Một Chén Rượu Độc Xa Nhà Muôn Dặm

Chương 18: Sâu kiến chến theo



Viên đá không lớn, vừa vặn trong lòng bàn tay một nữ tử, hình dáng tựa quả đào, bám đầy tro tàn của chùa Thiên Cơ và cả những vệt máu thịt thực sự từ tay Lưu Ảnh Liên.

Ngọc Lâm cúi người nhặt viên đá lên, nắm chặt nó trước ngực. Một cơn ác mộng từng nhiều lần cắt ngang giấc ngủ của nàng bỗng lướt qua tâm trí. Trong tiếng lửa cháy bập bùng, có giọng nói quen thuộc lọt vào tai, vẫn là câu nói ấy: “Tiểu Phúc, trừng phạt bà ta.”

“Dựa vào đâu…”

Nàng thốt lên thành lời. Trương Dược nghe thấy liền ngước mắt nhìn: “Cô đang nói gì vậy?”

“Ồ…” Ngọc Lâm vội tránh né ánh mắt của Trương Dược, giải thích: “Ngài nghe nhầm rồi.”

Nói xong, nàng hít nhẹ một hơi, nâng nhẹ đôi bàn tay thương tật của Lưu Ảnh Liên lên, khẽ nói: “Ta nhờ muội giúp ta thờ cúng viên đá này, nó đối với ta quả thực rất quan trọng, nhưng đối với muội, nó chẳng là gì cả, thực sự chẳng là gì cả… Ta đã không cứu được mẫu thân muội, ta cũng chẳng phải ân nhân của muội…”

Giọng nàng hơi run rẩy: “Cô nương ngốc à, muội căn bản không cần thiết phải vì ta mà cố giữ lấy nó.”

Lưu Ảnh Liên mím môi lắc đầu, sau đó lại vùi đầu vào hõm vai Ngọc Lâm. Nàng ấy không thể dùng tay ôm Ngọc Lâm, chỉ có thể dùng cánh tay nhẹ nhàng vòng qua eo nàng. Ngọc Lâm hiểu, động tác này là để an ủi nàng.



Phía sau cổng chào, Vương Sung ra hiệu cho Trương Dược. Trương Dược liếc nhìn hắn một cái nhưng không có ý định rời khỏi bên cạnh Ngọc Lâm. Vương Sung không nhịn được mà đảo mắt, nhảy xuống ngựa đi đến sau lưng Trương Dược: “Để ả quan tì nhà ngươi đứng dậy đi, người nữ tử bước ra từ Quan Âm đường này, bọn ta phải đưa đi.”

Trương Dược đứng dậy: “Người ta mang ra từ đám cháy, Binh mã ti không hỏi qua ý kiến của ta lấy một câu sao?”

Vương Sung đáp: “Sao hả, lẽ nào vụ án này đêm nay đã kinh động đến thiên đình rồi sao?”

Trương Dược không đáp lại, Vương Sung tiếp tục nói: “Trương chỉ huy sứ, những kẻ trong chiếu ngục đều là những quý nhân mà ti ngục của Binh mã ti bọn ta hầu hạ không nổi.”

Hắn vừa nói vừa nhìn Ngọc Lâm và Lưu Ảnh Liên: “Nữ tử trong Quan Âm đường kia không xứng để ngươi phải đích thân tra hỏi.”

Trương Dược nhìn bóng dáng Ngọc Lâm, hỏi Vương Sung: “Ngươi định thẩm vấn thế nào?”

Vương Sung “chậc” một tiếng: “Một ả câm, không cần thẩm vấn, thế thì quá dễ thẩm rồi.”

