Một Chén Rượu Độc Xa Nhà Muôn Dặm

Chương 56: Trao trọn chân tâm



Ngọc Lâm cảm thấy, đêm qua Trương Dược chắc chắn không hề chợp mắt.

Hôm sau là một ngày không gió không mưa. Vừa qua giờ Mão, mặt trời tuy chưa lên nhưng quầng sáng mỏng manh nơi chân trời phía đông đã lờ mờ báo hiệu một ngày nắng ráo.

Trước tấm bia xuống ngựa nơi cửa hoàng thành, trời chưa sáng rõ, người đi lại còn thưa thớt, chỉ có các quan viên vào cung dự triều tham mỗi sáng là xe ngựa đông đúc như mây tụ, đen kịt một mảng trước tấm bia.

Ngọc Lâm ngồi trên lưng con Thấu Cốt Long, cơn buồn ngủ bủa vây khiến nàng mệt mỏi rã rời. Đêm qua có Trương Dược ở trong phòng, nàng thực tế lại ngủ ngon hơn hẳn mọi đêm. Lúc Trương Dược gõ vào thành quan tài vào giờ Sửu để lôi ‘bộ xương giòn’ của nàng ra, nàng vẫn còn đang luyến tiếc hơi ấm trong chăn, thân mình tuy đã ngồi dậy nhưng đầu óc vẫn còn mơ màng.

Nàng bảo mình còn muốn ngủ, nhưng Trương Dược đứng trước quan tài lạnh lùng như một xác chết.

“Dậy mặc đồ.”

Lời vừa dứt, chiếc áo đối khâm tay hẹp thêu nhành hoa leo đã vắt lên vai Ngọc Lâm.

“Ta có thương tích…”

Nàng chưa nói hết câu, chiếc áo trên vai đã bị Trương Dược tung ra. Hắn đứng trước quan tài, giữ phẳng vạt áo, lặng lẽ đợi Ngọc Lâm xỏ tay vào. Ngọc Lâm bất lực dụi mắt, cuối cùng đành cam chịu bước xuống khỏi chiếc giường quan tài.

Chẳng biết hắn học từ ai, có lẽ là từ Hứa Tụng Niên, tóm lại đôi bàn tay này của Trương Dược ngoại trừ viết chữ xấu ra thì việc gì cũng làm được một chút. Ngọc Lâm đứng đó nhìn Trương Dược ngồi xổm dưới đất thắt nút áo cho mình. Hắn vẫn chưa thay đồ, vẫn mặc bộ đồ lót trắng đêm qua, nàng không nhịn được lên tiếng: “Ngài không lạnh sao?”

“Cô chậm chạp quá.”

Trương Dược như đoán trước nàng định nói gì nhưng lại đoán không trúng đích, hắn trả lời râu ông nọ cắm cằm bà kia xong mới nhận ra nàng đang hỏi hắn có lạnh không.

“Ta không lạnh.”

Ngọc Lâm còn đang ngượng ngùng thay hắn, thì hắn lại chẳng để mình chịu thiệt chút nào, nên nói dối thì nói dối, nên trả lời thì trả lời. Nói xong, hắn đã vác bộ mặt ‘nản’ đứng dậy, quay người ôm lấy mấy bộ sam bào của mình ra ngoài giếng rửa mặt. Trước khi đi còn quẳng lại một câu: “Dậy rồi thì đừng có ngủ lại đấy.”

Ngọc Lâm tựa vào thành quan tài sụt sịt mũi, người quả thực là rất buồn ngủ.

“Trước đây ngài vào dự triều tham là dậy từ lúc nào?”

Gió sớm thổi qua mặt cũng không giúp Ngọc Lâm tỉnh táo hơn bao nhiêu, may mà giọng nói của Trương Dược đã kéo hồn nàng về. Nàng không nhịn được ngáp một cái, rồi nửa nhắm nửa mở mắt, người trên lưng ngựa lảo đảo: “Giờ Sửu.”

“Có kịp đến Ngọ Môn không?”

Ngọc Lâm nhắm mắt mỉm cười gật đầu, cũng chẳng quan tâm Trương Dược có nhìn thấy hay không.

