Một Chén Rượu Độc Xa Nhà Muôn Dặm

Chương 38: Một trăm roi



Sắc mặt hắn không tốt, chủ tiệm cũng không dám chậm trễ, lật đật chạy ra phía sau tìm y phục cho Ngọc Lâm.

Ngọc Lâm lướt qua Trương Mẫn, một mình đi đến trước mặt Trương Dược. Hắn thực sự rất cao, dù đang im lặng cúi đầu vẫn có thể nhìn thấy cây trâm cài trên tóc Ngọc Lâm ngay sát gần. Hắn cũng đoán được Ngọc Lâm không hề tin lời nói dối vụng về kia, mà bản thân hắn vốn dĩ không biết gạt người. Để tránh lúng túng, hắn đành phải lên tiếng trước để chặn họng nàng.

“Chỉ lần này thôi.” Trương Dược siết chặt cổ tay áo: “Ta không nói là sau này sẽ không mua gấm vóc cho cô nữa.”

Đúng như hắn dự đoán, một người nhạy bén như Ngọc Lâm sao có thể để hắn qua mặt. Nàng hoàn toàn không đáp lại lời giải thích đó, mà trực tiếp xoáy vào tử huyệt: “Rốt cuộc ngài làm sao vậy?”

Trương Dược rủ mi mắt: “Chuyện của ta không liên quan đến cô.”

“Trương Dược.”

Tim Trương Dược đập thắt lại một nhịp. Không hiểu sao, hắn vốn đã rất sợ Ngọc Lâm gọi tên mình, lúc này trong lòng đang giấu chuyện, cảm giác lại càng giống như đang đứng giữa công đường, có vị thẩm quan ngồi trên cao gọi tên điểm họ để tra khảo cung khai. Hắn buộc phải trả lời, nhưng lại nghẹn lời khó nói.

Hắn nhìn Ngọc Lâm: “Cô lại muốn nói gì?”

“Thần thái của ngài không đúng.”

Trương Dược liếc mắt, cười lạnh một tiếng để che đậy sự hoảng hốt trong lòng. Hắn hờ hững bảo: “Ta xưa nay vẫn là cái bản mặt muốn chết này, có khi nào thay đổi đâu.”

“Hôm nay khác.”

“Khác ở đâu?”

Ngọc Lâm không hề né tránh mà nhìn thẳng vào mặt Trương Dược: “Trông ngài chẳng giống kẻ muốn chết chút nào. Ngược lại, có vẻ rất muốn sống.”

Trương Dược sững người, tim suýt nữa thì lỡ nhịp. May mà lúc này chủ tiệm đã mang bộ đồ lót bằng vải gai thô tới. Trương Dược không đợi ông ta kịp nói lời nào, giật lấy bộ đồ rồi quay người chạy thẳng ra cửa.

Giọng Ngọc Lâm đuổi theo sau lưng: “Chẳng phải mua cho ta mặc sao?”

Trương Dược đã đi ra tới cửa. Thấu Cốt Long đang quanh quẩn dưới bóng cây trước tiệm, nhìn chủ nhân bằng ánh mắt tội nghiệp. Trương Dược giơ tay vắt bộ đồ lên lưng ngựa, rồi phi người lên yên. 

Trương Mẫn xách váy đuổi theo ra ngoài, đứng dưới ngựa hỏi: “Giờ này rồi mà đệ còn về nha môn sao? Không về nhà ăn cơm à?”

“Không về. Mấy ngày tới nha môn nhiều việc, hai người ở nhà, không cần lo liệu chuyện của ta.” Nói đoạn, hắn ngẩng đầu nhìn về phía Ngọc Lâm.

Nàng đang bước ra sau lưng Trương Mẫn, vạt váy lay động khi nàng bước qua ngưỡng cửa, dải lạc tử tự tay hắn tết treo bên hông của nàng cũng khẽ đung đưa theo nhịp chân. Vì có Trương Mẫn ở đó, nàng rõ ràng đã kìm nén cảm xúc, thậm chí còn cụp mắt xuống, hành một lễ với Trương Dược dưới ngựa.

