Một Chén Rượu Độc Xa Nhà Muôn Dặm

Chương 21: Mưa nện xương



Hứa Tụng Niên từ trên ngự án nâng xuống một tờ giấy chỉ ngự phê, đặt bên gối chân Trương Dược.

Trương Dược hiểu ý, đây là muốn hắn viết nguyên tấu can thiệp vào vụ án phóng hỏa chùa Thiên Cơ, để Phụng Minh đế ngự phê ngay tại chỗ. Có ngự phê và giá thiếp trong tay, hắn mới có thể đến Hình khoa ký phát, rồi sang Binh mã ti để áp giải Lưu Ảnh Liên mang đi.

“Cứ dùng mực của Trẫm mà viết, cũng chẳng cần phải bày vẽ thêm nữa. Hứa Tụng Niên, ban bút cho hắn.”

“Tuân lệnh.”

Hứa Tụng Niên lấy từ trên ngự án một cây bút Hồ Châu, đưa tận tay Trương Dược, nhân lúc áp sát liền hạ thấp giọng dặn dò: “Chớ lộ cơn giận ra mặt.”

Trương Dược ngước mắt nhìn Hứa Tụng Niên, thấy ông gầy gò khom lưng, ánh mắt mờ đục, trông cũng vô cùng mỏi mệt.

“Sao thế?” Hoàng đế chất vấn: “Không nhận bút của trẫm, là còn lời nào muốn nói với trẫm sao?”

Hứa Tụng Niên vội thưa: “Ồ, e là vết thương trên vai Trương chỉ huy sứ chưa lành…”

Trương Dược đón lấy cây bút Hồ Châu, ngắt lời Hứa Tụng Niên, đáp lời Phụng Minh đế: “Thần không có gì để nói.”

Dứt lời, hắn phủ phục xuống, im lặng hành bút trên tờ giấy chỉ ngự phê.

Phụng Minh đế đứng trước ngự án, từ trên cao nhìn xuống tờ giấy bên gối chân Trương Dược. Đợi hắn viết được quá nửa, ngài mới cười một tiếng: “Cái nét chữ này, chẳng tiến bộ chút nào, bao nhiêu năm rồi mà vẫn viết thành cái dạng ấy.”



Con mưa lớn tại thành Lương Kinh vẫn chưa dứt. Lúc Trương Dược bước ra khỏi Thần Vũ Môn, nước mưa đã tích tụ ở những chỗ mấp mô cao đến mắt cá chân. Cấm quân thủ thành đưa trả lại bội đao cho hắn. Trương Dược cúi đầu nhìn những hạt mưa bắn tung tóe trên lưỡi đao sáng loáng như tuyết, nhất thời không giơ tay nhận lấy.

Lý Hàn Chu đứng bên cạnh nhận đao thay Trương Dược, hỏi hắn giờ định đi đâu. Trương Dược đưa tờ ngự phê của Phụng Minh đế cho Lý Hàn Chu: “Áp giải Lưu Ảnh Liên về chiếu ngục.”

Lý Hàn Chu nhớ đến thảm cảnh của Tống Ẩm Băng, có chút không nhẫn tâm, khẽ hỏi: “Có… thẩm vấn không? Tống Ẩm Băng nói nàng ta là một nữ tử câm mà.”

Trương Dược đạp nước đi về phía trước vài bước, rồi quay đầu bảo Lý Hàn Chu: “Bỏ đi, Hình khoa để mai hãy tới, hôm nay mưa lớn, ngươi về sớm chút đi.”

Lý Hàn Chu nghi hoặc, chuyện không làm ngay lập tức vốn chẳng phải thói quen của Trương Dược, nhưng hắn vẫn nhịn lại không hỏi, hành lễ rồi lui đi.

Sau khi Lý Hàn Chu rời đi, trên đường không một bóng người, tiếng mưa xối xả bên tai nhưng bốn bề lại tịch mịch lạnh lẽo. Trương Dược không muốn về nhà, một mình đi đến ngoại trạch của Dương Chiếu Nguyệt. Đến lúc hoàng hôn, hắn vác về một giỏ đào Lý Công và mười củ nhân sâm Liêu Đông.

