Một Chén Rượu Độc Xa Nhà Muôn Dặm

Chương 36: Xỏ kim luồn chỉ



Ngọc Lâm nâng đôi bàn tay của Lưu Ảnh Liên lên dưới ánh hoàng hôn nhạt nhòa. Những mảng da bị bỏng tuy không thể khôi phục lại như lúc ban đầu, nhưng nhìn lớp da non đang dần mọc ra, máu thịt đã khép miệng, bấy nhiêu đó đủ để minh chứng rằng nàng ấy đã được chăm sóc rất tốt bởi chính những kẻ vốn từng muốn nàng ấy phải chết.

Nghĩ lại cái ngày công đường u ám đầy nhục nhã khi bị lột y phục, rồi nhìn cô nhi của Lưu thị sạch sẽ, tóc dài xõa vai trước mặt, Ngọc Lâm cảm thấy thực sự an lòng. 

Nàng rất thích bản thân của hiện tại. Tuy độc hành một mình, nhưng tâm lực đều đủ đầy.

“Thấy muội bình an thật tốt quá.”

Ngọc Lâm vén lọn tóc mai cho Ảnh Liên. Ánh mắt Ảnh Liên lại dừng lại trên viên đá hình quả đào bên cạnh tay Ngọc Lâm. Ngọc Lâm xoay người vén tay áo, nâng viên đá lên trước mắt Lưu Ảnh Liên: “Muội nhìn này.”

Lớp tro than cháy xém trên đá đã được Ngọc Lâm gột rửa sạch, lộ ra sắc nền xanh trắng. Đặt phẳng trong lòng bàn tay Ngọc Lâm, trông nó thực sự giống như một quả đào xanh chưa chín. Đáy mắt Ngọc Lâm phản chiếu ánh trời của buổi chiều tà, đôi chân mày giãn ra, giọng nói thản nhiên mà ấm áp: “Cảm ơn muội đã không màng bản thân ở chùa Thiên Cơ để giữ nó lại cho ta. Đây là sợi dây liên kết cuối cùng giữa ta và mẫu thân, Ảnh Liên. Muội cũng là ân nhân của ta.”

Lưu Ảnh Liên mím môi, mỉm cười có chút bẽn lẽn với Ngọc Lâm. Trong lúc họ trò chuyện, Trương Dược cũng từ gian nhà phụ bước ra. Hắn đã tháo đao, trút bỏ quan phục, thay một chiếc áo lót màu xanh, khoác ngoài đạo bào màu đen tuyền, dáng người cao ráo và có phần thanh mảnh.

Hắn đi thẳng đến bên cạnh Ngọc Lâm, chẳng nói chẳng rằng mà tiện tay cầm luôn nửa dải lạc tử nàng đang tết dở trên ván quan tài. Ngọc Lâm bấy giờ mới nhận ra, lúc bước ra hắn còn bưng theo một chiếc khay tre, bên trong ngoài mấy chiếc kéo lớn nhỏ khác nhau thì còn chất đầy những cuộn chỉ màu thượng hạng.

Trương Dược không dừng lại lâu bên cạnh hai người, một tay cầm dải lạc tử, một tay bưng khay tre, lầm lũi đi đến bậc thềm đá dưới hiên nhà, vén vạt áo duỗi chân, im lặng ngồi xuống. Ngay sau đó, chỉ bằng vài động tác, hắn đã tháo tung những chỗ mà Ngọc Lâm khổ công nghiên cứu nửa ngày trời vẫn không gỡ nổi rối rắm.

Hắn dường như đã quá quen với những việc này. Dù bàn tay có lớp chai dày do nhiều năm cầm đao, nhưng điều đó không ngăn cản hắn vê chỉ quấn dây một cách linh hoạt, tự tại.

Ngọc Lâm nhìn đôi bàn tay của Trương Dược, không nhịn được lên tiếng hỏi: “Có cần ta lấy viên đá qua để ngài ướm thử không?”

