Dư Ân nghe tiếng quát của Lý Hàn Chu, theo bản năng nghiêng người né tránh, lảo đảo vài bước rồi ngã nhào xuống đất.
Lý Hàn Chu hạ lệnh: “Cẩm y vệ, bảo vệ phạm nhân này!”
Đám Đề kỵ đồng loạt xông lên phía trước, dựng đao thành rừng, tụ người thành vách, che chắn kỹ lưỡng cho Dư Ân phía sau bức tường thịt. Đám sai dịch Hình bộ lúc này mới sực tỉnh, vội vàng kéo lê những tăng chúng chùa Thiên Cơ đang thoi thóp dưới đất dậy.
“Bảo vệ phạm nhân! Mau! Bảo vệ phạm nhân!”
Trước Trường An Hữu Môn bụi tung mù mịt, đám đông tụ tập như đàn chim sợ hãi tán loạn. Bóng dáng nữ tử một thân y phục giản dị cài trâm vàng bỗng chốc trơ trọi giữa sân.
Ngọc Lâm đứng hoàng hốt giữa vòng vây, tay trói gà chẳng chặt, thân không kỹ năng hộ vệ, cộng thêm thị lực thực sự không tốt, đến cả ám khí phóng ra từ đâu nàng cũng nhìn không rõ. Tuy nhiên nàng hiểu, ngoại trừ Dư Ân, nàng cũng là mục tiêu nhắm tới. Nếu phe kia đã nảy sinh ý định diệt khẩu, lần này giết Dư Ân không kịp thì sẽ giết nàng.
Không được chết, phải trốn thôi.
Ngọc Lâm theo bản năng chạy về phía đám đông đang giải tán, nhưng mới được ba bước đã tự mình khựng lại. Cứu một mạng người gian nan dường như vậy, sao có thể kéo tai họa về phía những người vô tội…
Ý nghĩ này vừa sinh ra, Ngọc Lâm lần đầu tiên bị kiềm tỏa đến mức không thể nhúc nhích, chỉ đành hét lên với Lý Hàn Chu: “Lý thiên hộ! Đừng có lo cái này mà mất cái kia…”
Thế nhưng lời chưa dứt, từ ngoài đám đông đã có người mắng nhiếc vô cùng khó nghe: “Lý Hàn Chu! Tên ngu xuẩn nhà ngươi! Kế dương đông kích tây mà ngươi không nhìn ra sao?”
Nhưng rốt cuộc vẫn là muộn.
Trong tầm nhìn hỗn độn của Ngọc Lâm, một luồng sắc lạnh áp sát mặt, nàng căn bản không kịp di chuyển nửa tấc, bả vai trái đã bị tước đi một mảng máu thịt kèm theo cả lớp áo.
“Đừng giết nàng ấy!”
Giữa lúc hỗn loạn, ngoại trừ Ngọc Lâm, gần như không ai nghe thấy lời gào thét của Triệu Hà Minh. Ngọc Lâm tìm về hướng phát ra tiếng nói, mím môi: “Vậy thì ngài cứu ta đi.”
Một câu nói kéo Triệu Hà Minh quay ngược về công đường Đại lý tự năm ngoái. Tóc nàng xõa ngang vai, mười ngón tay nát bấy quỳ trước mặt y. Triệu Hà Minh không đành lòng, rời ghế lên công đường, mạo phạm trọng tội mà đích thân cầu xin Mao Hành: “Không thể dùng hình nữa.”
Dưới công đường, nàng ngẩng cao cổ nói với y: “Vậy thì người cứu con đi…”
Lời chưa dứt đã bị Mao Hành quát mắng là càn rỡ, còn Triệu Hà Minh cũng bị quở trách là không biết tránh hiềm khích, bị đuổi lui xuống hậu đường.
“Quân tử giả thiện, chẳng khác gì tiểu nhân làm điều ác.”
Nàng thì thầm dưới đường: “Phạm quan chỉ hỏi một câu mà dường như trán của chư công có thể phi nước đại…”*
*Một cách mỉa mai mặt dày, vô sỉ.
