Ba người Trương, Hứa, Đỗ vừa bày biện xong cơm canh ở ngoài sân thì Ngọc Lâm cũng tỉnh.
Trương Mẫn dìu nàng từ trong phòng Trương Dược bước ra. Trương Dược nghe thấy tiếng bước chân nhưng không hề ngẩng đầu, chỉ cúi xuống chăm chú vớt lớp váng dầu trên bát canh Bát Trân. Thấy sắc mặt hắn không tốt, Đỗ Linh Nhược cũng chẳng dám đùa cợt linh tinh, chỉ có Hứa Tụng Niên vén ống tay áo, tiến lên vài bước hỏi han: “Đã bớt đau chút nào chưa?”
Ngọc Lâm gật đầu, khẽ buông tay Trương Mẫn, khuỵu gối đặt tay lên nhau hành lễ với Hứa Tụng Niên: “Ngọc Lâm tạ ơn đại ân của Chưởng ấn.”
Hứa Tụng Niên nhận lễ của nàng, rồi mới đưa một tay ra hư phù nàng đứng dậy: “Không dám, điều cô nương dựa vào duy nhất chính là sự nhanh nhẹn của bản thân. Ta chỉ hy vọng cô nương đời này không còn phải chịu nỗi khổ sở như thế nữa.”
Ngọc Lâm đứng thẳng dậy, buông tay xuống: “Giao thiệp với Chưởng ấn luôn khiến người ta thấy như được tắm gió xuân.”
Hứa Tụng Niên cười nói: “Cô nương trước đây ở trong triều cũng có thanh danh tốt là ‘nhu gia duy tắc’.”*
*Nhu gia duy tắc: Mềm mỏng, tốt đẹp và có phép tắc.
Ngọc Lâm ngẩng đầu, ôn tồn hỏi: “Thanh danh tốt chỉ có ở trước đây thôi sao?”
Hứa Tụng Niên cười gật đầu: “Nay cũng không tì vết.”
Ngọc Lâm nâng cánh tay định hành lễ lần nữa thì nghe Hứa Tụng Niên nói: “Bệ hạ có vài lời, bảo ta thay mặt hỏi cô nương.”
“Vâng.”
Ngọc Lâm nghe vậy quỳ xuống đất. Đỗ Linh Nhược thấy vậy vội vàng chạy khỏi bàn: “Để ta đi bày hương án.”
Lời vừa dứt, Trương Dược đã ngắt ngang: “Gấp gáp lúc này làm gì?”
Nói xong, hắn sải bước đến trước mặt Ngọc Lâm, cúi xuống nhìn nàng: “Đứng lên.”
Trương Mẫn không nhịn được khẽ quát: “Trương Dược, không được vô lễ…”
“Ta bảo cô đứng lên.”
Trương Dược không đáp lời Trương Mẫn, tiếng nói vang lên ngay trên đỉnh đầu Ngọc Lâm, cái bóng của hắn cũng bao phủ lấy nàng. Chẳng hiểu sao, Ngọc Lâm lại nhớ đến bóng đổ của chiếc trống trước Trường An Hữu Môn. Giữa làn gió tuyết thấu xương, cái bóng duy nhất chịu che chở cho nàng, dù chỉ là hư ảo, cũng tạo ra một tia ấm áp chân thực trên cơ thể nàng.
“Đứng lên.” Hắn lặp lại lần nữa.
Trương Dược nói chuyện gần như chỉ có một tông giọng duy nhất, nhưng ý đồ đều hiện rõ trên mặt chữ. Ngọc Lâm không trông mong gì việc hắn ngăn cản Hứa Tụng Niên truyền chỉ là có thâm ý sâu xa nào đó, liền hỏi: “Đứng lên làm gì? Để uống canh sao?”
Nàng vừa nói vừa ngẩng đầu, lời chưa dứt đã thấy bàn tay Trương Dược đưa tới. Đúng như nàng dự đoán, trong tay hắn là bát canh đang bốc hơi nóng hổi từng đợt, mà đằng sau làn hơi nước ấy chính là khuôn mặt lạnh lùng của hắn.
Ngọc Lâm quỳ trên đất, nghiêng đầu cười một tiếng, thần sắc đầy vẻ bất lực.
Hứa Tụng Niên đứng cạnh nói: “Là ta chu toàn chưa tới.” Nói rồi ông ra hiệu cho Đỗ Linh Nhược quay lại, bình thản bảo: “Ăn cơm trước đã.”
Mấy người cùng nhau ăn xong bữa tối, Trương Dược và Đỗ Linh Nhược tự giác đi vào bếp. Trương Mẫn mở cửa gian nhà chính, nói với Hứa Tụng Niên: “Hôm nay đệ ấy chẳng biết bị làm sao, nói năng khó nghe, huynh đừng để bụng.”