Hắn một tay che ô, một vai vác đào, tay không rảnh nên dùng đầu gối hích hích vào cánh cửa. Chẳng bao lâu sau, cửa mở ra, người mở cửa không phải Trương Mẫn, mà là Ngọc Lâm vừa mới khỏi ốm sau trận bạo bệnh.

Nàng che một chiếc ô giấy dầu, đứng giữa màn mưa, trên vai khoác chiếc áo choàng Phi Ngư của Trương Dược.

Áo choàng Phi Ngư là y phục được ngự ban, nô lệ khoác lên thân là trọng tội cả gan, huống hồ người này còn coi chiếc áo đó như tấm chăn choàng, khoác hờ hững trên vai.

Trương Dược nhìn dáng vẻ của nàng mà có chút bất lực. Hắn nghĩ thầm, khi nàng còn làm quan thì thích ăn đào tiến cống của nội đình, giờ làm nô lệ rồi mà vẫn muốn khoác lên mình thứ mỹ phục mà ngay cả hắn cũng không thường xuyên được mặc.

Lúc người ta đầy thương tích, thảm hại đến mức sống không nổi thì chỗ nào cũng có thể nằm, thuốc đắng mấy cũng chịu uống.

Thân thể vừa khá lên một chút, thuốc đắng vẫn chịu uống, nhưng ăn ở đi lại thì kén chọn vô cùng: thịt ôi không ăn, hoa quả không tươi không ăn, lúc dưỡng thương không mặc áo ngoài nhưng đồ lót nhất định phải sạch sẽ mềm mại. Giờ đây ngay cả xuống giường mở cửa cho hắn cũng phải khoác thứ đồ tốt nhất của Trương Dược lên người.

“Tỉnh táo rồi chứ?”

“Ừm.”

“Tỉnh táo rồi thì không nên mặc những thứ này.”

“Ta biết.” Nàng cong mày mỉm cười: “Yên tâm, ta biết mặc thế này là tội chết, ta sẽ không bước chân ra khỏi cánh cửa này đâu.”

Trương Dược nhìn chiếc áo choàng Phi Ngư bị nước mưa hắt ướt của mình, hỏi: “Cô nghĩ là ta sẽ bảo vệ cô sao?”

“Ngài…”

“Cô đừng có nằm mơ.” Trương Dược đột ngột ngắt lời Ngọc Lâm bằng giọng lạnh lùng.

Sắc mặt Ngọc Lâm hơi biến đổi, không nói tiếp nữa. Mưa xối xả rầm rầm, những cỗ quan tài dưới lớp vải bạt trông như những chiếc trống gỗ, bị nước mưa gõ vào tạo nên những âm thanh hỗn loạn như tơ vò.

Chuôi đao bên hông Trương Dược từng nhịp va vào khung cửa. Hắn tự biết mình thất thố, ho một tiếng, hạ giọng hỏi ngược lại: “Trương Mẫn đâu?”

“Tỷ ấy không được khỏe, đã đi ngủ rồi.”

Ngọc Lâm nghiêng mình nhường lối: “Ta có nấu cháo tía tô và làm bánh bơ xoắn ốc. Cháo tía tô ăn cũng được, còn bánh bơ xoắn ốc là để tẩm bổ cho ta và tỷ tỷ của ngài, giờ không còn nhiều, trông cũng không được đẹp mắt lắm…”

“Ta không ăn đồ nhiều mỡ màng.”

Trương Dược vác giỏ bước vào sân, đặt giỏ xuống cạnh bồn nước trong bếp. Đứng thẳng người lên, quả nhiên thấy trong bếp đặt một bát cháo và nửa đĩa bánh bơ xoắn ốc còn sót lại.