Ngọ Môn sắp mở, các quan viên tụ tập chờ đợi trước bia xuống ngựa ngày càng đông. Dẫu sao vẫn là bên ngoài hoàng thành, lễ nghi chưa trói buộc, các quan lại cưởi nói tự tại. Dưới ánh sáng mờ ảo của bầu trời, câu chuyện về số bạc đột ngột lộ diện dưới chân tháp Bồ Đề ở chùa Thiên Cơ khiến ai nấy đều tinh thần phấn chấn hơn hẳn mọi ngày.

Chế độ triều hội thời Phụng Minh đế tham chiếu theo thời Đường, thi hành lệ lục tham, cửu tham. Triều tham mỗi sang vốn không hẳn là bắt buộc, nhưng từ khi Phụng Minh đế lâm triều thì đây đã trở thành lệ thường.

*Lục tham, cửu tham: chế độ quan lại vào triều theo lịch định kỳ 6 hoặc 9 lần trong một tháng hoặc theo lịch triều.

Tuy trong mắt Ngọc Lâm, chính sự những năm Phụng Minh giống như một mớ gấm vóc lộn xộn, cái gì không gỡ nổi thì triệu Trương Dược mang đao ra chém phăng một nhát, nhưng Hoàng đế lại rất nhiệt tình lâm triều vấn chính. Từ việc lớn như quốc kế hàng năm đến việc nhỏ như thu mua trâu bò nông cụ, chuyện gì Phụng Minh đế cũng phải ngồi trên điện nghe một tiếng. Thanh danh ‘mỹ chính’ không truyền ra ngoài, nhưng cái danh ‘cần chính’ thì cả nước đều hay.

*Mỹ chính: Đường lối trị nước tốt đẹp / Cần chính: Siêng năng xử lý việc triều chính, chăm lo việc nước.

Hoàng đế dậy sớm, quan viên vào triều càng phải dậy sớm hơn.

Ngọc Lâm vốn khó ngủ vì ác mộng, nửa đêm trước trằn trọc, ngủ say chẳng được bao lâu đã phải giật mình thức giấc để dự triều tham. Ngày trước để không bị muộn, nàng thậm chí bỏ cả căn nhà hai tiến* đẹp đẽ mà Triệu Hà Minh tìm cho mình để thuê căn nhà ở ngõ Lệnh An phía Tây Ngọ Môn. Dậy từ giờ Sửu, nàng thậm chí chẳng cần cưỡi ngựa, tự mình xách đèn lồng đi vài bước là tới.

*Nhà hai tiến hai xuất (二进二出) là kiểu hình nhà ở điển hình của tầng lớp sĩ thân trong xã hội Trung Quốc cổ đại. Thuật ngữ này chỉ loại nhà gồm hai lớp sân (hai tiến), trong đó bố trí các công năng như gian chính, gian phụ, gian tiếp khách và thư phòng, phía sau thường kèm theo hậu viện. Kiểu nhà này thịnh hành vào cuối thời Thanh đến thời Dân Quốc.

Để đổi lấy chút giấc ngủ ít ỏi đó, chi phí của nàng không hề nhỏ. Nhà tuy trong ngõ nhỏ nhưng là nội thành, lại gần Ngọ Môn, tiền thuê thực sự rất cao. May mà Ngọc Lâm không nuôi nô tì, chỉ thỉnh thoảng dịp lễ tết mới dùng quan nô dọn dẹp khâu vá, ăn uống hằng ngày lại giản đơn, nên mấy năm qua ngoài tiền thuê nhà và sinh hoạt phí, nàng cũng tích cóp được không ít. Chỉ tiếc là sau khi vào ngục, tất cả bị tịch thu sạch bách trong một đêm.

“Cô đang nghĩ gì vậy?” Trương Dược hỏi.

“Đang nghĩ ngày xưa vào triều, ta làm sao mà bò dậy khỏi giường được.”

“Chẳng phải vì chút bổng lộc đó sao?”

Ngọc Lâm lắc đầu: “Nếu thực sự vì chút bổng lộc đó, chắc ta không dậy nổi đâu.”

Nàng cúi đầu xuống. Trời đã sáng hơn một chút, nàng mới chú ý thấy Trương Dược hôm nay mặc một bộ mãng phục* màu xanh thẫm, vòng eo đeo đai ngọc, tóc búi gọn gàng không một sợi thừa. Hôm nay hắn hiếm khi không đeo đao, mà gài một thanh đoản kiếm bên hông. 

*Mãng phục hay Mãng bào là phẩm phục của quan viên thời Minh – Thanh có thêu hình con mãng (rồng bốn ngón).

