Một Chén Rượu Độc Xa Nhà Muôn Dặm

Chương 42: Quân thần đối diện



Thay vì nói con người sợ hãi sự đe dọa, chi bằng nói họ sợ hãi những điều chưa biết.

Trần Kiến Vân chằm chằm nhìn vào bức văn thư trên tay Đỗ Linh Nhược, những vệt mực mờ nhạt thấm qua tờ giấy tuyên trắng, dưới nếp gấp ẩn hiện vài nét chữ. Hắn đang định nhìn kỹ hơn thì tai nghe thấy tiếng hỏi của tiểu thái giám.

“Bỉnh bút, người này…”

Trần Kiến Vân ngẩng đầu, người trước mặt đã bị trói chặt đến mức không thể nhúc nhích. Nàng không nói thêm lời nào, bình thản nhắm mắt, hoàn toàn không để tâm đến những dây nhợ trói buộc quanh mình.

“Bỉnh bút…”

Tiểu thái giám hỏi lại lần nữa, nhưng Trần Kiến Vân giơ một tay lên ra hiệu im lặng, rồi gật đầu với Đỗ Linh Nhược. Đỗ Linh Nhược hiểu ý, vội vàng vái sâu một lễ, xoay người chạy biến vào trong Thần Vũ Môn.

Trần Kiến Vân bấy giờ mới bước đến trước mặt Ngọc Lâm: “Ngươi cố ý chặn đường đồ đệ của ta ở đây?”

Ngọc Lâm gật đầu, thản nhiên “ừ” một tiếng.

Trần Kiến Vân hừ lạnh: “Hừ, nếu không phải nó chịu giúp ngươi, ngươi bây giờ đã là cái xác không hồn rồi.”

Ngọc Lâm cúi đầu: “Phải, ta hiểu, và cũng biết rõ mình nên cảm tạ ai.”

Trần Kiến Vân đánh giá Ngọc Lâm từ trên xuống dưới một lượt, gọi thẳng tên nàng: “Ngọc Lâm, từ quan trường đến đoạn đầu đài, rồi lại đến dưới chỉ dụ xử tử, vậy mà ngươi vẫn đứng vững được. Trần Kiến Vân ta ở Ti Lễ Giám bao nhiêu năm, chưa từng thấy ai mạng rẻ mà cứng cỏi như cô.”

Ngọc Lâm nhắm mắt mỉm cười, dù đang bị trói nhưng vẫn hơi khom người cúi lạy hắn: “Đa tạ Bỉnh bút đã khen ngợi.”

Trần Kiến Vân im lặng lùi lại vài bước, không đáp lời nữa, chỉ cao giọng bảo thuộc hạ: “Đưa nàng ta vào cửa  sau phòng trực chờ chỉ thị.”

Thần Vũ Môn cách Văn Uyên Các không xa, nhưng Đỗ Linh Nhược vẫn chạy hụt hơi. Đến dưới thềm Văn Uyên Các, hắn đập vào mắt một khung cảnh thảm khốc. Trương Dược để trần nửa thân trên, quỳ ngay ngưỡng cửa, những vệt máu trên lưng thấm qua lớp vải trắng quấn thương trông vô cùng kinh hãi. Hứa Tụng Niên không vào trong hầu hạ mà lại đứng ngoài gió lạnh ngay cạnh Trương Dược.

Không khí trong Văn Uyên Các âm u cực độ, ngoại trừ Dương Chiếu Nguyệt đang hầu trà bên trong, các cung nhân khác đều tản ra lánh tạm ở hành lang.

Đỗ Linh Nhược đứng khựng lại dưới thềm. Hứa Tụng Niên liếc mắt thấy hắn, vội bỏ mặc Trương Dược, xách bào chạy xuống bậc đá, hỏi: “Ngươi đến đây làm gì?”

Đỗ Linh Nhược lấy bức văn thư Ngọc Lâm giao cho ra.

