Ánh mắt Triệu Hà Minh buộc phải dời khỏi người Ngọc Lâm, nhưng y thực sự không muốn nhìn thẳng vào Trương Dược trước mặt.
Kẻ này là tử thù của y, mười năm qua hoành hành khắp Lương Kinh như một trận mưa đen ăn mòn lòng người, dội xuống khiến bách quan Đại Lương thối thịt nát da. Nhưng nếu trận mưa này nhất thời dừng lại, thì Triệu Hà Minh y cần gì phải che ô cho bách quan? Làm sao dựng nổi cái thanh danh quan trường truyền đời này nữa?
“Nàng ta sẽ tự hại chết chính mình…”
Giọng Triệu Hà Minh vẫn coi là khẩn thiết, nào ngờ lại bị Ngọc Lâm ở trên ngựa một lần nữa ngắt lời.
“Ta sẽ không.”
Trong lúc nói, nàng đưa tay vuốt lại lọn tóc mai rối bời trước gió: “Ta sẽ như những gì đã nói trên công đường, đời này trước sau như một, tự cứu lấy mình.”
Triệu Hà Minh nghe xong, cụp mắt cười nhạt một tiếng, không đáp lại Ngọc Lâm mà cuối cùng cũng liếc mắt quét qua Trương Dược, bình thản tiếp lời: “Cũng có khi đến cuối cùng còn hại chết cả những người bên cạnh nàng ta nữa.”
Ngọc Lâm không tiếp lời, kẻ dưới ngựa lại lạnh lùng ném cho Triệu Hà Minh ba chữ: “Chẳng hề gì.”
Lời vừa dứt, đầu ngựa đã quay ngoắt đi.
Thân hình Ngọc Lâm khẽ chao đảo, nhân vật trước mắt đều đã thay đổi, không còn là một vùng chu y tử thụ* của những kẻ cầm thú mặc y quán. Trước mặt nàng lúc này chỉ có một người vận đồ đen tuyền, phóng tầm mắt ra xa là khói bếp cả thành hoà quyện trong tuyết trắng.
*Chu y: Chỉ quan bào màu đỏ thẫm của quan lại cấp cao. ; Tử thụ: chỉ dải lụa/tua màu tím buộc trên ấn quan.
Thấu Cốt Long cần mẫn đưa nàng đi về phía tây thành Lương Kinh. Ngọc Lâm nhìn vào gáy của Trương Dược, khẽ hỏi: “Ta vẫn muốn hỏi ngài một câu, ngài thực sự không để tâm sao?”
“Trong lòng cô tự hiểu rõ.” Giọng Trương Dược hòa cùng gió tuyết truyền đến: “Nếu cô có thể hại chết được ta, thì dù ta có sa vào địa ngục vô gián, vĩnh viễn không được siêu sinh, ta cũng sẽ đời đời kiếp kiếp ghi nhớ cô.”
Ngọc Lâm lắc đầu: “Ta không nói chuyện đó.”
Trương Dược im lặng, tĩnh tâm nghe lời sau của nàng.
“Ta nói là, ta luôn lợi dụng ngài, ngài thực sự chẳng hề gì sao?”
Trương Dược “ừm” một tiếng, đáp lại: “Ta không hề gì.”
Nói đoạn, hắn hơi nghiêng đầu. Ngọc Lâm giữa màn gió tuyết chợt nhìn rõ góc nghiêng sắc lẹm kia.
“Ta vẫn là câu nói đó, ta chúc cô sống sót qua được thế cờ bế tắc này, cũng nguyện độ cô tu hành, giúp cô chứng đạo giữa nhân gian, đợi đến khi cô giết sạch những kẻ không bằng chó lợn trong thiên hạ này.”
*Chữ Độ (渡) nghĩa của nó là qua sông, sang sông, vượt qua. Ngoài ra, trong quan niệm của Phật giáo, Phật pháp được ví như một chiếc thuyền, chiếc thuyền ấy đi cứu vớt chúng sinh khỏi các bể khổ của cuộc đời.
Ngọc Lâm nghiêng đầu cười: “Ta rất thích hai chữ ‘chứng đạo’.”
Đến đây, nàng hơi cao giọng, ngữ điệu cũng trở nên nhẹ nhàng: “Trương Dược, ta nghĩ ra cách báo đáp ngài rồi.”
Yết hầu Trương Dược khẽ chuyển động: “Gì?”
“Ta dạy ngài viết chữ nhé.”