Trương Dược dùng tay chạm vào bát cháo, thấy vẫn còn ấm. Hắn thực sự cũng có chút đói bụng, tiện tay vớt phân nửa rễ rau muối từ trong hũ cũ ra, ăn kèm với bát cháo cho xong bữa. Thấy đĩa bánh bơ xoắn ốc quả thực không mấy đẹp mắt, lại nhớ đến cái miệng kén chọn của Ngọc Lâm, hắn thở dài, dựa vào bệ bếp bưng đĩa lên, lặng lẽ ăn sạch.

Lúc đặt đũa xuống, thấy Ngọc Lâm đang ngồi xổm trước giỏ, tỉ mỉ lựa chọn đào Lý Công, hắn không nhịn được mà thốt lên: “Đó đã là loại đào tốt nhất thế gian rồi, cô còn phải kén cá chọn canh trong đó nữa sao?”

Ngọc Lâm bấu vào thành giỏ, chẳng buồn ngẩng đầu: “Có cái tốt hơn thì đương nhiên phải chọn rồi.”

Nói đoạn, nàng nhặt ra một quả đào lớn nhất, đến bên bồn nước rửa sạch lớp vỏ, rồi lấy một con dao nhỏ trên bệ bếp, gọt vỏ bỏ hạt. Xong xuôi, nàng mới ngồi xuống chiếc ghế nhóm lửa bên cạnh bếp, cúi đầu ăn từng miếng thịt đào.

Trương Dược cúi đầu nhìn ngón tay của Ngọc Lâm, các khớp xương vẫn còn xanh tím.

Thực ra Trương Mẫn và Giang Huệ Vân chăm sóc nàng rất tốt, mười mấy ngày qua, vết thương do chịu hình trên người nàng đã lành gần hết, duy chỉ có vết thương trên ngón tay là mãi không thấy khởi sắc.

“Trương Dược.”

“Nói đi.”

“Ta bệnh lâu quá rồi, chuyện của Lưu Ảnh Liên, thời gian còn lại cho ta là bao lâu?”

Nàng chậm rãi ăn nốt miếng đào cuối cùng, ngẩng đầu hỏi Trương Dược.

Trương Dược không phủ nhận, theo thói quen khoanh tay trước ngực, cúi đầu nhìn Ngọc Lâm nói: “Cô có biết mối quan hệ giữa Tống Ẩm Băng và Lưu Ảnh Liên không?”

Ngọc Lâm gật đầu: “Biết.”

Trương Dược nhìn ra phía ngoài bếp, những cỗ quan tài chất đống dưới lớp vải bạt trông như một dãy núi chôn xương màu xanh xám giữa màn mưa.

“Tống Ẩm Băng hôm nay ở trước Thần Vũ Môn đã kêu oan cho Lưu Ảnh Liên một hồi.”

Ngọc Lâm đột ngột ngẩng đầu: “Bệ hạ lệnh lệnh dùng hình trượng đánh chết…?”

“Không có.”

Trương Dược ngắt lời nàng, sau đó tiếp: “Ta đã tặng hắn một cước, giờ này đã tỉnh lại hay chưa ta còn không biết.”

Ngọc Lâm cười khổ hai tiếng, rồi cúi đầu vừa lau tay vừa nói: “Cũng coi như là một cách…”

“Cô rất nhạy bén.”

Trương Dược lạnh lùng nói: “Câu đầu tiên đã đâm trúng tâm ý muốn dùng hình trượng đánh chết Tống Ẩm Băng của bệ hạ, vậy thì cô nên hiểu rằng, mạng của Tống Ẩm Băng còn không quan trọng thì mạng của Lưu Ảnh Liên càng không có khả năng giữ lại. Ta cứ coi như những lời cô nói ở đám cháy chùa Thiên Cơ là để trấn an Lưu Ảnh Liên thôi, Ngọc Lâm.”

Ngọc Lâm không đáp lời hắn. Nàng ngồi yên bên bệ bếp lạnh lẽo, chống cằm, bất động.

Trương Dược cao giọng gọi nàng thêm một tiếng: “Ngọc Lâm.”

Bấy giờ nàng mới nghiêng người nhìn Trương Dược.