“Không cần.”

Hắn đáp xong mà không buồn ngẩng đầu, sau đó cũng chẳng ư hử một tiếng nào nữa, nhưng đôi tay thì chưa từng dừng lại, dường như đã tính toán sẵn trong lòng, thậm chí chẳng cần xem qua bất kỳ hình mẫu nào.

Giữa thành Lương Kinh thì cầm đao giết người. Trong sân viện hẹp đơn sơ thì thành thạo kim chỉ.

Cảnh tượng này đập vào mắt Ngọc Lâm, cái tên Trương Dược như hiện ra rõ rệt. Đó vốn là lời chúc phúc của phu thê Trương gia để lại cho người con gái ốm yếu, còn đối với Trương Mẫn, người đệ đệ lầm lì này quả thực đã không phụ sự kỳ vọng của phụ mẫu. Hắn chính là liều thuốc quý của Trương Mẫn. Dù hiện tại hắn rất muốn chết, nhưng hơn mười năm qua, hắn chắc chắn đã dốc hết tâm sức để chăm sóc cho Trương Mẫn và cả chính hắn một cách chu toàn.

Đúng lúc đó, ngoài cửa bỗng vang lên tiếng bước chân, rồi giọng nói của Đỗ Linh Nhược truyền vào, ngữ điệu đầy vẻ trêu chọc: “Tống tư ngục đứng canh cửa nhà bọn ta làm gì thế? Lại định bắt ta và Dược ca về ngục của mấy người à? Ta nói cho ngài biết, hôm nay thì đừng có…”

Tiếng của Trương Mẫn lập tức theo sau, cắt ngang lời Đỗ Linh Nhược: “Linh Nhược, đừng gây chuyện.”

Ngọc Lâm ngẩng đầu, thấy Đỗ Linh Nhược vác một giỏ thịt cá tươi rói từ ngoài cửa bước vào, cũng không quên đưa một tay ra đỡ Trương Mẫn phía sau xuống bậc cửa: “Mẫn tỷ, tỷ cẩn thận chút.”

Lưu Ảnh Liên thấy hai người này vào thì vội đứng bật dậy, thần sắc có chút hoảng loạn. Trương Mẫn thấy Lưu Ảnh Liên thì sững lại một chút, ngoái đầu nhìn Tống Ẩm Băng đang đợi bên ngoài, lập tức hiểu ra vấn đề. Nàng vội xách váy đi tới trước mặt Lưu Ảnh Liên, ôn tồn nói: “Đây Ảnh Liên cô nương phải không?”

Lưu Ảnh Liên cụp mắt, gật đầu. Trương Mẫn chân thành khen ngợi: “Trông thanh tú quá.” Nói xong lại nhìn vào đôi bàn tay nàng, chỉ trong chốc lát vành mắt đã đỏ hoe: “Đây là loại hình tra tấn gì thế này… Trương Dược!”

Trương Dược đặt dải lạc tử xuống, chủ động dành ưu thế trước Trương Mẫn: “Tỷ định phạt ta quỳ à?”

Ngọc Lâm vội nói: “Đây không phải do ngài ấy làm bị thương đâu.”

Trương Dược không nói gì, cúi đầu tiếp tục tết lạc tử. Trương Mẫn liếc Trương Dược một cái, quay lại dịu dàng an ủi Lưu Ảnh Liên: “Cô nương đừng buồn, vết thương ngoài da làm sao mà không khỏi được. Đừng nói là trong kinh thành này có nhiều lang trung giỏi, ngay cả Hứa chưởng ấn trong cung kia, trước đây cũng là một vị đại phu nhân từ. Tỷ tỷ sẽ đi nhờ ngài ấy khám cho muội một phen, nhất định sẽ giúp muội bình phục.”

