Một Chén Rượu Độc Xa Nhà Muôn Dặm

Chương 37:



Đêm hôm ấy, Trương Dược vẫn ngủ lại tại nha môn Trấn phủ ti.

Ngọc Lâm cầm đèn tiễn hắn ra cửa. Trương Dược lên ngựa trước hiên nhà, cúi đầu nói với nàng một chữ: “Tay.”

“Sao?”

“Đưa tay ra đây.”

Ngọc Lâm đặt đèn xuống, đứng dưới ngựa duỗi một bàn tay về phía Trương Dược. Một dải lạc tử được tết vô cùng tỉ mỉ, chặt chẽ được đặt vào lòng bàn tay nàng. Nàng còn chưa kịp nói gì, Trương Dược đã quay ngoắt đầu ngựa.

Trên đường phố đêm tuyết rơi đầy, tiếng vó ngựa xa dần. Ngọc Lâm cầm đèn lên lần nữa, đưa dải lạc tử vào gần sát ánh lửa. Những đường đan xen trên đó đều tăm tắp, dứt khoát như nhát đao bổ rìu chặt, quả thực đúng là phong thái xuất thân từ đôi bàn tay của Chỉ huy sứ Trấn phủ ti.

Thật là… có chút hoang đường…

“Cảm ơn nhé.”

Ngọc Lâm cầm đèn xoay người, nói lời cảm ơn vào khoảng không vắng lặng, nhưng tiếng vó ngựa sau lưng đã sớm không còn nghe thấy nữa.

Đêm ấy, Lương Kinh vẫn mịt mù tuyết rơi. Khí lạnh trong thành tụ lại để rồi toả ra khi cửa thành mở rộng vào sáng hôm sau. Chuông sớm vang rền, ánh sáng dần hé lộ, màn sương tuyết trước Thần Vũ Môn bắt đầu tan biến.

Trương Dược tháo đao trước cửa thành, đi theo sau Đỗ Linh Nhược trên con đường tuyết trước Tam Đại Điện.* Suốt quãng đường, Đỗ Linh Nhược không hề hoạt bát như lúc ở ngoài, thần sắc cung kính nghiêm nghị, cử chỉ đúng mực, cho đến tận lúc tới trước Văn Uyên Các vẫn không nói một lời.

*Tam Đại Điện là nơi hoàng đế tổ chức các nghi lễ và thực thi quyền lực, cũng là nơi thể hiện uy quyền tối cao. Đó là ba điện Thái Hòa, Trung Hòa và Bảo Hòa.

Hứa Tụng Niên quác chiếc áo choàng bằng lụa vũ đoạn màu đỏ đậm, đứng đợi Trương Dược dưới bậc thềm đá. Tuyết đã phủ dày một lớp trên vai ông, xem chừng đã đứng ở đây rất lâu rồi. Đỗ Linh Nhược dẫn Trương Dược đến chân thềm rồi lui xuống. Hứa Tụng Niên thấy Trương Dược chỉ mặc quan bào, không khoác áo choàng, khẽ hỏi một câu: “Không lạnh sao?”

Trương Dược buông tay đứng đợi, không đáp lời. Hứa Tụng Niên cũng chẳng để tâm, thản nhiên nói tiếp: “Trương chỉ huy sứ ngày thường ở ngoài cũng phải biết giữ gìn thân thể cho thoả đáng. Bệnh đau trên người Mẫn Nhi là ba phần do thuốc, bảy phần nhờ tĩnh dưỡng. Vết thương trong lòng cậu, e cũng nên như vậy.”

Trương Dược vẫn im lặng, còn Hứa Tụng Niên dường như cũng đã quá quen với điều đó. Thực ra cùng hầu hạ quân vương, Trương Dược và Hứa Tụng Niên thường xuyên gặp mặt, nhưng lại rất ít khi nói chuyện với nhau. Trương Dược thậm chí không hiểu rõ, đó là do tính tình ít nói của mình, hay vì hắn vẫn mang lòng hận thù với người tỷ phu cũ này, kẻ đã đem hắn dâng cho Phụng Minh đế để mài giũa thành một thanh đao sắc lạnh.

