Một Chén Rượu Độc Xa Nhà Muôn Dặm

Chương 57: Bạc trong kho Thái Thương



Trên con đường cung đình trầm mặc, tiếng ngự liễn* đều đều lướt qua, đội Loan Nghi Vệ đi phía trước tựa như những gò đất thấp di động trong đêm tối.

*Ngự liễn hay Long liễn là kiệu dành cho nhà vua, thông thường có kết cấu gồm một cái ghế chạm thếp vàng có mái che.

Nơi kẽ hở giữa những bức tường thành cao vút, ánh ban mai bắt đầu le lói, những điểm sao thưa thớt cố níu giữ bóng trăng tàn cuối cùng trước khi ngày rạng. 

Tiếng trống triều vang lên từng hồi, mãi đến hồi thứ ba, Phụng Minh đế trên ngự liễn mới chậm rãi mở mắt.

“Bảo Kim Môn chờ đấy, Hứa Tụng Niên.”

Hôm nay Phụng Minh đế trong người không được thoải mái. Lúc Dương Chiếu Nguyệt vào gọi giá, khó khăn lắm ngài mới chịu dậy nhưng lại bị quở trách một trận lôi đình. Hắn phải quỳ trước ngự sập tự tát mình mười cái mới dám lui ra, nghe nói bệ hạ đêm qua hiếm khi có một giấc ngủ ngon, đột ngột bị đánh thức nên mới nổi trận lôi đình với kẻ dưới.

Hoàng đế dậy muộn, suýt chút nữa lỡ mất buổi chầu sáng, đây là chuyện mười năm nay chưa từng xảy ra. Loan Nghi Vệ không thể không cẩn trọng, đoàn nghi trượng cố ý đi chậm lại. 

Hứa Tụng Niên theo sát bên kiệu, vốn dĩ bước đi có chút khiên cưỡng vì chân tật, nhưng thần sắc vẫn vô cùng thong dong. Nghe tiếng Phụng Minh đế gọi, ông vội bước nhanh hơn vài bước, tiến lại gần bên cạnh đáp lời: “Nô tì có mặt.”

“Giờ nào rồi?”

Hứa Tụng Niên liếc nhìn về phía Thần Vũ Môn, cung kính đáp: “Thần Vũ Môn vừa mở. Bệ hạ hôm nay ngủ chưa đủ giấc, để nô tì hầu hạ người sang điện phụ nghỉ ngơi chốc lát.”

“Nghỉ thì thôi đi, lát nữa ngươi hầu hạ trẫm rửa mặt mũi một lần nữa.”

“Vâng.”

“Hầy…” Phụng Minh đế chậm rãi thở dài một tiếng, chống tay lên trán, dường như tùy ý hỏi: “Đêm qua ngươi ngủ ở đâu?”

Hứa Tụng Niên đáp: “Nô tì nào còn nơi nào khác để dung thân? Chẳng phải vẫn ở trong căn phòng nhỏ dưới chân người đó sao?”

Phụng Minh đế bỗng nhiên cười lạnh một tiếng: “Thế bạc vạn gia tài của ngươi đều tiêu vào đâu hết rồi?”

Lời vừa dứt, dưới chân Hứa Tụng Niên bỗng vấp một cái, cả người đổ nhào xuống đất. 

Ngự giá đang ở phía trước, đám tùy tùng đi cùng cũng không ai dám đưa tay ra dìu vị Chưởng ấn của mình. Hứa Tụng Niên có chút chật vật mò mẫm dưới đất vài cái mới miễn cưỡng chống được nửa thân trên dậy, nhưng thất lễ là tội lớn, ông không thể đứng lên ngay được, đành phải cúi đầu phủ phục dưới đất.

Ngự liễn dừng lại, Phụng Minh đế xoay người trên kiệu, ngữ điệu nhẹ nhàng, thậm chí cơn giận vì thiếu ngủ cũng tan biến sạch sành sanh: “Sao thế? Trẫm làm ngươi sợ à?”

