Trương Dược về nhà thay ra bộ đồ tang trên người, lúc định rời đi lần nữa thì nghe thấy tiếng ho từ trong phòng bếp truyền đến.
Trương Dược bước tới cửa, lại quay ngược trở vào.
Cửa bếp vừa mở đã thấy Trương Mẫn một thân một mình ngồi xổm bên máng nước, ho đến nỗi hai gò má đỏ bừng.
Đây là chứng bệnh kinh niên của Trương Mẫn, mỗi năm hễ qua tết Trung thu, tiết trời chuyển lạnh là nàng lại trải qua biến cố này. Nhưng nàng vốn tính nhẫn nhịn, chưa bao giờ than khổ với Trương Dược nửa lời.
Trương Dược bước vào gian bếp, tiến lên đỡ lấy Trương Mẫn, cúi đầu nhìn những thứ nàng vừa ho ra. Trương Mẫn vội nghiêng người che lại: “Không có gì đâu, vẫn ổn cả mà.”
“Tránh ra.”
“Dược Dược…”
“Bên ngoài ta còn có việc, đừng làm vướng chân ta.”
Hắn vì chuyện công vụ bên ngoài mà trưng ra bộ mặt u ám, ra vẻ lên giọng, Trương Mẫn liền thấu hiểu cho hắn, không nói gì nữa, cúi đầu tránh sang bên.
Trương Dược múc một gáo nước từ trong chum, dội sạch đống đờm lẫn máu trong máng nước: “Ngày mai tỷ tìm Đỗ Linh Nhược, bảo hắn tìm người tới xem đống gỗ của ta, giá cả hợp lý thì tỷ cứ bán sạch đi, mua lấy vài người ở bên cạnh hầu hạ.”
Trương Mẫn lắc đầu: “Đệ không chuộc nữa sao? Còn mua người về hầu hạ?”
Trương Dược xoay người đỡ Trương Mẫn tựa vào bệ bếp, nhấc ấm nước rót cho nàng một bát, sau đó mở nắp vung, vài ba nhát xẻng múc cơm canh đang ủ trong nồi ra: “Ta thế nào là việc của ta, không liên quan đến tỷ. Tỷ cứ việc sống cho tốt phần mình, cần người, cần tiền, cần nhà cửa, tất cả đều được cả.”
“Ta không cần.”
Trương Mẫn nhìn bóng lưng Trương Dược: “Ta chỉ cần Dược Dược của chúng ta được bình an thôi.”
Hễ Trương Mẫn gọi nhũ danh là Trương Dược lại cảm thấy câu chuyện này không thể tiếp tục được nữa, bèn tùy tiện chuyển sang chủ đề khác.
“Thuốc tỷ uống còn lại bao nhiêu?”
Trương Mẫn bưng bát nước, vừa uống vừa nói: “Chẳng phải hai hôm trước đệ mới lấy thuốc từ trong cung về cho ta sao? Thuốc viên lần này mùi vị dễ chịu hơn trước, ta uống không thấy khó chịu lắm. Lại nữa, Đỗ bỉnh bút có mang đến cho ta một hộp kẹo lê lớn, vị kẹo đó thực tốt, ăn vào một viên là át sạch cái vị buồn nôn khi uống thuốc, đệ cứ yên tâm, tỷ tỷ vẫn ổn.”
Trương Dược đậy nắp nồi, đi ra máng nước rửa tay: “Nhưng ta thấy năm nay tỷ bệnh nặng hơn mọi năm.”
Trương Mẫn lắc đầu: “Chao ôi, nếu thuốc thượng hạng còn không chữa khỏi thì đó là mệnh của ta rồi, ủa?”
Trương Mẫn phát hiện Trương Dược đã thay một bộ sam bào mà trước đây nàng chưa từng thấy.
“Sao đệ lại thay bộ y phục này, đen thùi lùi, trông xấu chết đi được.”
“À.”
Trương Dược vẩy khô tay: “Đêm nay có việc, mặc bộ này cho tiện.”
“Vậy đệ… không ăn cơm ở nhà sao?”
“Ừm.”
“Cũng tốt… bên ngoài đệ có thể ăn ngon hơn một chút.”
Trương Mẫn đặt bát nước xuống, bước tới trước mặt Trương Dược, giúp hắn chỉnh đốn lại vạt áo: “Đi sớm về sớm.”
Trương Dược buông thõng tay, mặc cho Trương Mẫn loay hoay trên người mình.
