Một Chén Rượu Độc Xa Nhà Muôn Dặm

Chương 20: Tên của tội nô



Dương Chiếu Nguyệt dứt lời, che ô quay đầu lại, hỏi thêm một câu: “Ta cũng nhiều chuyện hỏi một câu, trận cháy lớn ở chùa Thiên Cơ đó, rốt cuộc là cháy lên như thế nào?”

Trương Dược không trả lời.

Hắn nhận lấy ô từ tay thái giám tùy tùng, một mình đi qua những chiếc ghế chịu hình đầy máu. Tống Ẩm Băng đang phủ phục dưới đất bỗng nhiên chộp lấy cổ chân hắn: “Ảnh Liên không đốt chùa Thiên Cơ… Sau khi mẫu thân nàng chết, Hà gia đã ruồng bỏ nàng, ngay cả họ cũng bị bắt đổi, chùa Thiên Cơ… chính là nơi dung thân duy nhất của Ảnh Liên… Nàng… nàng không thể hủy hoại mảnh đất cắm dùi đó được, nàng không thể…”

Trương Dược vẫn im lặng, nhưng Dương Chiếu Nguyệt đứng sau lại hỏi: “Không phải nàng ta đốt thì là ai đốt? Tống đại nhân, ngài cũng là quan hình danh, ngài phải san sẻ nỗi lo với bệ hạ chứ.”

Tống Ẩm Băng gian nan ngẩng đầu, nước mưa xối xả vào mắt tai mũi miệng, hắn hướng lên trời gào thét thê lương: “Là trời cao!”

Câu nói này gào lên cực kỳ thảm thiết. Trước Thần Vũ Môn không có người qua lại, giữa cơn gió thảm mưa sầu, tiếng người bỗng chốc vang đi rất xa.

Dương Chiếu Nguyệt ho một tiếng, nghiêng ô lộ ra nửa khuôn mặt mang chút ý cười cợt: “Lý thiên hộ.”

Lý Hàn Chu đáp: “Có.”

Dương Chiếu Nguyệt giơ tay chỉ vào Tống Ẩm Băng: “Lôi hắn lên ghế, đánh tiếp.”

Trương Dược đang đứng phía trước, Lý Hàn Chu không lập tức hạ lệnh mà nhìn về phía Chỉ huy sứ nhà mình.

Dương Chiếu Nguyệt lúc này mới tiến lên một bước, giải thích với Trương Dược: “Ồ, hắn tuy bị trách phạt nhưng cũng là mệnh quan triều đình, ta có mấy cái đầu cũng không dám dùng tư hình với hắn. Đây là chỉ dụ của bệ hạ.”

Nói đoạn, hắn ghé sát tai Trương Dược, hạ thấp giọng: “Phải đánh đến khi miệng Tống đại nhân không thốt ra nổi một lời nào mới thôi.”

Trương Dược nghe xong, liếc nhìn vết thương trên người Tống Ẩm Băng, máu đã thấm đẫm lớp áo lót, nương theo nước mưa chảy thành từng dòng dưới thân. Công phu gậy gộc của Bắc trấn phủ ti đều do một tay hắn dạy dỗ, nhìn sắc mặt Tống Ẩm Băng, hắn nhẩm tính người này cùng lắm chỉ chịu được thêm hai mươi gậy nữa.

“Bệ hạ chỉ có một câu này thôi sao?”

Dương Chiếu Nguyệt gật đầu: “Phải.”

“Được.”

Trương Dược nhìn đôi bàn tay đang bấu chặt cổ chân mình, trầm giọng: “Buông tay.”

Tống Ẩm Băng đã đau đến mức ngũ quan đều mơ hồ, căn bản không nghe thấy giọng nói cố ý hạ thấp của Trương Dược.

