Một Chén Rượu Độc Xa Nhà Muôn Dặm

Chương 48: Quẻ vàng bạc



Mặt trời ngả về phía tây.

Triệu Hà Minh đơn độc quay về thành Lương Kinh, đón đợi y là cuộc đối đầu gay gắt tại cổng thành giữa Binh mã ti và Bắc trấn phủ ti. 

Chỉ huy sứ của Binh mã ti Vương Sung đã vào thành trước Triệu Hà Minh một bước, đích thân chỉ huy nhân mã trong ti. Đám Đề kỵ của Bắc trấn phủ ti thì dốc toàn bộ tinh thần cảnh giới phía sau lưng Thiên hộ Lý Hàn Chu.

Giữa hai đội quân mã là những tăng chúng chùa Thiên Cơ suýt soát mất mạng và một Ngọc Lâm một thân đồ giản dị cài trâm vàng. Vương Sung vốn khinh thường, chẳng buồn nói chuyện với Lý Hàn Chu. Xét cho cùng, Binh mã ti và Trấn phủ ti đều là nha môn của thiên tử, nhưng hễ đã cùng chịu sự cai quản của Hoàng đế thì ắt có sự phân biệt gần xa, thân sơ.

Trấn phủ ti nắm giữ các khâm án, lo liệu cơ mật của nội đình và ngoại đình. Còn Binh mã ti của Vương Sung ngày ngày rong ruổi trong thành Lương Kinh, tuần bắt đạo tặc là bản chức, ngay cả việc khơi thông cống rãnh, đường xá ngập lụt cũng đổ lên đầu họ. Năm tháng ở Lương Kinh cứ thế trôi qua, nhuệ khí của người trong ti cũng bị mài mòn sạch bách. Ban đầu thiên hạ cười nhạo gọi họ là ‘quân chổi rơm’, họ còn đỏ mặt tía tai, về sau chính họ cũng chẳng buồn giận nữa, thản nhiên tự giễu theo. Vương Sung nghe mà thấy chướng tai gai mắt vô cùng.

Hôm nay thấy Trương Dược chỉ thị Lý Hàn Chu bảo vệ ả quan nô nhà mình, giằng co với Binh mã ti, Vương Sung thấy hoang đường nhưng cũng là lần đầu tiên nắm được thóp của Trương Dược. Hắn lướt qua Lý Hàn Chu, tìm ra Trương Dược đang đứng giữa đám đông, lời lẽ chĩa thẳng vào: “Trương chỉ huy sứ, hôm nay sao lại đứng tận đằng sau thế?”

Ánh mắt đám đông đồng loạt đổ dồn về phía Trương Dược, nhưng hắn không đáp lời. Vương Sung cười mắng: “Sao thế? Không còn mặt mũi chứ gì? Trương chỉ huy sứ, từ khi ngươi mua ả quan nô này về nhà, hành sự của ngươi ngày càng mất đi phép tắc rồi. Hình bộ xử trí phạm nhân, ngươi để mặc ả ta tới đây ngụy biện. Hình bộ muốn bắt người, ngươi phái người của Trấn phủ ti bảo vệ ả ta. Việc của bệ hạ thì không lo làm, lại đi chiều chuộng một đứa quan nô…”

Lời chưa dứt, đã nghe Ngọc Lâm bác bỏ: “Triều đình ta từ khi nào cho phép mua bán quan nô? Ta là người được triều đình phái đi hầu hạ nhà công huân. Lương và tiện không thông hôn, huống hồ gia chủ vẫn còn tại triều, ta đến cả nội sủng trong nhà cũng chẳng phải.”

Vương Sung gắt: “Ta đang hỏi hắn, ngươi biện giải cái gì?”

Ngọc Lâm liếc nhìn Trương Dược một cái, rồi nói: “Thứ nhất, gia chủ ít lời, làm nô tì phải bảo vệ. Thứ hai, Vương chỉ huy sứ vu khống gia chủ ta. Gia chủ có mắc tội cũng chỉ bị bắt tù làm khổ sai sau, còn ta thì muốn sống cũng sống nổi. Tự biện giữa đường cũng là chuyện bất đắc dĩ.”

“Ngươi…” Vương Sung đỏ rực cổ, cao giọng: “Trong cái thành Lương Kinh này, ai mà không biết Trương Dược hắn bán gỗ quý, hối lộ Hộ bộ để mua hạng tiện nhân…”

Nghe thấy hai chữ “tiện nhân”, Ngọc Lâm khẽ mím môi.