Trương Mẫn cảm nhận được sự thả lỏng hiếm hoi của hắn, không nhịn được… mỉm cười nói: “Hôm nay sao lại ngoan ngoãn thế này?”
“Trương Mẫn.”
“Không nói nữa, không nói nữa… đúng rồi.”
Đôi tay Trương Mẫn khựng lại trên vạt áo hắn: “Thực ra bao năm qua tỷ tỷ tĩnh dưỡng cũng khá tốt rồi, nếu thuốc ngự dụng* đắt đỏ quá, chúng ta đổi sang loại khác xem sao, biết đâu lang trung bên ngoài lại có y duyên hơn thì sao.”
*Ngự dụng chỉ thứ vua dùng. Trong truyện sẽ có khá nhiều cụm từ liên quan tới chữ ‘ngự’, mọi người chỉ cần nhớ là nó chỉ vua là được.
“Trương Mẫn.”
Trương Dược ngắt lời nàng: “Tỷ đừng có mà mơ.”
Trương Mẫn có chút ngượng ngùng cười cười: “Ta nói đùa vậy thôi, không đổi thì không đổi.”
Nàng buông tay, lùi lại một bước: “Được rồi, đệ đi đi.”
Trương Dược vừa quay người định đi, Trương Mẫn bỗng gọi hắn lại: “Khoan đã đừng đi vội, cơm không ăn thì mang theo cái này.”
Trương Dược cúi đầu nhìn, trong tay đã bị Trương Mẫn nhét cho một quả đào Lý Công to bằng nắm tay.
—
Trương Dược thúc ngựa băng qua những phố phường Bắc Kinh sắp đến giờ giới nghiêm, thẳng tiến đến ngục Hình bộ.
Đỗ Linh Nhược đang ngồi uống trà bát lớn tại một tiệm trà ngay cổng ngục. Chủ tiệm đang vội vã dọn dẹp để kịp về nhà trước giờ nghiêm quân, ghế băng đều đã thu lại, Đỗ Linh Nhược bưng bát trà đứng lóng ngóng dưới chân tường ngục, vẫy tay chào Trương Dược.
“Uống trà không? Còn một bát.”
“Không uống.”
Trương Dược xuống ngựa, tiến lại gần Đỗ Linh Nhược. Đỗ Linh Nhược nhìn hắn một lượt với vẻ chê bai: “Huynh mặc cái thứ gì thế này, xấu xí quá thể.”
“Đồ liệm.”
Trương Dược nói thẳng tuột.
Nước trà trên tay Đỗ Linh Nhược đổ vẩy ra đất: “Cái gì cơ?”
“Đồ cho người chết mặc.”
Trương Dược nghĩ đến ngày tận số chỉ còn trong gang tấc, trong lòng cảm thấy khoan khoái lạ thường, cũng chẳng buồn quan tâm Đỗ Linh Nhược nghĩ gì, lời nói ra toàn là sự thật. Tiếc rằng Đỗ Linh Nhược chỉ coi như hắn đang nói nhảm, chẳng hề nghĩ sâu xa.
“Huynh thế này chẳng giống một Ngũ lăng quân chút nào.”
“Ngũ lăng quân gì cơ?”
“Ngũ Lăng thiếu niên tranh…”
“Nói tiếng người đi.”
“Giống khách làng chơi.”
“…”
Một tiếng “khách làng chơi” khiến con ngựa Thấu Cốt Long hí dài một tiếng, Trương Dược đứng bên ngựa lặng thinh.
Đỗ Linh Nhược quăng cho hắn một chiếc mũ có rèm che màu đen, bị Trương Dược giơ tay đánh bay đi.
Đỗ Linh Nhược cam chịu chạy đi nhặt lại: “Huynh không đội à? Không cần thể diện nữa sao?”
Trương Dược kéo cương giữ chắc Thấu Cốt Long, gương mặt u ám hệt như tượng thần Thổ Địa trong miếu Bì Trường.
Đỗ Linh Nhược phủi bụi trên mũ: “Đường tà đạo để vào ngục Hình bộ chỉ có duy nhất lối này. Biết thừa cái thói tắm cũng không chịu c** ** l*t của huynh rồi nên chẳng trông mong gì huynh đóng giả khách làng chơi được. Lát nữa ngươi cứ đội cái mũ này vào, đi theo ta và đừng mở miệng.”
Nói đoạn, hắn lại đưa chiếc mũ về phía Trương Dược một lần nữa.
Trương Dược liếc nhìn chiếc mũ: “Tại sao ngươi lại có được cái cửa nẻo này?”