Hứa Tụng Niên nhìn thoáng qua, quát khẽ: “Thứ gì đây? Sao có thể tùy tiện đệ trình…”

“Là của vị Thiếu ti khấu kia.”

Chân mày Hứa Tụng Niên nhíu chặt: “Ngươi xem chưa?”

Đỗ Linh Nhược lắc đầu.

Hứa Tụng Niên lại hỏi: “Người đâu? Đã xử lý chưa?”

Đỗ Linh Nhược vội đáp: “Chưa ạ, sư phụ tạm giữ mạng nàng, bảo con… bảo con vào đệ trình, nghe…” Hắn nhìn lên điện: “Nghe ý chỉ của bệ hạ.”

Hứa Tụng Niên thuận theo ánh mắt hắn nhìn lên điện. Thân hình Trương Dược tuy vẫn vững, nhưng dưới cơn gió tuyết, bả vai và đôi chân hắn đã bắt đầu run rẩy nhẹ. Nhưng đó không phải điều đáng sợ nhất, điều đáng sợ là Hứa Tụng Niên lần đầu tiên cảm thấy ông sắp không áp chế nổi con người vốn đã tê dại đến nửa sống nửa chết này nữa rồi.

“Được.” Hứa Tụng Niên lấy lại văn thư từ tay Đỗ Linh Nhược: “Đi theo ta.”

Đỗ Linh Nhược theo Hứa Tụng Niên bước lên bậc đá, đi ngang qua Trương Dược. Mùi máu tanh nồng lẫn với mùi thuốc làm mũi hắn cay xè, nhưng lúc lướt qua, hắn vẫn cố hạ giọng nói một câu: “Yên tâm, huynh chưa chết.”

Bàn tay đang chống đất của Trương Dược hơi siết lại, hắn nghiêng đầu nhìn Đỗ Linh Nhược. Đỗ Linh Nhược gật đầu với hắn một cái trong chớp nhoáng rồi theo sát Hứa Tụng Niên bước qua ngưỡng cửa vào nội điện.

Trước lồng ấp vàng ròng, Đỗ Linh Nhược quỳ dâng văn thư. Dương Chiếu Nguyệt vội tiếp lấy, đặt trước mặt Phụng Minh đế. Phụng Minh đế không mở ra ngay, chỉ bình thản hỏi: “Ở đâu trình lên?”

Hứa Tụng Niên đáp: “Bẩm bệ hạ, là Trần Kiến Vân gửi vào từ Thần Vũ Môn ạ.”

“Trần Kiến Vân?” Phụng Minh đế ngồi thẳng dậy: “Hắn chẳng phải đi làm việc trẫm giao sao?”

“Vâng… chắc là có biến cố…”

Hứa Tụng Niên chỉ nói đến đó. Phụng Minh đế cũng không hỏi thêm, vươn tay cầm lấy văn thư, mở phắt ra. Hương trong lò sắp cạn, trong điện không còn tiếng người.

Trương Dược quỳ ngoài ngưỡng, những cơn gió tuyết khô khốc tạt từng hồi vào lưng hắn. Vết roi đã hoàn toàn tê dại, hắn chỉ cảm thấy toàn thân lúc lạnh lúc nóng đan xen, tai bắt đầu có tiếng ù ù.

Lâu sau, tiếng giấy bị vò vang lên, giọng Phụng Minh đế truyền tới: “Người đã xử tử chưa?”

Đỗ Linh Nhược vội đáp: “Dạ chưa.”

“Hừ.” Phụng Minh đêw cười nhạt: “Cũng còn biết chừng mực. Đỗ Linh Nhược.”

“Nô tì có mặt.”

“Ngươi đi truyền chỉ cho Trần Kiến Vân, bảo hắn đưa Ngọc Lâm đến Ngự Viên chờ. Trẫm dùng thiện xong sẽ đích thân hỏi tội nàng ta.”

Nói xong, ngài chống tay vào thư án đứng dậy, từng bước đi ra cửa. Trước mặt Trương Dược đổ xuống một bóng người màu xám, hắn theo thói quen ép bả vai xuống thấp hơn.