Trương Dược nói năng xưa nay tàn khốc, lúc này mở lời hắn đã cố gắng kiềm chế, nhưng lời thốt ra vẫn như búa gõ vào xương.

“Châu chấu đá xe không có kết cục tốt đâu. Cô của hiện tại ngay cả bệnh còn chưa dưỡng xong, nói gì đến chuyện vì người khác mà lật ngược thế cờ.”

Ngọc Lâm mỉm cười, đáp một tiếng: “Phải.”

Trương Dược im lặng giây lát mới lại nói: “Ta biết cô tự phụ mười năm theo nghiệp tư pháp, đi con đường bất phàm hơn hạng người như ta. Việc cô mượn tay mình để tru sát Vương Thiếu Liêm, tu chỉnh Vấn Hình Điều Lệ, giải cứu nữ tù ở ngục Hình bộ, quả thực là công lực của vị Thiếu ti khấu cô. Nhưng Lưu Ảnh Liên không phải hạng nữ tù vô danh trong ngục Hình bộ, nàng ta là khâm phạm, nàng ta chết chắc rồi.”

Nói đến chỗ tuyệt đường, Trương Dược tận mắt nhìn thấy vai Ngọc Lâm run rẩy.

Hắn vội vàng thu giọng lại, thở hắt ra một hơi nói: “Ta nể mặt gia tỷ, khuyên cô lần cuối cùng.”

“Không sao.”

Ngọc Lâm hít hít mũi: “Ta chẳng phải cũng là khâm phạm sao?”

Nàng nói đoạn, hai tay nhẹ nhàng đan vào nhau: “Lúc ngài mặc đồ liệm đến ngục Hình bộ tìm cái chết, chẳng phải cũng nghĩ ta chết chắc rồi sao?”

Trương Dược không nói nên lời.

Ngọc Lâm nói không sai, cơ duyên của hắn với nữ tử này bắt đầu từ sự tự phụ của hắn. Hắn nghĩ hình phạt lăng trì không thể thay đổi, nàng chết chắc rồi, trước khi chết giết một con chó săn mà nàng căm hận nhất xem như một chút an ủi. Thế nhưng nàng không chịu ra tay, nàng nhất định phải sống, và giờ đây nàng thực sự đang sống sờ sờ trước mặt hắn, mỗi ngày đòi ăn đòi mặc, ép Trương Dược hắn phải đi bán từng cỗ quan tài ở kinh thành Lương Kinh, đồng thời cũng ép hắn phải thừa nhận rằng, hắn thực sự đã nghĩ sai rồi.

“Ngài đừng có lúc nào cũng khoanh tay trước ngực như thế.”

Trương Dược hơi sững sờ, mất đi ngôn từ.

“Bộ dạng vô tình vô nghĩa gì thế, đây là nhà của ngài mà.”

Trương Dược không nói gì, nhưng tay lại từ từ hạ xuống.

Ngọc Lâm xoa xoa trán, cố gắng làm cho mình tỉnh táo hơn, sau đó lại kéo lại chiếc áo choàng Phi Ngư trên vai, quấn chặt lấy mình.

“Lưu Ảnh Liên hiện giờ vẫn ở Binh mã ti sao?” Nàng hỏi Trương Dược.

“Phải.”

Sau khi buông tay ra, Trương Dược bỗng thấy có chút lúng túng, không biết nên đứng ngồi tư thế nào cho phải.

“Hay là ngài ngồi xổm xuống đi.”

“Hả?” Trương Dược nhướng mày.

“Cổ họng ta rất đau, ngài cứ đứng như thế, ta lại phải nói lớn tiếng với ngài.”

Ngồi thì không thể ngồi rồi. Trương Dược tuy chỉ mua quan tài chứ không sắm gia sản, không thích cái thói phô trương của các gia đình quyền quý, nhưng nắm giữ Bắc trấn phủ ti bao nhiêu năm, người quỳ dưới chân hắn không đếm xuể. Ở triều đình ngoại trừ Hoàng đế, ở nhà ngoại trừ Trương Mẫn, chưa có ai có thể bảo hắn ngồi xổm là hắn ngồi xổm, bảo hắn quỳ là hắn quỳ.

