*Trong Đông y, Canh Bát Trân là một bài thuốc cổ truyền gồm 8 vị thuốc quý, thường dùng để bổ khí và bổ huyết, cải thiện thiếu máu, mệt mỏi, suy nhược, giúp phục hồi cơ thể sau bệnh hoặc sau sinh.
Trương Dược buộc ngựa trước cửa, đôi vai cuối cùng cũng thả lỏng xuống.
Hứa Tụng Niên đích thân đến, đúng như lời Đỗ Linh Nhược nói, việc này còn tốt hơn cả việc những thái y giỏi nhất trong nội đình xuất cung. Hắn vừa nghĩ vừa quẹt mặt, cố nặn ra một sắc mặt tốt hiếm hoi để đối diện với người tỷ phu này.
Lúc này ráng chiều đã tắt hẳn.
Trương Dược một mình bước vào trong viện, ngẩng đầu nhìn lên thấy khói bếp bốc cao như cột trụ. Trận gió thổi suốt nửa ngày rốt cuộc đã ngừng, bốn phương trời không một gợn mây, thuần mịn như một tấm gấm xanh thẫm bao trùm lên khoảng sân nhỏ bắt đầu lên đèn.
Đỗ Linh Nhược đang xắn tay áo bổ củi dưới chân tường, thấy Trương Dược bước vào liền vứt rìu chạy lại đón: “Việc ở chùa Thiên Cơ kết thúc rồi chứ?”
Trương Dược không đáp, hỏi ngược lại: “Chưởng ấn đã xem thương thế cho Ngọc Lâm chưa?”
Đỗ Linh Nhược cười, chỉ tay về phía bếp: “Ta vốn còn đang đi khắp nơi tìm Chưởng ấn, ai ngờ xe ngựa của ngài ấy đã đỗ ngoài kia từ trước giờ Thân. Yên tâm đi, vết thương của Ngọc Lâm do đích thân Chưởng ấn xử lý. A Mẫn tỷ tỷ đứng cạnh giám sát, Chưởng ấn khám kỹ lắm. Xử lý xong vết thương còn tỉ mỉ bắt mạch, bốc đơn, sắc thuốc, nàng ấy vừa uống xong, giờ đang ngủ ngon kia kìa. Theo ta thấy, đây gọi là trong cái rủi có cái may. Chưởng ấn nhà ta mà đã nổi lòng thiện thì nàng ấy được điều dưỡng từ trong ra ngoài rồi.”
Trương Dược nghe xong, liếc nhìn về phía gian phòng mình. Lúc này gió lặng, cửa chỉ khép hờ, từ khe cửa nhỏ hắt ra một tia sáng ấm áp.
Từ khi đón Ngọc Lâm về, Trương Mẫn luôn bắt Trương Dược ngủ lại nha môn Trấn phủ ti, một chiếc chiếu cỏ trải dưới bàn viết nơi chính đường chính là chỗ ngả lưng đêm khuya. Vốn dĩ hắn đã chẳng còn hứng thú gì với chuyện ăn ở nên thấy sao cũng được, thậm chí còn thấy tiện cho việc điểm mão* buổi sáng. Thế nhưng hắn lại muốn hỏi Ngọc Lâm một câu: Nàng nằm trong cái quan tài của hắn có thấy yên giấc không? Hay là nên nói với nàng: Bổng lộc của hắn thực ra không ít, mấy tháng nay không vung tiền vào gỗ quý, hắn đã có tiền dư để mua cho nàng một chiếc giường thật tốt.
*Ngày xưa, lệ các quan làm việc từ gìờ Mão, do trưởng quan điểm danh, gọi là điểm mão.
“Huynh có lời gì thì cứ nói với ngài ấy đi.”
Vành tai Trương Dược nóng ran, nghe thấy lời Đỗ Linh Nhược, hắn chẳng cần suy nghĩ liền ném lại một câu: “Câm miệng.”
Đỗ Linh Nhược tự dưng bị mắng, mặt đầy vẻ không phục, nhướng mày hỏi: “Huynh có ý gì hả? Chưởng ấn nhà ta ngoại trừ chăm lo cho long thể, khi nào chịu chữa bệnh cho người ngoài? Hôm nay vì chuyện của Ngọc Lâm mà ngài ấy mới đến, huynh đi cảm ơn một câu không phải là lẽ đương nhiên sao? Đừng nói ngài ấy là tỷ phu của huynh, nói là…”
Đỗ Linh Nhược luyên thuyên không dứt, nhưng may mà hắn không nói về Ngọc Lâm, điều này khiến Trương Dược thả lỏng đôi chút. Hắn cúi người nhặt rìu, loáng cái đã xử lý xong mớ củi vụn mà Đỗ Linh Nhược đang loay hoay, rồi mở miệng: “Chuyện của Ngọc Lâm là chuyện của ta sao?”