“Đợi triệu kiến đi.” Hứa Tụng Niên nói xong cũng xoay người về phía cửa chính Văn Uyên Các.

Đến lúc này, cả hai đều không nói thêm gì nữa. Phía chân trời, mặt trời đâm thủng tầng mây đặc, nắng sớm xuyên qua sương mù. Hai bóng người cao gần bằng nhau đổ dài một trước một sau trên nền tuyết.

Trương Dược nhìn bóng lưng Hứa Tụng Niên, hai đầu gối của ông co gập vào trong một cách không tự nhiên, khiến vai trái cũng phải lệch xuống dưới. Dù Hứa Tụng Niên đã cố sức đứng thẳng chân nhưng vẫn không thể có được dáng đứng đoan chính. Tóc ông đã sớm bạc, nhưng khí chất giữa chân mày vẫn thản nhiên và ôn hòa như thuở tại Úc Châu năm nào. Tiếc rằng, ký ức của Trương Dược về ngày xưa đã dần nhạt nhòa.

Bóng nắng dời đi, trên hành lang Văn Uyên Các vang lên tiếng bước chân, Phụng Minh đế đã vào các. Trương Dược và Hứa Tụng Niên cùng quỳ xuống. Không lâu sau, Trần Kiến Vân ra truyền lời, lệnh cho Hứa Tụng Niên dẫn Trương Dược vào diện thánh.

Hứa Tụng Niên vén bào bước qua ngưỡng cửa, còn Trương Dược lại quỳ phủ phục ngay sau ngưỡng cửa ấy. Phụng Minh đế ngồi sau bàn viết, liếc nhìn bóng tuyết bên ngoài, bảo: “Hôm nay cũng phá lệ một lần đi.”

Hứa Tụng Niên vội quay lại: “Bệ hạ cho cậu vào, còn không mau tạ ơn.”

Trương Dược dập đầu lạy một cái thật kêu ngoài cửa rồi mới đứng dậy vào điện, quỳ xuống lần nữa bên cạnh Hứa Tụng Niên. Trần Kiến Vân đóng cửa điện lại, hơi ấm từ than hồng trong điện khiến mặt người ta nóng bừng.

Phụng Minh đế cầm một tờ ngự phê bên cạnh lên: “Mấy năm nay tinh thần trẫm kém đi, sự vụ ở Ti Lễ Giám và Trấn phủ ti lại nhiều. Ti Lễ Giám ở trong đây thì còn đỡ, còn Trấn phủ ti ngươi ở bên ngoài, có khi một ngày vào xin chỉ thị đến mấy lần, thân thể trẫm không chịu nổi, vả lại cũng làm lỡ dở công việc của ngươi. Vì thế, trẫm đã ký sẵn ngự phê giao cho Ti Lễ Giám, cho ngươi tùy ý lấy dùng làm giá thiếp*. Nay, Ti Lễ Giám để xảy ra sơ hở, đây là đại tội. Nếu trẫm muốn giết thì người trong điện này đều đáng chết cả.”

*Giá thiếp: Là một loại công văn do triều đình nhà Minh ban hành, do Hình khoa lập ra, dùng làm chứng từ pháp lý để thi hành các hành động tư pháp như bắt giữ hoặc xử quyết phạm nhân. Văn bản này phải dựa trên ý chỉ của Hoàng đế, và các cơ quan như Cẩm y vệ cùng nha môn địa phương sẽ căn cứ vào đó để thi hành.

Nói đoạn, Phụng Minh đế nhìn về phía Hứa Tụng Niên. Hứa Tụng Niên vội quỳ rạp xuống đất. Phụng Minh đế cười nhẹ: “Ngươi đứng lên đi, chân cẳng lại không tốt.”

