“Ngô tổng hiến, ngài quản chi kẻ nào cáo tri!”
Lục Chiêu chật vật bò dậy từ dưới đất, nhặt lấy hốt bản, rảo bước vọt tới trước mặt Ngô Lũng Nghi. Giữa minh đường cao rộng, hai vị đại thần đứng sát đến mức mũi gần chạm nhau, thể diện quan gia chẳng còn sót lại chút gì.
Trong cảnh hỗn loạn ấy, Triệu Hán Nguyên người đứng đầu bách quan lại cúi đầu, khẽ nở một nụ cười khó đoán.
Để áp chế thanh thế của Ngự sử đài, Lục Chiêu gằn giọng, thanh âm nam nhân vốn trầm nay lại trở nên bén nhọn: “Hà thượng thư nhà bọn ta chết thảm dưới tay thê tử, Hộ bộ tuy tạm thời không người đứng đầu, nhưng hạng người như bọn ta không thể cứ thế mà ngồi không ăn bám, quẳng đại kế quốc gia ra sau đầu được!”
Ngô Lũng Nghi quát mắng: “Ăn nói hồ đồ gì đó?! Thiên tử tại thượng, lời này của ngươi chẳng lẽ không phải là đang diễn trò cầu danh sao? Khắp triều văn võ, có ai dám chất vấn Lục thị lang ngươi vô năng đâu, ngươi…”
“Úc Châu hết tiền rồi!”
Lục Chiêu đấm ngực dậm chân, giọng nói đã mang theo tiếng khóc nghẹn. Cả triều văn võ bỗng chốc lặng phắt, chỉ thấy Lục Chiêu ngửa hai bàn tay run rẩy trước mặt Ngô Lũng Nghi, nước mắt đầm đìa: “Bốn vạn quân đối kháng Thanh Long Quán ở Úc Châu sắp chết đói trong mùa đông năm nay rồi! Hộ bộ bọn ta… hết tiền rồi! Kho Thái Thương đã cạn sạch… Xin hãy cứu lấy mạng người, cứu lấy mạng người đi!”
Ngô Lũng Nghi cứng họng.
Những thanh niên trẻ dấn thân vào nơi mũi tên giáo mác sắp phải chết đói giữa trời đông giá rét. Đám sĩ đại phu Lương Kinh núp dưới lớp y quan chỉnh tề nghe thấy lời này, không khỏi cảm thấy chua xót trong lòng. Họ thừa hiểu, Lục Chiêu không dám trực tiếp mắng thiên tử vì tư dục mà muốn chuyển hàng trăm vạn lượng bạc ở chùa Thiên Cơ vào nội khố, nhưng từng tiếng “cứu mạng người” chính là đang ám chỉ coi rẻ mạng người. Lời thống thiết ngay giữa điện này, thực sự đã mắng đến mức vô cùng khó nghe rồi.
Minh đường không còn ai lên tiếng. Ngô Lũng Nghi và Mao Hành đồng loạt nhìn về phía Phụng Minh đế. Thiên tử im lặng, xoay nhẹ chiếc nhẫn ban chỉ phỉ thúy trên ngón cái từng tấc một. Hồi lâu sau, ngài mới thốt ra một câu: “Đừng khóc nữa.”
Lục Chiêu gạt nước mắt, chỉnh đốn y phục phủ phục xuống đất. Phụng Minh đế ngồi thẳng lưng, cử động gân cốt, cổ họng phát ra thanh âm nhỏ: “Hầy…”, đoạn nhìn về phía Triệu Hán Nguyên gọi: “Triệu Hán Nguyên.”
Triệu Hán Nguyên bước ra khỏi hàng, cầm hốt bản hành lễ: “Lão thần có mặt.”
“Trẫm nhớ không lầm, Lục Chiêu là môn sinh của khanh phải không?”
“Dạ phải…”
“Vậy tình cảnh hôm nay, Triệu lão thấy thế nào?”
Triệu Hán Nguyên liếc nhìn Lục Chiêu đang quỳ, giọng run rẩy: “Hắn… mất nghi lễ trước ngự tiền, tội này… không nhỏ.”