Hoàng đế trêu chọc. Hứa Tụng Niên vội nói: “Nô tì thất lễ trước ngự tiền, xin bệ hạ trách phạt…”

“Bỏ đi.” Phụng Minh đế ngắt lời: “Trẫm hỏi ngươi một câu như vậy cũng là mong ngươi đối xử tốt với bản thân hơn. Ngươi có tuổi rồi, chân tay lại không khỏe, những thứ trẫm ban thưởng, ngươi cứ dùng mà bồi bổ thân thể. Người chứ có phải tiên đâu, sức khỏe đã hao tổn thì khó mà bù đắp được. Ngươi nhìn trẫm xem, trước kia tinh thần còn tốt, hôm nay không hiểu sao cũng ngủ không tỉnh nổi.”

“Vâng, bệ hạ giáo huấn chí phải ạ.”

“Đứng lên đi.” Phụng Minh đế quay người lại, lệnh cho ngự liễn tiếp tục hành trình. Mấy thái giám tùy tùng lúc này mới dám tiến lên đỡ Hứa Tụng Niên dậy để đuổi theo ngự giá.

Hoàng đế nhắm mắt, thỉnh thoảng lại xoa nhẹ huyệt thái dương. Hứa Tụng Niên nhìn thần sắc của ngài, khẽ khàng nói: “Nghe Dương Chiếu Nguyệt nói hôm nay bệ hạ không nỡ dậy, nô tì thực sự thở phào nhẹ nhõm.”

“Chậc, nói nhảm.”

Hứa Tụng Niên không thỉnh tội, tiếp tục bước đi bên liễn: “Mấy năm nay, trừ dịp lễ tết hay đại tang, bệ hạ chưa từng bãi bỏ triều tham mỗi sáng. Văn võ bá quan còn có lúc đau đầu nhức óc mà cáo lỗi không vào, riêng bệ hạ lại không chịu nới lỏng lấy một ngày. Nô tì đều nhìn thấy cả, bệ hạ đã nhiều năm rồi không có được một giấc ngủ trọn vẹn.”

Phụng Minh đế cười nói: “Đổi lại là ngươi ngồi vào vị trí của trẫm, ngươi cũng chẳng ngủ được đâu.”

Hứa Tụng Niên tự giễu: “Bệ hạ đây là muốn nô tì đi chết sao?”

Phụng Minh đế mở mắt: “Trẫm quan tâm ngươi vài câu, ngươi lại bắt đầu không biết kiêng nể gì với trẫm rồi.”

Hứa Tụng Niên đi bên cạnh, cúi đầu cười khẽ: “Nô tì biết hôm nay bệ hạ vui vẻ nên mới dám càn rỡ một chút.”

“Nói thế là sao?” Phụng Minh đế hỏi.

Hứa Tụng Niên ngập ngừng một lát, hơi nâng cao giọng: “Trời ban bạc trắng trăm vạn lượng, giải quyết được nỗi lo tiền bạc. Bệ hạ kê cao gối ngủ ngon, đối với nô tì cũng có thể bao dung được gì thì bao dung.”

Người trên ngự liễn nhất thời không nói gì. Con đường cung đình tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng bước chân đều đặn và khô khốc của Loan Nghi Vệ. Hứa Tụng Niên cúi đầu nhìn những khe gạch dưới chân, cổ họng hơi ngứa ngáy.

Hồi lâu sau, từ trên ngự liễn truyền tới một tiếng cười khan.

“Ngươi nói xem, người như Ngọc Lâm, trẫm nên giữ lại hay nên giết?”

Hứa Tụng Niên không trả lời thẳng câu hỏi, mà nói: “Nô tì hôm qua phụng chỉ đến gặp nàng ta, truyền ân chỉ của bệ hạ.”

“Nàng ta ứng phó thế nào?”