Dứt lời, ánh mắt ngài lại rơi xuống người Trương Dược: “Trẫm bảo Ti Lễ Giám khai ra một người, nhưng chúng đứa nọ thương xót đứa kia, nhất quyết không chịu khai. Trương Dược.”

“Có thần.”

“Không thì, ngươi điều tra thay trẫm đi.”

Trương Dược nhắm mắt: “Ti Lễ Giám vốn nghiêm cẩn, nếu có sơ hở, tự nhiên là do Trấn phủ ti. Thần có tội, xin bệ hạ ban chết.”

Phụng Minh đế bật cười thành tiếng, bảo Hứa Tụng Niên: “Ngươi xem, một kẻ thông tuệ như ngươi sao lại không dạy nổi đứa trẻ này. Bao nhiêu năm rồi mà tính tình hắn vẫn ngang ngạnh cổ quái như thế. Ăn nói chẳng biết kiêng dè gì, trước mặt trẫm mà ngày ngày chữ ‘chết’ không rời miệng.”

Hứa Tụng Niên đáp: “Vâng, nô tì có tội.”

“Các ngươi đúng là bao che lẫn nhau. Được rồi.” Phụng Minh đế phất tay: “Trẫm đã hạ chiếu tự trách, án ngự phê cũng đã xóa bỏ, trẫm còn giết Trương Dược hắn làm gì nữa.”

Ngài hơi giơ tay: “Ngươi đứng lên đi, đứng lên mà thưa chuyện.”

Trương Dược đứng dậy, buông tay cung kính. Phụng Minh đế nhấp một ngụm trà: “Hôm nay gọi ngươi vào có hai việc giao cho ngươi đi làm.”

Trương Dược im lặng đợi lệnh, Phụng Minh đế lại dựa vào ngự án bảo: “Ngươi lại gần đây.”

Trương Dược vâng lời bước lên phía trước. Những lời sau đó Phụng Minh đế hạ giọng rất thấp. Trương Dược cụp mắt nghe xong, thần sắc không hề thay đổi, chỉ đáp một tiếng: “Tuân chỉ.”

Phụng Minh đế rất hài lòng, bưng chén ngọc uống trà rồi tiếp: “Đó là việc thứ nhất, còn việc thứ hai…” Ngài dừng lại một chút, chuyển đề tài hỏi: “Cái ả tì nữ điên gõ trống Đăng Văn, dâng tờ ngự phê kia, ngươi xử trí thế nào rồi?”

Trương Dược sững người, sắc mặt Hứa Tụng Niên cũng biến đổi. Giọng Phụng Minh đế lại vang lên: “Nàng ta thật sự điên rồi sao?”

Hứa Tụng Niên thấy Trương Dược không mở miệng, không nhịn được nhắc nhở: “Trương Dược, đáp lời.”

Trương Dược bấy giờ mới đáp: “Vâng, nàng đúng là một ả điên.”

Phụng Minh đé bảo: “Nếu là thật thì cũng đáng tiếc. Trẫm tuy đã già nhưng trí nhớ vẫn còn, Trẫm và Ngọc Lâm làm quân thần mười năm, mười năm không ngắn, mọi chuyện trẫm đều không quên. Nhưng mà… hừ.” Giọng ngài đột ngột trở lạnh: “Nàng ta hết lần này đến lần khác lừa gạt trẫm, còn ép trẫm phải dung thứ cho nàng ta, trẫm rất chán ghét. Nhưng giờ nàng ta không phải thần tử của trẫm, không xứng để trẫm ra tay bằng thứ thủ đoạn nhanh gọn tàn nhẫn. Trẫm biết, theo Lương Luật, nô tì không được tùy tiện giết hại, nhưng quản thúc là trách nhiệm của chủ gia. Trương Dược.”

“Thần có mặt.”

“Thần? Hừ, đó là trẫm nể mặt ngươi thôi. Trương Dược à, ngươi là gia nô của trẫm, còn Ngọc Lâm là quan tì ban cho ngươi, ngươi hãy thay trẫm ban cho ả một trăm roi đi.”