Phụng Minh đế nhìn xuống Trương Dược: “Nhặt y phục lại, mặc vào.”

Trương Dược hơi ngẩn ra, nhưng người không động đậy. Phụng Minh đế giơ chân, đá nhẹ vào cánh tay đang chống đất của hắn: “Hôm nay ngươi ương bướng với trẫm chưa đủ sao? Trẫm bảo ngươi làm hai việc, việc thứ nhất ngươi làm thành ra thế này, trẫm đã xá tội cho ngươi. Việc thứ hai là việc sở trường của ngươi, nếu còn sai sót, trẫm không giết ngươi, nhưng ân điển trẫm ban cho tỷ tỷ ngươi sẽ thu hồi từ đây.”

Hứa Tụng Niên đứng sau lưng Phụng Minh đế, quát khẽ Trương Dược: “Còn không mau tạ ơn, mặc đồ vào rồi lui xuống.”

Nào ngờ Trương Dược lại ngẩng đầu, nhìn thẳng Phụng Minh đế: “Bệ hạ có thể xá tội cho nàng ấy không?”

Phụng Minh đế nhất thời im lặng, tim Hứa Tụng Niên như nhảy vọt lên cổ họng. Nhưng Trương Dược vẫn nghẹn giọng, ngước mắt nhìn thiên tử.

Phụng Minh đế cuối cùng cũng bật cười: “Cái đồ ngu xuẩn nhà ngươi, trẫm không muốn dạy bảo nữa. Hứa Tụng Niên…”

“Dạ, nô tì có mặt.”

“Ngươi đích thân đưa hắn ra ngoài đi, trẫm nhìn cái bộ dạng này của hắn là thấy phiền lòng rồi.”

“Tội nô không đi.”

Phụng Minh đế khựng bước: “Trương Dược, ngươi đang gây áp lực cho trẫm, hay là đe dọa trẫm?”

Trương Dược không trả lời, chỉ phủ phục xuống, hướng về bóng lưng Phụng Minh đế mà dập đầu thật mạnh một cái.

Ngọc Lâm vốn quen thuộc với Văn Uyên Các, nơi này rất gần với phòng trực của Nội các, lại có hành lang thông nhau, mùa hè tránh nắng, mùa đông che tuyết. Cựu Thái tử Ngô Tranh thời thiếu niên từng đọc sách trong điện này. Ngọc Lâm nghe Triệu Hà Minh kể rằng, trước kia trong điện treo đầy thư họa của Ngô Tranh, sau này Thái tử đắc tội bị phế, Tiên đế bệnh mất, Phụng Minh đế lên ngôi thì những thư họa đó cũng bị thiêu rụi thành tro.

Văn Uyên Các được trùng tu và sử dụng lại vào năm Phụng Minh thứ hai, nhưng không còn là thư phòng Đông Cung nữa mà trở thành nơi Phụng Minh đế hỏi chính sự. Khi Ngọc Lâm còn ở Hình bộ, mỗi năm sau tiết Sương giáng, các buổi Triều thẩm và Thu thẩm sau đó, Phụng Minh đế đều triệu vấn Pháp ti tại nơi này để tài quyết án kiện.*

*Triều thẩm: là việc triều đình trực tiếp xét lại các vụ án lớn, đặc biệt là án tử hình, thường diễn ra trong kinh thành. / Thu thẩm: là cuộc xét lại các án tử hình trên toàn quốc vào mùa thu. Đây là một chế độ pháp luật rất quan trọng thời Minh – Thanh. Các án tử hình từ địa phương được gửi về kinh để xét lại.

Lúc bấy giờ, Phụng Minh đế thực tế không hề ghét Ngọc Lâm, ngài thậm chí rất sẵn lòng đối thoại với vị quan thanh tú này. Nàng khéo léo, ngoan ngoãn, lời lẽ rõ ràng, ăn nói ôn hòa, không hề cố chấp bướng bỉnh như Triệu Hà Minh. Đứng giữa đám quan lại, nàng không kiêu ngạo cũng không tự ti, chỉ thong thả trần thuật nhân quả, căn cứ hình danh của từng vụ án một cách rành mạch.