Hứa Tụng Niên đáp: “Nàng ta không muốn nhận bất kỳ ân chỉ nào, chỉ cầu được diện thánh.”

Phụng Minh đế lại cười thêm một tiếng, nhưng lần này không còn khô cứng như vừa rồi: “Hử? Sao nàng ta lại thích gặp trẫm đến thế nhỉ?”

Hứa Tụng Niên nói: “Trước kia nàng ta đi lầm đường, ngồi trong ngục Hình bộ cứ ngỡ đồng liêu sẽ cứu mạng mình.”

Phụng Minh đế tiếp lời: “Đáng tiếc, trẫm chẳng thấy một tờ tấu sớ nào cầu tình cho nàng ta cả.”

“Cho nên, giờ nàng ta đã quay đầu lại, chỉ chờ xem bệ hạ có còn muốn ban ân hay không thôi.”

Phụng Minh đế “ừm” một tiếng, nhưng lời sau đó lại không mấy lọt tai: “Nàng ta thông minh, nhưng trẫm thấy chán ghét… Tuy nhiên.” Ngài lại ấn mạnh vào huyệt thái dương, bình thản nói: “Ở trên người nàng ta, trẫm lại thấy được…, Trương Dược… một hai năm nay thực sự đã trưởng thành rồi. Này, Hứa Tụng Niên.” giọng Phụng Minh đế hơi nhướng lên đầy hứng thú: “Ngươi nói xem nếu trẫm thực sự xử tử Ngọc Lâm, Trương Dược sẽ đối xử với trẫm thế nào?”

“Hắn thì làm gì được chứ ạ?” Hứa Tụng Niên vẫn nhìn chằm chằm khe gạch. “Trương Dược tuy là do nô tì nuôi lớn, nhưng lại là người do một tay bệ hạ đào tạo. Hắn sống đến tận bây giờ, làm mỗi một việc đều là theo mệnh lệnh của người. Người không mở miệng, hắn căn bản chẳng làm được tích sự gì.”

“Thế sao?” Phụng Minh đế hỏi một câu đầy ẩn ý, nhưng may mà chưa đợi Hứa Tụng Niên kịp đáp lời thì đã đến Kim Môn.

Ngự liễn chậm rãi dừng lại. Vô số bóng cây trên đường rung rinh trong làn gió sớm nhẹ nhàng. Gió thổi qua gối không thấy lạnh, sau khi trời sáng hẳn, có lẽ sẽ là một ngày nắng ấm.

“Cuối cùng cũng tới mùa xuân rồi, gió không còn lạnh nữa.” Phụng Minh đế đưa tay ra hiệu cho Hứa Tụng Niên dìu xuống liễn.

Hứa Tụng Niên vội vàng tiến lên hầu hạ: “Phải ạ, bệ hạ, nô tì hầu hạ người vào điện phụ rửa mặt.”

“Không cần đâu.” Phụng Minh đế đứng dưới liễn nhìn về phía triều phòng dưới Kim Môn, thấy đèn đuốc sáng trưng, khung cảnh vô cùng nhộn nhịp: “Nói chuyện với ngươi suốt dọc đường, cơn buồn ngủ của trẫm tan biến hết rồi.”

Triều tham tại Kim Môn vốn không phải đại triều. Như lời Hứa Tụng Niên nói, nếu quan viên có đau đầu nhức óc mà xin nghỉ không tới, Phụng Minh đế cũng vui lòng ban ân. Bởi chuyện gì cũng tâu trình, bàn luận, xoay xở một hồi là mất cả nửa ngày, ai cũng mệt mỏi. Lúc tan triều bụng đói cồn cào, trong cung lại phải ban thức ăn, tốn kém tiền túi của nội khố, quan viên ăn nhiều quá Phụng Minh đế cũng chẳng vui vẻ gì. Thế nên ngày thường số quan viên đến dự triều tham mỗi sáng không nhiều.