Trang phục này không thường thấy, Ngọc Lâm dụi đôi mắt mỏi nhừ, trong thoáng chốc nghĩ đến một câu — đình đình ngọc lập*. Khi con chữ hình thành trong đầu, nàng lại thấy nực cười, bất giác bật cười thành tiếng.

*Chỉ dáng vẻ thanh cao, thanh mảnh, đứng thẳng đẹp như ngọc.

“Trương Dược.”

“Cô nói đi.”

“Ngài lôi ta đến Ngọ Môn làm gì?”

Đầu ngựa Thấu Cốt Long lắc lư, Ngọc Lâm ngồi không vững, người đổ nghiêng xuống. Trương Dược phản tay đỡ lấy eo người trên ngựa, không ngẩng đầu: “Ngồi cho chắc.”

Ngọc Lâm rũ mi mắt: “Ta vẫn chưa tỉnh ngủ.” Nói đoạn, nàng lại ngáp thêm cái nữa.

“Chẳng phải cô muốn diện thánh sao?”

Ngọc Lâm nhớ lại câu “Ngày mai ta đưa cô diện thánh” của hắn đêm qua. Lúc đó nàng đã định hỏi lại: Hoàng đế không truyền triệu, thân là quan nô sao nàng có thể diện thánh? Khốn nỗi hắn ném lại một câu “Ngủ đây” rồi tắt nến chặn họng nàng, nên nàng chưa kịp hỏi.

“Bệ hạ không muốn gặp ta.” Giọng nàng đượm vẻ thất vọng.

“Hứa Tụng Niên nói?”

“Ừm.” Ngọc Lâm gật đầu, dụi mắt nhìn về phía bia xuống ngựa. “Trên không truyền triệu, ta không thể vào triều. Nhưng ta đã cầu xin Hứa chưởng ấn, giờ đang chờ ý của ngài ấy.”

“Chẳng phải trước đây cô rất có thủ đoạn sao?”

“Trước đây? Lần nào cơ?”

Trương Dược im lặng một lát, cụp mắt đáp: “Lần ta tự quất roi mình ấy.”

“Đó là ngài…”

Trương Dược quay đầu lại, chỉ một ánh nhìn đã ép giọng Ngọc Lâm nghẹn lại. Nàng bất giác nhìn vào sống lưng hắn, khẽ ho một tiếng mới nói nhỏ: “Thiên thời địa lợi nhân hòa, thiếu một cái cũng không được. Ta có phải thần tiên đâu mà lần nào cũng tính chuẩn được.”

“Lần đó là vì cô không tin tưởng ta.”

Ngọc Lâm lại á khẩu. Thực tế mà nói, về khả năng đối đáp, Trương Dược không hề yếu. Đối với Ngọc Lâm, hắn là một đối thủ đáng gờm. Hắn ở Trấn phủ ti quanh năm bắt bớ xét xử, trước mặt những phạm nhân xảo quyệt hắn luôn nắm được điểm yếu, dù lời khai có hỗn loạn hắn cũng không bị dắt mũi đi sai đường.

“Nếu cô nói trước cho ta, ta đã không cần tự quất roi. Ngọc Lâm.” Hắn nhìn vào mặt nàng. “Ta không phải rẻ rúng, nỗi đau da thịt ta cũng chẳng thích gì. Ta chỉ là không đủ thông minh, nghĩ không đủ sâu, nên đối với cô, những gì ta làm đều là hạ sách.”

Ngọc Lâm ngẩn người nhìn xuống đất, mãi không lên tiếng. Trương Dược buông tay đang đỡ eo nàng ra, xoay người ghìm chắc con Thấu Cốt Long, ngước mắt nhìn các quan viên đang chào hỏi nhau trước bia xuống ngựa. Giọng hắn dịu đi một phân, nhưng vẫn mang theo cái vẻ tang thương không cam lòng: “Sao vậy?”

Ngọc Lâm vẫn không trả lời. Trương Dược không hề hối hận: “Cô không nói lời nào, ta coi như cô đang hối hận.”

Ngọc Lâm mỉm cười: “Ta đang tự kiểm điểm.”

“Không cần thiết tự kiểm điểm.” Trương Dược quấn dây cương một vòng quanh cổ tay. “Ta nói những lời này không phải để trách cô.”

