Một Chén Rượu Độc Xa Nhà Muôn Dặm

Chương 40: Bướm trắng



“Đừng thử.”

Trương Dược không muốn đối diện với ánh mắt của Ngọc Lâm nữa, tiếng nói này nhỏ đến mức gần như không nghe thấy. Đợi đến khi hắn gom đủ tâm lực để bổ sung câu “Thử sẽ chết…” thì trên cổ tay đã bị vắt thêm một xấp vải liệm.

Dưới nguồn ánh sáng ấm áp, Ngọc Lâm đang xếp chiếc huyết y lại vào bọc đồ, đồng thời bỏ thêm vào đó những loại thuốc trị thương mà nàng mang từ nhà ra.

“Ngài về nha môn mà bôi thuốc thay đồ đi, mấy đêm nay A Mẫn tỷ ngủ không sâu giấc.”

Trương Dược nhìn theo bóng lưng nàng, hỏi: “Rốt cuộc cô có nghe ta nói không đấy?”

“Cái gì?”

“Ta nói cô thử sẽ chết đấy.”

Động tác của Ngọc Lâm khựng lại một chút, nàng nghiêng người đáp: “Không thử cũng sẽ chết.”

Nàng thuận tay xoa đầu Thấu Cốt Long, nói tiếp: “Thực ra cầu sống hay cầu chết đều chung một con đường. Giết người là Lương Luật, cứu người cũng là Lương Luật. Khi ta vô dụng đối với kẻ nắm giữ luật, luật sẽ giết ta; khi ta có dụng đối với kẻ nắm giữ luật, luật sẽ cứu ta. Ngài nói ngài là người ngoài vòng pháp luật, Lương Luật không phán quyết được ngài, ngài không chết được, căn nguyên chính là ở chỗ đó.”

Ánh mắt Trương Dược lóe lên. Hắn hiểu rất rõ kẻ nắm giữ luật mà Ngọc Lâm nói là ai, nhưng nghe nàng thản nhiên luận bàn như vậy, hắn vẫn không khỏi hoảng hốt.

Giọng Ngọc Lâm vẫn không dừng lại, trái lại càng thêm đanh thép: “Nữ tử xưa nay vốn vô dụng, nên dễ dàng bị giết, trừ phi sự sống chết của họ gắn liền với sự sống chết của các ngài, từ đó chế ngự được kẻ nắm giữ thiên hạ…”

“Im miệng!” Trương Dược không kìm được mà quát lên.

Ngọc Lâm chỉ cười: “Ngài bảo ta im miệng cũng vô ích thôi, mười năm qua ta đã nhìn thấu rồi.”

Con Thấu Cốt Long dịu dàng cọ vào lòng bàn tay Ngọc Lâm như muốn an ủi. Giọng nàng cũng bình hòa trở lại: “Lưu Ảnh Liên cứu được là nhờ cách đó. Muốn bảo vệ họ thì không thể cứ khăng khăng giấu họ đi. Ở trong bốn bức tường cao kia, dù cho họ mang thân phận nô tì, tiểu thư, phu nhân hay thậm chí là công chúa, vương phi, họ cũng chưa chắc sống nổi. Trái lại, phải để họ leo lên, đi lên phía trên, để họ luận bàn, viết thư từ, để lại những dấu vết giao thiệp ở thành Lương Kinh này. Những dấu vết này càng nhiều thì càng bảo vệ được họ.”

Trương Dược vô thức gật đầu, nhưng miệng lại nói: “Nhưng ta thực sự là gia chủ của cô.”

“Gia chủ mà vì nô tì mà tự đánh mình thành ra thế này sao?”

“…”

Câu này vừa thốt ra, lưng Trương Dược thực sự đau điếng, người cũng phát sốt dữ dội.

“Ngài không giấu nổi Hoàng đế đâu, thậm chí còn không giấu nổi Hứa Tụng Niên.” Câu nói này của Ngọc Lâm chẳng khác nào l*t tr*n vết thương sau lưng hắn. Trương Dược vô thức nhíu mày.

Ngọc Lâm nhìn vết máu trên vai Trương Dược, tiếp lời: “Nhưng những vết thương này ngài chịu không hề uổng phí. Trương Dược, giờ ta đã hiểu được một chút lý do vì sao bao nhiêu năm qua Hoàng đế lại tin cậy ngài, giao Bắc trấn phủ ti cho ngài chấp chưởng. Ngài là một người cứng nhắc, nhưng cũng là một người công bằng chính trực. Ngài không vì một chiếc huyết y mà tùy tiện đánh bất kỳ một tù nhân nào. Tuy đều là khi quân, nhưng trước khi Hoàng đế định tội ngài, ngài đã tự trừng phạt mình rồi.”