Triệu Hán Nguyên nói xong, Phụng Minh đế không đáp ngay, dường như đang chờ đợi lời tiếp theo. Thế nhưng vị lão thần này lại ngậm chặt miệng, không nói thêm một lời nào nữa. Phụng Minh đế lạnh lùng cười một tiếng, ngữ khí sau đó rõ ràng không còn bình hòa như trước: “Triệu lão chỉ có bấy nhiêu lời thôi sao?”
Triệu Hán Nguyên cúi người vái lạy, lời chưa kịp thốt đã dẫn phát một trận ho dữ dội, ho đến mức như muốn nôn cả tâm phế ra ngoài, vai lưng co rúm.
“Thần… thần… già yếu…”
“Đủ rồi.”
Phụng Minh đế phất tay, Trần Kiến Vân vội hiểu ý tiến lên, đích thân dìu Triệu Hán Nguyên trở về hàng quan viên.
Hương liệu trong lư hương đầu hạc đã cháy quá nửa, làn khói không còn giữ được vẻ thẳng đứng. Hứa Tụng Niên đứng bên long tọa, cảm nhận rõ sự bực bội của Thiên tử. Ông nhìn ra ngoài điện, thấy ánh trời đã rạng rỡ, đám con cháu huân quý đang nghển cổ chờ đợi, ai nấy đều tò mò không biết cuộc đối đầu giữa Lục Chiêu và Phụng Minh đế sẽ kết thúc ra sao.
Phụng Minh đế che mũi thấp giọng ho, Hứa Tụng Niên nhân cơ hội tiến lại gần, cố ý nói lớn: “Bệ hạ thấy trong người không khỏe sao?”
Phụng Minh đế quát khẽ: “Hỗn láo.”
Hứa Tụng Niên vội nói: “Xin bệ hạ bảo trọng long thể.”
Bách quan thấy vậy đồng thanh hô: “Xin bệ hạ bảo trọng long thể.”
Phụng Minh đế đáp: “Triều tham chưa dứt, quân cơ quốc kế sao có thể chậm trễ, trẫm vẫn còn gắng gượng được.”
Dù Hoàng đế nói vậy, nhưng bách quan vẫn phải thỉnh cầu lần nữa. Hứa Tụng Niên chớp thời cơ: “Để nô tì hầu hạ bệ hạ ra phía sau rửa mặt.”
Phụng Minh đế ấn thái dương trầm ngâm, dưới sự khẩn khoản của Hứa Tụng Niên và bách quan, ngài mới đứng dậy rời long tọa, ngự giá sang điện phụ.
Triều tham tạm dừng. Trên hành lang điện phụ, Phụng Minh đế siết chặt nắm đấm, bước chân cực nhanh, Hứa Tụng Niên không theo kịp, đành để Dương Chiếu Nguyệt lên hầu hạ.
Cùng lúc đó, trên con đường đá dưới hành lang, Trương Dược cúi đầu rảo bước, đi song song với hướng của Phụng Minh đế.
Gần đến cửa điện phụ, Phụng Minh đế đột nhiên dừng bước. Dương Chiếu Nguyệt tiến lên định đỡ thì thấy gân xanh trên trán ngài nổi lên cuồn cuộn, đôi mắt hừng hực nộ khí. Chẳng ngờ, ngài tung một cước đá văng Dương Chiếu Nguyệt ra xa mấy thước.
Hắn đau đớn kêu lên nhưng vội vàng kìm lại, ôm bụng phủ phục trên đất không dám dậy. Đám nội thị đi theo cũng im bặt, không gian tĩnh đến mức nghe rõ tiếng chim hót. Phụng Minh đế mắng lớn: “Lão già Triệu Hán Nguyên đó cứ thế trương mắt nhìn tên Lục Chiêu Hộ bộ kia làm nhục trẫm ngay tại điện!”
Ngài đập mạnh tay lên lan can, gào lên: “Triệu Hán Nguyên! Triệu đảng! Đám chó má kết đảng mưu lợi riêng này thực sự tưởng trẫm không dám nhổ tận gốc chúng sao?”