Nói xong câu này, Vương Sung tiến gần đến Trương Dược một bước, nói tiếp: “Lúc trước chính ngươi đã thức tỉnh ta, một trận hỏa hoạn lớn thế này, nếu vô cớ mà cháy, ép Khâm Thiên Giám phải lên tiếng, các quan Khoa Đạo viết sớ thì chùa Thiên Cơ lại trở thành bia đỡ đạn cho những kẻ kia bài trừ dị kỷ. Ngươi mang nữ tử này ra từ Quan Âm đường, trên người nàng ta lại có dầu hỏa, thế này thì cần nàng ta biện minh cái gì nữa? Chẳng qua là thiếu một cái cớ phóng hỏa thôi mà. Mà điều đó cũng không quan trọng. Quan trọng là đám Hỏa Đinh quân này giữ được mạng, ngay cả Binh mã ti ta cũng phải bái tạ ngươi một tiếng. Vương Sung ta xưa nay không dính dáng đến chuyện triều đình, ta chỉ muốn bảo toàn sự bình an cho nha môn Binh mã ti này. Trương chỉ huy sứ, Vương Sung ta hiếm khi nói thật lòng một lần, ngươi là thượng sai, lửa có lớn đến đâu cũng không cháy đến người ngươi, nhưng những người như bọn ta, có thể tránh họa thế nào thì phải làm thế ấy thôi, vậy nên…”

Trương Dược ngắt lời Vương Sung: “Lời thật lòng?”

Vương Sung nghẹn lời, không nói tiếp nữa. Trương Dược dùng ngón tay chỉ xuống mặt đất trước mặt: “Đứng đó.”

Nói xong, hắn quay lại trước mặt Ngọc Lâm và Lưu Ảnh Liên. Đang định mở lời thì nghe Ngọc Lâm nói: “Bắc trấn phủ ti lúc này không thể can thiệp vào vụ án hỏa hoạn chùa Thiên Cơ, đúng không?”

Nàng đã hiểu rõ, Trương Dược cũng chỉ nói thẳng: “Lương Kinh có cháy, vốn dĩ phải giao cho Binh mã ti điều tra. Cô rất rõ quy tắc hành sự của Trấn phủ ti, thứ ta cần đợi là chỉ dụ từ nội đình.”

“Được.”

Trương Dược vốn không định nói thêm gì nữa, nhưng phản ứng của Ngọc Lâm lại khiến hắn bỗng thấy không cam lòng. Trước mặt Vương Sung, hắn đã nảy sinh ý định giúp Ngọc Lâm, chỉ cần nàng mở miệng cầu xin một câu, hắn nhất định sẽ không tiếc việc tiền trảm hậu tấu với Phụng Minh đế để mang Lưu Ảnh Liên đi.

Thế nhưng, nàng chỉ nói một chữ “được”.

“Ta cứ ngỡ cô sẽ bảo ta giúp cô.” Trương Dược im lặng giây lát, vẫn không nhịn được mà bồi thêm một câu.

Nào ngờ Ngọc Lâm lại mỉm cười, bình tĩnh đáp: “Mười năm làm quan này, ta không làm uổng phí.”

Nói xong, nàng đưa tay xoa đầu Lưu Ảnh Liên đang tựa vào vai mình, trấn an cơ thể đang không ngừng run rẩy vì đau đớn của nàng ấy: “Ta hiểu, ngài không muốn bảo vệ nàng ấy, ngài thậm chí hy vọng nàng ấy chết.”

Nàng lại đâm trúng tâm can Trương Dược, khiến hắn không nói nên lời. Ngọc Lâm cũng chẳng bận tâm đến sự im lặng của hắn, tiếp tục nói: “Một người chết đổi lấy trăm người sống mà, thực ra ngài cũng không sai, ở vị trí của ngài, đây đã được coi là lựa chọn tốt nhất mà ngài có thể làm.”

Nàng nói rồi mỉm cười: “Dẫu sao cứ bắt ngài làm việc là ngài lại thấy phiền.”

Thái dương Trương Dược chợt nhói đau, hắn không khỏi nhíu mày, nhưng hắn quả thực rất thích cảm giác bị những lời của người nữ nhân này đâm xuyên qua. Nửa đời người kiệm lời, văn chương bình bình này, hắn đã bị ép phải luyện ra một bộ ‘kim thân’ đao thương bất nhập. Thế nhưng cuộc đời không kẽ hở ấy lại chẳng có lấy một lối thoát để giãi bày, khi hắn phiền đến mức muốn chết cũng chẳng thốt ra nổi một lời tự bạch. Vậy mà giờ đây, nàng chỉ dùng vài ba câu đã lăng trì thần hồn hắn, công trạng và tội danh của hắn qua miệng nàng bỗng trở nên phân minh rõ rệt.