Đỗ Linh Nhược xòe tay: “Đây là đường cũ từ mười năm trước, khi xưa sư phụ ta đi lại nhiều, sau này ông lão mất rồi, các mối hàng trên đường này liền quay sang hiếu kính ta. Tiếc là ta vừa mới ngồi vào ghế chính vị thì con đường này đã bị người ta chặn đứng, đêm nay mới lại thông suốt. Dược ca, chẳng biết nên nói là vận khí huynh tốt, hay nên nói là huynh đang tạo nghiệp nữa.”
Trương Dược chỉnh lại cổ tay áo, không đáp lời.
Đỗ Linh Nhược thở dài một tiếng, quay người nhìn về phía cửa lớn ngục Hình bộ, lại nói: “Thực ra, vị nữ Thị lang Hình bộ đó không đáng chết. Nàng ta ở Hình bộ mười năm, chuyện làm ăn da thịt trong nữ lao Hình bộ này cũng đứt đoạn suốt mười năm. Nay nàng ta sắp bị xử tử, cái kẻ kia vì muốn trả thù nàng nên đã bán đi đêm cuối cùng của nàng. Huynh nói xem, nàng một không gây chuyện thương thiên hại lý, hai không lăng nhục bách tính, dẫu có bị xử tử thì cũng nên giống như triều đình giết hạng danh thần, để nàng thanh thản sạch sẽ mà lên pháp trường. Vậy mà giờ đây… chậc, cơm rượu đoạn đầu* có thiếu thì cũng thôi đi, nhưng thực sự không nên có thêm một đêm hủy hoại sự trong sạch… hủy hoại sự thanh tịnh này của nàng. Cái ngục Hình bộ này, thật đúng là con mẹ nó chẳng cần mặt mũi.”
*Cơm đoạn đầu là bữa ăn cuối cùng trong cuộc đời tử tù, chính vì thế nha dịch của quan phủ đều cố gắng chuẩn bị một bữa ăn thịnh soạn nhất có thể cho các tử tù ăn trước ngày bị hành hình.
Nghe Đỗ Linh Nhược nhắc đến chuyện giết danh thần, trong tai Trương Dược chợt vang lên một tràng ong ong khiến hắn nhíu mày.
Nhưng dù sao cũng sắp chết rồi, Trương Dược đến cả h*m m**n đưa tay lên day ấn một chút cũng không có.
“Này.”
Đỗ Linh Nhược ngoảnh lại nhìn hắn: “Ta không biết vì sao huynh muốn gặp nàng ta, nhưng dựa vào những gì ta biết về huynh, huynh làm vị khách này hẳn là có thể giữ được đêm cuối cùng cho nàng trước khi thọ hình.”
“Sao ngươi biết?”
“Vì bắt huynh c** ** l*t thì chẳng khác gì lấy mạng huynh, ha ha ha ha ha…”
Đỗ Linh Nhược biết rõ hễ nhắc đến đồ lót là Trương Dược cứng họng, nên càng thêm đắc ý.
“Ta thì thôi đi, thân thể ta kém cỏi, một thân xương xẩu trông phát khiếp. Huynh khỏe mạnh là thế mà cũng vặn vẹo như vậy, trời mới biết trên lưng trên người huynh có xăm đóa hoa nào không…”
Đỗ Linh Nhược vừa nói vừa cười, Trương Dược lại chẳng hé răng nửa lời, nhưng sau lưng bỗng truyền đến một cơn đau nhói âm ỉ.
Thấy sắc mặt Trương Dược khó coi, Đỗ Linh Nhược đang cười cũng thấy mình hơi quá lời: “Xin lỗi nhé, ta đùa quá trớn rồi.”
Trương Dược không đáp lại, chuyển sang hỏi hắn: “Trương Mẫn đồng cảm với nàng ta thì thôi, cả ngươi cũng đồng cảm với nàng ta sao?”
Đỗ Linh Nhược hỏi vặn lại: “Huynh chưa từng tiếp xúc với nàng ta à?”
“Chưa.”
“Huynh có đấy.”
Đỗ Linh Nhược giơ tay chỉ vào hư không: “Huynh quên rồi.”