Hành lễ xong, nàng đứng thẳng người, nhưng ánh mắt lại rơi trên lưng ngựa. Bộ đồ vải gai thô vắt ngay sát chân Trương Dược, nàng đưa một bàn tay ra, khẽ nắm lấy ống tay áo của bộ đồ, lông mày hơi nhíu lại.

Nàng vẫn đang dò xét Trương Dược.

Trương Dược không dám nán lại thêm một giây nào nữa. Hắn sợ nàng nhìn thêm một cái, hỏi thêm một câu, hắn sẽ đem toàn bộ tiền căn hậu quả khai sạch sành sanh cho nàng mất.

“Buông tay.”

Ngọc Lâm đứng im không động đậy.

“Ta bảo cô buông ra, tai cô điếc rồi phải không?”

Ánh mắt Ngọc Lâm khẽ động, như đang phân biệt thật giả trong cảm xúc của hắn. Giọng Trương Dược nhanh hơn: “Đừng tưởng ta đối tốt với cô một chút là cô quên mất thân phận của mình.”

Nói xong câu này, hắn giơ roi ngựa về phía tay Ngọc Lâm. Nhưng chính hắn cũng hiểu rõ, lời nói có tàn nhẫn đến đâu thì ngọn roi này cũng không bao giờ có thể hạ xuống được. Những duyên nghiệp kỳ diệu trong đời hắn đều hội tụ đỉnh điểm trên người nàng. Trương Dược hắn dù sao cũng chỉ là hạng phàm phu, sao dám làm tổn thương người nằm trong nhân quả kia.

“Đừng đánh, ta buông.”

Nàng kịp thời đưa cho hắn một bậc thang, buông tay lùi lại một bước.

Trương Mẫn bước lên chắn cho Ngọc Lâm, nàng cũng nhận ra sự bất thường trong tâm trạng đệ đệ mình nên không nỡ trách mắng, chỉ lo lắng hỏi: “Dược Dược, là ở trong ti… có chuyện gì sao?”

“Không có.” Trương Dược ngắt lời.

Trương Mẫn lộ vẻ ưu tư: “Vậy… vậy là trong cung có…”

“Đều không có, tỷ đừng lo hão.”

Hắn liếc nhìn Ngọc Lâm thêm một lần, bảo Trương Mẫn: “Đưa nàng ấy về đi, trông chừng nàng cho kỹ. Ta đi đây.”

Thực ra Trương Dược thừa biết, câu “trông chừng cho kỹ” chỉ là lời thừa thãi nói với Trương Mẫn cho có chuyện. Ngọc Lâm đến lời của Phụng Minh đế còn chẳng thèm nghe, nói gì đến hắn hay Trương Mẫn. Hắn chỉ thầm cảm ơn trời đất rằng dù nàng có ngạo mạn hoang đường đến đâu, nàng cũng chỉ là một nữ tử yếu ớt, không theo kịp bước chân hắn, không đuổi kịp ngựa của hắn. Hắn vẫn còn chút khoảng trống để tự đắc với bản thân.

Hoàng hôn tại nha môn Bắc trấn phủ ti, đám Đề kỵ phần lớn đã về nhà. Trương Dược xuống ngựa trước cổng, vừa vặn gặp Lý Hàn Chu bước ra. Lý Hàn Chu biết từ khi Trương gia mua Ngọc Lâm về, Trương Dược luôn ngủ lại nha môn, nhưng lúc này trời còn sớm, hoàng hôn vẫn còn vắt vẻo chân trời, chính là lúc muôn nhà đỏ lửa thổi cơm, không khỏi lấy làm lạ.

“Chỉ huy sứ… ngài đã dùng bữa ở nhà rồi sao?” Trương Dược không thèm đếm xỉa. Lý Hàn Chu tưởng hắn lại bị Trương Mẫn giáo huấn, vội bảo: “Hay là, để thuộc hạ đi uống với ngài…”

“Đêm nay trong chiếu ngục có thẩm đêm không?”

Trương Dược cắt lời, vừa nói vừa buộc lại con Thấu Cốt Long đang có chút xao động. Lý Hàn Chu rõ ràng hiểu lầm ý của hắn, chỉnh đốn lại quan bào: “Vậy thuộc hạ không đi nữa, ở lại hầu ngài thẩm thêm.”