Trương Dược đưa tay ấn chặt bả vai đang rỉ máu: “Ta chưa bao giờ biết mình là loại người nào. Hoặc là, ta không cảm thấy mình được tính là một con người.”

“Ta hiểu.” Nàng nói nàng hiểu.

Trương Dược bỗng cảm thấy vô cùng hối hận. Tại sao mười năm qua hắn không chịu nhìn vị Thiếu ti khấu gầy mảnh của Hình bộ thêm một lần? Tại sao trong buổi yến tiệc quân thần năm đó, hắn không chịu đưa đĩa đào trước mặt mình cho vị Thị lang Hình bộ đang ăn lấy ăn để kia?

Nếu hắn tiến thêm một bước, có lẽ hắn đã có một người bạn.

“Ta… phải giúp cô thế nào?” Hắn ngước mắt hỏi Ngọc Lâm.

Ngọc Lâm đáp: “Không cần cố ý làm gì cả. Nếu đúng như ta nói, ngài lộ sơ hở trước ngự tiền, vậy thì ngài cứ thừa nhận những việc ngài làm đêm nay, nhận tội, nhận sai, phần còn lại cứ giao cho ta.”

Trương Dược buông tay xuống, nhìn sự nhớp nháp trên tay, không dám nhìn Ngọc Lâm: “Nếu bệ hạ hỏi ta vì sao lại làm như thế?”

Bóng người trước mặt im lặng hồi lâu mới mở lời: “Ngài có biết nói dối không?”

“Ta chưa bao giờ nói dối.”

“Vậy…”

“Bỏ đi.” Hắn không để Ngọc Lâm nói tiếp, tự mình tung người lên ngựa: “Ta sẽ tự đối phó.”

Một đêm rất tĩnh lặng, cho đến tận lúc tảng sáng mới bắt đầu đổ tuyết. Ngọc Lâm đứng dưới ánh đèn ấm áp, nhìn bóng dáng Trương Dược tay quấn vải liệm, phi ngựa rời đi. Lớp vải liệm tung bay nhẹ tênh, rũ ra giữa khoảng không, phấp phới mà không phát ra tiếng động, tựa như một con bướm trắng khổng lồ trầm mặc.

Ngọc Lâm không biết tại sao mình lại dùng từ “bướm” để ví von một nam nhân, nhưng nàng mơ hồ cảm thấy cảnh tượng đó rất đẹp. Con người sống trên đời là để ở cạnh những vật đẹp đẽ, khiến bản thân vui vẻ. Nàng đứng dựa vào cửa lặng lẽ nhìn ngắm khung cảnh này, cho đến khi bóng dáng bướm trắng biến mất trong màn đêm nàng mới cúi người xách đèn, quay vào đóng cửa viện.

Chẳng bao lâu sau, bầu trời thành Lương Kinh dần sáng rõ. Vẫn là Văn Uyên Các, vẫn là ngoài ngưỡng cửa cao ngất. Tuyết rơi ngoài rèm che hành lang dày đặc như một tấm màn treo giữa đất trời.

Ngày hôm nay thực sự rất lạnh, nhưng Trương Dược không nhận được sự phá lệ từ Phụng Minh đế. Hắn theo đúng quy củ, một mình quỳ ngoài ngưỡng cửa, hai tay nâng cao chiếc huyết y của chính mình. Dương Chiếu Nguyệt đứng ngay trước mặt hắn, hai tay lồng trong ống tay áo dày sụ.

Phụng Minh đế chưa tới, Dương Chiếu Nguyệt khẽ ho một tiếng, nhìn tuyết rơi dày đặc rồi bảo: “Hôm nay e là muộn rồi.” Trương Dược nhìn chăm chằm vào kẽ hở dưới đất, không đáp lời.

Hôm nay có đại triều, Phụng Minh đế tới ngự môn nghe bàn chính sự. Sau tấm bia xuống ngựa trước Thần Vũ Môn đậu kín xe ngựa của các quan viên vào kinh.

Đỗ Linh Nhược vốn dĩ buổi chiều mới đến lượt trực trước ngự tiền, nhưng gặp ngày đại triều, sự vụ ở Ti Lễ Giám nhiều, sợ lúc thiếu người sẽ loạn, nên hắn không dám lơ là, định đến sớm vài canh giờ vào phòng trực chờ sẵn, nếu rảnh còn có thể rúc bên đống than đánh một giấc.