“Cô nghĩ mình là ai mà…”

Lời chưa dứt, bên tai vang lên một tiếng “kẹt”, Ngọc Lâm đã kéo từ bên bệ bếp ra một chiếc ghế thấp khác: “Mời gia chủ ngồi.”

Trương Dược vốn đang không tự nhiên, nghe nàng nói thế, chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào lại ngồi xuống thật. Ai ngờ vừa ngồi vững, lại nghe nàng ở bên cạnh khẽ nói: “Nam nhân thật khó chiều.”

“Ngọc Lâm!”

Nàng không đáp mà chỉ cười, cười đến mức kẻ mình đồng da sắt như Trương Dược cũng phải đỏ mặt.

“Cô nói chuyện nghiêm túc cho ta.”

Ngọc Lâm gật đầu: “Được. Vậy để ta thăm dò xem mạng của Lưu Ảnh Liên còn lại mấy phần.”

Nàng liếc nhìn đôi giày của Trương Dược: “Ngài đi ủng da, là phụng chiếu vào nội đình…”

Nàng hơi th* d*c, bấu chặt ngón tay, ép mình phải định thần: “Gặp Tống Ẩm Băng trước Thần Vũ Môn kêu oan cho Lưu Ảnh Liên, chứng tỏ Binh mã ti đã coi Lưu Ảnh Liên là thủ phạm vụ hỏa hoạn chùa Thiên Cơ… Bệ hạ định dùng hình trượng đánh chết Tống Ẩm Băng, hẳn là không muốn thuyết ‘thiên nhân cảm ứng’* gây điều tiếng cho chính sự của người, huynh nói Lưu Ảnh Liên đã thành khâm phạm…”

*Quan điểm triết học Trung Hoa cho rằng hành vi của con người (đặc biệt là hoàng đế) sẽ ảnh hưởng đến trời, và trời sẽ phản ứng lại bằng điềm báo.

Ngọc Lâm nhìn Trương Dược.

Trương Dược tiếp lời: “Cô đoán đúng rồi, ta đã có ngự phê, chỉ chờ giao cho Hình khoa ký phát, Chưởng hình Thiên hộ sẽ đưa Lưu Ảnh Liên từ Binh mã ti về chiếu ngục.”

Ngọc Lâm nhìn Trương Dược, nước từ mớ tóc ướt lờ lững chảy xuống gò má. Nàng dùng tay khẽ gạt mặt, mở miệng định nói nhưng nửa ngày không phát ra tiếng.

“Cô không dám hỏi đúng không.”

Ngọc Lâm cúi đầu: “Không phải không dám mà là không đành lòng. Ta biết, ngài sắp phải hành hình nàng ấy.”

Nàng nhìn về phía những cỗ quan tài trong sân, lại hỏi: “Khi nào?”

“Trước lúc hoàng hôn ngày mai.”

Ngọc Lâm truy vấn: “Hình khoa ký phát áp giải người không chậm đến thế, tại sao không phải là đêm nay hành hình nàng ấy?”

Trả lời nàng thế nào đây? Nói với nàng rằng, hắn đã vì nàng mà trì hoãn một ngày sao? Trương Dược không nói nên lời.

Thế nhưng Ngọc Lâm ở bên cạnh hắn, lại tự mở lời hóa giải: “Thực ra ngài… vẫn muốn tin rằng ta có thể lật ngược thế cờ, đúng không?”

Phải rồi. Trương Dược nhìn Ngọc Lâm, trong lòng vô thức thầm nhủ một câu như vậy.

“Y phục của ta đâu.”

“…”

Trương Dược nghĩ nàng ốm như con ma đầu bù tóc rối không xuống nổi giường nên chưa kịp mua, lúc này bị nàng hỏi đến, chỉ có thể hỏi ngược lại: “Cô muốn làm gì?”

“Ta muốn đi gặp Tống Ẩm Băng một lát.”