Hứa Tụng Niên gật đầu: “Không sao.”
Trương Mẫn đẩy cửa nhường bước: “Hai người vào trong nói chuyện đi.” Nói xong nàng cụp mi mắt hành lễ với Hứa Tụng Niên, rồi mới xoay người bước xuống bậc cửa.
Ngọc Lâm nhìn theo bóng lưng Trương Mẫn rời đi mà nhất thời im lặng. Đây là lần đầu tiên Ngọc Lâm thấy cách Hứa Tụng Niên và Trương Mẫn đối xử với nhau: giữa hai người có sự kiềm chế lẫn nhau, nhưng lại không hề vì thế mà trở nên xa cách.
“Mời cô nương vào.”
Ngọc Lâm quay người, thấy Hứa Tụng Niên đã bước vào gian nhà chính, thắp nến lên soi sáng bốn bức tường. Trạch viện của Trương Dược vốn là phòng trực cũ của Trấn phủ ti, tuy đã tu sửa nhưng vẫn không được coi là nhà cửa chính tông, gian nhà chính này hướng về phía nam nhưng diện tích không lớn. Trên tường phía bắc treo một bức tranh Lã Động Tân Huyền Hồ Tề Thế, dưới bức tranh là một chiếc bàn dài bằng gỗ tử đàn, trên bàn thờ hai linh vị của phu phụ Trương thị. Trên bàn không thắp hương, chỉ thờ thanh đạm bằng hai ba cành hoa tươi.
Đợi Ngọc Lâm vào, Hứa Tụng Niên mới khép cửa lại.
“Giang — Ninh.”
Ngọc Lâm chậm rãi đọc cái tên ký dưới bức họa, đang định nhìn kỹ thì nghe tiếng nói phía sau: “Đó là biệt hiệu của Trương Mẫn.”
“Hai chữ Giang Ninh này có ý nghĩa gì?”
“Cô nương không đoán ra sao?”
Ngọc Lâm nhìn vị Lã Động Tân trên bức tranh, im lặng một lát rồi mới bình thản đáp: “Tỷ ấy thuở nhỏ sống ở Úc Châu, Úc Châu giáp sông (Giang), Giang Ninh chính là mong cho sông yên nước lặng.” (Giang bình thủy ninh)
Nói xong, nàng lại nhìn lên linh vị trên chiếc bàn dài, hai cái tên trên đó, một là Trương Dung Bi, hai là Ngu Linh Thanh.
Trương Dung Bi. Trương Mẫn. Trương Dược.
Ngọc Lâm thầm đọc ba cái tên này trong lòng, bất giác thốt ra hỏi: “Trương Dung Bi là người như thế nào?”
“Ngọc cô nương, không được gọi thẳng tên húy của bậc trưởng bối.”
“Không sao, ông ấy là tội nhân trong vụ án vỡ đập Úc Châu.”
Hứa Tụng Niên không phủ nhận, hồi lâu mới nói một câu: “Cũng đúng, chỉ là nếu cô nương đã biết ông ấy là tội nhân, sao lại hỏi như thế?”
Ngọc Lâm nhìn linh vị của Trương Dung Bi: “Tên của người nhà họ Trương đều mang hàm ý chúc phúc cho người khác. Bao dung nỗi đau của thiên hạ (Dung Bi), thương xót kẻ yếu khổ (Mẫn), lấy thân mình làm thuốc (Dược). Dù giải nghĩa thế nào thì cái tên ông ấy đặt cho mình và hai con đều là tự làm đau mình để chúc phúc cho người. Ta không hiểu, một người làm quan phụ mẫu* ở địa phương như vậy, cuối cùng tại sao lại trở thành tội nhân.”
*Quan phụ mẫu là cách gọi tôn kính của người dân thời Trung Quốc cổ đại đối với các quan ở cấp châu, huyện. Thường cũng dùng để chỉ vị quan cai trị địa phương thương dân, chăm lo cho dân như bậc cha mẹ.
Hứa Tụng Niên bước tới đứng cạnh Ngọc Lâm, bóng của hai người cùng đổ lên chiếc bàn dài. “Nếu cô nương sinh sớm hai mươi năm, mối nghi hoặc này có lẽ sẽ có lời giải.”
Ngọc Lâm nghiêng đầu: “Chưởng ấn có vẻ quá coi trọng ta rồi.”
Hứa Tụng Niên mỉm cười đáp: “Cô nương là một quan hình danh tốt.”
