Phụng Minh đế bước vào Văn Uyên Các. Dương Chiếu Nguyệt đang định vâng lệnh tiến lên lột quan bào của Trương Dược thì nghe Hứa Tụng Niên bên cạnh nói một câu: “Để ta.”
Nói xong, ông từng bước đi đến sau lưng Trương Dược. Trương Dược nghiêng đầu nhìn Hứa Tụng Niên, bình thản nói: “Không dám làm bẩn tay Chưởng ấn, để tự Trương Dược làm.”
Dứt lời, hắn đứng thẳng người, giơ tay cởi bỏ vạt áo. Quan bào trút xuống, lớp áo lót lộ ra, tất cả những người có mặt, bao gồm cả Phụng Minh đế đều ngửi thấy một mùi thuốc đông y nồng nặc.
Hứa Tụng Niên đứng ngay sau lưng Trương Dược, dù ông đã sớm đoán ra manh mối, nhưng khi tận mắt nhìn thấy những vệt máu loang lổ trên lớp áo lót mà ngay cả thuốc trị thương cũng không che giấu nổi, ông vẫn không khỏi chấn động.
Dương Chiếu Nguyệt không hiểu đầu đuôi, kinh hãi thốt lên: “Cái này…”
Trương Dược hai tay ôm lấy quan bào, nói với Dương Chiếu Nguyệt: “Mang khay đến đây.”
Dương Chiếu Nguyệt bấy giờ mới sực tỉnh, vội vàng bưng một chiếc khay gỗ trắc lên đón lấy quan bào của Trương Dược, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn vào trong Văn Uyên Các xem phản ứng của Phụng Minh đế.
Trương Dược cúi đầu không nói lời nào, nhưng ngón tay vẫn tiếp tục cởi bỏ lớp áo lót cuối cùng trên người. Cùng lúc đó, đám nội thị đứng hầu sau lưng hắn đều không tự chủ được mà lùi lại vài bước.
Vạt áo nhanh chóng được mở ra, Trương Dược dang rộng cánh tay. Lớp áo lót cuối cùng đó dính đầy máu và thuốc trị thương nửa khô nửa bết, thực sự là bị lột ra khỏi người Trương Dược. Hắn ném lớp áo xuống bậc thềm, một lần nữa phủ phục xuống đất.
Phụng Minh đế ngồi trên chính vị, nhìn xuống thấy trên người hắn chỉ còn lại một lớp vải liệm đã thấm đẫm máu. Mùi máu tanh nồng nặc xộc lên, át cả mùi thuốc.
Hai chiếc huyết y, một chiếc rách nát, một chiếc vẹn toàn. Chúng cứ thế nằm lặng lẽ trên nền tuyết bên ngoài Văn Uyên Các.
Cả trong lẫn ngoài Văn Uyên Các, đám nội thị đều nín thở đứng nhìn. Nơi này không có quan viên, chỉ có những kẻ thân cận với thiên tử và một người mà họ đều quá đỗi quen thuộc, người được mệnh danh là Thượng sai của thiên tử. Ở nơi này, lúc này, không cần đến Tam ti, không dùng đến Lương Luật, chỉ có gia pháp và tâm trạng của chủ nhân. Cho nên, dù trong lòng họ đều đã định cho Trương Dược cái tội khi quân, nhưng đồng thời cũng hiểu rõ, Trương Dược là người ngoài vòng pháp luật, trên người không có thực tội, mọi sự chỉ nằm trong một ý niệm sinh diệt của chủ nhân.
Trong điện im lặng rất lâu mới vang lên một tiếng cười nhạt.
“Lột nốt lớp vải quấn vết thương kia ra, để trẫm xem thử một trăm roi của Trương Dược ngươi rốt cuộc đánh người ta thành ra cái dạng gì?”
Trương Dược trầm giọng đáp: “Không dám mạo phạm bệ hạ.”
Lại một tiếng cười nhạt nữa, sau đó giọng nói vang lên có chút khàn đặc: “Ngươi nghĩ cái gì vậy hả? Hửm?”
“Tội nô kháng chỉ khi quân, không dám tự dung thứ cho bản thân, nên đã tự trừng phạt bằng trăm roi.”
Phụng Minh đêw nhướng mày, chống tay lên án đứng dậy: “Vì ai?”