Câu này nàng nói đến lạc cả giọng, khiến chính mình cũng bị ho sặc một tiếng. Trương Dược chẳng kịp suy nghĩ, thốt ra ngay: “Giọng cô khản lắm rồi, nói ít thôi.”
Người trên ngựa rõ ràng sững lại, vẻ mặt có chút ngượng ngùng, sau đó mỉm cười “ừm” một tiếng, quả nhiên không nói thêm lời nào nữa.
Trương Dược nhìn gió cuốn tuyết trắng, mặt không cảm xúc, thần sắc đạm bạc, nhưng trong lòng lại như đang vung cao roi ngựa, quất mạnh vào hư không để tự trách mình. Xung quanh chỉ còn lại một người một ngựa, tiếng bốn vó và hai chân giẫm lên tuyết.
Sự im lặng này khiến Trương Dược thầm cảm thấy hoảng hốt. Đi được mươi bước, hắn không nhịn được mà ho một tiếng, nghẹn giọng bảo: “Ta không phải người đọc sách, chữ của ta nhìn ra được là được.”
Ngọc Lâm cụp mắt gật đầu đáp “ừm”, rồi lại lặng thinh. Ánh sáng đã bắt đầu tối dần, đi thêm chút nữa là đến cửa nhà, Trương Dược bước chậm lại, do dự hồi lâu mới cất lời lần nữa:
“Cô… biết viết những thể chữ nào?”
Hắn vốn không hiểu phong tình, nói chuyện hay làm ‘chết’ cuộc đối thoại, đó là lỗi của hắn. Hắn không trông mong Ngọc Lâm sẽ đáp lại, nào ngờ nàng lại khẽ cười. Giọng tuy vẫn khàn đục nhưng ngữ điệu lại bình thản và ôn hòa.
“Thuở nhỏ ta học đại khải, lấy Nhan (Chân Khanh) làm chuẩn mực. Sau luyện trung khải lấy Âu (Dương Tuân) làm khuôn mẫu, đến khi học tiểu thì lấy Chung (Do), Vương (Chi) làm gốc rễ. Khải thư thành thục rồi mới phóng bút chuyển sang hành thư, rồi đến thể thảo thư. Cuối cùng, kế thừa từ Triệu Hà Minh, tu luyện kiểu chữ Hổ Trảo, đến nay vẫn chưa tự lập ra một thể riêng biệt.”
Nàng vừa nói vừa nhìn vào các khớp ngón tay biến dạng của mình: “Sau này, e là phải bỏ kiểu chữ Hổ trảo thôi. Nhưng Trương Dược ngài yên tâm, dù lực tay không còn, nhưng hình chữ cốt chữ đã hóa vào tâm can. Dạy ngài là quá đủ rồi.”
“Ta vốn chẳng thích đọc sách viết chữ, ta…”
Thấu Cốt Long huých vào vai Trương Dược, hắn cũng im bặt. Nguy hiểm thật, hóa ra ngựa còn hiểu chuyện hơn hắn, lúc này hắn lại muốn quất roi vào chính mình lần nữa. Người trên ngựa dường như không để ý, đôi bàn tay bị đông lạnh đến đỏ ửng khẽ đặt trên lưng chiến mã.
“Vậy ngài có thể mua cho ta một chiếc bàn viết không?”
Trương Dược gần như thốt ra ngay: “Loại gỗ gì?”
Ngọc Lâm cũng chẳng khách khí: “Gỗ Giáng Hương Hoàng Đàn.”
*Giáng Hương Hoàng Đàn: Loài cây này còn gọi là Gỗ sưa hay Huỳnh đàn, Hoàng hoa lê. Nó là loại gỗ nổi tiếng đắt giá vì được vua chúa Nhà Minh và Nhà Thanh rất thích sử dụng làm đồ nội thất cung đình. Màu sắc đỏ, tím, vàng tùy vùng sinh trưởng, nhưng có chung đặc điểm ra gỗ rất thơm và màu đẹp bóng nên rất quý.
“Vậy cô phải đợi một chút rồi.” Đây là thứ hắn am hiểu nhất, nói đến chuyện này thì miệng không cứng, người cũng không đờ ra nữa. “Từ khi đê Úc Châu bị vỡ, đường thủy vốn đã không thông, nay lại gần kỳ đóng băng sông, gỗ Hoàng Đàn từ Nam Hải e là phải đến đầu xuân năm sau mới vào được Lương Kinh. Lúc đó ta sẽ đích thân xem xét, tìm thợ xẻ gỗ, rồi tìm người vẽ bản vẽ cho cô xem kỹ.”
“Được, ta đợi.”