Thế nhưng hôm qua, tin tức trăm vạn lượng bạc ở chùa Thiên Cơ lộ diện đã lan truyền khắp các nha môn từ trước khi trời tối. Đám quan đứng đầu các bộ các ti vốn nghèo rớt mồng tơi gần như thức trắng đêm, gà chưa kịp gáy đã rời nhà hướng về phía Thần Vũ Môn. Ngay cả đám con cháu huân quý tướng lĩnh ngày thường khinh khỉnh không thèm theo ban dự thính chính sự cũng kéo đến đông đủ.

Quy mô này chẳng khác gì buổi đại nghị đông ước* hằng năm khi các bộ ti chia chác tiền bạc, tài vật. Đây chính là lý do Ngọc Lâm nhìn thấy cảnh người đông như mây tụ trước bia xuống ngựa.

*Đông ước đại nghị hiểu nôm na là cuộc kiểm tính / ước định tài chính vào cuối năm (mùa đông). Các bộ và ti trong triều báo cáo tiền bạc, kiểm kê ngân khố, phân bổ tiền bạc, tài vật, quyết định ngân sách và chi tiêu cho năm sau.

Không lợi chẳng dậy sớm, câu nói này thật trúng tim đen. Tiền bạc quả là thứ vật thánh, cũng là thứ vật độc. Lúc không chạm tới được, kẻ tiểu nhân thức trắng đêm; lúc chạm tới được rồi, bậc quân tử lại đánh nhau đến sống chết.

Trước bia xuống ngựa, Trương Dược buộc con Thấu Cốt Long vào một gốc cây bên cửa thành. Cơn mơ màng vì thiếu ngủ trong đầu Ngọc Lâm lúc này cũng tan biến hẳn. Trước mắt nàng là bóng lưng Trương Dược đang tiến về phía Thần Vũ Môn, đối diện với hắn là Thị lang Hộ bộ Lục Chiêu. Hai cái bóng đan xen, thấp thoáng Trương Dược cũng ra dáng một kẻ y phục chỉnh tề trên quan trường.

Ngọc Lâm thu hồi ánh mắt, nhìn đám Đề kỵ Trấn phủ ti mà Trương Dược để lại bảo vệ mình. Lý Hàn Chu đứng thẳng tắp, sắc mặt xanh xám, toàn bộ giác quan đều tập trung vào xung quanh đến mức khi Ngọc Lâm gọi, hắn giật nảy mình.

“Có cần thiết phải thế này không?” Ngọc Lâm ngồi trên ngựa, vén lọn tóc xõa trên mặt, nói với Lý Hàn Chu: “Chỉ huy sứ của các ngài đối xử với ta thế này, trông ta chẳng khác gì một tù nhân.”

Lý Hàn Chu không ngoảnh đầu lại, mắt vẫn đảo quanh: “Cô hôm nay là người chuẩn bị diện thánh, phải đường đường chính chính mà ra ánh sáng. Cô bây giờ quý giá lắm! Không được phép có một chút sai sót nào đâu.”

Ngọc Lâm nhướng mày: “Lời này là ngài ấy nói à?”

“Ai?”

“Trương… không, gia chủ của ta.”

“Chứ còn ai nữa.”

“Chỉ huy sứ của các ngài rốt cuộc muốn làm gì? Lý thiện hộ, ngài có biết không?”

“Không biết.” Lý Hàn Chu vì chuyện hôm qua mà bị Trương Dược mắng cho xối xả, giờ chỉ lo canh giữ Ngọc Lâm như một bức tường sắt. “Có điều, hôm nay nhìn Chỉ huy sứ nhà ta… có vẻ tâm trạng khá tốt.”

Ngọc Lâm cạn lời, hỏi lại: “Cái mặt đó mà ngài nhìn ra là đang vui sao?”

“Ừm…” Lý Hàn Chu hơi lúng túng không biết đáp thế nào, khẽ nghiêng đầu nói: “Dù sao thì Trương chỉ huy sứ nhà ta chỉ cần khi nói chuyện không phải nhảy từng chữ một ra khỏi miệng thì tức là đang vui.”