Đỗ Linh Nhược thấy Trương Mẫn không rảnh để xử lý Trương Dược, liền vẫy tay ra hiệu cho Trương Dược qua phụ một tay. Trương Dược dứt đứt nửa đoạn chỉ thừa, bỏ lại dải lạc tử đã tết được một nửa, đứng dậy một tay đỡ lấy giỏ đồ trên vai Đỗ Linh Nhược, tiện miệng hỏi: “Ai biếu ngươi đấy?”

Đỗ Linh Nhược bảo: “Hừ, nếu là đồ biếu ta thì ta còn nhọc công vác trên vai thế này sao? Chẳng phải đã sớm bảo bọn người khuân về ngoại trạch rồi à? Đây đều là Chưởng ấn bọn ta đưa đấy. Sông ngòi đóng băng, chuyện khác không nói, nhưng hoa quả tươi ngày càng hiếm. Biết Thiếu ti khấu thích ăn, Mẫn tỷ đặc biệt nhờ Chưởng ấn tìm một ít, đều đặt ở dưới đáy giỏ cả rồi.”

Vừa nói hắn vừa nhìn Ngọc Lâm: “Mẫn tỷ đối với vị Thiếu ti khấu này thực sự rất tốt.”

Trương Dược nói: “Tỷ ấy là Bồ Tát, đối với ai cũng tốt.”

Đỗ Linh Nhược cười cười, không đáp lời này, chuyển sang nói tiếp: “À đúng rồi, ta qua đây còn để truyền một đạo khẩu dụ.”

Nghe vậy, Trương Dược lùi lại một bước, định vén vạt bào quỳ xuống. Đỗ Linh Nhược vội giữ chặt ống tay áo hắn: “Ôi, ta đến truyền khẩu dụ, lại là ở nhà huynh, huynh không cần làm thế này đâu. Chẳng lẽ ta lại đi mách lẻo với bệ hạ sao? Vả lại Mẫn tỷ đang ở đây, huynh không muốn làm tỷ ấy lo lắng chứ.”

Trương Dược nhìn ba người nữ tử trong sân. Trương Mẫn vẫn đang an ủi Lưu Ảnh Liên. Chỉ có Ngọc Lâm, đứng cách một chiếc quan tài đang lặng lẽ quan sát hắn. 

Trương Dược không kiên trì nữa, thấp giọng hỏi: “Khẩu dụ gì?”

Đỗ Linh Nhược đáp: “Triệu huynh ngày mai lúc mở cửa cung vào yết kiến tại Văn Uyên Các.”

Trương Dược khẽ nhướn mày: “Ngươi đã bói quẻ hung cát cho ta chưa?”

Đỗ Linh Nhược cười: “Lạ thật đấy, huynh mà cũng hỏi hung cát cơ à? Huynh không phải làm bằng sắt sao? Dù sao bệ hạ cũng chẳng giết huynh, chẳng giáng chức huynh, có hung thì hung đến mức nào được cơ chứ. Chắc chắn không đến mức như năm xưa ở Thần Vũ Môn, đem huynh quẳng cho tên Triệu Hà Minh xử lý đâu. Mà dù có thế, chẳng phải ta cũng đi tìm vị Thiếu ti khấu kia, đưa huynh…”

Nói đến đây hắn bỗng thấy chột dạ, rồi tự giễu: “Ồ, ta quên mất, vị Thiếu ti khấu che chở huynh năm xưa, giờ đang làm tì nữ trong nhà huynh rồi. Thế thì không ai cứu huynh nữa đâu, huynh cứ nên thận trọng thì hơn.” Hắn sực nhớ tới Tống Ẩm Băng vẫn đang đứng bên ngoài, không nhịn được tự tát vào miệng mình một cái: “Biết thế đã chẳng trêu chọc hắn ta.”