Hắn không ngồi xe, che ô đi bộ tới. Một mình len lỏi qua đám xe ngựa trước bia hạ mã, đang định tiến lên kiểm tra nha bài ở cửa thì bỗng nghe sau lưng có tiếng gọi.

“Đỗ bỉnh bút.”

Giọng nói này hắn quá quen thuộc, không cần quay đầu cũng biết là nữ nhân mà Trương Dược mua về để lấy mạng mình. Hắn vội cất nha bài đi, xoay người lại. Quả nhiên, Ngọc Lâm mặc bộ váy áo bằng vải xanh dành cho hạng tiện tịch, đầu cài một chiếc trâm bạc trơn, đứng trước một cỗ xe ngựa bọc đồng, đang mỉm cười nhìn hắn.

“Chà. Cô mặc đồ giản dị thế này trông đẹp thật đấy.” Hắn trêu chọc một câu, che ô đi tới trước mặt nàng để chắn tuyết, hỏi: “Tuyết lớn thế này cô đến đây làm gì? Ở đây toàn là người đợi đón lão gia nhà mình tan triều thôi, gia chủ nhà cô có tới ngự môn đâu.”

“Có việc muốn nhờ Bỉnh bút giúp đỡ.” Nói xong, nàng cúi người hành lễ.

Đỗ Linh Nhược thực sự rất thích con người Ngọc Lâm. Dù là lúc làm quan hay giờ làm quan tì, khí chất của nàng vẫn không đổi, rất dễ nói chuyện, cũng rất dễ gần, ôn hòa như ngọc quý.

“Cô đừng khách sáo thế. Có chuyện gì cứ nói đi, ta còn đang vội vào cung trực đây.”

Ngọc Lâm cười: “Có thể vì ta mà chờ ở cửa này một lát không?”

Đỗ Linh Nhược nhướng mày: “Làm lỡ việc trực của ta, cô chịu phạt thay ta chắc?”

Ngọc Lâm cụp mắt dưới ô: “Ta đã hỏi gia chủ rồi, Bỉnh bút hôm nay sau giờ ngọ mới đến phiên trực.”

Đỗ Linh Nhược không nhịn được trợn mắt: “Dược ca sao cái gì cũng kể với cô thế không biết.”

Ngọc Lâm đáp: “Dù không vì ta thì vì Trương Dược có được không?”

Đỗ Linh Nhược lúc này mới nghiêm túc lại, che ô đưa Ngọc Lâm đến chỗ khuất gió, hạ giọng hỏi: “Chuyện gì thế? Nói thật với cô, đêm qua ta nằm mơ thấy Dược ca, huynh ấy… nói chung là không tốt. Sáng nay ngủ dậy, mí mắt phải của ta cứ giật liên hồi.”

Ngọc Lâm ngước mặt lên: “Cũng không phải chuyện gì quá lớn, chỉ là… hôm nay có lẽ ta sẽ bị xử tử.”

“Cái gì?!”

“Suỵt——”

Ngọc Lâm ấn vai Đỗ Linh Nhược đang suýt nhảy dựng lên, cười bảo: “Có ngài ở đây, ta sẽ không chết.”

Đỗ Linh Nhược quệt mồ hôi lạnh trên trán: “Sao cô bây giờ còn biết gây chuyện hơn cả hồi ở Hình bộ thế?”

Ngọc Lâm cười đáp: “Trắng tay rồi, chẳng lẽ không phải chỉ còn lại việc gây chuyện thôi sao?”

Đỗ Linh Nhược hạ thấp ô, che cho Ngọc Lâm đang ăn mặc mỏng manh trước cơn gió lùa từ cửa cung thổi tới.

“Được thôi.” Hắn cam chịu gật đầu: “Ai bảo ta đi theo Dược ca, lại còn hay ăn cơm A Mẫn tỷ tỷ nấu cơ chứ. Ta đứng đây đợi với cô.”

Hắn vừa dứt lời, bên trong cửa cung vang lên một tiếng roi quất mạnh như xé toạc mặt đất. Ngọc Lâm ngẩng đầu nhìn lên khỏi tán ô, thấy trong màn tuyết xẹt qua một tia nắng vàng.

Đại triều đã tan.