Trương Dược xị mặt khoanh tay nhìn Lý Hàn Chu, chẳng muốn nói thêm lời nào. Lý Hàn Chu vốn xuất thân đèn sách, đi theo vị Chỉ huy sứ mặt lạnh tim sắt này mấy năm trời mà đến nay vẫn không nắm bắt nổi tính khí của hắn. Nhưng hắn ta biết, Trương Dược nhìn người mà không nói gì chính là đang bảo mình biến đi. Thế là vội đổi lời: “Đêm nay không có thẩm đêm, các hình phòng trong chiếu ngục đều trống. Thuộc hạ… xin phép cáo lui, hôm khác sẽ hầu rượu chỉ huy sứ.” Nói xong liền chuồn thẳng.

Trương Dược vào chính đường, đặt bội đao xuống. Sau đó, giẫm lên tia sáng cuối cùng của buổi hoàng hôn, hắn lầm lũi bước vào hậu đường. Qua khỏi dãy hành lang chính là cửa chiếu ngục. Đám Đề kỵ canh gác mở cửa ngục, đưa cho hắn một ngọn nến lẻ loi.

Trương Dược nhận lấy: “Đêm nay ta mật thẩm một mình, các ngươi không cần vào.”

Đám Đề kỵ đồng thanh đáp: “Rõ!”

Cửa chiếu ngục đóng sầm lại. Trương Dược cầm ngọn nến, độc hành trên lối mòn trong ngục. Trong những căn buồng giam lạnh lẽo đêm tối vang lên những tiếng nức nở âm u. Thấy Trương Dược đi vào, có tù nhân khàn giọng chửi rủa, có kẻ bám cửa khóc lóc cầu xin, nhưng phần lớn là ngồi lặng lẽ giữa đám xiềng xích, chết lặng nhìn Trương Dược đi qua như một bóng ma.

Trương Dược không dừng lại, đi thẳng vào căn hình phòng trong cùng. Đó là hình phòng chuyên dùng khi Trương Dược tra khảo phạm nhân. Khác với những hình phòng khác, mọi dụng cụ ở đây đều sạch sẽ, treo ngay ngắn trên tường. Ngay cả chiếc giá hình ở giữa phòng cũng không vương vết máu.

Lúc này trong phòng không có lấy một tia sáng, chỉ có ánh nến leo lắt rọi lên nửa bức tường lạnh lẽo. Trương Dược đặt ngọn nến lên giá hình, sau đó ngẩng đầu, đưa tay cởi bỏ vạt áo quan bào. Ánh nến chao đảo hắt bóng hắn lên bức tường phía sau án công đường.

Hắn cởi quan bào, tùy ý quẳng lên chiếc ghế bành mình vẫn hay ngồi. Chiếc áo vắt vẻo trên lưng ghế rồi trượt xuống, mắt thấy sắp chạm đất, Trương Dược lầm lì bước tới vén gọn lại. Lúc này hắn chỉ còn mặc một lớp áo đơn, còn bộ đồ gai thô mua cho Ngọc Lâm kia đang vắt trên cánh tay hắn.

Hắn nhìn lên bức tường treo hình cụ, đưa tay gỡ xuống một chiếc roi da thuận tay nhất, ném vào thùng nước muối, sau đó cởi bỏ lớp áo lót cuối cùng. Da thịt tr*n tr**, Trương Dược vẫn giữ khuôn mặt không cảm xúc. Hắn rũ bộ đồ gai thô ra, rõ ràng tầm vóc hắn lớn hơn Ngọc Lâm nhiều, mặc vào người là chuyện không thể.

Cũng may, Phụng Minh đế bảo quất Ngọc Lâm một trăm roi, nhưng không nói là quất vào đâu. Trương Dược khoác bộ đồ lên vai mình, một tay túm chặt vạt áo nơi cổ họng. Chiếc roi trong thùng đã thấm đẫm nước muối, Trương Dược cúi người nhấc roi lên.

Việc này không phải để tự ngược đãi, mà là theo kinh nghiệm. Hắn hiểu rằng nước muối có lợi cho việc cầm máu và khép miệng vết thương. Khi một kẻ đã muốn chết thì sẽ có cái lợi thế này: không màng tính mạng, không màng lợi lộc, không màng xương máu da thịt. Bất chấp thủ đoạn.