Trương Dược nghiêng đầu nhìn chuẩn vị trí cách tim Tống Ẩm Băng ba tấc, khống chế sức lực, tung một cú đá cực mạnh. Tống Ẩm Băng còn chưa kịp hét thảm đã hộc ra một búng máu tươi, cả người lăn lộn trên nền đất mưa rồi hôn mê bất tỉnh.

Trương Dược thu chân lại, lùi một bước, vừa vặn đứng cạnh Dương Chiếu Nguyệt.

Dương Chiếu Nguyệt nhìn Tống Ẩm Băng dưới đất, cười thở dài: “Trương chỉ huy sứ hiếm khi ban phát lòng từ bi với người của Hình bộ như thế này nhỉ.”

Trương Dược không ư hử tiếng nào. Dương Chiếu Nguyệt lại bồi thêm một câu: “Vì vị Thiếu ti khấu kia sao?”

Trương Dược quay sang Lý Hàn Chu: “Dọn ghế chịu hình, người chịu hình để gia quyến tự đưa về.” Nói xong mới quay sang Dương Chiếu Nguyệt: “Hôm nay bệ hạ vì sao khiển trách hai nha môn?”

Dương Chiếu Nguyệt cười đáp: “Hai nha môn Khoa Đạo chẳng phải muốn lừa lấy trận đình trượng này sao? Ngài nhìn những người đó xem.”

Hắn chỉ tay về phía các quan viên đang được người nhà dìu đi: “Đến vết thương cũng không thèm che, cứ thế để máu me nhầy nhụa đi nghênh ngang ngoài phố, khoe khoang cái sự cương trực cứng cỏi, dám thẳng thắn can gián của mình. Vì mạng sống của một nữ tử mà đánh đổi cả cái mông, ha…”

Dương Chiếu Nguyệt nói đầy châm biếm, nói đến cuối thậm chí còn bật cười thành tiếng.

Tống Ẩm Băng đã được Lý Hàn Chu bàn giao cho người nhà Tống gia. Lý Hàn Chu và Trương Dược cộng sự nhiều năm, hiểu rõ cú đá này là để cứu mạng Tống Ẩm Băng, liền nhân lúc không có ai giải thích ẩn ý một hai câu với người nhà Tống gia. Người nhà Tống gia nghe xong, có mấy kẻ hiểu chuyện lập tức quỳ xuống hướng về phía Trương Dược dập đầu liên hồi.

Các quan viên lần lượt được đón đi, Lý Hàn Chu dẫn Bắc trấn phủ ti dọn dẹp ghế chịu hình. Mưa xối xả gột rửa sạch vũng máu trên mặt đất, cũng chẳng cần Trấn phủ ti phải dội nước rửa sân.

Trước Thần Vũ Môn nhanh chóng chỉ còn lại hai người Trương, Dương đối diện nhau. Dương Chiếu Nguyệt nhìn theo bóng lưng Tống Ẩm Băng, lại mở lời: “Tống Ẩm Băng nói chùa Thiên Cơ là do trời cao đốt. Nhưng trời cao vì sao lại đốt chùa Thiên Cơ? Tống Ẩm Băng đúng là kẻ thuần khiết, một lòng muốn cứu mạng Lưu Ảnh Liên, ta cũng đồng cảm với đôi uyên ương khổ mệnh này. Còn đám quan viên hai nha môn Khoa Đạo…”

Dương Chiếu Nguyệt cười nhạo: “Bọn họ chẳng qua là muốn nghe từ miệng bệ hạ một câu ‘Thiên tử tàn sát quá nhiều, đức hạnh có khiếm khuyết nên trời cao giáng phạt’. Hừ, ta thật không hiểu nổi những người này, quỳ trên điện cầu xin bệ hạ làm một minh quân nhân từ, nhưng lại ép bệ hạ phải ấn bọn họ trước Thần Vũ Môn đánh cho máu thịt be bét. Đây rốt cuộc là thẳng thắn can gián, hay là lấy thanh danh của bệ hạ để đánh bóng thanh danh bản thân? Nếu là vế sau thì đúng là đáng chết.”