Trương Dược không trả lời ngay. Hắn nhớ lại lời Ngọc Lâm đêm qua.
“Ngài có biết nói dối không?”
“Ta chưa bao giờ nói dối.”
Hắn thực sự không bao giờ nói dối. Cho đến tận bây giờ, ngoại trừ câu: ‘Hành vi của ta như chó lợn, dâm ác không thể tha thứ, vạn lần chết cũng khó rửa sạch tội’, thì mỗi lời Trương Dược nói ra, dù độc địa hay nhân từ, đều là thật. Nay Phụng Minh đế hỏi hắn vì ai, đáp án đã chực chờ trên đầu lưỡi, nhưng hắn lại không thể mở miệng.
Phụng Minh đế bật cười thành tiếng: “Ngươi là con trai của Trương Dung Bi mà. Phụ thân ngươi vì đê điều Úc Châu mà tuẫn tiết, Trương gia các ngươi không sinh ra được hạng nặng tình đâu.”
Nói xong, ngài nhìn về phía Hứa Tụng Niên đứng sau lưng Trương Dược: “Hôm nay rốt cuộc là ngày gì vậy nhỉ? Ngoại triều thì chế ngự trẫm, về đến nhà mình, hắn cũng không để trẫm được thuận lòng. Hứa Tụng Niên.”
“Nô tì có mặt.”
Phụng Minh Đế chỉ tay vào Trương Dược: “Đây là lần đầu tiên hắn nghịch ý trẫm phải không?”
Hứa Tụng Niên vội nói: “Vâng… là nô tì những ngày qua bận rộn sự vụ Ti Lễ Giám, lơ là dạy bảo nên mới để hắn phạm sai lầm lớn thế này. Xin bệ hạ cho hắn một cơ hội, nô tì nhất định sẽ trách phạt hắn thật nặng.”
Phụng Minh đế cười lạnh: “Ngươi nhìn người hắn xem, hắn có sợ trách phạt không?”
“Chuyện này…”
Phụng Minh đế ho khẽ: “Hắn tự đánh mình thành ra thế này, là đã chặn đứng mọi đường dạy bảo của ngươi và trẫm rồi. Mười năm tôi luyện ở Trấn phủ ti không hề uổng phí. Ngươi cũng đừng coi hắn là trẻ con nữa, ngươi đã có tuổi rồi, hắn còn có thể không trưởng thành sao?”
“Vâng… nô tì có lỗi, là lỗi của nô tì…”
“Bệ hạ.” Lời của Hứa Tụng Niên chưa dứt đã bị Trương Dược ngắt ngang.
Hứa Tụng Niên hiểu Trương Dược, hắn xưa nay vốn ít nói trước ngự tiền, không hỏi không đáp, nay lại chủ động lên tiếng là chuyện cực kỳ bất thường. Hứa Tụng Niên sợ hắn nói ra điều gì đại nghịch bất đạo, chẳng quản cái chân thọt, ông phủ phục xuống đất sát bên tai Trương Dược, thầm thì: “Cậu đã phạm tội lớn rồi, giờ hãy lo tạ tội, cầu xin bệ hạ tha thứ đi.”
Trương Dược căn bản không lọt tai lời của Hứa Tụng Niên, trái lại còn ngẩng đầu nhìn thẳng Phụng Minh đế.
“Tội nô chỉ dám nghịch ý bệ hạ duy nhất lần này.”
Hứa Tụng Niên nắm chặt cánh tay Trương Dược, run giọng quát khẽ: “Trương Dược, ngươi còn không câm miệng!”
Trương Dược rướn người về phía trước, ánh mắt vẫn đóng đinh vào Phụng Minh đế, lặp lại: “Chỉ một lần này, tội nô chỉ nghịch ý bệ hạ duy nhất một lần này thôi!”
Phụng Minh đế lặng lẽ quan sát gương mặt Trương Dược. Dù là quân thần hay chủ tớ, ngài và thanh niên này đã ở cạnh nhau mười mấy năm, nhưng người này trước mặt ngài gần như không bao giờ ngẩng đầu, ngài quả thực hiếm khi nhìn kỹ gương mặt hắn. Cả trong lẫn ngoài triều đều nói hắn mặt lạnh, lòng lạnh, tính tình lạnh, còn dung mạo ra sao thì chẳng ai luận bàn.