“Bệ…”

“Bệ hạ thánh minh!” Hứa Tụng Niên ngắt lời Trương Dược. 

Hai bàn tay Trương Dược đột ngột siết chặt.

“Lui xuống đi.” Phụng Minh đế đứng dậy: “Trương Dược, việc thứ hai ngươi làm trước. Ngày mai, trẫm muốn thấy huyết y.”

Dứt lời, ngự giá rời khỏi các.

Cho đến khi tất cả thị vệ tùy tùng đã rút khỏi Văn Uyên Các, Hứa Tụng Niên mới bước đến trước mặt Trương Dược, nhìn thẳng vào hắn: “Buông nắm đấm của cậu ra.”

Trương Dược không đáp, quay người bước nhanh ra khỏi Văn Uyên Các. Hứa Tụng Niên tập tễnh đuổi theo. Chân ông không tiện, Trương Dược lại đi quá nhanh, lúc xuống bậc thềm lão suýt ngã, buộc phải lớn tiếng quát: “Trương Dược, rốt cuộc cậu bị làm sao thế hả?”

Trương Dược đột ngột đứng khựng lại: “Rốt cuộc các người coi ta là thứ gì? Lũ chó lợn trong vũng bùn? Kẻ sát hại bách tính…”

“Trương Dược!” Hứa Tụng Niên quát lên một tiếng, rồi liếc nhìn xung quanh. Đám cung nhân đang đứng hầu vội vã lánh xa.

Hứa Tụng Niên bước tới: “Đây là trong cung.”

Trương Dược cụp mi mắt, cười lạnh một tiếng: “Từ khi vào Trấn phủ ti, ta chỉ mới cứu được duy nhất một mình con gái của Lưu thi kia, chỉ một người mà thôi! Vậy mà nữ nhân đã giúp ta cứu người đó…” Hắn nhìn lên tấm biển Văn Uyên Các: “Ông ta lại muốn hành hạ đến chết…”

Hứa Tụng Niên nói: “Đó là do nàng ta tự chọn, nàng ta quá ngạo mạn, trộm ngự phê, viết Hổ Trảo thư…”

“Ngự phê là ta trộm, Hổ Trảo thư cũng là ta viết!”

Hứa Tụng Niên ấn chặt cổ tay Trương Dược: “Đó là do cậu hồ đồ! Nàng ta biết bệ hạ sẽ không dễ dàng giết cậu nên mới tính kế lôi cậu vào cuộc như một quân cờ!”

“Nhưng mà…”

“Chưa hết đâu!” Hứa Tụng Niên ngắt lời Trương Dược, gắt lên: “Vì một đứa con gái của Lưu thị mà dám khuấy đảo cả một các một giám, nàng ta tưởng nàng ta thắng rồi, nhưng hành động đó trong mắt bệ hạ chẳng qua chỉ là con kiến cố làm rung cả cái cây lớn, nàng ta không chết thì ai chết! Hơn nữa dù có sống cũng chỉ sống được nhất thời…”

“Ta không tin.”

“Cậu…”

Trương Dược thu hồi ánh mắt: “Ta nhất định phải bảo vệ nàng ấy.”

“Trương Dược à…”

Trương Dược nhìn Hứa Tụng Niên: “Giống như năm đó ông bảo vệ Trương Mẫn vậy.”

Câu nói này khiến Hứa Tụng Niên lặng người đi giữa trời tuyết.

Kinh thành Lương Kinh sau khi tuyết tạnh, nắng ấm chan hòa. Trương Mẫn đưa Ngọc Lâm tới tiệm may chọn vải. Trương Mẫn lấy một xấp lụa, ướm thử lên vai Ngọc Lâm: “Ta thấy tay Ảnh Liên cô nương chưa khỏi, không tiện ra ngoài may y phục mới, hôm qua thấy hai đứa ở cạnh nhau, dáng người cũng tương đương, ta nghĩ cứ theo số đo của muội mà làm cho nàng ấy, chắc chắn không sai đâu.”