Nói xong, hắn lùi lại một bước, giơ tay dẫn đường: “Bệ hạ đang đợi ngài ở điện Càn Thanh, Trương chỉ huy sứ, mời.”

Dương Chiếu Nguyệt dẫn Trương Dược vào Thần Vũ Môn. Sau khi vào nội đình, hai người không nói gì thêm, cùng đi qua Văn Thạch Đài, đến dưới bệ đá cẩm thạch trắng. Giám chính của Khâm Thiên Giám là Bàng Thắng cùng Ngô Lũng Nghi đang quỳ song song trên bệ đá, sau lưng họ là màn mưa trắng xóa. Nước mưa gõ vào mái ngói lưu ly vàng của điện Càn Thanh, càng khiến cung điện tĩnh lặng đến không một tiếng người.

Dương Chiếu Nguyệt dừng lại trước cửa điện, Đỗ Linh Nhược đứng gác cửa lập tức dẫn tiểu thái giám lên nhận ô.

Nhân lúc ghé sát Trương Dược, gã nói khẽ một câu: “Bên trong chỉ có Chưởng ấn hầu hạ.”

Nói xong, hắn khom người đẩy cánh cửa chính điện.

Trong điện đốt long diên hương đậm đặc, Phụng Minh đế đang viết chữ dưới ánh nến.

Quả nhiên không có ai hầu hạ, chỉ có Hứa Tụng Niên nâng một nghiên mực Đoan Khê, đứng hầu bên cạnh Phụng Minh đế. Thấy Trương Dược vào, ông khẽ thưa với Phụng Minh đế: “Bệ hạ, người đến rồi.”

Trương Dược lẳng lặng đi đến trước lư hương đồng đỏ, quỳ xuống.

Đây là ranh giới mà Phụng Minh đế vạch ra cho hắn. Ra khỏi điện Càn Thanh, thiên hạ bốn phương hắn có thể dùng một tấm nha bài* đi lại không ai cản trở, nhưng trong điện Càn Thanh, hắn chỉ có thể quỳ trước lư hương đồng này, không được đứng dậy, không được ngẩng đầu, và khi Phụng Minh đế chưa mở lời, hắn cũng không được nói chuyện.

*Nha bài là thẻ bài làm bằng ngà voi, thường dùng như lệnh bài hoặc thẻ chứng nhận thân phận; thẻ bài để ra vào cung hoặc doanh trại; vật chứng minh quyền hạn.

Phụng Minh đế có vẻ không hài lòng với bức chữ hôm nay, trước khi Trương Dược vào đã thở dài mấy bận.

Sau khi Trương Dược quỳ định chỗ, ngài cũng chỉ liếc nhìn một cái rồi cúi đầu viết tiếp, tùy miệng bảo Hứa Tụng Niên: “Mực không đậm, bám giấy không đẹp.”

Hứa Tụng Niên vội thưa: “Cái tay này của nô tì thật sự vô dụng rồi, bệ hạ hôm nay viết chữ không ưng ý đều do nô tì mài mực không tốt. Hay là… để Trương Dược hầu hạ bút mực cho nô tì một lần?”

Phụng Minh đế cười một tiếng: “Tên nhà ngươi, lúc nào cũng muốn phá quy củ trẫm lập ra cho hắn.”

Hứa Tụng Niên càng cúi thấp người hơn: “Tấm lòng của nô tì đều bày ra trước mắt chủ tử. Đúng thì người thưởng, sai thì người phạt, nô tì chưa bao giờ dám lừa dối chủ tử.”

Phụng Minh đế nắm lấy tay áo đề bút: “Bưng nghiên mực xuống, để hắn hầu hạ ở chỗ đó đi.”

“Tuân lệnh.”

Hứa Tụng Niên khập khiễng chân thấp chân cao, chậm rãi đi đến trước mặt Trương Dược, đặt một nghiên mực Đoan Châu và nửa thỏi mực Tùng Yên trước mặt hắn.