Trương Dược im lặng, Ngọc Lâm cũng thu hồi ánh mắt, nhìn về phía cửa. Trên cánh cửa hé mở in bóng một người đứng thẳng tắp, Tống Ẩm Băng vẫn đang đợi tại chỗ. Ngọc Lâm xách váy, một mình bước ra phía cửa.

Trời đã dần tối hẳn, ánh trời tắt lịm, gió bỗng chốc lạnh buốt. Tống Ẩm Băng là người cực kỳ trọng lễ nghi, dù chân tay đã có chút tê cứng nhưng sống lưng vẫn không hề lộ vẻ rã rời. Ngọc Lâm đẩy cửa bước ra, bóng người đổ nghiêng xuống chân Tống Ẩm Băng.

“Ảnh…”

Tống Ẩm Băng đột ngột ngẩng đầu, trong ánh hoàng hôn mờ ảo, hắn dần nhìn rõ khuôn mặt của Ngọc Lâm. Ngọc Lâm đứng trên bậc cửa, hành lễ với Tống Ẩm Băng, Tống Ẩm Băng cũng nâng ống tay áo chào đáp lễ dưới bậc thềm.

“Huynh có muốn vào trong không?”

Tống Ẩm Băng đứng thẳng người, nhìn bóng lưng Lưu Ảnh Liên trong sân, bảo Ngọc Lâm: “Đó không phải là nơi ta nên đứng.”

“Vậy còn ta thì sao?”

“Muội…”

Ngọc Lâm ngồi xuống bậc thềm, một tay chống cằm, ngẩng đầu nhìn Tống Ẩm Băng: “Ta đã rơi vào cảnh đi cùng với kẻ này, sư huynh chắc là không còn coi trọng ta nữa rồi nhỉ?”

Tống Ẩm Băng lắc đầu: “Ta chưa bao giờ nghĩ như vậy, ta chỉ hận bản thân mình quan nhỏ chức thấp không có trọng lượng, không bảo vệ nổi đồng môn, ta…” Hắn thần sắc buồn bã: “Ta suýt chút nữa đã trơ mắt nhìn Ảnh Liên chết trong thành Lương Kinh. Ta…” Hắn tự giễu một tiếng, nhìn về một nơi vô định: “Ta coi thường chính bản thân mình.”

“Nhưng ta không hề thất vọng về sư huynh.” Vạt váy Ngọc Lâm bị gió thổi bay, bụi tuyết đầy đất theo gió hóa thành tro, tạt vào sam bào của Tống Ẩm Băng. “Huynh đã không bỏ mặc muội ấy. Tất cả đều muốn muội ấy chết thật nhanh, nhưng trước Thần Vũ Môn, dưới trượng đoạt mạng, huynh đã không bỏ mặc muội ấy. Tống sư huynh… vẫn là Tống sư huynh của năm đó.”

Sống lưng cứng đờ của Tống Ẩm Băng dần mềm lại, hắn cúi đầu nhìn Ngọc Lâm, khẽ mỉm cười: “Tiểu Phù, muội sống tốt chứ?”

“Vâng.” Ngọc Lâm nghe tiếng Đỗ Linh Nhược ồn ào sau lưng, gật đầu với Tống Ẩm Băng.

“Hắn đối với muội tốt chứ?”

“Ai cơ?”

“Trương… Trương chỉ huy sứ.”

Trong sân, Trương Dược đang khuân thịt cá vào bếp. Ngọc Lâm liếc nhìn hắn một cái, nhưng không trả lời câu hỏi của Tống Ẩm Băng mà hỏi ngược lại: “Thế nào mới gọi là tốt? Nâng ta lên làm nô thiếp, cho ta một bộ trang sức, rồi nuôi nhốt trong nhà cơm no áo ấm thì gọi là tốt sao?”

“Tiểu Phù, sư huynh không có ý đó.”