Cơn giận bùng phát khiến đám nội thị quỳ rạp cả một dải. Phụng Minh đế bình tâm lại một chút rồi phất tay áo vào điện.
Hứa Tụng Niên lúc này mới lảo đảo đuổi kịp. Dương Chiếu Nguyệt vẫn chưa bò dậy nổi, đang nôn ra máu bên lan can. Hứa Tụng Niên không kịp đỡ hắn, vội vàng tiến vào thì thấy Trương Dược đang đứng một mình dưới hành lang.
Trần Kiến Vân tinh ý bảo: “Chưởng ấn cứ đi đi, Trấn phủ ti chắc có việc khẩn. Nô tì… vào hầu hạ bệ hạ.”
Hứa Tụng Niên bước xuống hành lang, đi khập khiễng đến trước mặt Trương Dược.
“Hôm nay không phải ngày thái bình, có chuyện gì thì nói nhanh lên.”
“Cục diện này có một người có thể giải.”
Hứa Tụng Niên nhướng mày: “Cậu đang nói gì vậy? Cục diện gì? Trương Dược, cậu đừng có…”
“Chẳng phải bệ hạ muốn Triệu Hán Nguyên trấn áp Triệu đảng để đưa hai trăm vạn lượng bạc ở chùa Thiên Cơ vào nội khố sao?”
Trương Dược vừa nói vừa ngước nhìn về phía phối điện. Hứa Tụng Niên vội bước tới chắn tầm mắt của hắn: “Ai nói với cậu những lời này? Là Ngọc Lâm sao?”
“Không cần nàng ấy nói, tự ta nghĩ ra.”
Hứa Tụng Niên nắm chặt cổ tay Trương Dược: “Đừng nhúng tay vào những thứ này! Tuyệt đối phục tùng, không hỏi nhân quả mới giữ được mạng cho cậu. Thân phận của cậu mà chạm vào những chuyện này sẽ vạn kiếp bất phục!”
Lúc này, Dương Chiếu Nguyệt vừa bị đá suýt mất mạng mới loạng choạng bò dậy, khóe miệng rỉ máu, từng bước dời đi. Trương Dược nhìn bộ dạng thảm hại của hắn, hỏi Hứa Tụng Niên: “Vậy ông cứ trương mắt nhìn đám người dưới tay mình bị bệ hạ giày vò sao?”
Hứa Tụng Niên hạ giọng cực thấp nhưng vô cùng nghiêm nghị: “Cậu câm miệng cho ta.”
Trương Dược không dừng lại: “Triều tham hôm nay nếu không có người giải vây, cuối cùng nhất định không có kết quả tốt đẹp gì đâu.”
“Đừng nói nữa…”
“Tại sao không được nói?” Trương Dược phản vấn, thốt ra những lời khiến Hứa Tụng Niên rùng mình: “Triệu các lão sẽ không cứu Lục Chiêu. Triệu Hà Minh muốn che chở cho Lục Chiêu cũng chỉ có thể nới lỏng tay trong ngục hình, cái đáng sợ là bệ hạ căn bản không muốn để lại đường sống cho Lục Chiêu. Hôm nay trên điện có thể bỏ qua, nhưng ngày mai hạ chỉ xuống Trấn phủ ti, gán cho Lục Chiêu cái tội khi quân, lệnh cho ta…”
“Trương Dược!” Hứa Tụng Niên siết chặt cổ tay hắn, móng tay gần như cắm sâu vào da thịt.
Trương Dược không nhúc nhích: “Ta đã nói với ông vô số lần rồi, việc giết người này, ta làm thấy thật ghê tởm.”
“Trong nội đình, cậu đừng nói với ta những thứ đó!” Hứa Tụng Niên ngước lên: “Bạc chùa Thiên Cơ nhập kho nào bệ hạ vẫn chưa hạ minh chỉ. Cái ám chỉ không nhập kho Thái Thương của Hộ bộ ngoài Ti Lễ Giám ra thì chỉ có Trương Dược cậu biết. Tại sao Lục thị lang lại biết mà hỏi? Tại sao hắn lại phát điên liều mạng trên điện như vậy? Cậu đừng nói với ta là cậu hoàn toàn không biết gì!”