“Vương Sung.” Trương Dược đứng giữa đám đông gọi thẳng tên hắn. Vương Sung chẳng vui vẻ gì, đáp: “Gì?”

“Ngậm cái mõm chó của ngươi lại.”

“Ngươi…”

“Ta làm sao?” Trương Dược buông thõng cánh tay, trực tiếp chặn đứng lời Vương Sung, cũng chặn đứng đường lui của chính mình: “Đúng, ta vì Ngọc Lâm mà đưa lễ hối lộ. Ngự sử muốn hặc tấu thì ta nhận tội, Pháp ti định hình phạt thì ta thụ nhận.”

“Hà!” Vương Sung cười lạnh một tiếng, mỉa mai: “Trương chỉ huy sứ khảng khái thật đấy.”

Trương Dược lạnh mặt nói tiếp: “Ta đưa nàng ấy vào nhà là thụ mệnh của gia tỷ, để bù đắp cho tội *c d*m ô của ta trong ngục. Sau khi nàng ấy vào nhà, gia tỷ dặn ta phải đối đãi khoan dung với nàng, ta tuân giữ lời dặn của tỷ tỷ mình, chưa từng có hành vi xâm phạm vô sỉ.”

Hắn nói đoạn nhìn về phía Ngọc Lâm, hoàn toàn mặc kệ những lời này khiến cả trường nghe xong đều xôn xao, chỉ bình thản tiếp tục: “Hôm nay Trấn phủ ti bảo vệ nàng ấy là vì nàng biện luận đúng. Vương Sung, Hình bộ và Binh mã ti các ngươi không cãi thắng được nàng thì lại mang thân phận ra để chèn ép, tung tin đồn nhảm rằng nàng mê hoặc hạng người như ta. Nhưng nàng có cần phải mê hoặc ta không?”

Vương Sung bị những lời này của Trương Dược làm cho ngẩn người. Ngọc Lâm nhìn lại Trương Dược, rất hiếm khi lần này hắn không né tránh ánh mắt của nàng. Hắn chọn cách nhìn thẳng vào mắt nàng mà nói tiếp: “Một kẻ vô sỉ từng phạm tội dâm ô với nàng ấy như ta, liệu nàng có cần phải mê hoặc hay không?”

Ngọc Lâm mím môi, có một khoảnh khắc nàng muốn nói với Trương Dược rằng: Thực ra, cũng không cần phải nói bản thân mình khó nghe đến thế. Nhưng nàng gần như đoán được hắn sẽ đáp lại ra sao. Hắn sẽ nói — dù sao hắn cũng sống chán rồi, hắn chẳng quan tâm gì cả, thân thể hay thanh danh đều tặng cho Ngọc Lâm cả, tùy nàng giày xéo, nếu hắn rên một tiếng thì hắn không phải là Trương Dược.

Đối với Ngọc Lâm, nàng thực sự cần một ‘tảng đá kê chân’ như vậy. Nhưng dùng từ đó thì không hay cho lắm, nàng cần sự nâng đỡ, cần trợ lực. Thế nhưng, nhìn Trương Dược đem hết thảy những gì mình có trong cõi đời vẩn đục này, gần như tự hủy hoại bản thân để đưa nàng về nơi thanh sạch, nàng vẫn thấy nhói lòng. Bởi vì đây đúng là cơ hội sống của Ngọc Lâm, nhưng lại chính là thế chết của Trương Dược.

“Gia chủ…” Ngọc Lâm định mở lời, nhưng Trương Dược đã cao giọng nói với Vương Sung: “Đừng có vu khống nàng ấy trước mặt ta. Nàng sáng tỏ, trong sạch, đường đường chính chính. Cho dù các người coi nàng là ả điên, nhưng hôm nay nàng đứng ở đây là dùng Lương Luật, biện luận là pháp lý. Nàng không có sai lầm, cũng không có tội danh. Ta đứng ở đây, Hình bộ hay Binh mã ti các người đều đừng hòng đụng đến nàng một phân.”

