Một Chén Rượu Độc Xa Nhà Muôn Dặm

Chương 23: Ván cờ sinh tử



Ngọc Lâm một mình bước vào tẩm thất của Tống Ẩm Băng, mùi máu tanh nồng nặc xộc vào mũi. Nàng dù đã dốc sức nhẫn nhịn nhưng vẫn không kìm được mà khẽ ho một tiếng.

Tống Ẩm Băng nghe tiếng thì hơi giật mình, vội nén đau vươn một bàn tay ra, khẽ túm lấy mép chăn nơi thắt lưng. Giang Huệ Vân thấy vậy thì khẽ thở dài, đứng dậy nhường chỗ bên sập rồi khép cửa đi ra.

Tống Ẩm Băng ở Hình bộ đã chiếu cố Ngọc Lâm nhiều năm, thấu hiểu Ngọc Lâm có giác quan nhạy bén, vốn dĩ sợ đau hơn người thường, cũng khó lòng chịu đựng được những mùi vị khó ngửi hay thức ăn khó nuốt. Đây là lần đầu tiên hắn gặp lại Ngọc Lâm sau khi nàng ra khỏi ngục. Ý định ban đầu của hắn là muốn sắm sửa cho nàng một bộ trang sức của những cô nương trẻ, hoặc giả không được thì cũng tặng nàng chút phấn son, chúc phúc cho người bạn đồng môn năm xưa được tái sinh.

Thế nhưng, lúc gặp lại, hắn lại trong tình cảnh chật vật đến mức không xuống nổi giường thế này. Còn nàng thì mặc bộ đồ vải gai thô của kẻ tiện tịch, tóc dài hơi ướt, sắc mặt xanh xao, vậy mà lại đội mưa tìm đến bảo hắn rằng nàng muốn giúp hắn.

Tống Ẩm Băng không thể đi thẳng vào vấn đề chính ngay được. Hắn nương theo ánh đèn vàng vọt, nhìn Ngọc Lâm, người từng trưởng thành dưới sự che chở của hắn, rồi vượt qua hắn để vang danh giới pháp ti, mà nay lại trở thành quan tì, hắn nghẹn ngào: “Bách quan Hình bộ đều từng có giao hảo với muội, muội cũng chưa bao giờ tiếc nuối chân tâm. Lão sư là chiếc ô che của bách quan, muội cũng xứng với danh xưng Thiếu ti khấu, vậy mà lúc muội vào ngục… bọn ta lại không một ai nghĩ đến chuyện cứu muội… Tiểu Phù…”

“Sư huynh, huynh đã xin lỗi ta rất nhiều lần rồi.” Nàng đón lấy sự hổ thẹn của Tống Ẩm Băng, mỉm cười nói: “Thực ra không sao đâu, cứu ta chẳng khác nào tự nộp mạng vô ích.”

Tống Ẩm Băng cúi đầu: “Muội… không đau lòng sao?”

Ngọc Lâm lắc đầu: “Câu hỏi này thật ngu muội, mỗi bước ta đi thực ra đều là do ta tự chọn lấy.”

“Muội là Thiếu ti khấu mà.” Giọng Tống Ẩm Băng mang theo nỗi xót xa không đành lòng: “Đại Lương ta đã bao giờ có một vị Thiếu ti khấu mới hai mươi sáu tuổi? Từ xưa đến nay, đã bao giờ thấy một vị Thiếu ti khấu lấy thân quan để bảo hộ thân tù chưa?”

“Thiếu ti khấu chẳng qua chỉ là một cái tên cổ, gán cho ai cũng được, chẳng quý giá gì đâu.”

Ngọc Lâm ngắt lời Tống Ẩm Băng, đón nhận ánh mắt của hắn: “Nếu là trước đây, ta sẽ nói với huynh một tràng đạo lý nhân nghĩa. Còn giờ đây ta chỉ muốn nói, bản thân ta là một cô nương, ta chỉ muốn cứu cô nương. Năm xưa trên công đường bảo hộ tù nhân, nay dưới công đường cứu con gái Lưu thị, lòng ta đều như nhau cả.”

Nói đoạn, nàng ngồi xuống bên sập của Tống Ẩm Băng, bó gối: “Có điều, lần này ta có lẽ không thể giữ được vẻ chính trực, thể diện như khi còn làm quan nữa.”