Nói đoạn, hắn bỗng trở nên nghiêm túc, giọng cũng trầm xuống: “Năm ngoái Trần Hạnh Lâm ở Hàn lâm viện bệnh chết trong chiếu ngục, Ngô tổng hiến giơ bài vị tổ tiên nhà ông ta ra đàn hặc huynh. Bệ hạ không nỡ khước từ ông ta, bèn để Hình bộ nghị tội huynh, kết quả là phán huynh năm mươi trượng vào sống lưng. Trước Thần Vũ Môn, Hình bộ muốn lột áo huynh ra, huynh chẳng biết phát điên cái gì mà chết sống không chịu, người của Bắc trấn phủ ti suýt chút nữa thì đánh nhau với mấy lão hủ nho bên Hình bộ. Ta nghĩ chuyện to ra chẳng tốt cho ai, định tìm người bên Hình bộ giúp huynh dàn xếp, chính là tìm nàng ta đấy. Ơ, lúc hành hình huynh không nhìn thấy nàng sao?”
Đỗ Linh Nhược nói vậy, Trương Dược mới chợt nhớ ra. Trước khi hành hình ở Thần Vũ Môn năm ngoái, không biết ai đã viết một tờ điều trần đưa cho Triệu Hà Minh. Đám người Hình bộ vây quanh người viết điều trần đó, mặt đỏ tía tai tranh luận hồi lâu. Tiếc là người ở giữa quá thấp, giữa đám đông đến cái đỉnh đầu cũng chẳng nhô lên nổi. Trương Dược lại đứng quá xa, đến cả việc bọn họ đang tranh biện cái gì cũng nghe không rõ, chỉ nhớ giọng người đó nhàn nhạt, thanh mảnh hơn những kẻ khác.
Tóm lại cuối cùng Triệu Hà Minh đã nghe theo tờ điều trần đó, cho hắn giữ lại đồ lót, đánh hắn một trăm trượng.
Nghĩ đến đây, Trương Dược lại nhớ đến dáng vẻ Ngọc Lâm ngồi đối diện hắn ăn đào. Sớm biết người viết điều trần cứu mình ở Thần Vũ Môn là nàng, sau đó nên tặng nàng một sọt đào mới phải. Giờ thì hơi muộn rồi, bằng không trước khi ra khỏi nhà, hắn nên vác theo cái sọt kia đi.
Trương Dược bỗng nhiên nghĩ ngợi xa xăm một cách kỳ quặc.
Đỗ Linh Nhược vẫn tự thân tiếp tục nói: “Nàng ta là học trò của Triệu Hà Minh, nhưng nàng và y lại không giống nhau. Nàng không cứng nhắc như bọn họ. Dẫu nàng chưa vào Nội các, nhưng ta ở Ti Lễ Giám đã có không ít lần giao thiệp với nàng. Ta là hoạn quan, cái đám làm quan trong triều có kẻ nào thực tâm coi trọng ta đâu? Mặt thì như gió xuân phơi phới, lòng thì rình rập đặt dao, tưởng ta không nhìn ra chắc? Chỉ có nàng là tốt, đối đãi lễ độ, hòa nhã mà không giả tạo. Ta nói chuyện với nàng bao lâu cũng không thấy phiền. Thật sự là một người rất tốt, một vị triều quan kinh thành rất chuẩn mực. Trước khi biết nàng là nữ nhân, ngay cả lão Ngô Tổng Hiến chửi khắp thành Lương Kinh cũng phải khen nàng tốt, cái gì mà…”
Lời của Đỗ Linh Nhược như lũ vỡ đê, Trương Dược không thể không ngắt lời hắn.
“Ngươi vừa nói gì?”
“Hả?”
Đỗ Linh Nhược bị hỏi đến ngẩn người, hắn vừa nói một tràng dài như sọt đổ: “Huynh hỏi câu nào?”
“Câu sau chỗ triều đình giết danh thần ấy.”
“Thanh thản… sạch sẽ mà lên pháp trường. Sao thế?”
“Không có gì.”
Trương Dược đội chiếc mũ có rèm lên đầu: “Đi thôi.”
—
Ngục Hình bộ Trương Dược đã đến không ít lần, dẫu không thắp đèn hắn cũng s* s**ng rõ được đâu là miếu Ngục Thần, đâu là phòng cấm.
Nhưng đêm nay hắn đội mũ rèm, tầm nhìn bị hạn chế, trước mắt ngoài bóng lưng gầy gò của Đỗ Linh Nhược thì chỉ còn lại một chiếc đèn lồng đỏ lờ mờ.
Đỗ Linh Nhược nói đó là đèn dẫn khách. Xách chiếc đèn này đi qua, đám cai ngục trong Hình bộ sẽ biết ngay là người đến để làm cái chuyện khuất tất đó.
Trương Dược thầm nghĩ, Vương Thiếu Liêm chẳng được tích sự gì, mấy cái trò quỷ này thì bày biện thật tinh vi.