“Huynh là gia chủ, nàng ấy là nô tì của huynh.” Đỗ Linh Nhược khoanh tay đứng nhìn Trương Dược bổ củi nhanh như bổ dưa, thong dong nói: “Nàng ấy dựa vào việc hầu hạ Trương chỉ huy sứ huynh mà sống, chuyện của nàng ấy không phải chuyện của huynh thì là của ai?”
Trương Dược ôm đống củi đã bổ xong, mắt không thèm liếc lấy một cái: “Ta quản không nổi nàng ấy.”
“Thế sao hồi đó huynh lại mò vào tử lao mà trêu chọc người ta…”
“Đỗ Linh Nhược.”
Trương Dược gọi thẳng tên, Đỗ Linh Nhược lập tức chột dạ: “Ta… ta không nói nữa, ta đi… gánh nước, huynh ôm củi vào… vào cho Chưởng ấn đi.”
Đỗ Linh Nhược lủi mất tăm, Trương Dược mới ôm củi bước vào bếp. Gian bếp không lớn, chỉ khoảng năm mét vuông nhưng được thu dọn vô cùng gọn gàng. Hứa Tụng Niên đã cởi áo bào, thay một bộ tố bào ngắn tay, đứng bên lò canh lửa. Nghe thấy tiếng bước chân, ông tùy ý nói: “Vừa vặn lắm, lửa mà yếu thì tầng hương vị cuối cùng của canh sẽ không ngon được.”
“Ông tránh sang bên một chút.”
Hứa Tụng Niên nghe vậy liền cười, chậm chạp dời cái chân què sang bên vài tấc. Trương Dược ôm củi bước tới, vén bào ngồi xuống, trong chốc lát củi thêm lửa vượng, nắp nồi đất rung rinh, hương canh thơm nức căn phòng.
Hứa Tụng Niên nghiêng người, cúi đầu nhìn Trương Dược đang lúi húi làm việc: “Làm tốt hơn hồi nhỏ nhiều rồi.”
Trương Dược không đáp, Hứa Tụng Niên thở dài: “Ở trong cung thì ít lời, ở nhà mình mà cũng thế này sao?”
Tay thêm củi của Trương Dược khựng lại: “Ông có thể đừng nhắc chuyện hồi nhỏ được không?”
Hứa Tụng Niên mỉm cười gật đầu: “Được, ta không nhắc. Cậu cũng đừng có treo cái bộ mặt lạnh lùng đó với ta mãi, A Mẫn thấy sẽ lo lắng đấy.”
Trương Dược lúc này mới nhớ ra vốn định cho Hứa Tụng Niên một sắc mặt tốt, cũng may chuyến này Hứa Tụng Niên không chỉ đơn thuần phát từ bi xem thương cho Ngọc Lâm. Hắn khẽ ho vài tiếng, hạ ống tay áo vừa xắn lên xuống, bắt đầu nói về chuyện chùa Thiên Cơ ban ngày.
“Hai trăm vạn lượng bạc đó, hiện giờ gửi ở đâu?”
Trương Dược tiện tay vớ một nắm khoai lang trong rổ ném vào bếp lửa, nhả ra tên một nha môn: “Nội Thừa Vận Ti.”
Hứa Tụng Niên rửa một nắm hành, tay nâng đao hạ, băm nhỏ trên thớt gỗ. Giữa tiếng đao vang lên một câu nhẹ tênh: “Ừm, cậu không ngốc.”
“Thực ra gửi ở đâu cũng không khác biệt.” Lửa cháy rực nhưng mặt Trương Dược vẫn lạnh tanh, giọng nói không chút cảm xúc. Trong gian bếp khói lửa mờ ảo, hai người từng là lang cữu* mỗi người một vị trí, thực hiện công việc trên tay một cách gọn ghẽ, như thể hoàn toàn không quan tâm đến chuyện đang nói.
*Lang cữu: Gọi tắt anh rể – em vợ.
“Là sao?” Dao trên tay Hứa Tụng Niên không ngừng, lời cũng không dứt.