Thật khó mà không thấy thống khoái.

“Nhưng Trương Dược này…” Ngọc Lâm nhìn xoáy vào Trương Dược: “Ta đang nghĩ, liệu có khả năng nào, ngay cả khi các người làm phép trên trời, cũng không cần bắt những con kiến hôi dưới đất phải tuẫn táng theo không?”

“Không có khả năng đâu.” Trương Dược bước đến bên cạnh Ngọc Lâm, cúi xuống nhìn nàng: “Buông nàng ta ra rồi đứng dậy, ta phải đưa cô đi rồi.”

“Đợi một chút, có một việc, ta vẫn muốn cầu xin ngài.”

“Nói đi.”

“Xin ngài hãy mời đại phu cho nàng ấy, chữa trị vết thương ở tay cho nàng.”

Nàng vừa dứt lời, sống lưng Lưu Ảnh Liên chợt run lên bần bật. Trương Dược kiểm tra lại tay Lưu Ảnh Liên một lần nữa, nói với Ngọc Lâm: “Cô tin vào mắt nhìn của ta chứ?”

“Tin.”

“Tay nàng ta không chữa được nữa đâu.”

Hắn quen thói nói năng tuyệt tình tuyệt nghĩa, hoàn toàn không quản Lưu Ảnh Liên có đau lòng hay không: “Da thịt thối rữa hết cả rồi không dưỡng lại được, bỏng thấu đến xương, không còn cần thiết phải chữa nữa.”

Ngọc Lâm ôm lấy đầu Lưu Ảnh Liên, cố ý che tai nàng ấy lại: “Ngài thực sự rất tàn khốc đấy.”

“Ta chính là…”

“Ngài chính là như thế.”

Nàng tiếp lời Trương Dược, khiến hắn khựng lại.

“Không sao đâu.” Ngọc Lâm cúi đầu nhìn bàn tay thương tật của Lưu Ảnh Liên: “Ta không cần nàng ấy sau này phải cầm bút, ta chỉ là không thể để những vết bỏng này khiến nàng ấy mất mạng một cách không minh bạch được.”

Nàng nói thế, Trương Dược liền hiểu ý. Nàng lo Lưu Ảnh Liên bị diệt khẩu, muốn mượn một đôi mắt của Bắc trấn phủ ti để trông chừng.

“Ta không bảo vệ nàng ta được lâu đâu.”

“Không cần quá lâu.”

Ngọc Lâm nói xong, cúi đầu bên tai Lưu Ảnh Liên dặn dò: “Nghe ta nói này, sau đêm nay, dù ở bất cứ đâu, đau thì cứ ngủ, đói thì cứ ăn, lòng buồn thì cứ khóc một trận. Nhưng lúc chữa thương, dù có đau đến thế nào, muội nhất định phải nhẫn nhịn. Được không?”

Trong khoang mũi Lưu Ảnh Liên phát ra một âm thanh mơ hồ đáp lại Ngọc Lâm.

Ngọc Lâm chỉnh lại vạt áo cho Lưu Ảnh Liên, đỡ cánh tay nàng ấy dậy, trợ giúp nàng đứng vững rồi gật đầu với Trương Dược. Trương Dược nghiêng mình nhường lối, Vương Sung đứng đó lập tức hiểu ý, giơ tay ra hiệu cho người của Binh mã ti tiến lên: “Người đâu, mang người đi.”

Lưu Ảnh Liên bị người của Binh mã ti kẹp lấy, lảo đảo đi về phía trước vài bước, lại ngoảnh đầu nhìn Ngọc Lâm đầy thê lương. Ngọc Lâm đứng trước bài lâu, ánh lửa hắt lên mặt nàng đỏ rực, nàng vén mớ tóc mai rối bời, bàn tay còn lại nắm chặt viên đá trong lòng bàn tay, mấp máy môi không thành tiếng, cuối cùng nói với nàng ấy một câu: “Đừng sợ.”

“Mau đi thôi.” Người của Binh mã ti lên tiếng hối thúc, Lưu Ảnh Liên cũng không dừng lại thêm nữa.