“Ta hiểu.” Ngọc Lâm buông tay chống cằm, đặt lên gối, khẽ hít một hơi thật sâu. Khí lạnh của tuyết tức thì thông suốt giác quan, khiến toàn thân nàng thư giãn, nhất thời thấy nhẹ nhàng tự tại. “Trên thế gian này, nữ tử quả thực rất yếu đuối, đi tìm kiếm sự che chở chẳng qua là để cầu sống. Nhưng ngoài cầu sống ra, ai mà chẳng muốn được tự tại?”

Tống Ẩm Băng cúi đầu: “Muội đang nhắc nhở ta sao?”

Ngọc Lâm cong mắt: “Huynh có biết, tại sao sau khi Hà gia đuổi muội ấy và mẫu thân muội ấy khỏi tông phả, muội ấy thà ở chùa Thiên Cơ chứ không chịu cầu xin huynh che chở không?”

Tống Ẩm Băng hơi khựng lại.

Ngọc Lâm tiếp tục: “Muội ấy là đứa con gái do Hà Lễ Nho dạy dỗ mà ra, muội ấy đọc rất nhiều sách, cũng đã đi qua rất nhiều nơi. Cho dù đôi tay muội ấy đã phế, cả đời này có lẽ khó mà viết ra được những áng văn chương hay như trước, nhưng muội ấy vẫn là một cô nương có lòng dạ sáng sủa thuần khiết. Sư huynh.” Nàng dừng lại một chút, khẩn khoản nói: “Đừng đóng chặt cánh cửa của Ảnh Liên, muội ấy rồi sẽ cùng huynh về nhà thôi.”

Tống Ẩm Băng một lần nữa nghiêng người nhìn về phía Lưu Ảnh Liên, bùi ngùi nói: “Hèn gì muội ấy lại tìm đến muội.”

Đang nói chuyện thì Trương Mẫn dẫn Lưu Ảnh Liên đi tới cửa. Ngọc Lâm đứng dậy, né sang một bên nhường lối. Trương Mẫn vịn vai Ảnh Liên, gật đầu chào Tống Ẩm Băng: “Tống tư ngục, hôm nay chỗ ta thịt tươi rau xanh, bất luận ngài và Dược Dược nhà ta có hiềm khích gì, hãy nể mặt ta, cùng Ảnh Liên dùng một bữa cơm tại nhà ta nhé.”

Ngọc Lâm quay đầu tìm Trương Dược, hắn đã làm xong việc nặng, hiện đang một mình ngồi bên cạnh chiếc quan tài, thắp một ngọn đèn dầu, cầm dải lạc tử của nàng lên lần nữa. Đỗ Linh Nhược đứng sau lưng hắn chỉ trỏ lung tung, nhưng mới nói được một hai câu đã bị mắng: “Câm miệng.”

Tống Ẩm Băng trước cửa không lập tức đáp lời Trương Mẫn, ngược lại nhìn về phía Lưu Ảnh Liên. Trương Mẫn cúi đầu hỏi Ảnh Liên: “Muội có cho ngài ấy vào không?”

Lưu Ảnh Liên cúi đầu im lặng.

Tống Ẩm Băng mở lời: “Ảnh Liên, ta hiểu những gì muội muốn nói rồi.”

Lưu Ảnh Liên hơi sững lại.

Tống Ẩm Băng tiếp tục: “Ta thực lòng muốn che chở muội là thật, nhưng ta tuyệt đối không muốn giam cầm muội cho đến chết.” Nói xong, hắn bước lại gần Ảnh Liên một bước, ôn hòa nói: “Đợi vết thương ở tay muội lành hẳn, muội có thể đi bất cứ đâu.”

Lưu Ảnh Liên tuy không thể nói, ánh mắt cũng luôn nhìn xuống đất, nhưng chân mày và đôi mắt dần cong lên vì cười. Trương Mẫn thấy vậy bèn nhường bước về phía Ngọc Lâm: “Mời Tống tư ngục vào đây, ta sẽ bảo Dược Dược dọn thêm bát đũa cho ngài.”