Trước Văn Uyên Các, Trương Dược quỳ đến mức tê dại cả người. Trước mặt là đống than hồng đang cháy ấm sực để đón ngự giá, sau lưng là sân đình tuyết lạnh thấu xương. Nóng lạnh đan xen bao trùm lấy cơ thể vốn đã phát sốt cao của hắn. Dù thể chất có tốt đến mấy, lúc này hắn cũng thấy rất khó chịu.

Hắn đang định nhích đầu gối một chút thì thấy Dương Chiếu Nguyệt lật đật chạy ra hành lang đón tiếp. Chẳng bao lâu sau, trên hành lang vang lên tiếng bước chân. Phụng Minh đế vừa đi vừa nói: “Hôm nay Binh bộ nói vậy là có ý gì?”

Hứa Tụng Niên đi sau Phụng Minh đế: “Thanh Long Quán ở Úc Châu quả thực rất ngang ngược, binh lực Úc Châu đã cạn kiệt.”

Phụng Minh đế dừng bước: “Cho nên muốn xin phát nội thảng* để giúp quốc dụng? À!” Tốc độ nói của Phụng Minh đế càng lúc càng nhanh: “Hay, hay lắm. Lúc này thì đòi trẫm phát nội thảng, mấy hôm trước lại đòi trẫm hạ chiếu tự trách, giảm thuế khoáng thuế muối. Lời hay thì chúng nói hết, tội ác thì dồn hết lên đầu trẫm. Giỏi! Giỏi lắm!”

*Nội thảng: Kho quỹ riêng của vua.

Dứt lời, đám cung nhân trên hành lang quỳ rạp cả lượt, duy có Hứa Tụng Niên khom người dìu Phụng Minh đế: “Bệ hạ bớt giận.”

Phụng Minh đế ho khẽ một tiếng: “Trương Dược đang ở đâu?”

Hứa Tụng Niên vội đáp: “Dương Chiếu Nguyệt nói hắn đã chờ ở Văn Uyên Các từ sáng sớm rồi, kia… chính là hắn.”

Phụng Minh đế ngước mắt nhìn, quả nhiên thấy Trương Dược hai tay bưng huyết y quỳ sau ngưỡng cửa Văn Uyên Các. Ngài không nhịn được hừ lạnh một tiếng, rút tay ra bảo: “Buông trẵm ra, trẫm chưa già đến mức phải để ngươi dìu đi đâu.”

Hứa Tụng Niên vội buông tay lùi lại một bước: “Vâng, nô tì đáng chết.”

Phụng Minh đế chắp tay sau lưng, một mình đi qua hành lang tuyết, Hứa Tụng Niên và những người khác bám theo sau cách một bước chân.

Phụng Minh đế đi đến trước mặt Trương Dược, cúi đầu liếc nhìn chiếc huyết y trên tay hắn, lạnh lùng hỏi: “Đánh chết người chưa?”

Trương Dược quỳ thẳng tắp, đáp: “Chưa ạ.”

Giọng nói phía trên đỉnh đầu bỗng trở nên sắc lẹm: “Một nữ tử ngoài đôi mươi, chịu một trăm roi mà không chết sao?”

Hứa Tụng Niên đứng sau lưng Phụng Minh đế, nhìn sống lưng của Trương Dược, không khỏi nhíu mày.

Trương Dược nâng cao đôi tay, lớn giọng: “Xin bệ hạ thứ tội.”

Phụng Minh đế nhìn Trương Dược từ trên cao xuống, lạnh lùng nói: “Trương Dược, hôm nay tâm trạng trẫm rất tệ, vận may của ngươi cũng chẳng tốt lành gì đâu.”

Nói xong, ngài giật phắt chiếc huyết y từ tay Trương Dược, rũ ra trước mắt.

“Đánh thành ra thế này mà vẫn không đánh chết nổi một đứa nô tì, Trương Dược ngươi còn làm việc được cho trẫm nữa không?”

Hứa Tụng Niên do dự một hồi, định lên tiếng thì thấy Phụng Minh đế ném chiếc huyết y xuống nền tuyết, xoay người đi vào trong. Vừa đi vừa nói: “Lột y phục hắn ra cho trẫm.”

Hứa Tụng Niên vội đuổi theo: “Bệ hạ, hắn…”

Phụng Minh đế q*** t** chỉ thẳng vào Trương Dược: “Ngươi không cần nói nữa. Ban cho hắn một trăm roi. Trẫm muốn xem xem, một trăm roi rốt cuộc có thể đánh người ta thành ra cái dạng gì!”