Một câu này mắng thật là độc địa. Triệu Hà Minh thấy sống lưng đau nhói, nào ngờ nàng không thèm che giấu sự sắc sảo điên cuồng kiểu Trang Tử, câu tiếp theo ập đến ngay lập tức.
“Trước khi chư công thắt chặt mạng sống của ta, định tội cho ta, sao không lấy nước tiểu mà tự soi lại mình?”*
*Mỉa mai gương chiếu không ra thì dùng nước tiểu mà soi.
“Hừ.” Triệu Hà Minh đối mặt với lời mắng nhiếc mà tự giễu, thầm nghĩ Ngọc Lâm mắng chửi thật là bẩn quá đi. May mà lúc này chỉ đổi lại được một câu: “Bỏ đi.”
Đối mặt với sinh tử, người thanh nhã đến mấy cũng không thốt ra được lời nhã nhặn, huống hồ đó không đơn thuần là vết thương ngoài da. Ngọc Lâm cảm nhận rõ ràng chỗ bị lưỡi dao cứa qua đau như ngàn mũi kim châm, đau đến mức nàng gần như không đứng vững.
“Thứ gì thế này…” Nàng khàn giọng tự hỏi.
“Cô mù à? Là phi tiêu phóng tay! Nó nhắm vào tâm mạch của cô đấy!”
Giọng của Trương Dược không biết phát ra từ đâu, nhưng đến cũng vừa kịp lúc.
Đằng nào tay cũng phế rồi, chẳng còn giá trị gì, Ngọc Lâm dứt khoát chồng hai tay lên nhau, dốc sức che chắn vùng tim phổi yếu hại. Quả nhiên trong chớp mắt, một chiếc tiêu sắt xé gió lao tới nhắm thẳng vào tâm mạch nàng. Chiếc tiêu sắt rạch rách da thịt, mạch máu trên mu bàn tay Ngọc Lâm lập tức đứt lìa, máu tươi chảy dọc cổ tay, trong khoảnh khắc nhuộm đỏ hơn nửa đoạn ống tay áo.
“Trương Dược!” Nàng dùng hết sức bình sinh hét lên về phía hư không: “Ngài rốt cuộc có nhìn thấy không? Người ở chỗ nào!”
Nói thừa. Hắn đâu có như nàng, uổng công mọc một đôi mắt đẹp thực chất lại là kẻ mù dở.
Trương Dược đã xông vào đám đông không đáp lời, nhưng lưỡi đao trong tay đã kề sát yết hầu kẻ phóng tiêu. Cùng lúc đó, Lý Hàn Chu kẻ vừa bị Trương Dược chửi cho vuốt mặt không kịp cũng đã phản ứng lại, vội vàng chỉ huy một nửa Đề kỵ của Trấn phủ ti quay lại bảo vệ Ngọc Lâm.
Ngọc Lâm ngã ngồi xuống đất, đầu óc choáng váng từng đợt. Nàng cúi đầu nhìn vết thương trên tay, chỉ thấy nơi da thịt rách ra, máu đen như mực. Loại thủ đoạn này, Lý Hàn Chu trước đây làm không ít. Tiêu tẩm độc là để diệt khẩu, độc trên lưỡi đao không cái nào là không lấy mạng.
Lý Hàn Chu tiến lên kiểm tra, hít vào một hơi khí lạnh. Hắn hoàng hốt nhìn Trương Dược đang khống chế kẻ phóng tiêu, thực sự sợ rằng sau khi giải quyết xong vụ này, Trương Dược sẽ quay lại hỏi tội hắn.
“Trên tiêu có độc, phải không…” Ngọc Lâm hỏi Lý Hàn Chu.
Lý Hàn Chu thu hồi tầm mắt không dám trả lời, chỉ biết ngẩn ngơ gật đầu. Ngọc Lâm mím môi, nhấc mu bàn tay lên, nhẫn tâm rút chiếc tiêu ra, hít sâu một hơi định cúi đầu hút độc ở vết thương. Nào ngờ một cán đao bất ngờ đập mạnh làm văng cánh tay nàng ra, đồng thời giọng nói của Trương Dược dội xuống đầu: “Ai dạy cô làm thế hả!”