Khóe môi Ngọc Lâm khẽ động, nhưng lời thốt ra lại là: “Chưởng ấn cẩn thận lời nói.”
Hứa Tụng Niên không bận tâm, đi tới trước bàn dài, đứng đối diện với Ngọc Lâm, chuyển chủ đề: “Cô nương nghe thiên tử hỏi đây.”
“Có thể không quỳ không?” Câu nói này nàng thốt ra có chút nhẹ nhàng.
Chân mày Hứa Tụng Niên khẽ nhíu lại, nhưng chỉ trong chớp mắt lại giãn ra. “Cô nương không sợ ta đem hành vi đêm nay bẩm báo với bệ hạ, khiến cô lại phải nhận tội chết sao?”
“Không sao, trước khi bị xử tử trước mặt vua, ta nhất định sẽ tâu với bệ hạ rằng, Chưởng ấn Ti Lễ Giám sau khi ta đắc tội vẫn khen Ngọc Lâm ta là một quan hình danh tốt.”
Hứa Tụng Niên nghe xong không nhịn được bật cười thành tiếng. Tuy nàng đã trở lại thân phận nữ tử, nhưng thuật kéo đẩy trên quan trường vẫn còn vô cùng nhuần nhuyễn. Chỉ qua vài câu nói, lời chưa tỏ tường, ý chưa điểm phá, vậy mà đã thăm dò được cả sự tin tưởng lẫn ăn ý của đôi bên.
Lúc này Hứa Tụng Niên phần nào tưởng tượng ra được vẻ quẫn bách của Trương Dược khi đứng trước nàng. Tuy nhiên ông nghĩ lại, thấy Trương Dược có lẽ cũng chẳng quẫn bách. Trương Dược không biết kéo đẩy, chỉ biết đi thẳng vào vấn đề, hắn sẽ mang bộ mặt không cảm xúc nhìn Ngọc Lâm, bảo hắn nghe không hiểu, rồi hỏi mãi cho đến khi vị Thiếu ti khấu này chịu nói tiếng người mới thôi. Đúng là vỏ quýt dày có móng tay nhọn. Nghĩ đến việc Trương Dược bảo mình không thích Ngọc Lâm, Hứa Tụng Niên hiếm khi nảy sinh ý định trêu chọc, nhưng rồi phải nén lại, ông vẫn còn chuyện chính phải làm.
“Bệ hạ hỏi: Với công lao này, cô muốn cầu xin điều gì?”
“Không cầu gì cả.” Ngọc Lâm nhìn Hứa Tụng Niên: “Nô tì nguyện dùng toàn bộ ân thưởng để đổi lấy việc được bệ hạ triệu kiến lần nữa.”
Hứa Tụng Niên nói: “Theo ta thấy, đây không phải là câu trả lời bệ hạ muốn. Cô nương có thể cầu tiền tài, cũng có thể cầu tự do, nhờ đó mà thoát khỏi kiếp nô tì…”
“Những thứ đó đối với ta đều là hư ảo.” Ngọc Lâm khẽ ho một tiếng, đưa tay nhẹ nhàng che vết thương trên vai. Hai má nàng hơi nóng lên, rõ ràng là vết thương đang bắt đầu viêm, dẫn đến những cơn sốt phát hỏa trong người, khiến hơi thở cũng dần nóng hổi. “Một cô nương mồ côi mang theo tiền tài bên người, làm sao có thể sống sót nổi trong thành Lương Kinh này?”
“Cô nương có thể đi xa một chút, thiên hạ rộng lớn, đâu chẳng có chỗ dung thân? Đây đã là ân từ lớn nhất bệ hạ dành cho cô nương rồi.”
Ngọc Lâm gật đầu: “Phải. Ta có thể đi xa.” Nàng nói đoạn khựng lại, rồi hơi nâng cao giọng: “Để rồi để cho Triệu đảng g**t ch*t ta ở một nơi hẻo lánh nào đó, từ đó giúp triều đình che đậy đi xuất xứ thực sự của số bạc trong chùa Thiên Cơ sao?”
Hứa Tụng Niên lắc đầu cười: “Ngọc cô nương, hà tất phải nhìn nhận thấu đáo đến vậy.”
Ngọc Lâm đáp: “Ta không muốn nhường lại quan trường Lương Kinh.”
Hứa Tụng Niên nghe xong, cúi đầu im lặng. Ánh nến làm xáo trộn bóng người trên tường, bức Lã Động Tân Huyền Hồ Tề Thế khẽ đung đưa theo làn gió nhẹ thổi vào phòng. Mãi lâu sau, Hứa Tụng Niên mới xoay người đẩy cửa gian nhà chính. Gió bên ngoài ùa vào khiến ánh nến chập chờn, bức tranh rung lắc mạnh.