Ngọc Lâm mím môi: “Vậy là để làm ta khó chịu?”

“Ngọc Lâm.” Giọng Trương Dược trầm xuống. “Nghiêm túc một chút.”

Chẳng hiểu sao, lúc này Ngọc Lâm bỗng thấy hơi khiếp sợ. Nhưng nàng biết mình không sợ thái độ của Trương Dược, vì hắn nói chuyện lúc nào chẳng như xác chết sống dậy. Điều nàng sợ là thành ý của kẻ cầu chết. Giống như lúc này, nàng cố ý châm chọc để biến lời nói của Trương Dược thành trò đùa vô hại, nhưng hắn lại bảo: “Ngọc Lâm, nghiêm túc một chút.” Chỉ một câu thôi mà nàng chẳng biết phải làm sao nữa.

May là Trương Dược không ép nàng, thậm chí còn giúp nàng giải thích: “Ta biết cô ở ngục Hình bộ nửa năm, lời nói không ai tin, cực hình thì phải chịu đủ, kêu trời không thấu kêu đất chẳng hay. Triệu Hà Minh không bảo vệ cô, những kẻ như Tống Ẩm Băng có dâng cả mạng cũng không cứu được cô. Đến mức này, quan trường Lương Kinh cô chẳng tin một ai, huống hồ ta trong mắt cô trước kia lại là hạng người cô khinh miệt nhất không thèm kết giao.”

“Ha…” Những lời này vừa dứt, Ngọc Lâm bật cười rất đúng lúc.

“Cười gì?”

“Cười xem ngài tu luyện thế nào?” Ngọc Lâm mỉm cười hỏi lại. “Làm sao chỉ trong một đêm mà luyện được cái miệng dẻo thế này?”

“Đêm qua ta không ngủ một khắc nào.”

Lời Trương Dược vừa dứt, Ngọ Môn cũng vừa mở chốt. Cánh cổng cung điện nặng nề mở vào trong, một luồng gió lạnh từ trong cửa thốc ra, thổi động vô số rèm xe và đuôi ngựa. Trên lầu thành Ngọ Môn, Trần Kiến Vân đang giám sát lầu chuông trống gõ vang hồi chuông báo triều.

Một tiếng chuông vang lên, các quan viên trước bia xuống ngựa ngừng tiếng bàn tán, đứng nghiêm hướng về phía Ngọ Môn. Giọng Trương Dược không hề dừng lại, hắn hơi ngẩng đầu, bình tĩnh nhìn Ngọc Lâm.

“Ngồi trên chiếu nghĩ cả một đêm, làm sao để cô có thể diện thánh hôm nay.”

Ngọc Lâm bất giác siết chặt ống tay áo. Cửa thành mở rộng, gió luồn cửa tạt thẳng vào mặt, bách quan chỉnh đốn mũ áo, nối đuôi nhau đi vào. Ngọc Lâm nhìn cánh cổng thành như cái miệng khổng lồ, cúi đầu nhìn xoáy vào Trương Dược. Lúc này nàng mới nhận ra, bộ mãng phục hôm nay của hắn cũng là để chuẩn bị cho việc diện thánh.

“Trương Dược, mưu tính nhân sự và mưu tính nhân mạng là khác nhau.”

“Ta biết.”

“Đây là việc ngài không thạo, không cần thiết…”

“Cho nên ta mới nghĩ ròng rã cả một đêm.”

“…”

Ngọc Lâm không biết hôm nay là lần thứ mấy bị Trương Dược làm cho nghẹn lời. Nàng buộc phải cúi người trên ngựa, ghé sát vào hắn, trầm giọng nói: “Trương Dược, ngài có làm nhiều đi nữa thì ta vẫn có thể chết chỉ vì một ý niệm của bệ hạ. Ngài có dốc cạn tất cả cũng chưa chắc đưa ta lên được vị trí thẩm quan có thể xét xử ngài.”

“Đó là việc cô cần quản sao?”

“Ta…”

“Đối với cô, ta tính là gì?”

“Trương Dược, ta là con người, ta không thể hại người, càng không thể hại ngài!”

“Cô đừng quản ta.” Giọng Trương Dược không chút cảm xúc. “Cô cứ giẫm cho chắc mà đi tiếp, đi thẳng lên phía trên. Trên đời này nếu cô không giết ta thì không ai giết được ta cả.”