Trương Dược đạp lên cái bóng của đèn, nghe Đỗ Linh Nhược khéo mồm khéo miệng xoay xở với tên cai ngục xách đèn.
“Ngục thừa các ngươi còn kiếm chác được gì nữa thì nói cho ta nghe với, mấy năm nay Ti Lễ Giám càng ngày càng nghèo.”
“Chao ôi, Ngục thừa đại nhân nhà ta vừa mới vớt được chút váng mỡ là đã thắp nhang cho ngài ngay rồi, đào đâu ra tài lộc nữa ạ.”
“Nhang gì? Sao ta chẳng ngửi thấy mùi, hay là thắp nhầm miếu rồi?”
“Lẽ nào lại không nhận ra đạo tràng của ngài. Đây là đang đợi đến sinh thần ngài… Ấy, ngài cẩn thận dưới chân.”
Ánh đèn đỏ soi rõ một vũng nước đọng, Đỗ Linh Nhược vén bào nghiêng mình tránh đi: “Nếu là tiền bẩn từ những chỗ này, ta đây không thèm đâu.”
“Nữ nhân… ngài có cần không?”
“Phì.”
Đỗ Linh Nhược nhổ một ngụm: “Ngươi muốn gây hấn với ta phỏng?”
“Chao ôi, nào dám ạ.”
Tên cai ngục xách đèn cười xòa nịnh bợ: “Hẳn là tiểu nhân hồ đồ quá rồi? Đám tù nhân này chẳng hiểu chút gì cả, sao xứng hầu hạ ngài cho được, cứ phải là hạng đã được dạy dỗ ở bên ngoài, mới hiểu chuyện phải không ạ?”
Đỗ Linh Nhược ngoái đầu nhìn Trương Dược, thấy hắn đang dẫm đúng vào vũng nước mà mình vừa tránh, không khỏi cười nói: “Lời này nói ra, vị quý nhân này của ta không thích nghe đâu.”
Kẻ xách đèn vội vã vả miệng: “Cái mồm chó này của ta, thật đáng đánh, đáng đánh quá.”
Trương Dược lạnh giọng: “Tìm một bộ y phuc sạch đến đây, thêm một chậu nước nữa.”
Tên cai ngục xách đèn có chút phân vân: “Nước thì có, còn y phục… quý nhân à, chỗ bọn ta chỉ có tù phục thôi, quý nhân…”
Đỗ Linh Nhược nhớ lại câu “thanh thản sạch sẽ mà lên pháp trường” của mình lúc nãy, liền phản ứng ngay, lùi lại đứng giữa hai người nói: “Thế thì cũng tạm được, cái tiết trời nóng nực này, một phen… à, phải không, y phục lót trong cũng phải thu xếp thay đổi chứ.”
Cai ngục nghe vậy vội đáp: “Được, ta bảo người chuẩn bị ngay cho quý nhân.”
Đỗ Linh Nhược từ trong tay áo lấy ra một bọc bạc, xoay người đưa cho kẻ xách đèn: “Hầu hạ vị quý nhân này cho tốt, sẽ còn có thưởng.”
Lúc này phòng cấm của ngục Hình bộ đã hiện ra trước mắt ba người, kẻ xách đèn cung kính đưa một bộ tù phục sạch sẽ cho Trương Dược.
“Đồ quý nhân cần đây ạ.”
Trương Dược nhận lấy, tùy ý vắt lên cánh tay.
Lại có cai ngục bưng đến một chậu nước, trên chậu còn vắt một chiếc khăn sạch.
Trương Dược một tay đón lấy, bưng thật vững vàng.
Trong khoảnh khắc, hắn cảm thấy mình có chút điên rồ. Sao hắn lại nghe theo lời xằng bậy của Đỗ Linh Nhược mà nảy ra ý định giúp Ngọc Lâm rửa mặt thay đồ cơ chứ?
Thôi vậy, coi như trước khi chết thuận tiện báo đáp cái ơn giải vây tại Thần Vũ Môn năm ngoái.
Trương Dược nhìn cái bóng ngược trong chậu nước, tự mình giải tỏa như vậy.
Kẻ xách đèn thấy tay hắn vững như thạch bàn, bấy giờ mới đưa đèn lồng sang.
“Mời quý nhân vào, có việc gì ngài cứ gọi ta. Ả nữ tù này mà không thuận tùng, ngài cũng cứ việc lên tiếng. Tuy là đang bị xích nhưng… cũng sợ ả phát điên làm ngài bị thương.”