữ tử hơi thở đã yếu như tơ mỏng. Ngọc Lâm nén cơn đau nơi tay, cởi bỏ vạt áo trước ngực nàng để nàng dễ thở. Trương Dược lập tức xoay người chắn trước mặt hai người, quát lớn: “Lùi lại hết! Để trống hướng gió ra!”

Mọi người nghe lệnh đồng loạt lùi bước. Ngọc Lâm quỳ ngồi xuống đón hướng gió, để Lưu Ảnh Liên gối đầu lên đầu gối mình. Hướng gió đã đổi, cơn gió mang hơi ẩm từ sông hộ thành phía nam thổi tới, làm tung bay mái tóc rối của Ngọc Lâm. Nàng cúi đầu dốc sức gọi tên Lưu Ảnh Liên, thế nhưng, lồng ngực Ảnh Liên vẫn không hề phập phồng.

Nàng không tự chủ được mà ngoái đầu nhìn Trương Dược đang đứng cách đó một trượng. Trương Dược mở lời hỏi: “Cô hết cách rồi sao?”

Ngọc Lâm nghẹn ngào gật đầu. Trương Dược tiến lên vài bước, nghiêng đầu nhìn Lưu Ảnh Liên rồi bảo Ngọc Lâm: “Hai bên tai, huyệt Thần Môn, cô tìm được không?”

Ngọc Lâm vội vén tóc bên tai Ảnh Liên, rút ngay một chiếc trâm trên đầu nàng ấy, nhắm thẳng huyệt Thần Môn trên tai mà đâm xuống.

Lưu Ảnh Liên chau mày, ho sặc một tiếng, đôi mắt cuối cùng cũng chậm rãi mở ra. Thấy Ngọc Lâm trước mặt, cảm xúc nàng bỗng trở nên mãnh liệt, nàng vùng vẫy định dùng tay nắm lấy Ngọc Lâm, nhưng lại quên mất đôi bàn tay mình đã bị bỏng đến mức không còn mảng da nào lành lặn. Ngón tay chạm vào người Ngọc Lâm, cơn đau thấu xương lập tức khiến nàng chết đi sống lại, suýt nữa thì ngất xỉu.

Ngọc Lâm liều mạng giữ vững thân thể nàng, nói khẽ: “Ảnh Liên, không sao rồi, muội đừng cử động, tay… bỏ tay xuống đi.”

Trương Dược chẳng hề bận tâm đến tình cảnh thảm thiết của nữ tử. Hắn vén vạt áo ngồi xổm xuống, nói với Lưu Ảnh Liên: “Nghe cho kỹ, tất cả những người sau chính điện đều đã chết trong Quan Âm đường, chỉ mình ngươi sống sót. Chuyện này không bình thường, ngươi có thể sống sót tuyệt đối không phải trùng hợp. Nói, Quan Âm đường bốc cháy thế nào?”

Lưu Ảnh Liên mấp máy môi, dường như muốn nói gì đó với Ngọc Lâm, thế nhưng cổ họng lại chẳng phát ra được chút âm thanh nào. Trương Dược bóp chặt cằm nàng: “Bị khói hun câm rồi sao?”

“Muội ấy vốn không thể nói.” Trương Dược sững người nhìn Ngọc Lâm. Mắt Ngọc Lâm hơi đỏ lên: “Muội ấy là người câm.”

Trương Dược buông Lưu Ảnh Liên ra, đứng dậy khoanh tay: “Vậy thì viết.”

Dứt lời, cả hai cùng nhìn xuống đôi bàn tay của Lưu Ảnh Liên. Chỉ thấy đôi tay ấy loang lổ vài chỗ máu thịt, hoàn toàn không có nơi nào để chạm vào, chứ đừng nói là cầm bút. Ngọc Lâm mím môi, không nói lời nào. 

Trương Dược lắc đầu nhìn hỏa trường phía sau: “Cô cứu nàng ta uổng công rồi.”