Nay hắn ngẩng đầu nhìn ngài, da dẻ trắng trẻo, đường nét ngũ quan rõ rệt, trông chẳng giống vị quan trị thủy bướng bỉnh năm xưa, mà lại giống mẫu thân hắn hơn.
Phụng Minh đế không đáp lại Trương Dược, trên mặt vẫn treo nụ cười nhạt đó. Trương Dược cũng không né tránh ánh mắt thiên tử như trước, hắn lặng lẽ ngẩng đầu, dốc sức khống chế cơ thể mình, dù hai tay chống đất nhưng phần thân trên vẫn không nén nổi sự run rẩy nhẹ. Hắn rốt cuộc vẫn biết sợ.
Phụng Minh đế cụp mắt, nhấp một ngụm trà Bích Loa Xuân, bờ vai khẽ thả lỏng. Đối với Hoàng đế, dù Trương Dược là thần hay là nô, có lòng sợ hãi đều là chuyện tốt.
“Được.” Phụng Minh đế mở lời: “Nghịch ý thì cứ nghịch ý đi, lần này trẫm xá miễn cho ngươi.”
“Tạ…”
“Đừng vội tạ ơn.” Phụng Minh đế đứng dậy: “Trẫm xá là xá ngươi, chứ không phải xá cho ả quan nô kia.”
Đầu Trương Dược sắp chạm đất bỗng khựng lại.
Phụng Minh đế cao giọng: “Hứa Tụng Niên.”
“Nô tì có mặt.”
“Hắn không nỡ xử lý nàng ta, vậy để trẫm xử lý. Để trẫm ra tay thì đề cao nàng ta quá rồi.”
“Vâng, nô tì xin chia sẻ âu lo với bệ hạ.”
Bả vai Trương Dược vừa động, Hứa Tụng Niên đã dùng toàn lực ấn chặt hắn xuống, đồng thời rít qua kẽ răng: “Quỳ cho tốt…”
Xương bả vai Trương Dược rung động. Lúc này hắn chợt nhớ lại câu nói của Ngọc Lâm: “Nếu đúng như ta nói, ngài lộ sơ hở trước ngự tiền thì ngài cứ thừa nhận những việc ngài làm đêm nay, nhận tội, nhận sai, phần còn lại cứ giao cho ta.”
Hắn đã làm theo lời nàng, đã nhận tội nhận sai rồi. Nhưng phần còn lại, thực sự có thể giao hết cho nàng sao?
Xe ngựa ngoài Thần Vũ Môn đã tản hết, bóng cây khô trên tường thành đổ xuống vạt áo của Ngọc Lâm như những nét mực vương trên tờ giấy tuyên trắng. Ngọc Lâm dựa vào gốc cây, lặng lẽ nhìn vào phía trong Thần Vũ Môn. Có Đỗ Linh Nhược đứng cạnh, vệ binh canh cổng cũng không đến xua đuổi nàng.
Đỗ Linh Nhược đứng đến mức mỏi nhừ chân, không nhịn được mà ngồi xổm xuống trước mặt nàng: “Đã giờ này rồi mà vẫn chưa có tin tức gì truyền ra.”
Ngọc Lâm nói: “Không có tin tức cũng là tin tốt.”
Đỗ Linh Nhược nửa nghi nửa lo: “Rốt cuộc cô chờ tin gì? Thật sự là tin xử tử cô sao?”
Ngọc Lâm cười khẽ: “Phải. Ta không nói đùa với ngài đâu.”
Đỗ Linh Nhược quệt mặt, đứng dậy dậm dậm đôi chân tê dại: “Ôi trời, ta sắp điên mất thôi.”
Vừa dứt lời, bỗng thấy một toán người từ phía điện đi tới. Ngọc Lâm mắt kém, chỉ thấy một hàng bóng đen thấp thoáng trong gió tuyết, còn Đỗ Linh Nhược thì liếc mắt đã nhận ra người dẫn đầu là Trần Kiến Vân.
Ngọc Lâm đứng dậy, chỉnh lại y phục. Toán người đó cũng đã tới cổng thành.
Đỗ Linh Nhược bước lên đón trước: “Sư phụ, người đi làm việc bên ngoài sao?”
Trần Kiến Vân lướt qua Đỗ Linh Nhược, nhìn thẳng vào Ngọc Lâm phía sau.
