Một Chén Rượu Độc Xa Nhà Muôn Dặm

Chương 49: Lời phù cơ



“Người nói không được, trời nói được…”

Dư Ân lặp lại câu nói ấy, bất giác xương vai nhô cao, hàm răng va vào nhau lập cập theo từng chữ. 

Tháng giêng thực sự quá lạnh.

Trong cơn gió luồn qua cổng thành lạnh thấu xương, Dư Ân quay đầu nhìn lại đám tăng chúng chùa Thiên Cơ áo quần rách nát. Những người này đã chịu khổ quá nhiều, ý thức hỗn loạn, chân tay run rẩy. Tuy tạm thoát khỏi gậy gộc, nhưng mạng sống cũng đã mất đi phân nửa, nếu không được cứu chữa, sinh tử có lẽ cũng chỉ trong vòng một hai ngày tới.

Họ tuyệt đối không thể quay lại Hình bộ. Cho dù hôm nay miễn được tội lưu đày để chờ xét xử lại, họ cũng sẽ không bao giờ có cơ hội kêu oan trên công đường thêm một lần nào nữa. Đây là tia hy vọng duy nhất mà ông có thể giành lấy cho bản thân và tăng chúng, nhưng trong lòng ông vẫn đầy rẫy nỗi sợ hãi.

“Trụ trì.”

Ngọc Lâm đứng trước mặt cất tiếng gọi ông: “Ta là người của Trương gia, nhưng Cẩm y vệ của Trương chỉ huy sứ tuyệt đối không chịu sự điều động của một quan nô như ta. Hôm nay họ đối đầu với Binh mã ti vì ngài, tuyệt đối không phải vì ta mê hoặc gia chủ, ép ngài ấy phản bội thiên tử hay tư thông chống lại Hình bộ. Ngài nghe có hiểu ý ta không?”

Thân hình Dư Ân chao đảo mạnh, yết hầu chuyển động, hơi thở phả ra như sương trắng. Ông không dám nhìn Ngọc Lâm, cũng chẳng dám nhìn Cẩm y vệ hay Binh mã ti, càng không dám nhìn Triệu Hà Minh phía sau nàng. Ông cúi gầm mặt, ánh mắt bất định quét qua lớp bụi tuyết nhầy nhụa dưới chân, run giọng đáp: “Hiểu… ta hiểu…”

Nói đoạn, trong đầu vang lên những tiếng ong ong, ông không nhịn được hướng về phía hư không mà hỏi khẽ: “Ngọc cô nương, cô đang đùa giỡn với những kẻ trên trời cao kia sao… Cô thật sự không sợ gì sao?”

Ngọc Lâm quay sang mỉm cười với Lưu Ảnh Liên, nhẹ giọng hỏi: “Muội sợ không?”

Lưu Ảnh Liên lắc đầu thật mạnh, sau đó tiến lại gần Dư Ân một bước, nhìn ông với ánh mắt đầy kỳ vọng.

“Thực ra, bọn ta mới là những kẻ dễ chết nhất ở cái thành Lương Kinh này.”

Ngọc Lâm đứng sau lưng Lưu Ảnh Liên, bình thản nhìn Dư Ân, giọng nói vẫn điềm tĩnh và vững vàng: “Bọn ta không gia đình, không gốc rễ, ngoại trừ lòng thương hại mà thế gian có thể ban phát hoặc không, bọn ta chẳng nắm giữ được bất cứ thứ gì trên đời. Ai cũng có thể vì tư lợi mà giết bọn ta, bởi vì ngay cả khi xác bọn ta phơi ngoài đường, cũng chỉ nhận được một câu đáng thương, chẳng ai thèm hỏi tại sao. Bọn ta nào có cách chi? Bọn ta…”

Nàng dừng lại một chút, cười bảo: “Chỉ có thể tự gieo chút thiện duyên. Hôm nay cứu các người, ngày sau các người thấy ta chết bất đắc kỳ tử giữa đường, sẽ có người thay ta hỏi một câu tại sao, chẳng phải vậy ư?”

Dư Ân ngẩn ra, rồi vô thức gật đầu.

Ngọc Lâm đưa tay chỉnh lại chiếc trâm vàng trên đầu, quay người đối diện với đám đông trước cổng thành. Mắt nàng vốn không tốt, người đông quá là nàng thấy chóng mặt, nên nhìn quanh một vòng, ánh mắt vẫn dừng lại ở Triệu Hà Minh. Nàng thở dài, mỉm cười nói tiếp với y: “Nếu có ngày nào đó ta lại phải lên đoạn đầu đài, ít nhất cũng bớt đi được vài kẻ mắng ta là vô liêm sỉ.”