Trương Dược đáp: “Dù có gửi vào phủ khố bên ngoài, thành Lương Kinh này có bàn tay nào dám chạm vào số bạc trời ban do phù cơ tìm ra chứ? Giữa lúc quân lương Úc Châu đang thiếu hụt, bệ hạ vừa mới vì Hộ bộ đòi xuất tiền trong nội thảng mà nổi giận răn đe trước đại triều một phen. Nay số bạc này đi về đâu, dù ta có ngu ngốc đến mấy cũng nhìn ra được.
Hứa Tụng Niên không phủ nhận, hỏi tiếp: “Vậy cậu có biết hai trăm vạn lượng bạc này là do ai giấu đi không?”
Trương Dược nói: “Trước đó không biết, nhưng hôm nay tại cửa Trường An Hữu Môn thì nhìn ra rồi.” Nói xong, hắn khẽ ngẩng đầu: “Ta hỏi ông một câu, trong lòng bệ hạ, chữ ‘Triệu’ kia có xứng đi kèm với một chữ ‘Đảng’ không?”
Hứa Tụng Niên bật cười. Ông đặt dao xuống, rửa tay, quay người chọn một tư thế đứng thoải mái cho cái chân đau, tựa lưng vào bếp: “Thật hiếm thấy, trước đây cậu luôn cho rằng triều cục thế nào là chuyện của một mình bệ hạ, không liên quan đến cậu, cậu cũng chưa từng hỏi những câu này.”
“Giờ muốn hỏi rồi.” Trương Dược ném cái kẹp củi xuống. “Nhưng đối với ông, ta nói những lời này hôm nay liệu có hơi muộn không?”
Hứa Tụng Niên không trả lời, chỉ hỏi ngược lại: “Vậy phải xem cậu muốn hỏi đến tầng nào.”
Trương Dược im lặng hồi lâu, bỗng ngẩng đầu lên: “Ngọc Lâm biết đến tầng nào?”
Hứa Tụng Niên hỏi lại: “Cậu nảy sinh tâm tư gì rồi?”
Trương Dược lặng lẽ nhìn Hứa Tụng Niên. Đó cũng là một gương mặt quanh năm bình lặng, nhưng khác với Trương Dược, Hứa Tụng Niên mày ngài thanh tú, với kẻ trên thì cung kính, với kẻ dưới hiền hòa, lúc không nói chuyện cũng mang theo vài phần ý cười, khiến người ta như được tắm gió xuân.
“Hứa Tụng Niên.” Trương Dược gọi tên ông.
Hứa Tụng Niên chỉ nói: “Có gì thì cứ nói đi.”
Trương Dược đứng dậy, phủi sạch tro bếp trên gối: “Tại sao ngày xưa ông không dạy ta học hành tử tế?”
“Ta…”
Trương Dược không đợi ông nói hết, gạt đi: “Ông rõ ràng có công danh trên người, ta cũng là hậu duệ danh sĩ, dù thuở thiếu thời ta có vô tri, nếu ông và Trương Mẫn quản giáo nghiêm khắc thì ta cũng không đến nỗi thành kẻ bán mù chữ như bây giờ.”
Mấy hạt dẻ trong bếp lúc này đã chín, nổ lốp bốp. Thần sắc Hứa Tụng Niên hơi ngưng trọng, khẽ hỏi Trương Dược: “Cậu làm sao vậy?”
Vai Trương Dược bỗng chốc sụp xuống, khí thế kiêu ngạo biến mất, thay vào đó là một cảm giác bất lực khó tả. Hắn nhớ lại ban ngày trước Trường An Hữu Môn, hắn suýt chút nữa lại giết người, nhớ tới một Ngọc Lâm đã liều mạng gọi hắn lại, cùng những lời nàng nói, vành mắt hắn bỗng thấy cay cay.
“Ta muốn giúp nàng ấy…”
“Ai?”
Trương Dược không trả lời, Hứa Tụng Niên tự tiếp lời: “Ồ, Ngọc Lâm.”
Trương Dược tiếp lời Hứa Tụng Niên: “Nhưng lời nàng ấy nói ta không thể hiểu hết, cảnh ngộ của nàng ấy ta cũng không nhìn rõ hết. Ta biết giờ mới có nguyện vọng thì đã muộn, nên ta mong cầu không nhiều, ta chỉ cần có thể nhìn thấu cảnh ngộ của nàng ấy là được, ta…”
“Ta đã nói với cậu rồi.” Giọng Hứa Tụng Niên không còn bình hòa như lúc nãy: “Nàng ta thông minh hơn ngươi, nàng ta rất rõ hoàn cảnh của mình, hay nói cách khác, hoàn cảnh hiện tại là do chính nàng ta tạo ra.”