Ngày thứ mười sau lập đông, Thiên tử hạ chiếu tự trách, trận hỏa hoạn ở chùa Thiên Cơ rốt cuộc cũng định rõ nhân quả.
Con gái Lưu thị được thoát tội phóng thích. Ngày tuyết ở Lương Kinh ngừng rơi, Tống Ẩm Băng đưa theo mẫu thân già chờ trước cửa chiếu ngục đón Lưu Ảnh Liên ra ngục.
Cửa ngục mở rộng, Lưu Ảnh Liên vận bộ tù phục lững thững bước ra. Thấy mẫu tử Tống gia, nàng lại không chịu tiến lên, càng không muốn theo họ về nhà. Tống Ẩm Băng khuyên nhủ hết lời trước cửa ngục mà không có kết quả, lại sợ vết bỏng trên tay nàng đau nên không dám chạm vào.
Đang lúc bối rối thì Trương Dược vương đầy mùi máu tanh từ trong chiếu ngục bước ra, theo sau là bọn Lý Hàn Chu. Trương Dược vẫy tay gọi Thấu Cốt Long tới, hỏi: “Các người làm loạn gì trước cửa chiếu ngục của ta thế?”
Mẫu thân Tống Ẩm Băng thấy Trương Dược thì sợ hãi nép sau xe ngựa, Tống Ẩm Băng lập tức chắn trước mặt Lưu Ảnh Liên. Chưa kịp mở miệng đã nghe Lý Hàn Chu nói: “Này Tống tư ngục, ngài đừng có dùng cái điệu bộ đó với Chỉ huy sứ của bọn ta. Lần trước ở Thần Vũ Môn, nếu không phải Chỉ huy sứ cứu ngài, ngài đã sớm chết dưới mắt tên Dương bỉnh bút kia rồi.”
Tống mẫu nghe vậy thì thu mình sau xe ngựa, càng không dám lên tiếng. Tống Ẩm Băng vốn tính tình ôn hòa, phải trái rõ ràng. Nghe xong những lời này, hắn cũng không vì cú đá của Trương Dược lần trước mà hổ thẹn tức giận, ngược lại còn khom người hành lễ thật cung kính với Trương Dược.
“Tống mỗ tạ ơn cứu mạng của Trương chỉ huy sứ.”
Dứt lời, Lưu Ảnh Liên phía sau đã bước lên trước mặt hắn, đi thẳng về phía Trương Dược. Tống Ẩm Băng vội gọi: “Ảnh Liên, không được vô lễ!”
Lý Hàn Chu bảo: “Ngài cứ yên tâm đi, Chỉ huy sứ của bọn ta là ai cơ chứ, người như Bồ Tát sống ấy. Đôi tay nàng ta không bị thối rữa trong ngục của Ngũ thành Binh mã ti hoàn toàn là nhờ Chỉ huy sứ của bọn ta mỗi ngày một lần đích thân tới kiểm tra, chữa thương đưa thuốc. Nếu không, ngài tưởng bọn người ở Binh mã ti không hành hạ nàng ta đến hỏng người sao, sau đó đến lúc…”
“Đủ rồi.” Trương Dược cắt ngang lời Lý Hàm Chu, nhìn về phía Lưu Ảnh Liên.
Lưu Ảnh Liên vẫn mặc tù phục, vết bỏng trên tay dù đã có dấu hiệu lành lại nhưng da thịt vẫn còn dính liền, chỉ khẽ cử động là đau đến thấu xương. Nàng không biết nói, chỉ có thể nhìn xoáy vào mắt Trương Dược, rồi chậm rãi quỳ xuống trước mặt hắn.
“Ảnh Liên!” Tống Ẩm Băng định đưa tay đỡ nhưng Lưu Ảnh Liên lại gồng vai, nén đau gạt tay hắn ra, một lần nữa ngẩng đầu nhìn Trương Dược một cách khẩn thiết.
Tống Ẩm Băng cũng chẳng màng đến quan nghi, quỳ xuống cùng nàng, nói bên tai: “Ảnh Liên, rốt cuộc muội muốn làm gì?”
Trương Dược theo thói quen khoanh tay lại, cúi đầu nhìn hai người đang quỳ trước mặt. Một lúc sau, hắn mở miệng hỏi Lưu Ảnh Liên: “Cô muốn gặp Ngọc Lâm sao?”
Lưu Ảnh Liên nghe xong, vành mắt đỏ hoe, gật đầu thật mạnh. Trương Dược tung người lên ngựa, bảo Tống Ẩm Băng: “Đưa nàng ta lên xe ngựa, theo ngựa của ta mà đi.”