Ngọc Lâm nhắm mắt lại. Dù nàng chưa rõ rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra trong Quan Âm đường, nhưng nàng hiểu ý tứ trong câu nói của Trương Dược. Chùa Thiên Cơ bị thiêu rụi do Quan Âm đường bốc cháy, mà kẻ sống sót duy nhất lại là một nữ tử không biết nói. Nàng không thể mở miệng tự bào chữa, đôi tay thương tật thế này cũng chẳng thể viết sớ biện minh. Một người như nàng lúc này giống như một tờ giấy trắng bị trải ra giữa công đường, mặc người ta tùy ý viết lên bất kỳ tội trạng nào.

Phóng hỏa, giết người, hủy chùa… Những tội danh vốn cần vô số người gánh vác, giờ đây có thể đổ hết lên đầu một mình nàng ấy. Đối với Trương Dược, Lưu Ảnh Liên thực sự có thể là ‘một người’ để giết một người cứu trăm người kia.

Quả nhiên, Trương Dược vừa dứt lời, đám Hỏa Đinh quân cũng vây quanh lại. Lưu Ảnh Liên kinh hoàng nhìn những người trước mắt, liều mạng muốn nói điều gì đó với họ, nhưng ngoài vài tiếng ú ớ quái dị phát ra từ mũi, nàng không thể phát ra âm thanh nào khác.

“Ả không biết nói?”

“Hình như… đúng thế thật.”

Đám đông im lặng trong chốc lát, bỗng trong đám người có tiếng vang lên: “Thế thì… nhất định là do ả phóng hoả!” Tiếp đó, lại có người phụ họa: “Phải! Chính là ả! Nhìn xem trên người ả còn dính dầu hỏa kìa!”

Hai câu này vừa dứt, Hỏa Đinh quân bỗng trở nên phẫn nộ, âm lượng dần cao lên. Trong đó có hai người quỳ rạp xuống trước mặt Vương Sung, cao giọng: “Vương chỉ huy sứ, độ Trung thu này có mấy trận mưa lớn làm cả kinh thành ướt sũng, chùa Thiên Cơ dù thế nào cũng không thể đột nhiên bốc cháy, mà dù có cháy cũng không thể trong vòng nửa canh giờ đã thành ra thế này! Nhất định là có kẻ cố ý phóng hỏa, không chừng, ngay trên chính điện kia cũng có dầu hỏa do ả tưới lên!”

Vương Sung nhìn Trương Dược một cái, định lên tiếng thì lại bị một người khác níu chặt chân khóc lóc: “Vương chỉ huy sứ, bọn ta đã tận lực dập lửa rồi, nhưng nếu có kẻ ác ý phóng hỏa, tưới dầu thì bọn ta làm sao cứu nổi? Chùa Thiên Cơ cháy thành thế này tuyệt đối không phải do bọn ta cứu chữa không kịp, bọn ta… bọn ta… bọn ta cũng oan ức lắm.”

Lưu Ảnh Liên nghe thấy những âm thanh đó, vật vã ngồi dậy, quỳ hướng về phía đám Hỏa Đinh quân, liều mạng vẫy đôi bàn tay bỏng nát thảm khốc, cố gắng giải thích điều gì đó. Nhưng đám lính Hỏa Đinh quân căn bản không thèm nhìn nàng lấy một cái, chỉ lo kêu oan với Trương Dược và Vương Sung.

Lưu Ảnh Liên nhìn cảnh tượng này, cuối cùng dần dần không vùng vẫy nữa. Nàng buông thõng đôi tay, nhìn đám lửa trước mắt một lần nữa, rồi lặng lẽ quay sang Ngọc Lâm. Nàng không thể nói, gương mặt đầm đìa nước mắt tràn đầy tuyệt vọng. 

Ngọc Lâm nhìn gương mặt cực kỳ giống Lưu thị của nàng ấy, nhớ lại câu nói của Lưu thị trên pháp trường: “Nữ nhân cứu không nổi nữ nhân đâu.”

Lời ấy thật khiến người ta nản lòng, nhưng Ngọc Lâm không cam tâm.

“Ta giúp muội.”

Lưu Ảnh Liên nghe thấy câu nói này, cắn chặt môi, chất chứa nước mắt lắc đầu với nàng. Ngọc Lâm nhích đầu gối lại gần, ôm lấy thân hình lảo đảo của nàng ấy, khẽ nói: “Đừng khóc, cũng đừng nản lòng, ta nhất định có thể giúp muội.”