Trương Dược phủ phục bái một lạy, bấy giờ mới cầm thỏi mực lên, cúi đầu tỉ mỉ mài mực.

Phụng Minh đế đặt bút xuống, tựa lưng vào ghế, nhìn ra màn mưa ngoài cửa điện.

“Cơn mưa này mãi không tạnh.”

Hứa Tụng Niên thưa: “Nô tì thấy chắc cũng chỉ mưa đến đêm nay thôi.”

Phụng Minh đế cười bảo: “Ngươi còn tính chuẩn hơn cả Khâm Thiên Giám đấy. Trương Dược.”

Ngón tay Trương Dược hơi khựng lại rồi tiếp tục, mực trong nghiên dần đặc lại, hắn rủ mắt thấy bóng mình mờ ảo trong làn mực đen, sau đó trầm giọng đáp: “Tội nô có mặt.”

Ngoại trừ Hứa Tụng Niên, không ai biết rằng trước mặt Phụng Minh đế, Chỉ huy sứ của Bắc trấn phủ ti lại tự xưng là “tội nô”.

Phụng Minh đế tỏ vẻ hài lòng với thái độ của hắn, bình thản hỏi: “Vết thương trên vai đã khỏi chưa?”

“Bệ hạ trách phạt, tội nô không dám không nhận.”

“Hừ.” Phụng Minh đế cười một tiếng: “Lớn thật rồi, học được chiêu này của Hứa Tụng Niên, đối đáp với trẫm mà lại hỏi một đằng trả lời một nẻo.”

Trương Dược đặt thỏi mực xuống, phủ phục: “Tội nô không dám.”

“Cứ xưng là ‘thần’ đi.” Phụng Minh đế nhìn ra cửa điện. “Bên ngoài đang quỳ là các quan đứng đầu của Khâm Thiên Giám và Ô Đài*, tiếng mưa tuy lớn nhưng cửa điện không đóng, trẫm cũng không muốn ngươi quá khó xử.”

*Ban đầu tác giả sử dụng cơ quan là Đô sát viện, về sau chuyển thành Ngự sử đài (tên gọi khác là Ô Đài) chức năng của hai cơ quan này gần như là tương tự nhau và không thay đổi nhiều. Đô Sát Viện ra đời vào thời nhà Minh và thuộc Tam Ti (Hình bộ, Đại lý tự, Đô sát viện), là phiên bản phát triển và thể chế hóa cao hơn của Ngự sử đài. Tác giả đã đổi thì mình theo tác giả nha. 

Trương Dược đứng thẳng người, đáp: “Tuân lệnh.”

Phụng Minh đế đứng dậy, cúi xuống nhìn Trương Dược: “Triệu ngươi vào chỉ có một việc. Vương Sung thẩm định con gái Lưu thị phóng hỏa đốt chùa Thiên Cơ, Đại lý tự đã duyệt án. Nhưng tên Tống Ẩm Băng của Hình bộ lại nói nàng ta là người câm, nghi ngờ Binh mã ti xét án không công bằng, Đại lý tự vì thế mà bác lại Binh mã ti.”

Ngài cười cười rồi tiếp lời: “Còn chùa Thiên Cơ bị cháy lại là do trời cao đốt, Khâm Thiên Giám lại mang cái bài ‘trời giáng điềm báo’ từ năm ngoái ra nói trước mặt trẫm, trẫm thật sự nghe phát ngán rồi.”

Trong điện không ai dám đáp lời.

Phụng Minh đế cũng im lặng hồi lâu, cuối cùng thở dài một tiếng, mở lời lần nữa nói: “Tội nhân đó chỉ là một nữ tử, không xứng để trẫm khởi động Tam pháp ti vì nàng ta. Cho nên, trẫm vẫn giao nàng ta cho ngươi. Trẫm chỉ có một câu, dạo này tinh thần trẫm không tốt, không muốn tranh cãi với đám người bên dưới.”