Những lời này lọt vào tai Triệu Hà Minh rõ mồn một, khiến mắt y chợt nóng lên. Ngọc Lâm muốn sống, và nàng thực sự hiểu rõ làm thế nào để sống sót tại Lương Kinh với thân phận nữ tử. Nàng không né tránh thân phận hèn mọn hiện tại, không né tránh cái mác ‘ưng khuyển’ của Trương Dược, mà ngược lại, nàng mượn kẽ hở mà Trương Dược xé ra trước mặt để tự đưa mình thoát khỏi cánh cửa phủ đệ, tiến vào bàn cờ của những người nam nhân như Triệu Hà Minh.

Tuy nhiên, nàng không làm ‘người trong tim’ của nam nhân, mà chỉ làm ‘quân cờ’ trong tay họ. Những kẻ chơi cờ ở Lương Kinh, vì danh và lợi trong cuộc chơi, buộc lòng phải giữ lấy mạng sống cho nàng. Trước kia nàng là một vị quan giỏi có phẩm hạnh thanh cao trong khiết, khó lòng sát phạt; nay làm quan nô, mang danh phận thấp hèn, nhưng nàng lại tự tại hơn thuở trước rất nhiều.

Đến lúc này, Ngọc Lâm thực sự đã sống lại. Không chỉ vậy, nàng còn đang thực hành đạo lý cũ, làm việc mà nàng thích nhất từ trước đến nay. Và đó lại chính là giấc mộng thanh cao đã mất của Triệu Hà Minh.

Triệu Hà Minh đoán chuẩn hơn bất cứ ai về việc Ngọc Lâm định làm. Nhưng y cũng hiểu mình không thể ngăn cản nàng được nữa. Cùng đứng dưới cái bóng của trống Đăng Văn lúc này, y rốt cuộc buộc phải tự tay tiễn học trò mình xuất sư. Chẳng rõ vì sao, trong lòng y ngoài bảy phần không nỡ, còn có ba phần hân hoan.

“Hậu họa sau này, trụ trì còn lo lắng gì nữa không?” Ngọc Lâm thu hồi ánh mắt từ Triệu Hà Minh, hỏi tiếp Dư Ân. “Nếu còn, ta sẽ nghĩ cách giải thích cho ngài.”

Dư Ân siết chặt bộ tù phục trên người, thở dài đáp: “Không còn nữa…”

Nói xong, ông cúi mình hành lễ với Ngọc Lâm và Lưu Ảnh Liên, tự xưng danh tánh: “Dư Ân cảm tạ hai vị cô nương.”

Hành lễ xong, Dư Ân loạng choạng đứng dậy, hai tay nâng tờ giấy, đi đến trước mặt hai vị đường quan Hình bộ rồi lại quỳ xuống cầu khẩn: “Hai vị đại nhân, xin chuẩn cho ta giải đạo tiên ngữ này cho con gái Lưu thị.”

“Chuyện này…” Hai vị đường quan vô thức nhìn về phía Triệu Hà Minh.

Dư Ân khẩn thiết: “Đây cũng là nhân quả giữa ta và con gái Lưu thị, nay nhân đã sinh mà quả chưa kết thì tu hành chẳng thành, mong các vị đại nhân chuẩn tấu. Chỉ cần giải xong đạo tiên ngữ này, Dư Ân ta và những người ở chùa Thiên Cơ xin tùy ý Hình bộ xử trí.”

Triệu Hà Minh nhìn mặt trống Đăng Văn, thở ra một hơi dài, mở lời: “Các ngươi lui ra trước.”

Y vừa nói vừa tiến lại gần Dư Ân, gió thổi vạt áo bào kêu phần phật. Đường quan Hình bộ vội lùi lại một bước nhường chỗ cho vị quan đứng đầu nhà mình. Triệu Hà Minh đứng lại nơi Dư Ân đang quỳ, cúi đầu hỏi: “Trụ trì còn nguyện ý tin ta thêm một lần nữa không?”