Các quan viên có mặt ở đó lần đầu tiên nghe Trương Dược nói một đoạn dài như thế, ai nấy nhìn nhau, không ai dám mạo muội mở lời. Còn Trương Dược thì thấy… hơi mỏi mồm. Nói xong hắn thở phào một cái, vô thức hơi phồng má, nhìn dáng vẻ của Ngọc Lâm mà trong lòng thầm nghĩ: Nàng trước đây làm quan ở Hình bộ, mỗi ngày gặp bao nhiêu người, nói bao nhiêu lời mà vẫn giữ được tính tình tốt như vậy, công phu đúng là không cạn. Có những người sinh ra đã hợp làm quan văn, lột bỏ quan phục của nàng quả thực thật đáng tiếc.

Ngọc Lâm thấy trong mắt Trương Dược thoáng qua một tia tiếc nuối, nhưng nàng không biết hắn đang nghĩ gì. Có điều nàng chắc chắn rằng, dù là lời nói hung hiểm trước trận, thì màn nói bừa này của Trương Dược đã thắng được Binh mã ti một cách kỳ lạ. Khí thế của Vương Sung rõ ràng đã yếu đi.

Ngọc Lâm nhân cơ hội cúi người, đưa một tay định nhấc cây hình trượng đang đè trên người Dư Ân lên. Người của Binh mã ti quả nhiên nới lỏng lực tay, Ngọc Lâm khẽ dùng sức là hình trượng bị rút đi. Tuy nhiên, ngay khi nàng định đỡ Dư Ân dậy, sau lưng lại vang lên một giọng nói.

“Tiểu Phù.”

Chẳng cần ngoảnh lại, nàng cũng biết người đến chắc chắn là Triệu Hà Minh. Đám đông trong hình trường dạt ra cho Thượng thư Hình bộ một lối đi. Triệu Hà Minh tung người xuống ngựa, lập tức có Đường quan Hình bộ dắt cương, Giác Nghĩa quan của Tăng Lục Ti cũng đồng loạt hành lễ với y.

Triệu Hà Minh đi từ đạo quán ngoài thành vào, mặc một chiếc đạo bào màu xanh thẫm. Y đứng ngược gió cổng thành, tiến lại gần Ngọc Lâm. Lý Hàn Chu và thuộc hạ nhìn Chỉ huy sứ nhà mình, còn chưa kịp phản ứng đã nghe Ngọc Lâm nói: “Không sao, ta biết Hình thư đại nhân nhất định sẽ đến.”

Nói xong, nàng cúi đầu bảo Dư Ân: “Ngài tự đứng dậy trước đi.”

“Được…” Dư Ân loạng choạng đứng lên. Ngọc Lâm cũng xoay người, nhìn thẳng Triệu Hà Minh.

Triệu Hà Minh quét mắt nhìn đám tăng chúng chùa Thiên Cơ vẫn đang nằm phủ phục, thương tích đầy mình, hít một hơi thật sâu rồi mới nói với Ngọc Lâm: “Vụ án chùa Thiên Cơ có thể tạm hoãn thi hành án, thu hồi về Hình bộ thẩm lý lại, bàn bạc xem có nên trả tăng chúng về cho Tăng Lục Ti xử lý hay không. Tiểu Phù.”

Ngọc Lâm vẫn hành lễ quỳ theo đúng phép tắc với Triệu Hà Minh. Y cúi xuống nhìn nàng, thở dài: “Đứng lên đi, những lời biện luận trước đó của con, ta công nhận rồi.”

Ngọc Lâm đứng dậy, nhưng lời thốt ra lại truy hỏi: “Tại sao đến hôm nay đại nhân mới công nhận?”

Triệu Hà Minh cụp mi mắt, giọng điệu mang theo một tia bi thương: “Con… nhất định phải nói chuyện với ta như thế này sao?”

Ngọc Lâm gật đầu: “Phải.”

“Tiểu Phù.” Triệu Hà Minh khẩn khoản nhìn nàng: “Đừng quyết liệt với ta như vậy, ta có thể giúp con mà…”

Ngọc Lâm lắc đầu: “Trước đây ta sẽ tin câu nói này. Khi đó ta nghĩ rằng, mình làm một học trò đúng mực của ngài, làm mệnh quan triều đình, làm một quan hình danh công bằng chính trực, đối với quốc gia và bách tính hẳn không đến mức là một phế vật. Nhưng cuối cùng, đừng nói đến công bằng chính trực, ngay cả việc khoác một tấm áo che thân cho một người nữ nhân trên công đường mà ta còn phải bồi cả bản thân vào, chẳng phải ta là kẻ phế vật sao? Đã vậy, ta còn luyến tiếc bộ quan phục đắc thể đó làm gì, còn đi theo ngài làm gì nữa?”