Ngọc Lâm vốn đã đau đớn khó nhịn, bị cán đao của hắn đập trúng thì mắt lập tức đỏ hoe.
“Ta không biết…”
“Ngọc Lâm, cô tưởng cô tài giỏi lắm sao? Không biết chữa độc thì tìm ta! Theo cách cô làm, chỉ cần hút một ngụm là cô chết chắc rồi!”
Ngọc Lâm ngồi dưới đất hổn hển thở, ngắt quãng nói: “Biết rồi… nhưng ngài… ngài có thể nói năng nhỏ nhẹ với ta được không.”
Bọn sĩ đại phu mắng người thế nào ấy nhỉ? Đáng hận Hứa Tụng Niên ngày ngày dạy hắn thêu thùa may vá, sao không chịu đưa hắn đi học đọc sách vài năm?
Trong đầu Trương Dược như có lửa thiêu, lúc này chẳng còn tâm trí đâu mà lục lọi mớ chữ nghĩa tội nghiệp trong lòng. Hắn nghĩ nếu mình mắng nàng một câu “ngu ngốc”, liệu nàng có tức đến mức thổ huyết, hay là sẽ khóc trước mặt hắn?
“Gia chủ.”
Được rồi, nàng không khóc, ngược lại còn nói một câu: “Xin lỗi.”
Lại là câu này, lại là kiểu hạ thấp tư thế đổi cách xưng hô. Nói cách khác, là muốn bóp nghẹt Trương Dược hắn. Trương Dược thầm chửi một câu: “Ngu ngốc.”
Sau đó hắn tự nhéo mình một cái thật đau, ép ngọn lửa giận trong đầu tắt lịm. Hắn vứt đao, dùng tay không xé mở lớp áo trên vai Ngọc Lâm. Máu thịt lộ ra đã chuyển đen, nhưng độc vẫn còn ở lớp ngoài. Hắn lại nắm lấy tay Ngọc Lâm, mạch máu trên mu bàn tay đã đứt, độc ngấm vào cơ thể sâu hơn nhiều so với trên vai. Không biết là độc gì, tìm y quan rõ ràng đã không kịp.
“Ngồi yên…” Trương Dược cố sức nén giọng để lời nói nghe không giống như đang mắng người. “Nghe ta nói, đừng sợ…”
Hắn vòng tay ra sau gáy tháo dải lụa cột tóc, xoắn lấy cánh tay Ngọc Lâm, dùng sức siết chặt. Lực tay lớn đến kỳ lạ, Ngọc Lâm cảm thấy cánh tay mình gần như bị Trương Dược vặn gãy, không kìm được khẽ kêu lên một tiếng.
“Đừng cử động.”
“Được…”
“Đừng nói chuyện, khống chế hơi thở.”
Ngọc Lâm nhìn dải lụa màu xanh đen trên cánh tay ngày càng siết chặt, run giọng: “Trương Dược…”
“Ngậm miệng lại.”
Sau khi kìm nén cảm xúc, hắn nhanh chóng khôi phục lại khuôn mặt xám xịt đó, nhưng vùng cổ vô cùng cứng nhắc, hai đường động mạch cổ nổi lên bần bật trước mắt Ngọc Lâm. Hắn không cho nàng cơ hội nói chuyện nữa, sau khi siết chết cánh tay nàng, hắn quay mặt lạnh lùng quát: “Dẫn kẻ đó lại đây cho ta!”
Kẻ phóng tiêu bị khóa hai tay, bị đẩy đến trước mặt Trương Dược. Trương Dược đứng dậy, sải bước lao tới, vừa đi vừa tháo roi ngựa bên hông. Đến trước mặt kẻ đó, hắn vung tay quất một phát cực mạnh.
Ngọc Lâm chỉ nghe thấy một tiếng nổ vang dội bên tai, lấn át mọi âm thanh xung quanh, khiến nàng gần như mất đi thính giác. Kẻ bị quất roi đến cả tiếng thét cũng không kịp phát ra, toàn thân lập tức căng cứng. Một lúc sau, cơ thể như bị rút hồn đoạt phách, sức lực tan biến, chỉ còn lại lớp da thịt co giật, xương cốt gân khớp lệch lạc không thôi.