“Việc này…” Tống Ẩm Băng có chút do dự. Trương Dược ghìm cương quay đầu ngựa, Thấu Cốt Long đi quanh quẩn trước mặt hai người.
“Ngươi không cần sợ kết giao với ta thì thanh danh sẽ bị tổn hại. Ta cũng đâu có cho phép Tống tư ngục ngươi bước chân vào cửa nhà ta đâu.”
Tống Ẩm Băng ngẩng đầu: “Ẩm Băng không có ý đó, chỉ sợ…”
“Tống Ẩm Băng.” Trương Dược gọi thẳng tên hắn: “Ra khỏi chiếu ngục, Trương Dược ta miễn cưỡng cũng coi là một con người. Ngọc Lâm ở nhà ta vẫn sống rất tốt, cô nương này…” Hắn liếc nhìn Lưu Ảnh Liên, lạnh lùng nói tiếp: “Cũng không đến mức phải chết.”
Trong sân viện sau khi tuyết tạnh, Ngọc Lâm ngồi cạnh một xấp quan tài, đang tết một dải lạc tử*. Trên tấm ván quan tài cạnh tay nàng đặt một viên đá hình quả đào, trên gối thì trải một cuốn sách dạy may vá thêu thùa của nữ tử.
*Lạc tử: Gần giống dạng nút dây kết, nó được kết nút bằng chỉ/tơ (thường đan hoặc thắt nút), dùng để treo hoặc buộc đồ vật.
Từ khi Lưu Ảnh Liên trả lại viên đá này, Ngọc Lâm luôn giấu nó trong ngực. Nhưng dẫu sao đó cũng là một viên đá, giấu lâu trong ngực cọ xát với da thịt khó tránh khỏi làm mình bị đau. Thế nên nàng muốn kết một dải lạc tử để bọc viên đá hình quả đào này lại rồi đeo bên người.
Đối với nữ tử, đây vốn chẳng phải việc gì khó khăn, nhưng Ngọc Lâm chưa từng học kim chỉ, đối với loại việc thủ công này hoàn toàn mù tịt. Ban đầu nàng tưởng Trương Mẫn giỏi việc này, nhưng khi nàng nói chuyện này với Trương Mẫn định xin dạy bảo, Trương Mẫn lại có chút ngượng ngùng. Hóa ra, cô nương ấy cũng là một người hoàn toàn không biết gì về nữ công may vá.
May mà Trương Mẫn có không ít sách quý, không thiếu những cuốn vẽ minh họa kỹ thuật kim chỉ. Ngọc Lâm tìm được một cuốn, nghiên cứu mấy ngày nay vẫn chưa vỡ lẽ, một nắm chỉ đen quấn quýt lung tung chẳng ra hình thù gì.
Ngọc Lâm đang có chút nản lòng, bỗng nghe thấy tiếng vó ngựa từ xa lại gần. Mắt nàng không tốt nhưng thính giác lại nhạy bén hơn người thường vài phần, chỉ nghe vài tiếng đã nhận ra đó là tiếng vó của Thấu Cốt Long.
Nàng buông việc đang làm xuống, đứng dậy mở cửa. Người đầu tiên nàng nhìn thấy không phải Trương Dược, mà là Lưu Ảnh Liên với đôi mắt đỏ hoe.
“Ảnh Liên…”
Lời còn chưa dứt, những giọt nước mắt mà Lưu Ảnh Liên đã kìm nén suốt dọc đường đã trào ra khỏi hốc mắt.
“Đừng khóc.” Ngọc Lâm vội giơ tay lau nước mắt cho nàng ấy, chưa kịp nói lời an ủi thì Trương Dược đã vòng qua sau lưng Lưu Ảnh Liên, sải bước đi vào trong viện.
Ngọc Lâm quay người nhìn Trương Dược, thấy sống lưng hắn căng cứng, nhìn kỹ thậm chí còn có chút gượng gạo, nàng không nhịn được cười hỏi: “Ngài cứ thế mà âm thầm làm việc thiện rồi bỏ đi sao?”
Trương Dược đứng khựng lại, không ngoảnh đầu: “Ta vào trong uống hớp nước.” Nói xong lại đi tiếp, đi được vài bước dường như thấy mình đáp lại chưa ổn, liền dừng chân nói thêm: “Uống xong là ra ngay.”
Trong lúc nói chuyện, khóe mắt hắn quét qua dải lạc tử bằng chỉ đen tết xấu như đống phân chó mà Ngọc Lâm đặt trên ván quan tài.