Lòng bàn tay Triệu Hà Minh khẽ nắm lại: “Con nhất định phải nói những lời này ở đây sao?”

Ngọc Lâm mỉm cười: “Không nói những lời này thì nói gì? Nghe ngài giảng về đạo làm quan của ngài sao?” Nàng lặp lại câu nói y từng bảo nàng: “Mọi công trạng vĩ đại trên đời này đều là những thiện quả tình cờ kết ra từ mảnh đất của d*c v*ng và tội lỗi…”

“Đủ rồi.” Triệu Hà Minh trầm giọng ngắt lời, nhưng giọng Ngọc Lâm vẫn không dừng lại: “Ta là học trò do ngài dạy dỗ, những lời biện luận ở đây đều đến từ những gì ngài từng dạy năm xưa. Ta có thể nhìn ra những điểm bất hợp lý, ngài không thể không nhìn ra. Nhưng ngài vẫn công nhận cách Hình bộ xử trí những tăng nhân này. Có những lời ta không thể nói ra trước đám đông. Nhưng ngài nghĩ ta ngu đến mức để ngài đưa những người này quay lại Hình bộ sao?”

Triệu Hà Minh im lặng. Vương Sung không nhịn được quát lên: “Ngọc Lâm, ta không cần biết trước đây ngươi là ai, cũng không quan tâm Hình thư đại nhân đối xử với ngươi thế nào, nhưng những lời ngươi vừa nói đúng là vô pháp vô thiên. Ngươi không để Hình thư đại nhân đưa người về Hình bộ, vậy ngươi định làm gì? Ngươi làm được gì? Ngươi tưởng ngươi là ai chứ!”

Nói đoạn, hắn liếc nhìn Trương Dược, chỉ thẳng tay vào mặt hắn: “Ngươi định để Trấn phủ ti đưa người đi chắc? Vậy ta hỏi Trương chỉ huy sứ một câu: Giá thiếp của bệ hạ đâu? Không có giá thiếp, Bắc trấn phủ ti hôm nay ở đây chính là làm càn!”

Ngọc Lâm đột ngột ngoảnh đầu, những sợi tóc rối bay lướt qua khuôn mặt nàng. Nàng thình lình cao giọng: “Tại sao Vương chỉ huy sứ cứ chằm chằm mắng gia chủ nhà ta thế?”

“Ngươi nói gì?” Vương Sung trợn trừng mắt.

Ngọc Lâm cười: “Ta nói, có phải ngài đang ghen tị vì gia chủ ta nắm Trấn phủ ti, hành sự lấn át cả Binh mã ti không?”

“Ta ghen tị với hắn? Con ả này…”

Trương Dược đứng bên cạnh không kìm được nhếch môi, nào ngờ một ánh mắt sắc lẹm lại quét ngược về phía hắn: “Gia chủ, ngài cũng đừng tự mắng mình nữa, ở đây đông người, ngài không màng thể diện nhưng nô tì đây đã thụ ân huệ của ngài, không thể không hộ chủ.”

“Được.” Nghe Trương Dược đáp lời, Ngọc Lâm không màng đến bất kỳ ai nữa, đi thẳng tới chỗ Dư Ân.

Dư Ân nhìn Triệu Hà Minh, người run lên cầm cập. Ngọc Lâm ấn vai ông, ra hiệu cho ông nhìn mình: “Đừng sợ.”

Dư Ân run giọng: “Ngọc cô nương, ta biết cô muốn hỏi gì, nhưng… ta không thể nói… thực sự không thể nói. Nói ra là… trời nghiêng đất lệch đó… vả lại ta cũng không sống nổi, người của chùa Thiên Cơ chúng ta đều không sống nổi!”

Ngọc Lâm gật đầu: “Ta hiểu. Ta đã nói rồi, không nói thật cũng vẫn sống được.”

Đáy mắt Dư Ân lóe lên một tia hy vọng: “Ý cô là sao? Làm sao mà sống?…”

“Ngài không ngốc, nghe cho kỹ đây. Ta hỏi ngài đáp, cuối cùng ngài nhất định sẽ hiểu cách để tự cứu mình.”

“Được… được… ta nghe theo cô nương.”

Ngọc Lâm ngoảnh lại nhìn đám đông, cao giọng gọi: “Ảnh Liên, muội lại đây.”