Trong sân chỉ còn lại giọng nói của Trương Dược: “Thuốc giải.”
Ngọc Lâm cả đời chưa từng bước chân vào chiếu ngục. Tù nhân trong chiếu ngục chết đến chín phần mười. Dưới luyện ngục, kẻ được siêu sinh chẳng có mấy người. Vậy nên dù Trương Dược mang danh ác quan bên ngoài, nhưng đối với mọi người, đa phần chỉ là lời đồn thổi nơi quan trường và chợ búa. Hắn tra tấn tù nhân thế nào, cạy miệng ép cung ra sao, không ai thực sự biết rõ.
Cú quất roi giữa đường hôm nay làm bụi đất tung mù mịt trước cổng thành, như một gáo sắt nung đổ xuống, thiêu đốt sống lưng của chư công. Hai vị Đường quan Hình bộ, kẻ run chân người run vai, đến cả sai dịch và đám lính Binh mã ti đều nghẹn họng trân trối, nhìn người mà lo cho mình.
“Trương Dược…” Lý Hàn Chu quay đầu, thấy Ngọc Lâm đang nắm chặt cánh tay hắn, cố gắng đứng dậy.
Nhưng hắn chưa kịp hỏi nàng định làm gì, đã nghe một câu vang lên: “Ta hỏi ngươi, thuốc giải ở chỗ nào?” Tiếng không lớn nhưng át cả mọi âm thanh tại hiện trường.
Kẻ phóng tiêu gượng dậy từ cơn co giật, tạm thời giữ vững thân hình, nở một nụ cười thảm hại với Trương Dược. Kẻ đi làm chuyện diệt khẩu vốn là tử sĩ, không còn đường lui. Hắn biết rõ mình không thể trụ vững trước thủ đoạn của vị Chỉ huy sứ Bắc trấn phủ ti này, con đường tốt nhất lúc này chỉ còn là cái chết. Thế là hắn nghiêng đầu cười thảm với Trương Dược, hàm răng trên dưới vừa định khép lại để tự tận, nào ngờ chiếc roi ngựa vừa quất lên người hắn đã đột ngột cạy mở hàm răng. Trương Dược lướt tới sau lưng hắn, mạnh bạo thu hồi đầu roi và cán roi, siết lấy sau gáy hắn, ép hắn phải ngậm lấy thân roi, ngẩng cao đầu.
“Tự sát? Đừng có mơ. Người trong tay ta, sống chết đều do ta quyết định.” Nói xong, hắn rút ra một thanh đoản đao, một nhát đâm thẳng vào xương bả vai kẻ phóng tiêu rồi xoay ngược một cái.
Không có máu b*n r*, nhưng kẻ đó đau đến mức rách cả khóe mắt, toàn thân liều mạng vùng vẫy.
“Thuốc giải.” Trương Dược vẫn chỉ có hai chữ đó.
Lúc này hắn ngửi thấy mùi máu quen thuộc, bình tĩnh và dứt khoát làm công việc mà hắn chán ghét tột cùng. Nhưng bên cạnh sự chán ghét, lại có chút may mắn. Đến hôm nay, hắn thực sự có sự tự tin này, không ai có thể chịu đựng được thủ đoạn của hắn. Đau đến cực hạn thì luân lý cương thường đều tan thành tro bụi, hắn nhất định sẽ hỏi được đáp án mình muốn.
Nghĩ đến đây, hắn liếc nhìn Ngọc Lâm. Nào ngờ, nàng lại thực sự khóc.
“Dừng tay…” Ngọc Lâm đã đứng không vững, bàn tay bị thương bám chặt lấy cánh tay Lý Hàn Chu, run rẩy không thôi. “Trương Dược, ngài dừng tay lại.”
Trương Dược quay mặt đi, hắn rất muốn bảo Ngọc Lâm rằng: Chết đến nơi rồi thì dẹp bớt lòng từ bi đó đi. Nào ngờ lại nghe nàng nói: “Ngài lại muốn quay về những ngày tháng người sống mặc áo liệm đó sao?”
Bàn tay cầm đao của Trương Dược khựng lại.