“Cô giúp nàng ta kiểu gì?” Người hỏi là Trương Dược. Hắn đứng ngay cạnh Ngọc Lâm, ánh lửa hắt bóng hắn lên người nàng, như một luồng áp lực vô hình.

Ngọc Lâm im lặng. Lưu Ảnh Liên ngẩng đầu nhìn Ngọc Lâm, lại lắc đầu lần nữa.

“Cô lại định làm chuyện khiến vạn người ghét sao?” Trương Dược nói rồi cười khẩy một tiếng. Tiếng cười ấy làm nụ cười khổ mà Ngọc Lâm đang cố kìm nén cũng bật ra. Nàng đưa bàn tay đầy vết bẩn quẹt mặt một cái.

“Ngài cũng thấy ta là kẻ rất phiền phức?” Ngọc Lâm ôm lấy Lưu Ảnh Liên, ngẩng đầu hỏi Trương Dược.

Hỏi xong câu này, lòng nàng cũng như rơi vào hầm băng. Nàng không còn là Thiếu ti khấu nữa. Trước lúc chết, nàng có thể dùng mạng để cược một lần, tranh lấy một điều luật bảo hộ cho bản thân và các nữ tù ở ngục Hình bộ. Nay đã rơi vào cảnh thân phận nô tịch, lại còn muốn tranh mạng cho người khác, đi tìm chút cái gọi là công đạo vốn nhỏ nhoi trong mắt thiên hạ, chẳng khác nào kiến càng rung cây lớn, e rằng chỉ khiến người ta thấy vừa đáng thương vừa đáng ghét.

Thế nhưng nàng chính là một kẻ đáng ghét như vậy đấy, cứng đầu, không chịu khuất phục vận mệnh.

“Ta không thấy thế.”

Trương Dược nghiêng mình, bóng đen áp chế nàng cũng lặng lẽ dời đi. Giọng hắn rất hững hờ: “Nhưng nếu cô đã muốn sống đến vậy thì nên tránh xa đám cháy, tránh xa những kẻ bạc mệnh ra.”

Ngọc Lâm đỡ lấy thân hình Lưu Ảnh Liên: “Nhưng ta không nghĩ vậy, phàm việc gì ta cũng muốn hỏi một câu: ‘Dựa vào đâu?’”.

Lời nàng vừa dứt, bỗng cảm thấy khuỷu tay của Lưu Ảnh Liên khẽ chạm vào mạn sườn mình. Ngọc Lâm cúi đầu, thấy Ảnh Liên mím chặt môi, cố hết sức lộ ra một nụ cười với nàng, sau đó chậm rãi giơ bàn tay phải lên. Lúc này Ngọc Lâm mới phát hiện, tay phải của nàng ấy vẫn luôn nắm chặt, giờ đây da thịt dính liền, hoàn toàn không thể mở ra.

“Sao vậy?” Ngọc Lâm hỏi: “Muội thấy đau à?”

Lưu Ảnh Liên lắc đầu, ánh mắt dừng lại trên bàn tay phải của mình, chỉ phát ra vài tiếng ú ớ thúc giục mơ hồ. Trương Dược cúi người, dùng chuôi đao đỡ lấy cánh tay nàng ấy: “Trong tay nàng ta có giấu thứ gì đó.”

Lưu Ảnh Liên nghe thấy câu này, liều mạng gật đầu với Ngọc Lâm. Trương Dược nhìn nàng: “Ngươi muốn giao thứ này cho nàng?”

Lưu Ảnh Liên tiếp tục gật đầu. Trương Dược quay sang Ngọc Lâm: “Cô không dám bẻ tay nàng ta sao?”

Ngọc Lâm không trả lời, sự thật là nàng không nỡ. Trương Dược thấy vậy cũng không hỏi nữa, quay đầu bảo Lưu Ảnh Liên: “Ráng chịu đựng.”

Một tiếng hét thảm thiết khản đặc lọt vào tai Ngọc Lâm, ngay sau đó, một viên đá rơi ra từ tay Lưu Ảnh Liên, lăn đến bên đầu gối Ngọc Lâm.