Dứt lời, Lưu Ảnh Liên một mình bước ra khỏi đám đông, đi đến sau lưng Ngọc Lâm. Ngọc Lâm xoay người nắm lấy tay Lưu Ảnh Liên, đưa nàng ấy đến trước mặt Dư Ân: “Ngài nhận ra nàng ấy chứ?”

Cổ họng Dư Ân nghẹn đắng, chỉ biết gật đầu.

Ngọc Lâm cố ý nâng tông giọng: “Sau khi Lưu thị mắc tội, ngài đã thu nhận nàng ấy ở tinh xá chùa Thiên Cơ. Nửa năm trong chùa, ngài đã đem hết sở học truyền dạy cho nàng ấy, không chỉ dạy kinh văn mà còn dạy cả đạo phù cơ*. Nàng ấy rất cảm kích ngài. Nay biết ngài mắc tội, nàng ấy đặc biệt tới đây tiễn ngài.”

*Một lối cầu hồn, hai người (hoặc một) đỡ lấy cái que, đầu que đưa trên mâm gạo, khấn vái để tay mình đưa cái que, vạch thành chữ trên mâm.

Lưu Ảnh Liên cúi mình hành lễ với Dư Ân. Ông nhìn thấy cảnh này thì lòng chua xót, nghẹn ngào: “Ta cũng từng muốn đẩy cô nương vào chỗ chết, hôm nay cô nương làm vậy, bảo ta nhận sao cho đành…”

Lưu Ảnh Liên mỉm cười lắc đầu, chìa ống tay áo về phía Dư Ân. Vết thương trên tay nàng vẫn chưa lành, những vết bỏng vẫn còn thấy rõ. Dư Ân không nỡ nhìn, nhưng Lưu Ảnh Liên lại lắc lắc ống tay áo với ông. Một góc tờ giấy thiếp lộ ra một nửa, Dư Ân sững lại một chút rồi mới đưa tay lấy xuống.

Ngọc Lâm nói: “Đây là linh văn ngài viết khi dạy nàng ấy phù cơ, nhưng ngày đó ngài chưa kịp giải đáp cho nàng ấy, hôm nay liệu có thể giải cho nàng ấy một quẻ không?”

Dư Ân run rẩy mở tờ giấy ra, lập tức ngẩn người: “Cái này…”

“Lúc đó ngài đã hỏi điều gì?”

Dư Ân ngơ ngác nhìn Ngọc Lâm: “Ta hỏi là…”

“Là hỏi trời tìm vật phải không?”

Dư Ân nghẹn cổ họng, hồi lâu mới thốt ra được một chữ “Phải”, nhưng ánh mắt không kìm được mà liếc về phía Triệu Hà Minh.

“Tìm vật gì?”

Dư Ân há miệng nhưng không phát ra tiếng.

Ngọc Lâm nói: “Ta là kẻ phàm tục, thứ tìm kiếm chẳng qua là hai chữ vàng bạc, nhưng các vị là hạng thanh nhã, chắc hẳn không phải vật tục.”

Lông mày Triệu Hà Minh nhíu chặt. Y ngẩng đầu nhìn Trương Dược giữa đám đông, chỉ thấy Trương Dược đã rời khỏi dòng người từ lúc nào không hay. Cái tên ở Bắc trấn phủ ti này đứng đây không phải để chống lưng cho quan nô nhà mình. Hắn đến để làm việc vua giao.

Khoảnh khắc này, Triệu Hà Minh gần như đã đoán được Ngọc Lâm định làm gì, nhưng đã quá muộn.

Chỉ nghe Ngọc Lâm đứng trước mặt y, thong dong nói với Dư Ân: “Đừng vội, nhớ lại rồi hãy nói. Ta biết có nhiều lời ngài không dám nói thẳng, ta cũng vậy. Tuy nhiên, chùa Thiên Cơ là ngôi chùa lớn hưởng tế lễ Thái Lao, ngài ở trong chùa cầu phúc cho quân vương, cho thiên hạ đã nhiều năm, ngài hiểu rất rõ: Có những lời người không nói được, nhưng trời nói được.”

Trong đầu Dư Ân nổ vang một tiếng rền, ông đột ngột ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt của Ngọc Lâm, nghe nàng trầm giọng nói: “Lập được công với bệ hạ thì tội lớn cũng có thể bù đắp, đúng không?”