Trương Dược nhìn theo bóng lưng dần xa của Lưu Ảnh Liên, trầm giọng mở lời: “Ngọc Lâm, có một chuyện ta muốn hỏi cô, vụ án Lưu thị giết phu quân này cô…”

Hắn chưa nói dứt lời đã cảm thấy người bên cạnh từ từ ngả về phía mình. Trương Dược quay đầu nhìn, thấy Ngọc Lâm nhắm mắt, đau đớn túm lấy tay áo hắn, để trụ vững cơ thể, những ngón tay nàng đã run rẩy không ngừng, người nóng hầm hập như than lửa.

Trương Dược lúc này mới nhớ ra, lúc hắn đón Ngọc Lâm từ Hộ bộ về, nàng đã sốt rất cao. Lúc này sức cùng lực kiệt, luồng khí cưỡng ép treo trước ngực lúc nãy chắc cũng đã tan biến. Trương Dược thở dài một tiếng, gạt thanh bội đao ra sau lưng để tránh làm đau Ngọc Lâm, sau đó một tay giữ vững vai nàng, một tay nhấc bổng khoeo chân nàng lên: “Quàng qua cổ ta…”

Chưa đợi hắn nói xong, một bàn tay yếu ớt đã thuần thục quàng lấy cổ hắn, giọng Ngọc Lâm vang lên bên tai Trương Dược: “Xin lỗi…”

Trương Dược cúi đầu hỏi: “Xin lỗi cái gì?”

Ngọc Lâm ho một tiếng: “Ngài lại phải tốn tiền chữa bệnh cho ta rồi.”

Trương Dược bảo: “Cô thực sự chẳng khách sáo chút nào.”

Ngọc Lâm nhìn Trương Dược: “Phải rồi, ta chính là như vậy mà.”

Trương Dược nhìn bộ xương gầy yếu trong lòng mình, tự giễu. Tổng cộng hắn mới gặp Ngọc Lâm có bốn lần.

Lần thứ nhất, hắn trở thành khách làng chơi. Lần thứ hai, hắn quỳ giữa công đường Đại lý tự, chịu cực hình mang gông trước Thần Vũ Môn. Lần thứ ba, hắn bế Ngọc Lâm về nhà, bị Trương Mẫn bắt quỳ phạt giữa sân. Lần thứ tư, hắn lại phải bế nàng về nhà, còn chưa biết Trương Mẫn sẽ xử lý hắn ra sao.

Nghĩ đến đây, hắn bỗng nhiên thông suốt một cách kỳ lạ, đã thế này rồi thì cứ thế đi.

“Được thôi.” Trương Dược mở miệng đáp một câu, bế Ngọc Lâm đi về, trong đầu thầm nghĩ lát nữa về sẽ ăn nói thế nào với Trương Mẫn.

“Trương Dược.” Ngọc Lâm gọi hắn một tiếng. Trương Dược tùy ý đáp: “Cô nói đi.”

“Lúc nãy ngài định hỏi ta chuyện gì?” Có lẽ vì tay quá đau nên nàng không ôm chắc được cổ Trương Dược, vừa nói vừa túm lấy lớp vải trên vai hắn.

Trương Dược chỉ mặc một chiếc áo đơn, bị nàng túm một cái như vậy liền lộ ra quá nửa bờ vai.

“Ngọc Lâm.”

“Hửm?”

“…”

Hắn chần chừ hồi lâu mới nói: “Lưu Ảnh Liên ở tư ngục, ta sẽ giúp cô trông chừng. Cô định đi đâu gây chuyện long trời lở đất ta cũng mặc, nhưng cứ chữa bệnh cho xong trước đã.”

“Được.”

Hắn nói xong lại liếc nhìn bờ vai mình, tiếp lời: “Còn nữa…”

“Gì cơ?”

“Thôi bỏ đi.”

Trương Dược im lặng, sải bước lớn hơn. Thế nhưng hắn định nói gì? Hắn định nói là, bờ vai hắn đã gánh chiếc gông nặng suốt mười ngày, cứ thế bị nàng phơi ra giữa gió lạnh như vậy, thực sự có chút đau.