Tống Ẩm Băng cười khan: “Cảm ơn muội…”

Ngọc Lâm chống cằm, ánh mắt thoáng ý cười, ôn tồn nói: “Trước đây ta sao không nhận ra, sư huynh lại là một kẻ si tình đến vậy.”

Tống Ẩm Băng nằm phủ phục trên gối, mái tóc rối bết lại rũ xuống trước mặt, che đi đôi mắt hơi sáng. Hắn im lặng một hồi mới nói: “Nếu nàng ấy còn có huynh đệ che chở, có một góc để dung thân, ta đã không đến mức này. Nhưng nay giữa trời đất chỉ còn lại một mình nàng, bị gia môn ruồng bỏ, rơi vào cảnh cô độc tuyệt vọng. Như muội nói đó, chư công đầy triều đều không cần cứu nàng, duy chỉ có ta dù chết cũng không được thoái lui, nếu không thì thật chẳng bằng loài cầm thú…”

Dứt lời, cơn đau ập đến, hắn nằm rạp xuống ho thêm mấy tiếng.

Ngọc Lâm nhìn vào những ngón tay của Tống Ẩm Băng: “Huynh còn giữ thư của Ảnh Liên không?”

“Đều ở đây…”

Tống Ẩm Băng chống nửa thân trên dậy, quỳ phục xuống, cố gắng với lấy một chiếc hộp gỗ trên tủ nhỏ đầu giường. Ngọc Lâm nhìn theo hướng tay hắn, chiếc hộp gỗ đó trông không hề nhẹ. Nàng nhìn xuống đôi tay mình, lúc này đây, đôi tay này không được tổn hại dù chỉ một phân.

“Trương Dược.”

Dưới hành lang, Trương Dược đang tựa lưng vào cửa phòng khẽ nghiêng đầu.

Tiếng mưa đã nhỏ dần, giọng của Ngọc Lâm nghe rất rõ. Nàng lại gọi thẳng họ tên hắn, giống như thẩm quan ngồi trên công đường gọi tên phạm nhân bên dưới vậy. Nàng rốt cuộc vẫn giữ thói quen của thân phận cũ, miệng thì nói phải xứng với số tiền quan tài hắn bỏ ra mua nàng, thực tế từ cuối tháng tám đến giữa tháng chín, ngoại trừ nằm dưỡng thương nàng chẳng làm gì cả. Những lúc phát sốt mê sảng, từ uống nước đến rửa tay nàng đều gọi tên hắn.

Mà Trương Dược, cuối cùng ở tuổi hai mươi tám này mới có cảm giác chân thực về cái tên của mình. Bởi lẽ trước đây Trương Mẫn luôn cố chấp gọi hắn là Dược Dược, còn văn võ cả triều, nếu không gọi một tiếng Trương chỉ huy sứ thì cũng gọi là thượng sai. ‘Trương Dược’ hai chữ này chỉ là ký tự trên nha bài và công văn mà hắn quen thuộc nhất, nhưng hắn hiếm khi được nghe thấy hai chữ này thốt ra từ miệng ai đó.

Đến giờ hắn mới hiểu, phụ mẫu vì muốn lấy cái ý chúc phúc cho Trương Mẫn mà khi lấy cái tên cho hắn đã tùy tiện đến mức nào. Trương vốn là một họ phổ biến, Dược lại là một chữ có âm hưởng không mấy êm tai, vậy mà khi được Ngọc Lâm gọi ra như thế, hắn lại thường xuyên nảy sinh một ảo giác rằng bản thân sinh ra đã thấp hơn nàng một bậc.

Giống như lúc này, giọng Ngọc Lâm không hề hối thúc, nhưng Trương Dược vừa nghe thấy tiếng nàng đã đứng thẳng người dậy.

“Chuyện gì?”

“Vào đây, giúp ta lấy một cái hộp.”

“…”

Trong mưa sân, con ngựa Thấu Cốt Long cúi đầu quanh quẩn.

Trương Dược thở dài, buông tay đang khoanh trước ngực, xoay người bước vào nội thất.

“Hộp gì?”

Đây là lần đầu Tống Ẩm Băng gặp riêng Trương Dược, mà thương tích trên người hắn lại là do Lý Hàn Chu của Bắc trấn phủ ti đánh. Lúc này đang nằm liệt giường dưỡng thương đầy thảm hại, đối diện với Trương Dược, thể diện của hắn thật không biết để vào đâu.