Dư Ân ngẩng đầu, chỉ tay về phía đám tăng chúng chỉ còn nửa mạng phía sau: “Triệu hình thư, Triệu Thanh Thiên à… ngài mở mắt ra mà nhìn những người này đi, họ phát nguyện cả đời phụng sự Phật tổ, công đức lớn lao biết bao, cớ sao lại phải thành ra nông nỗi thế này?”

“Để Triệu mỗ thử thêm một lần.”

“Thử cái gì đây… Đêm chùa Thiên Cơ cháy rụi, ta lẽ ra nên hiểu rằng nếu bọn ta không chết thì cũng chẳng thoát khỏi cái tội nghiệt ngày hôm nay. Đáng thương cho ta ngu muội, tu hành bao năm mà lại phạm phải tội lớn, gieo ác nhân, còn hy vọng đem ác quả của mình tạo lên người một nữ tử vô tội…” Dư Ân cười thảm: “Triệu đại nhân à, ngài là quan tốt, đúng là quan tốt… nhưng quan tốt thì chưa chắc đã là người tốt đâu…”

Đường quan Hình bộ quát: “Ngươi đang nói nhảm cái gì đấy?”

“Thôi bỏ đi.” Triệu Hà Minh ngắt lời thuộc hạ, nhìn Dư Ân: “Được. Triệu mỗ vô năng, cũng không dám nói nhiều trước mặt ngài. Ngài đã nghĩ thông suốt rồi thì cứ  giải quẻ đi.”

Dư Ân khấu bái Triệu Hà Minh, sau đó đứng thẳng người, hít một hơi thật sâu. Ông đưa bàn tay đã cứng đờ vì gió lạnh, run rẩy mở tờ giấy ra. Những chữ trên tờ giấy đó, nói là rồng bay phượng múa thì thực sự là đề cao quá mức rồi.

Dư Ân nhíu mày, thầm nghĩ: chữ này thật sự là quá xấu.

Trương Dược đứng phía sau đám đông, vô thức sờ sờ thuỳ tai, ho một tiếng, ánh mắt nhìn chằm chằm vào cặp chân mày của Dư Ân. Hắn vốn rất ghét nét chữ xấu xí của mình. Hắn không hiểu nổi mình và Trương Mẫn là tỷ đệ ruột thịt, tại sao Trương Mẫn viết chữ lối Nhan, Liễu vang danh thiên hạ, còn hắn cứ đặt bút xuống là như sâu bò trên giấy.

Chuyện đó đã đành, đằng này Ngọc Lâm cứ nhất quyết đòi dùng nét chữ xấu này của hắn. Những bản sao ngự phê thì không nói, vì đó là chép lại Hổ Trảo thư của Ngọc Lâm, đường nét vẫn còn giữ được chút thẩm mỹ tối thiểu. Nhưng đêm qua khi Ngọc Lâm bảo hắn viết tiên ngữ, nàng chỉ dặn một câu: “Càng xấu càng tốt.”

Lúc đó Trương Dược cầm giấy, cầm bút, mặt dày ngồi trên ghế đá trong viện hỏi: “Đạo lý gì vậy?”

Ngọc Lâm bảo: “Phù cơ vốn là mời tiên viết chữ, tiên nhân hạ bút đương nhiên phải bất phàm.”

Bất phàm, chẳng phải chính là vẽ bùa sao…

“Sao cô không viết?” Trương Dược cầm bút hỏi nàng.

Ngọc Lâm mỉm cười: “Chữ của ta, dù ta có cố tình thay đổi thế nào thì Triệu Hà Minh cũng nhận ra được. Ngài thì khác, ngài không có căn cơ, ngài…”

“Triệu Hà Minh sao mà phiền thế không biết.”

“Hả?” Ngọc Lâm ngạc nhiên.

Trương Dược cúi đầu không nói. Hắn hiểu những thứ hỗn độn trong đầu mình chỉ là cảm xúc vô nghĩa, Ngọc Lâm đang tập trung vào việc của nàng, chẳng rảnh mà để tâm. Nhưng lát sau, hắn nghe người bên cạnh dịu dàng nói: “Ngài nói đúng đấy.”