Nói đi cũng phải nói lại, về mảng hình danh, lời của nàng đa phần Phụng Minh đế đều nghe theo, nếu không đã chẳng để nàng soạn thảo Luật Cáo. Giờ đây nhắc lại cuốn Luật Cáo ấy, Phụng Minh đế lại cảm thấy như có gai đâm trong cổ họng. Luật Cáo của Thiên tử lại xuất phát từ tay một người nữ nhân. Dù bây giờ nàng đã bị phế đi công phu thư pháp, bị lột quan bào, tước đi thân phận sĩ đại phu để trở về vị trí ban đầu, nhưng trên người nàng vẫn mang theo cái ý hận mơ hồ của thiên tử.

Trần Kiến Vân đưa Ngọc Lâm đi vòng qua Văn Uyên Các, tuyết vừa mới tạnh. Ngọc Lâm đứng lại một lát dưới hành lang tuyết. Nàng hiểu Phụng Minh đế sẽ không cho phép nàng đặt chân vào điện này nữa, nơi triệu kiến chắc chắn là chỗ khác. Vì cửa điện đã đóng, nghi trượng của thiên tử cũng không còn ở đây. Tuy nhiên, trước cửa điện, người kia vẫn đang để trần nửa thân trên, lặng lẽ quỳ đó.

Ngọc Lâm không kìm được mỉm cười, nghĩ bụng người này sống trên đời sao mà khờ khạo quá đỗi. Cổ tay bị giật mạnh, Trần Kiến Vân bên cạnh giục: “Đừng nhìn nữa, đi thôi.”

“Vâng.”

Ngọc Lâm thu hồi ánh mắt, theo Trần Kiến Vân băng qua hành lang tuyết.

Đi qua Tam Đại Điện, đi sâu vào phía sau chính là Nội đình. Trần Kiến Vân đưa nàng vào Ngự Viên, bảo nàng quỳ xuống dưới Phù Hương Đình. Mây tan sương tạnh, tuyết ngừng gió lặng, Phù Hương Đình ẩn hiện trong lùm mai, hương mai tỏa ngát khắp đình. Trên đình, cung nhân đã sớm đốt lò chuẩn bị trà.

Ngọc Lâm quỳ gối chờ đợi. Chẳng bao lâu sau, cung nhân trên đình đều xuống hành lễ, Ngọc Lâm cũng dập đầu theo, nhưng giọng nói của Phụng Minh đế lại vang lên từ phía sau nàng.

“Đứng dậy đi.”

Trần Kiến Vân và những người khác nghe vậy thì hơi ngẩn ra. Phụng Minh đế đã lướt qua người Ngọc Lâm, vừa đi vừa nói: “Cho nàng ta lên đây, trả lời trên đình.”

Ngọc Lâm đứng dậy, cổ tay vẫn còn bị trói. Nhưng Trần Kiến Vân và những người khác không dám dắt nàng đi nữa, chỉ để một mình nàng tự bước lên bậc đình, đi vào trong. Phụng Minh đế xua tay cho cung nhân lui ra, tự mình cầm ấm rót trà: “Không cần hành lễ nữa, cứ đứng đó đi.”

Ngọc Lâm gật đầu tạ ơn, nhìn nước trà nóng rót vào chén làm những lá trà nhấp nhô chìm nổi. Phụng Minh đế ngẩng đầu nhìn Ngọc Lâm đang đứng trước mặt, cười hỏi: “Quân thần chúng ta đã bao lâu không gặp nhau rồi?”

Ngọc Lâm cụp mắt: “Nhờ ơn bệ hạ nhân nghĩa, nô tì mới có ngày hôm nay được diện thánh.”