Trương Dược nhìn ra sự quẫn bách của hắn nhưng cũng chẳng mấy bận tâm, hắn bước tới cạnh giường lấy chiếc hộp xuống, cúi đầu bảo Tống Ẩm Băng: “Làm quan trong triều, khó tránh khỏi việc phải giao thiệp với ta.”

Tống Ẩm Băng không ư hử một tiếng. Trương Dược đặt chiếc hộp gỗ vào tay Ngọc Lâm, tiếp tục: “Nhất thời thành tù nhân thì đã sao, ngươi cũng từng vì nàng ấy mà.” Hắn liếc nhìn Ngọc Lâm rồi tiếp: “Giam ta một lần rồi đó thôi.”

“Đó là vì Trương Dược ngươi vô sỉ! Khụ khụ… khụ khụ khụ…” Tống Ẩm Băng cao giọng mắng.

Ai ngờ Trương Dược lại chỉ “ừm” một tiếng.

“Ngươi…”

Tống Ẩm Băng nhất thời cứng họng, Ngọc Lâm thì đã ngồi bệt xuống đất mở chiếc hộp gỗ ra. Bên trong quả nhiên là thư từ qua lại suốt nhiều năm giữa Tống Ẩm Băng và Lưu Ảnh Liên, có đến cả trăm bức.

“Có giấy bút không?” Ngọc Lâm hỏi Tống Ẩm Băng còn đang ngẩn người.

Tống Ẩm Băng bấy giờ mới sực tỉnh, nhìn về phía thư án của mình, đáp: “Giấy bút đều có cả, ở trên bàn viết.”

Ngọc Lâm ngước mắt nhìn thư án: “Mấy loại giấy đó không được.”

Trương Dược cúi xuống nhìn Ngọc Lâm: “Cô muốn loại giấy nào?”

Ngọc Lâm thu xếp lại những bức thư trong tay: “Ta muốn loại giấy tốt nhất thiên hạ.”

“Giấy tốt nhất thiên hạ…”

Tống Ẩm Băng lặp lại một câu, sau đó ngập ngừng: “Giấy ngự phê sao?”

Trước mặt Ngọc Lâm bỗng chốc hiện ra một bóng người, nàng ngẩng lên thì thấy Trương Dược đã ngồi xổm xuống: “Cô định làm gì?”

“Đấu cờ.”

Tống Ẩm Băng và Trương Dược nhìn nhau, gần như đồng thanh: “Ý cô là sao?”

Ngọc Lâm nhìn Tống Ẩm Băng: “Tống sư huynh, huynh và ta làm quan ở Hình bộ ngày tháng đều không ngắn. Nam tử phạm tội, dù xuất thân sang hèn, dù tội danh lớn nhỏ, luôn có người vì họ mà bôn ba chạy vạy. Quan cao có quần đảng che chở, thanh liêm cũng có đồng môn cứu giúp. Nhưng nữ tử trong ngục lại chẳng ai màng tới, giống như ta và Lưu thị, ngồi mòn ghế đá lao ngục, quỳ gối trên hình đài, ngoại trừ từng tiếng ‘róc thịt nàng ta đi’, bọn ta chẳng nghe thấy lời nào khác. Ở trong lao ngục ta đã tự hỏi mình vô số lần, tại sao? Dựa vào đâu?”

Trong mắt nàng ngân ngấn nước, Tống Ẩm Băng cũng không khỏi động lòng.

“Ngày bị đưa lên hình đài bồi trảm đó, ta đã nghĩ thông suốt rồi.”

Nàng khẽ hít một hơi, nhìn ra cửa phòng, giọng nói ung dung và thản nhiên: “Một cánh cửa trạch môn* đã chặt đứt mọi đường đi của bọn ta, không được gánh vác việc nặng thì cũng chẳng thể dựa vào bản thân mà kiếm nổi một đồng bạc. Trên thế gian này, kẻ vô dụng cũng chẳng có bằng hữu, một khi bị gia tộc ruồng bỏ liền thành cô hồn, nói chi đến chuyện có người liều chết cứu mạng. Ngay từ đầu, bọn ta đã là quân cờ bị bỏ rơi. Thế nên, muốn cứu con gái Lưu thị, ta chỉ có một cách này.”