Ngọc Lâm ngẩng đầu, hét về phía Trương Dược: “Nếu không phải bị dồn vào đường cùng, ai muốn làm tử sĩ? Trương Dược, đời này ta ghét nhất là tư hình!”
Những lời tương tự, hình như nàng đã từng nói qua. Ở đâu nhỉ? Trương Dược chưa kịp nghĩ kỹ, lực tay lại một lần nữa tụ lại. Hắn không đồng tình với lời của Ngọc Lâm, ít nhất là lúc này không, thậm chí còn cảm thấy bọn quan văn thật kiêu kỳ làm bộ.
Kẻ dưới mũi đao đã đau đến mức đồng tử vẩn đục, đôi tay bị khóa quờ quạng trong không trung, chân đạp liên hồi. Thảm cảnh của một người trở thành một kỳ quan dưới mắt bao người. Mọi người khiếp sợ, vạn vật lặng thinh.
Ngọc Lâm bất chợt hỏi: “Trương Dược, ngài đang giáo hóa ai vậy?”
Trương Dược thực chất không hiểu câu hỏi này, nhưng trong lòng lại nảy sinh một tia sợ hãi kỳ lạ. Tia sợ hãi này khiến hắn nói ra những lời định mắng nàng từ trước: “Mười năm đọc sách uổng phí, mười năm làm quan tư pháp cũng bằng không… Ngu ngốc, lòng dạ nữ nhân…”
“Ai nói thế?” Ngọc Lâm lảo đảo tiến lên vài bước. “Quân tử hữu sở vi, hữu sở bất vi.” (Quân tử biết việc gì nên làm, việc gì không nên làm làm)
“Lời lẽ sến súa gì thế, ta nghe không hiểu.”
“Nói đơn giản là có những chuyện có thể quay đầu, có những chuyện không thể quay đầu.” Nàng chuyển sang khẩu ngữ một cách tự nhiên. “Trương Dược, đọc sách chẳng có gì tốt, chỉ có một điểm: Dạy ngài biết làm bộ, khiến ngài nghĩ nhiều hơn, và rồi cho ngài một con đường để quay đầu.”
Trương Dược ngẩn người.
“Rút đao ra đi, Trương Dược.” Nàng lặp lại một lần nữa: “Rút đao ra, ta tự cứu lấy mình…”
Trương Dược ngoảnh lại: “Hắn là tử sĩ giang hồ, cô định đánh cược vào lòng nhân từ của hắn sao? Ngọc Lâm, không thể nào…”
“Không liên quan đến hắn.” Ngọc Lâm dùng bàn tay bị thương quệt một cái lên mặt, khiến cả gò má lấm lem máu bẩn. Nàng xoay người đối diện với cơn gió cổng thành, nhìn về phía Triệu Hà Minh.
Triệu Hà Minh nhìn Ngọc Lâm, ánh mắt đó sao mà giống cái nhìn nàng dành cho y trên công đường Đại lý tự năm ngoái đến vậy.
“Ta…”
“Trán của ngài dường như có thể phi nước đại đấy.”
Thật lợi hại, vừa nói một tràng khẩu ngữ với Trương Dược, nàng đã có thể dùng nhã ngôn để mỉa mai Triệu Hà Minh y thêm lần nữa. Triệu Hà Minh bất giác cụp mắt: “Tiểu Phù, muốn cầu cứu thì hãy nói chuyện tử tế với ta.”
“Không ai cầu xin ngài cả.” Ngọc Lâm chậm rãi buông tay Lý Hàn Chu ra, bước lại gần Triệu Hà Minh, đứng trước mặt y rồi mới nói nhỏ: “Các người luôn cảm thấy, mọi cục diện bế tắc mà các người đối mặt, cách giải đều nằm trên mạng sống của lũ kiến hôi. Cho nên giết người, diệt khẩu, các người làm rất quen tay. Nhưng thực ra, ngược lại cũng vậy thôi.”
Chân mày Triệu Hà Minh nhíu chặt.
“Triệu Hình thư, cách giải cho khốn cảnh của lũ kiến hôi cũng nằm trên người các người đấy.”