Thực ra Trương Dược cũng chẳng ghét Triệu Hà Minh đến thế, hắn chỉ ghét một Triệu Hà Minh cứ luôn ám hồn không tan trong lời kể của Ngọc Lâm thôi. Nghe Ngọc Lâm đồng tình với mình, Trương Dược lập tức thấy vui vẻ. Hắn thuận thế phóng bút, hạ mực đầy hứng khởi, lúc viết cứ ngỡ phong cách thiên thành, tự lập một phái, nào ngờ khi thu bút lại nghe Ngọc Lâm cười bảo: “Tuy nói là bất phàm, nhưng cũng không thể viết đến mức hoàn toàn không nhận ra chữ gì…”

Nghe xong, Trương Dược vò nát tờ giấy. Ngọc Lâm đột nhiên im bặt. Ngọn đèn đứng thẳng, bóng đèn không chút lay động. Giữa lúc hai người im lặng, Trương Dược gần như không dám ngẩng đầu, hồi lâu sau mới thử thò tay kéo một tờ giấy khác, vuốt phẳng từng chút một.

“Ta viết lại.” Hắn cố ý ho một tiếng, tay đè lên giấy, nhỏ giọng: “Cô xem lại xem.”

“Được.” Nàng vòng ra sau lưng hắn, bóng dáng đổ xuống bên tay áo.

“Trương Dược.”

“Nói.”

“Đợi khi nào ta rảnh, ta dạy ngài học chữ của ta nha.”

Đây không phải lần đầu nàng nói vậy, Trương Dược chẳng buồn tin. Nàng là đồ nói dối, từ khi bước xuống khỏi đài lăng trì, nàng ở Lương Kinh chưa bao giờ rảnh rỗi cả.

“Cô không có cái lòng đó đâu. Ta cũng chẳng muốn học.” Trương Dược vén tay áo dời ngọn đèn đi, mắt vẫn dán vào tờ giấy: “Cô tránh ra chút đi, đừng chắn đèn của ta.”

Lúc đó hắn là như vậy đấy, cái miệng còn cứng hơn cả nắm đấm. Giờ đây thấy Dư Ân đang đứng giữa ranh giới sinh tử mà vẫn không giấu nổi vẻ chê bai nét chữ của hắn, hắn lại thấy hơi hối hận rồi.

Dư Ân đã đọc qua vạn quyển kinh thư, trước khi chùa cháy, không biết bao nhiêu bản chép tay, bản khắc cổ kim đều là bảo vật trong thiền thất của ông. Ông phân biệt được vạn thiên văn tự trên đời, nhưng riêng đạo tiên ngữ viết ẩu này của Trương Dược, ông phải nhìn hồi lâu mới nhận mặt được chữ:

Sơn môn bế hậu độ ác quỷ, (Cửa chùa đóng lại độ quỷ dữ)

Bồ đề căn hạ ngẫu sinh nhân, (Dưới gốc bồ đề ngẫu nhiên sinh nhân quả)

Quân vấn thương sinh hà thụ khổ? (Ngài hỏi chúng sinh sao chịu khổ?)

Hàn băng tuyết nhưỡng ám kết tinh. (Trong băng lạnh đất tuyết âm thầm kết tinh)

Dư Ân ngâm nga những dòng chữ trên giấy, đám đông lặng đi một lát rồi bắt đầu bàn tán xôn xao. Trương Dược đứng ngoài đám đông, nghiêng đầu nhìn Lý Hàn Chu vẫn đang đối đầu với Vương Sung, đưa tay gọi một tên Đề kỵ lại, dặn khẽ: “Âm thầm phong tỏa phế tích chùa Thiên Cơ, lúc này hễ kẻ nào dám bén mảng vào, bắt hết cho ta.”

Dư Ân ngẩng đầu hỏi Lưu Ảnh Liên: “Dám hỏi Lưu cô nương, thứ cô tìm là vật gì?”

Ngọc Lâm đáp thay: “Muội ấy hỏi về tiền chuộc mạng của mẫu thân mình.”

Dư Ân nhìn về phía đông. Chùa Thiên Cơ giờ chỉ còn là đống đổ nát, chỉ còn lại một tòa cổng chào và tòa tháp Bồ Đề đơn độc phía sau cổng chào.

“Bồ đề căn hạ ngẫu sinh nhân, hàn băng tuyết nhưỡng ám kết tinh.”

Ông lặp lại một lần nữa. Khi Trương Dược viết đạo tiên ngữ ấy vừa định mở miệng nói tiếp, đột nhiên nghe Lý Hàn Chu hét lớn một tiếng: “Cẩn thận!”

Ngay lúc đó, một luồng ánh sáng sắc lạnh xuyên qua đám đông, nhắm thẳng vào mặt Dư Ân mà lao tới!