Hứa Tụng Niên ngoảnh lại nơi cửa: “Trước khi ta về bẩm báo, vẫn muốn hỏi cô nương một câu, cô nương rốt cuộc muốn làm gì?”
Ngọc Lâm cười cười đáp: “Một là sống, hai là sống cho ra hồn.”
Sống. Sống cho ra hồn.
Đây thực ra không phải là lời nói thật lòng của Ngọc Lâm. Nàng đúng là một người đang liều mạng cầu sống ở thành Lương Kinh, nhưng thực chất nàng chẳng hiểu rõ niềm vui của việc sống trên đời là gì. Nàng tuy có niềm yêu thích ăn uống, cũng cầu kỳ chuyện ăn ở, lúc có điều kiện thì tận tình tận hưởng, nhưng lúc không có thì dường như cũng chẳng thấy khốn đốn. Trước kia nàng có một người lão sư như Triệu Hà Minh, có sư nương thương nàng như con đẻ, có đồng liêu, lại có những tri kỷ có thể đàm đạo như Tống Ẩm Băng, vui buồn sướng khổ đều chân thực và cụ thể.
Bây giờ tuy có Trương Mẫn chăm sóc và sự bảo vệ kỳ lạ của Trương Dược, nhưng nội tâm nàng chưa bao giờ bình lặng. Ngày chết luôn treo lơ lửng trên đầu, mà nàng thì không cam tâm. Nhưng ngay cả nàng cũng không hiểu rõ, tâm nguyện chưa thành trong lòng nàng rốt cuộc là điều gì.
Hứa Tụng Niên cùng Đỗ Linh Nhược rời khỏi trạch viện, giờ giới nghiêm vẫn chưa bắt đầu, Trương Mẫn một mình tiễn chân. Sau khi tắm rửa, Ngọc Lâm im lặng bước vào phòng Trương Dược. Trong phòng chưa thắp đèn, mắt Ngọc Lâm lại rất kém, nàng vịnh vào thành quan tài mò mẫm hồi lâu cũng không tìm thấy đèn nến. Nàng thở dài, định lần ra phía tường thì phía sau bỗng sáng rực lên.
Ngọc Lâm quay đầu lại, người phía sau một tay ôm cuộn chiếu cỏ và một bộ chăn đệm, tay kia cầm vững vàng một chiếc đèn đồng.
“Ngài không đi sao?”
“Ừm.” Trương Dược bước thẳng vào phòng, vừa đi vừa nói: “Đèn cháy hết rồi cô không biết sao?”
Nói xong, hắn đặt đèn lên chiếc rương đựng quần áo của mình, giờ đây trong rương toàn là váy áo của Ngọc Lâm. Nhìn thấy một dải đai lưng váy lộ ra bên mép rương, hắn im lặng dời đèn ra, mở rương sắp xếp lại mớ váy áo lộn xộn, sau đó rũ chiếu cỏ ra trải cạnh quan tài, rồi ném chăn đệm lên trên. Lúc này hắn mới nói với Ngọc Lâm: “Chưởng ấn bảo đêm nay cô khó tránh khỏi phát sốt, cần có người túc trực. Cơ thể Trương Mẫn không chịu nổi thức đêm, nên…”
“Nên ngài ở lại?”
Ngọc Lâm tựa vào quan tài, lặng lẽ nhìn Trương Dược. Chẳng hiểu sao, nàng chỉ hỏi một câu bình thường như thế mà cổ họng Trương Dược lại nghẹn đắng, nhất thời không dám nhìn thẳng vào mắt nàng.
“Ta sẽ không vô lễ với cô, nếu không Trương Mẫn sẽ không tha cho ta.”
“Ta biết, nhưng không cần thiết đâu.”
“Cái gì không cần thiết?”
Ngọc Lâm giải thích: “Nếu ta hôn mê bất tỉnh thì không nói, giờ ta vẫn tỉnh táo thế này, ta có thể tự chăm sóc mình được.”
Hắn chẳng nghe lọt tai lời nàng nói. Hắn cúi đầu tháo sợi roi bên hông ra, bước tới trước mặt Ngọc Lâm, đưa ra trước mặt nàng.
“Nếu cô không yên tâm thì có thể dùng roi này quấn chặt tay ta lại.”
“Không phải…”
“Hoặc không cần cô ra tay, ta có thể tự làm.”
Ngọc Lâm cúi đầu nhìn đôi cổ tay mà Trương Dược đang đưa ra trước mặt mình. Không còn nghi ngờ gì nữa, nàng lại nhớ tới cái đêm đầu tiên hai người gặp mặt trong ngục Hình bộ.