Trong chiếu ngục, một tiếng roi giòn giã xé toạc không gian tĩnh mịch. Đám tù nhân đồng loạt rùng mình, ai nấy rướn cổ nhìn về phía phòng hình cuối đường. 

Trương Dược nhắm mắt lại, yết hầu khẽ chuyển động, ngay cả một tiếng rên cũng không lọt ra ngoài.

Tiếp đó lại là một roi nữa, dễ dàng xé rách lớp vải gai thô, cứa sâu vào da thịt sau lưng Trương Dược. Máu thấm ra ngoài lớp vải, trong căn phòng tối tăm trông như mực đen. Trương Dược nuốt khan, khóe môi khẽ giật giật. Không có tiếng khóc la, cứ như thể đang quất vào một cái xác không hồn.

Đám tù nhân kinh ngạc, có kẻ thốt lên: “Là… đang tra khảo ai vậy? Sao không nghe thấy một tiếng k** r*n nào…” Đáp lại hắn chỉ là những tiếng roi sắc lẹm vang lên liên hồi.

Tiếng roi chồng chất. Có kẻ thầm đếm số roi.

“Chín mươi tám…”

“Chín mươi chín…”

“Một trăm… một trăm…”

“Một trăm roi đấy…”

Dưới trăm roi quất, không một tiếng khóc than, thậm chí một tiếng r*n r* nhỏ nhất cũng không nghe thấy. Đám tù nhân bàng hoàng: “Không có tiếng động… người chịu hình… còn sống không?”

Dĩ nhiên là còn sống. Bởi vì người chịu hình vào lúc này đây, tuyệt đối không muốn chết.

Ngọn nến trong phòng sắp cháy hết, trên trán Trương Dược rịn ra những giọt mồ hôi li ti, hơi thở tràn ngập mùi máu tanh. Hắn đã quá quen với mùi vị này nên không thấy khó chịu cho lắm. Nhưng một trăm roi, thực sự là đau thấu tim can.

Trương Dược ném chiếc roi đã no máu đi, lảo đảo bước về phía giá hình. Hắn không dám ngồi xuống vì sợ máu dính vào chiếc ghế bành của mình làm đám Đề kỵ nghi ngờ. Lúc này hắn thực sự không còn sức để lau dọn căn phòng này nữa. Hắn tùy ý móc cổ tay vào vòng xích trên giá hình, vịn vào đó để nỗ lực bình ổn hơi thở.

Bộ đồ vải gai trên vai tuột xuống, Trương Dược rút một bàn tay ra, quờ tay túm lấy rồi quẳng lên lưng ghế.

Trăm roi. Huyết y. Đều có cả rồi.

Trương Dược gục đầu, cười tự giễu. Chợt lúc ấy, hắn nhớ lại chuyện của rất nhiều năm về trước. Khi ấy hắn vẫn còn là một thiếu niên, hắn đã hỏi Hứa Tụng Niên một câu: “Tại sao huynh lại đi làm thái giám? Tại sao lại đi tịnh thân? Tại sao lại cam chịu nhát dao đó? Huynh thật không biết xấu hổ.”

Ngày hôm đó, lần đầu tiên trong đời, Trương Mẫn đã tát Trương Dược một cái. Hứa Tụng Niên che chở cho hắn, khẽ vỗ về Trương Mẫn đang giàn giụa nước mắt. Sau đó, ông ngồi xổm xuống, xoa mặt Trương Dược và trả lời: “Bởi vì tỷ tỷ của đệ là lá ngọc cành vàng, ta không thể trơ mắt nhìn nàng phải quỳ xuống trước người khác.”

Trương Dược lạnh lùng hỏi ông: “Tại sao huynh có thể quỳ?”

Hứa Tụng Niên mỉm cười: “Cái chân này của tỷ phu vốn đã gãy rồi mà.”

*Tịnh thân: nghĩa đen là làm cho thân thể thanh sạch nhưng trong ngữ cảnh cung đình, nó là cách nói uyển ngữ cho việc thiến bỏ bộ phân sinh dục của nam giới trước khi chính thức nhập cung làm một thái giám.