Rất thú vị, một câu nói của Lý Hàn Chu đạo lý rất nông, chỉ nằm ở mặt chữ, nhưng đối với Trương Dược thì lại trúng tim đen, với Ngọc Lâm thì như sấm đánh ngang tai. Nàng định nói câu “đa tạ chỉ giáo” thì một tiếng roi quất vang lên, xé toạc sự tĩnh lặng trước Thần Vũ Môn.

“Thăng tọa rồi.” Ngọc Lâm khẽ nói.

“Phải đấy.” Lúc này Lý Hàn Chu mới thở phào nhẹ nhõm, quay đầu bảo Ngọc Lâm: “Ngọc cô nương, cô cứ yên tâm chờ đi. Chỉ huy sứ nhà ta nói một là một, hai là hai. Ở cái thành Lương Kinh này, ngài ấy muốn gạch tên ai thì người đó mất tên, ngài ấy muốn ai được ra ánh sáng thì người đó nhất định sẽ được ra ánh sáng.”

Trong phút chốc, Ngọc Lâm cảm thấy sự việc dường như đã vượt ngoài tầm kiểm soát. Cái kẻ nửa sống nửa chết kia bỗng nhiên chọn cách sống lại một chút, thật chẳng có đạo lý, cũng chẳng có duyên cớ gì. Nàng vỗ vỗ trán, cười khổ thở dài một tiếng trên lưng ngựa.

Dưới cầu Kim Môn, Ti Lễ Giám vang roi. Ba tiếng roi dứt, bách quan đồng loạt quỳ xuống, Phụng Minh đế thong thả thăng tọa dưới cửa cung. Gió ấm len lỏi qua đám đông y quan chỉnh tề. Tuy người tấu sự rất đông, nhưng dù sao cũng là triều tham bình thường, Ngự sử giám sát đứng ở phía Bắc Kim Môn cũng không quá khắt khe lễ nghi như đại triều.

Ai ngờ đâu, buổi triều tham này lại chẳng tấu được việc gì ra hồn, ngược lại còn cãi nhau long trời lở đất.

Tuyên xướng của quan Hồng lư, Thị lang Hộ bộ Lục Chiêu đã bất chấp việc bị quan giám sát đàn hặc, vượt thứ bậc tiến lên phía trước để tâu chuyện. Lao ra quỳ gục trước mặt Phụng Minh đế, đến mức hốt bản cũng rơi xuống đất. Câu đầu tiên hắn ngước lên hỏi là: “Thần xin hỏi, tại sao trăm vạn lượng bạc vận chuyển ra từ chùa Thiên Cơ hôm qua không được nhập vào kho Thái Thương của Hộ bộ?”

Phụng Minh đế nhíu mày. Ngô Lũng Nghi bước ra khỏi hàng nói: “Nhặt hốt bản của mình lên rồi hãy tâu chuyện!”

Lục Chiêu căn bản chẳng muốn để tâm đến vị Thủ quan Ngự Sử Đài này, cũng chẳng màng trau chuốt lời lẽ, vội vã nói: “Hiện giờ kho Thái Thương của Hộ bộ đã sắp cạn sạch rồi!”

Ngô Lũng Nghi nói: “Bạc không vào Thái Thương rốt cuộc là ai nói? Ngươi lại tin ngay, đến mức làm loạn cả nghi lễ quan trường ngay tại Kim Môn thế này!”

Lục Chiêu ưỡn thẳng lưng, trong đầu lóe lên một khuôn mặt u ám. Lời ai nói hắn cũng chưa chắc đã tin, nhưng khốn nỗi, lời này chính là do vị Chỉ huy sứ Trấn phủ ti, người trực tiếp giám sát vận chuyển bạc đã nói với hắn ngay trước Thần Vũ Môn khi nãy.