Trương Dược im lặng. Hứa Tụng Niên buông tay ra, hỏi khẽ: “Cậu cố ý phải không?”
Một chữ “Phải” lạnh lùng vang lên. Hứa Tụng Niên không thể tin nổi: “Triều tham hôm nay trở tay không kịp, bệ hạ nổi trận lôi đình, Trương Dược, cậu dám gài bẫy bệ hạ?”
“Tại sao ông lại sợ ông ta ta?” Trương Dược hỏi ngược lại.
“Vì ông ta nắm trong tay mạng của tỷ tỷ cậu!”
Lời này khiến Trương Dược im lặng trong thoáng chốc. Trương Mẫn là tử huyệt của cả hai người. “Ta biết.” Hắn hạ giọng: “Chính vì vị thuốc đó mà bao nhiêu năm qua ông chỉ có thể làm nô tì của ông ta, còn ta chỉ có thể làm ưng khuyển.”
Hắn nói rất bình thản, nhưng Hứa Tụng Niên nghe mà chua xót khôn nguôi. Ông muốn khuyên nhủ vài câu, nhưng Phụng Minh đế vẫn ở trong điện, mọi lời chỉ có thể biến thành: “Tai vách mạch rừng, cậu…”
Trương Dược hừ lạnh một tiếng: “Ta chính là cái tai đó. Tất cả tai mắt ở đây đều từ trên người ta mọc ra cả, ông sợ cái gì?”
Hứa Tụng Niên sững sờ. Quả thực, từ khi nào Trương Dược đã hoàn toàn trưởng thành. Sau bao năm nắm giữ Bắc trấn phủ ti, dù hắn luôn lầm lì làm một thanh đao giết người, nhưng chỉ cần búng tay là có thể điều động hàng nghìn Đề kỵ. Tai mắt của hắn len lỏi khắp nơi, mọi cơ mật nội đình hay bí văn ngoại triều đều đổ về tai hắn. Trương Dược từ lâu đã có thế lực riêng của mình.
“Cậu rốt cuộc muốn làm gì? Muốn giúp Hộ bộ tranh hai trăm vạn lượng bạc đó sao? Vì lợi dân ư?”
“Lợi dân? Hai chữ đó ta nghe không hiểu.” Trương Dược dừng lại một chút, rồi mới nói ra mục đích thực sự: “Ta muốn đưa Ngọc Lâm diện thánh.”
Hứa Tụng Niên lắc đầu: “Bệ hạ không muốn gặp nàng ta.”
Trương Dược nghiêng mình, nhìn l*n đ*nh tường cung điện nơi ánh sáng xuyên qua kẽ lá. “Ta bày cục diện, nàng ấy giải cục diện. Bệ hạ nhất định phải gặp nàng ấy.”
Hứa Tụng Niên cau mày: “Ý cậu là sao?”
Trương Dược ghé tai Hứa Tụng Niên thì thầm vài câu. Lão thái giám biến sắc: “Sao cậu nghĩ ra được chuyện này?”
Trương Dược không đáp. Chẳng lẽ lại nói với Hứa Tụng Niên rằng, hắn đã ngồi trên sàn phòng ngủ suốt đêm, vừa nghe tiếng thở của Ngọc Lâm vừa vò đầu bứt tai mới nghĩ ra được ván cờ này sao?
——
Tít: Phân biệt một chút tên gọi các kho/khố đã xuất hiện để mọi người không bị lẫn ha!
+ Nội thảng (内帑): kho tiền riêng của vua.
+ Nội khố (内库): kho tài sản của hoàng cung.
+ Quốc khố/Ngân khố: kho tiền của nhà nước, thường sẽ do các quan đứng đầu của Hộ bộ chịu trách nhiệm quản lý và nó tương đương với kho Thái Thương được nhắc tới bên trên.