“Hừ.” Phụng Minh đế cười nhạt, bưng trà nhấp một ngụm: “Sau khi ngươi đắc tội, trẫm vẫn luôn rất muốn gặp ngươi. Dù sao trong mắt trẫm, Ngọc Lâm ngươi trước kia cũng được coi là một vị quan hình danh không tồi.”

“Tạ bệ hạ, là nô tì đã phụ ơn điển của người.”

Phụng Minh đế nghiêng người bảo Trần Kiến Vân: “Cởi trói cổ tay cho nàng ta đi. Nào có kiểu diện thánh thế này, các ngươi thật là chẳng hiểu quy củ gì cả.”

Trần Kiến Vân tiến lên nói: “Nàng ta có bệnh điên, nô tì sợ…”

“Sợ cái gì? Nàng ta làm gì được trẫm?”

“Dạ… vâng.”

Ngọc Lâm đưa tay ra cho Trần Kiến Vân. Phụng Minh đế liếc nhìn ngón tay nàng, hỏi: “Bản văn thư đệ vào là do ngươi tự viết sao?”

Ngọc Lâm đáp: “Vâng.”

“Chữ không còn được như năm xưa nữa.”

Ngọc Lâm cúi đầu: “Nô tì làm bẩn mắt bệ hạ, xin người thứ tội.”

“Không sao, sau khi chịu hình kẹp ngón, chuyện này là khó tránh.”

Dây trói trên tay Ngọc Lâm được cởi bỏ, Trần Kiến Vân và những người khác lập tức rút khỏi Phù Hương Đình. Ngọc Lâm nhẹ nhàng đan hai tay vào nhau, nắn lại cổ tay đã tê dại.

Phụng Minh đế cũng đặt chén trà xuống, giơ tay mở bản văn thư đó ra trước mắt nàng: “Đây là bản sao chép hồ sơ vụ án Lưu thị giết phu quân mà ngươi viết lại?”

“Vâng.”

Phụng Minh đế buông tay xuống: “Nó không giống với những gì trẫm xem lúc xử quyết. Tuy nhiên, trẫm tin Tam ti, chứ không tin ngươi.”

Ngọc Lâm gật đầu: “Nô tì hiểu. Nô tì chỉ cầu bệ hạ tin vào câu cuối cùng ghi trên hồ sơ.”

Ánh mắt Phụng Minh đế rơi xuống mặt giấy. Những nét chữ siêu vẹo cho thấy người viết bị thương không nhẹ, nhưng câu cuối cùng lại được người viết dốc hết sức lực, nét chữ ngay ngắn, cứng cáp: “Hộ thư chết ở hầm băng lạnh, hầm băng giấu kín ba trăm vạn lượng vàng.”

Phụng Minh đế đọc lại câu này, đọc xong thì im lặng một lúc: “Lúc ngươi bị thẩm vấn ở Hình bộ, tại sao không nói câu này?”

Ngọc Lâm quỳ xuống: “Nếu nô tì nói ra câu này, có lẽ đã chẳng sống nổi đến ngày bị áp giải lên miếu Bì Trường.”

Phụng Minh đế hỏi tiếp: “Trước khi vào ngục, tại sao không dâng thư cho trẫm?”

Ngọc Lâm ngẩng đầu: “Thư này không ra nổi Nội các, không dâng tới được trước ngự tiền.”

“Vậy tại sao không trực tiếp trình bày với trẫm?”

Ngọc Lâm nhìn xuống mặt đất, khựng lại một lát rồi mới nói: “Nếu nô tì dùng chức vị Thị lang Hình bộ để trình bày với bệ hạ, thì đó chính là ép bệ hạ phải hạ đao giết kẻ không thể giết.”

Phụng Minh đế cúi nhìn nàng: “Đã là kẻ không thể giết, trẫm chưa chắc đã hạ đao.”

“Vậy thì bệ hạ chỉ có thể giết Thị lang Hình bộ thôi.”

Nói xong câu đó, nàng cụp mắt xuống, khẽ thốt: “Mà ta thì không muốn chết.”