Trước đầu gối Trương Dược rơi xuống một vốc tro hương, loại long diên hương thượng hạng ngay cả tro cũng trắng như tuyết, nhưng khoảnh khắc này, Trương Dược lại cảm thấy nó giống như một nắm tro cốt người hơn.

Giọng Hoàng đế truyền từ trên đỉnh đầu Trương Dược xuống: “Khâm Thiên Giám nuôi dưỡng được một thiên văn sinh có thể làm thủ quan không dễ dàng gì. Ngươi lúc trước giết lão sư của Bàng Thắng, trẫm giờ nghĩ lại vẫn thấy tiếc. Cho nên lần này, trẫm muốn mài giũa với Khâm Thiên Giám thêm chút nữa. Còn Ngô Lũng Nghi, người này thực sự già rồi… già đến lú lẫn rồi, nhưng ông ta là phụ thần của trẫm, trẫm không nỡ ấn ông ta trước Thần Vũ Môn để chịu thiên ân. Trẫm chỉ hy vọng vụ án chùa Thiên Cơ sớm kết thúc để đám người này giải tán đi cho rảnh nợ. Trương Dược.”

“Có thần.”

“Ý của trẫm, ngươi đã hiểu rõ chưa?”

Trương Dược đương nhiên hiểu rõ. Đúng như Phụng Minh đế nói, Khâm Thiên Giám nắm giữ việc quan trắc thiên văn và chế định lịch pháp, thiên văn sinh vốn dĩ rất khó đào tạo. Năm ngoái vì hậu điện chùa Thiên Cơ bị cháy, Khâm Thiên Giám phán một câu “trời phạt” khiến các quan viên Khoa Đạo đồng loạt dâng sớ xin bệ hạ tự trách mình, Trương Dược đã giết sạch một nửa Khâm Thiên Giám, khiến quan vị trống trải, vận hành khó khăn. Người của Khâm Thiên Giám giờ đây Phụng Minh đế không nỡ giết nữa. Ngay cả đám quan viên hai nha môn Khoa Đạo đều được giữ mạng, chẳng qua là ném ra Thần Vũ Môn chịu trượng, chỉ thị của Phụng Minh đế cho Lý Hàn Chu vẫn là phạt nặng chứ không phải đánh chết.

Nhưng như thế thì Lưu Ảnh Liên chỉ có con đường chết.

Cho nên rốt cuộc vẫn phải bắt hắn giết người. Trương Dược quỳ trước lư hương đồng, trong dạ dày dâng lên một cơn buồn nôn. Sau khi cơn buồn nôn tan đi, thứ hắn nghĩ đến lại là câu nói của Ngọc Lâm với Lưu Ảnh Liên: “Ta nhất định sẽ giúp muội.”

Hoàng đế muốn giết người của nàng. Ngọc Lâm, một quan tì hai bàn tay trắng, rốt cuộc làm thế nào mới có thể giúp Lưu Ảnh Liên sống sót trong chiếu ngục của Bắc trấn phủ ti?

Hắn nghĩ không thông, nhưng hắn rất muốn Ngọc Lâm có thể thắng được mình. Nếu lần này nàng thực sự có thể thắng được hắn thì biết đâu có một ngày, nàng sẽ thực sự có thể xử tử hắn.

Nghĩ đến đây, Trương Dược không kìm được ngẩng đầu lên nhìn Hoàng đế trước ngự án. Hứa Tụng Niên vội quát khẽ: “Hỗn láo!”

Phụng Minh đế xua tay với Hứa Tụng Niên: “Bỏ đi, trẫm mới phạt hắn mang gông mười ngày, giờ lại bảo hắn san sẻ nỗi lo, trong lòng hắn có chút không thoải mái cũng là lẽ thường. Thỉnh thoảng phá quy củ một lần, trẫm cũng có thể xá tội.”