*Trạch môn mang nghĩa đen là cổng lớn; cổng chính của toà nhà lớn, gia đình giàu có. Nhưng nó không chỉ là cái cổng, mà tượng trưng cho lễ giáo và quy tắc gia đình, sự giam hãm của phụ nữ, thế giới nội viện tách biệt với xã hội bên ngoài. Đặc biệt với phụ nữ thời xưa phải sống theo kiểu không ra khỏi cổng lớn, không bước qua cổng phụ. Ở đây mang ý chỉ một cánh cổng của gia đình đã chặn hết mọi con đường đời của họ.

Nàng nói đoạn, quay lại nhìn Trương Dược: “Nếu ván cờ này thành công, Bắc trấn phủ ti của ngài sẽ không còn là nơi không thể kiềm chế. Còn về con gái Lưu thị, ta muốn biến nàng từ một quân cờ bỏ đi thành một nước cờ mà những kẻ chơi cờ trong kinh thành Lương Kinh này buộc phải giữ lấy.”

Tống Ẩm Băng nói: “Ta vẫn không hiểu… ta chỉ thấy rất hiểm, thậm chí là đang đánh cược bằng mạng sống. Tiểu Phù…”

“Ta chính là như vậy.”

Nàng bỗng nhiên thốt ra một câu mà Trương Dược thường nói, Trương Dược ngẩn người, Ngọc Lâm lại tự mình cười khẽ một tiếng. Nàng đưa bàn tay phải lên dưới ánh sáng, vết viêm nhức nhối nhất đã tan, nhưng hình phạt kẹp ngón dù sao cũng thương gân động cốt, vết sưng tím vẫn còn rợn người. Tuy nhiên, cuối cùng nàng cũng đã có thể tiếp tục viết chữ.

“Trương Dược.”

Tiếng gọi này, nàng gọi dịu dàng hơn hẳn lúc trước. Trương Dược thậm chí cảm thấy cái tên tầm thường vô vị của mình nghe cũng êm tai hơn hẳn thường ngày.

“Nói đi.”

“Cảm ơn ngài, đêm đó ở ngục Hình bộ, ngài đã bảo ta phải trân trọng bàn tay viết chữ này của mình. May mắn thay, thật may mắn thay… ta vẫn còn một bàn tay.”

Trương Dược nhìn ngón tay của Ngọc Lâm, nhớ lại đêm hắn đến ngục Hình bộ để ‘mua vui’ với nàng. Thật là may mắn thay, may mà khi đó hắn đã tự trói tay mình, không buông thả bản thân mà vung tay một cái đập chết cái thân hình da mềm xương yếu này. May mà lúc nàng siết cổ hắn, hắn đã kịp thời trụ vững thân thể, không để xích sắt cứa đứt ngón tay nàng. Nếu không, hắn cũng chẳng thể nghe được một lời cảm ơn này từ nàng.

“Giấy ngự phê đúng không.”

“Ừm.”

Trương Dược đứng dậy bước ra ngoài, nhưng vừa ra tới cửa, lại nghe Ngọc Lâm đuổi theo nói vọng ra: “Thực ra không có giấy ngự phê, cũng không sao cả.”

Trương Dược quay người lại, bình thản hỏi: “Cô rất thích nói ba chữ không sao cả, nhưng đó là lời thật lòng sao?”

Ngọc Lâm đứng ở cửa, lại học theo dáng vẻ của Trương Dược mà khoanh tay trước ngực: “Đương nhiên không phải. Chỉ là ta thấy chuyện trên đời này không có việc gì là không phải trả giá. Ngài liên tục giúp ta, ta liên tục nhận ân huệ của ngài, mà ngài lại muốn chết đến vậy. Thế nên ta lo sợ một ngày nào đó, ngài quỳ trước mặt ta, đặt đao vào tay ta, cầu xin ta giết ngài. Để báo đáp ngài, ta sẽ buộc phải phá vỡ giới quy mà ta đã kiên trì gìn giữ bao năm qua.”

“Cô yên tâm.”

Mưa đã tạnh hẳn, Trương Dược bước vào một bóng tối đậm đặc: “Ta hiểu cô không thích tư hình, ta sẽ không ép cô ra tay giết ta. Ta giúp cô chẳng qua là vì bớt giết được một người nào thì hay người đó thôi, Ngọc Lâm.”

Ngọc Lâm im lặng hồi lâu mới đáp lại một tiếng.

Trương Dược nhìn cái bóng gầy guộc bên khung cửa: “Ta chúc hai người sống sót qua được thế cờ bế tắc này.”