“Nàng lợi hại đến thế sao?”
Hứa Tụng Niên thở dài, trầm giọng: “Trương Dược, nàng ta vốn là một nữ nhân bị kết án tử, mượn cậu và Linh Nhược để thoát khỏi ngục Hình bộ, sau đó đắc tội với bệ hạ suýt chết lần nữa, nhưng đến phút cuối vẫn có thể khiến bệ hạ thu hồi thánh mệnh. Giờ cậu nghĩ kỹ đi, nàng ta công khai đào hai trăm vạn lượng bạc này lên giữa bàn dân thiên hạ, ở ngoài triều, nàng ta như lá xanh không dính hạt bụi, không ai có thể vì việc này mà bắt giam xét hỏi nàng ta. Ở trong triều, trong mắt bệ hạ, công lao này của nàng ta không hề nhỏ. Cậu tưởng ta dùng ngự dược chữa thương cho nàng ta là vì quan hệ với cậu sao? Đó là ngự dược của nội đình đấy…”
“Phải, nàng ta không dễ chết, nhưng cái khí cốt của con người nàng ta… từ trước vốn đã mềm yếu.” Trương Dược nhận ra cảm xúc mình đang dâng trào, nén giọng nói tiếp: “Nhưng nếu hôm nay ta nhanh hơn một tay, đi trước một bước thì sao?”
Hứa Tụng Niên buông tay, canh trên lửa đã hầm xong, hương thơm nồng nàn lan tỏa. Ông xoay người mở nắp vung, hớt bỏ lớp mỡ nổi, nhìn làn nước canh trắng đục nói: “Được, giữa vạn trượng hồng trần, Trương Dược cậu muốn thương xót một người nữ nhân, cũng được. Nhưng cậu có biết, người nữ nhân cậu thương xót đó rốt cuộc muốn làm gì không?”
“Biết.”
“Nàng ta muốn làm gì?”
Trương Dược cố công tìm kiếm trong vốn từ ít ỏi mà hắn có thể điều khiển được, nhưng lần này hắn rất may mắn, chưa đầy nửa khắc đã tìm thấy một câu vừa chân thực vừa súc tích.
“Nàng ấy cứu người, cũng là cứu mình.”
Một nắm hành xanh rắc vào bát canh nóng, lập tức tách bạch, rõ ràng
“Được.” Diện mạo và giọng nói của Hứa Tụng Niên trở nên mờ ảo trong làn hơi nước bốc lên nghi ngút. “Thích nàng ta không?”
“Thế nào gọi là ‘thích’?”
Hứa Tụng Niên nói: “Giống như ta đối với tỷ tỷ cậu ấy, thế gọi là thích.”
“Thế thì ta không thích nàng ấy.” Trương Dược thốt ra ngay lập tức, không hẳn là hối hận, chỉ là cảm thấy lúc này mình đầu tóc rối bời, thân thể không sạch sẽ, không đáng để bàn luận chuyện này. Hắn liền bừa bãi tìm một câu lấp l**m: “Ông nấu canh gì thế?”
Hứa Tụng Niên cũng không truy cứu câu trả lời lúc nãy, chuyển chủ đề: “Cậu chắc phải ngửi ra rồi chứ.”
“Bát Trân hầm gà?”
“Ừm.”
Hứa Tụng Niên nhìn lại bếp lửa: “Đây là một món dược thiện rất tốt cho A Mẫn và Ngọc Lâm, trước đây cũng từng dạy kỹ cho cậu rồi.”
Trương Dược tự giác đi rửa bốn chiếc bát đặt bên tay Hứa Tụng Niên, tiếp lời: “Ta từng làm rồi, Trương Mẫn không uống.”
Hứa Tụng Niên không ngạc nhiên: “Biết rồi, ta cũng chỉ nói thế thôi chứ không định làm trái ý A Mẫn. Vậy nàng ta có uống không?”
Trương Dược nhìn nước canh rót vào bát, nhớ lại dáng vẻ Ngọc Lâm kén cá chọn canh khi ở nhà mình, thầm nghĩ: Nàng ấy á, thích uống chết đi được ấy chứ.