Đang nói chuyện, trong tiệm có mấy người bước vào. Thấy Ngọc Lâm và Trương Mẫn, bọn họ chỉ trỏ một hồi rồi xì xầm bàn tán.

“Ê, kia chẳng phải là ả điên mấy hôm trước gõ trống Đăng Văn sao?”

“Phải rồi, hôm đó ở dưới trống Đăng Văn toàn nói lời dơ bẩn, Trương cô nương này… sao vẫn còn dám đưa ả ta ra ngoài nhỉ?”

Ngọc Lâm không lên tiếng, nhưng Trương Mẫn đã nắm lấy tay Ngọc Lâm kéo ra sau lưng mình, lớn tiếng đáp trả: “Các người đều cậy ta tính tình hiền lành, xưa nay không tranh luận với ai, nhưng chuyện nhà ta cũng không đến lượt các người xía vào.”

Nói đoạn, nàng tiến lên vài bước: “Ta chẳng cần nhắc đến Trấn phủ ti hay Ti Lễ Giám làm gì, chỉ nói riêng bản thân ta thôi. Mười mấy năm qua ta ở thành Lương Kinh phát cháo phát thuốc, chỉ làm việc thiện chứ không làm một việc ác nào. Trương Mẫn ta không làm sai chuyện gì, cô nương ở trong Trương gia nhà ta cũng giống như ta vậy. Điên hay không điên, nàng có làm hại gì các người không?”

“Cái này…” Mấy người kia bị hỏi cho cứng họng, vải cũng chẳng xem, áo cũng chẳng may nữa, lôi kéo nhau ra khỏi cửa hiệu.

Trương Mẫn quay đầu lại, nắm lấy tay Ngọc Lâm: “Đừng buồn nhé, ai cũng bảo ta tâm đức nhân từ, có ai biết là ta cực kỳ bao che người nhà đâu.”

Ngọc Lâm lắc đầu: “Thực ra ta không để tâm đâu.”

Trương Mẫn mỉm cười: “Ta biết, tính cách của muội nhiều lúc cũng khá giống Dược Dược nhà ta.”

Ngọc Lâm cũng cười: “Sao ta lại giống ngài ấy được, ngài ấy chẳng bao giờ nói năng gì, còn ta thì rất thích nói chuyện với tỷ. Ngài ấy chỉ cần quan tài với gỗ quý, còn ta thì kén ăn kén mặc, cái gì cũng không chịu tạm bợ.”

Trương Mẫn gật đầu: “Muội cứ nên như vậy. Nào, chúng ta xem tiếp.”

Hai người đang nói chuyện, bỗng thấy lão chủ tiệm hớt hải chạy ra đón khách: “Trương chỉ huy sứ, Trương cô nương ở chỗ ta thật sự là…”

Ngọc Lâm ngoảnh lại, thấy Trương Dược khoác quan bào, hông đeo tú xuân đao, sải bước đi vào. Trương Mẫn ngạc nhiên: “Sao đệ lại tới đây?”

Trương Dược đi thẳng tới trước mặt hai người, một tay hất miếng vải lụa Trương Mẫn vừa chọn sang một bên, lạnh lùng nhìn Ngọc Lâm: “Cô mà xứng sao?”

Ngọc Lâm hơi sững người. Trương Mẫn nắm lấy ống tay áo Trương Dược, quát: “Trương Dược, đệ nói cái gì thế?”

Trương Dược hất tay Trương Mẫn ra, hắn vẫn nhìn chằm chằm Ngọc Lâm: “Đưa cho nàng ta một bộ đồ lót bằng vải gai thô.”

Ngọc Lâm nghiêng đầu: “Sao vậy?”

“Chẳng sao cả, cứ coi như ta hết tiền rồi đi.”