“Linh Nhược.”
“Dạ.”
“Lùi lại một bước.”
Đỗ Linh Nhược nhìn Ngọc Lâm với vẻ mặt lo lắng, nhưng Ngọc Lâm lại chủ động tiến lên một bước, hành lễ trước mặt Trần Kiến Vân.
Trần Kiến Vân nói: “Không ngờ Ngọc Lâm cô nương lại hiểu chuyện giùm bọn ta đến thế. Việc này không cần đi xa cũng có thể làm xong. Người đâu…”
Đỗ Linh Nhược chắn ngang trước mặt Ngọc Lâm: “Sư phụ, người đợi một chút… rốt cuộc là việc gì vậy…”
Trần Kiến Vân mất kiên nhẫn: “Ta bảo ngươi tránh ra.”
Nói xong vung tay: “Mang ả nữ nhân này đi.”
“Đợi một chút.” Ngọc Lâm nhìn Trần Kiến Vân: “Ta biết đây là chỉ dụ gì, ta sẽ không kháng cự. Nhưng trước đó, ta có một bản văn thư muốn dâng lên bệ hạ.”
Trần Kiến Vân cười lạnh: “Văn thư? Ngươi tưởng mình vẫn là Thiếu ti khấu sao? Ti Lễ Giám tuyệt đối không bao giờ đệ trình văn thư cho một ả quan nô.”
“Văn thư gì vậy?” Đỗ Linh Nhược nhìn Ngọc Lâm: “Để ta đệ trình cho.”
Trần Kiến Vân nhìn Đỗ Linh Nhược đầy vẻ không tin nổi: “Ngươi hồ đồ rồi sao? Đống rắc rối nàng ta gây ra ở ngục Hình bộ suýt chút nữa đã hại chết ngươi và ta! Bây giờ ngươi còn muốn vì ả ta mà phá quy củ của Ti Lễ Giám?”
Đỗ Linh Nhược đáp: “Nhưng cuối cùng nàng ấy cũng đã cứu mạng con mà.”
Nói xong, mặc kệ sự tức giận của Trần Kiến Vân, hắn xòe tay về phía Ngọc Lâm: “Mau đưa văn thư cho ta.”
Ngọc Lâm cúi đầu, từ trong ống tay áo lấy ra một bản văn thư đặt vào tay Đỗ Linh Nhược, rồi quay sang Trần Kiến Vân: “Trần bỉnh bút, trước kia vì cầu tự bảo vệ mình mà đã đắc tội công công, hôm nay đặc biệt xin tạ tội, xin công công cho ta được sống tạm thêm giây lát.”
Trần Kiến Vân đánh giá Ngọc Lâm từ trên xuống dưới: “Ngươi nói vậy là đã đoán được cái mạng của mình rồi.”
Ngọc Lâm cúi đầu: “Phải.”
Trần Kiến Vân hừ lạnh: “Ta không cần biết trong văn thư đó viết cái gì, ta chỉ biết làm tròn bổn phận của mình thôi. Mang đi!”
Dứt lời, hắn quay người bước đi. Đám nội thị tiến lên, tròng sợi dây thừng quanh cổ Ngọc Lâm. Nàng không hề chống cự.
Đỗ Linh Nhược định lên tiếng cầu xin thì nghe Ngọc Lâm nói: “Nếu bệ hạ xem xong bản văn thư này mà khai ân triệu kiến ta, nhưng ngài lại giết ta rồi thì ta đoán rằng ngài chắc chắn sẽ dẫm vào vết xe đổ của ta.”
Trần Kiến Vân dừng bước: “Lão gia đây mà phải sợ lời của một ả quan nô sao?”
Sợi dây thừng siết chặt khiến vai Ngọc Lâm đau nhức, nàng nhắm mắt lại, giọng nói vẫn nhàn nhạt: “Vậy ngài cứ thử xem.”
Dứt lời, nàng quay sang Đỗ Linh Nhược: “Nếu ngài gặp được gia chủ của ta, hãy nhắn lại với ngài ấy rằng: A Mẫn tỷ tỷ hôm nay hầm canh gà, còn xào thêm nửa cân gan lợn, xin ngài ấy đừng nán lại lâu, hãy về nhà sớm dùng cơm.”