Thấu Cốt Long bồn chồn dậm chân, Ngọc Lâm ngồi trên lưng ngựa cũng không nén nổi vẻ bất an.
Thông thường Kim Môn triều tham nhiều nhất cũng chỉ hai canh giờ, nay đã gần giữa trưa, bên trong không những không có dấu hiệu bãi triều, mà cấm quân đổi gác tại thành môn cũng nghiêm ngặt hơn hẳn mọi khi.
Lý Hàn Chu canh phòng cũng bắt đầu nôn nóng, vừa đi lại vừa lẩm bẩm: “Hầy, hôm nay bên trong bị làm sao thế nhỉ?”
Ngọc Lâm nhìn đám Cấm quân trên tường thành, hỏi: “Ngài có người quen nào trong đội thủ thành không?”
“Có thì có.”
“Hỏi thử một câu xem.”
“Hả? Chuyện này… hỏi thế nào được?”
Ngọc Lâm rủ mi mắt, có chút hối hận vì lời vừa thốt ra. Việc đường đột bảo Lý Hàn Chu đi nghe ngóng không phải thói quen của nàng, lúc này lời lẽ thiếu phòng bị, rõ ràng là đang lo lắng cho một người nào đó.
Bên trong Thần Vũ Môn là bách quan, là thiên tử, là những bậc nhất đẳng của Lương Kinh đã bày mưu lập kế hơn nửa đời người. Còn Trương Dược là gì? Tay nhanh hơn não, so với sức mạnh cơ bắp thì tâm tư bên trong có thể coi là con số không. Liệu hắn có thực sự tính toán rõ ràng được không?
“Ê ê, Ngọc cô nương, Chỉ huy sứ nhà ta quay lại rồi!”
Ngọc Lâm ngước mắt, quả nhiên thấy giữa toà điện sau cửa, Trương Dược đang ngược gió đi tới. Trông hắn đi không nhanh, vậy mà chỉ trong chớp mắt đã đến dưới ngựa của Ngọc Lâm.
“Xuống ngựa, Kim Môn triệu kiến.”
Vừa nói, Trương Dược vừa giữ chặt đầu ngựa Thấu Cốt Long. Ngọc Lâm không khỏi chau mày, cúi đầu hỏi nhỏ: “Ngài đã làm gì vậy?”
“Cô xuống ngựa trước đã.”
Trương Dược nói xong liền đưa tay bảo vệ sau eo Ngọc Lâm. Lý Hàn Chu thấy Chỉ huy sứ định đích thân đỡ người xuống ngựa, thức thời lùi lại vài bước.
Ngọc Lâm buông dây cương, mượn lực từ cánh tay Trương Dược, thuận thế trượt vào lòng hắn. Trương Dược khom lưng đặt người xuống, hai chân Ngọc Lâm đứng vững trên mặt đất.
“Vết thương chống đỡ nổi chứ?”
“Nổi.”
Trương Dược đứng thẳng dậy, vuốt lại ống tay áo quan bào rồi mới nói chính sự: “Bạc chùa Thiên Cơ không nhập kho Thái Thương, vì chuyện này mà Hộ bộ và bệ hạ đang đối chọi tại Kim Môn.”
Nắng trưa dội thẳng xuống đầu, Ngọc Lâm ngước nhìn, ước chừng đã gần giờ Ngọ.
“Bạc không vào kho Thái Thương… Lạ thật, nội đình không thể có minh chỉ như vậy. Hộ bộ lấy tin tức từ đâu? Dẫu bên ngoài lời ra tiếng vào, nhưng Lục Chiêu chưa chắc đã tin sái cổ, trừ phi…”
Lời chưa dứt, Ngọc Lâm đã nhớ lại cảnh tượng Trương Dược và Thị lang Hộ bộ Lục Chiêu trò chuyện cùng nhau lúc bách quan vào triều, nàng không nhịn được nghiêng đầu nhíu mày: “Ngài tiết lộ à?”
Trương Dược chỉnh đốn lại quan bào trên người, gật đầu thừa nhận. Ngọc Lâm nhìn sâu vào mắt hắn, hỏi tiếp: “Triệu Hán Nguyên và Triệu Hà Minh đã lên tiếng chưa?”
“Chưa, Nội các đến giờ vẫn không một ai lên tiếng.”
“Cũng đúng, người không muốn số bạc này vào kho Thái Thương nhất chính là vị Triệu thủ phụ kia rồi. Vậy nên… đó là lý do buổi triều tham này giằng co đến tận lúc này sao?”
“Phải.” Trương Dược nhìn vào trong cửa môn. “Nội các không phát ngôn trấn áp, kẻ ở Hộ bộ kia mà cứ tiếp tục làm loạn trước ngự tiền thì chỉ có con đường chết.”
Ngọc Lâm bước đi vài bước, như tự lẩm bẩm: “Chết thì chưa đến mức, Triệu Hán Nguyên không mở miệng cũng không sao, chỉ cần Triệu Hà Minh mở miệng là được.”
Trương Dược “ừm” một tiếng, như đã đoán trước Ngọc Lâm sẽ nói vậy. Ngọc Lâm quay đầu: “Sao lại ‘ừm’?”
Gương mặt Trương Dược cuối cùng cũng phá ra một tia cười: “Hôm nay khắp thành Lương Kinh, chỉ có cô mới ép được Triệu Hà Minh mở miệng.”
Lời Trương Dược vừa dứt, lời nói trước sau đến đây hoàn toàn khép kín. Ngọc Lâm sững sờ, nàng nhạy bén hơn Trương Dược nhiều, trò chuyện đến đây nàng đã thấu triệt mọi tiền căn hậu quả.
“Ngài…”
Trương Dược nhìn vào chân mày đang khẽ nhíu của Ngọc Lâm, đúng lúc lên tiếng: “Cho nên mới có lệnh Kim Môn triệu kiến. Ngọc Lâm, kiến giá.” Nói đoạn, hắn hơi cúi người, nắm lấy ống tay áo của nàng.
“Đi thôi.”
“Ngài đợi một chút, Trương Dược…”
“Đợi gì nữa?” Trương Dược đi phía trước, không hề ngoảnh đầu. “Chẳng phải chính cô từng nói, nữ nhân các cô mà giấu mình trong thâm trạch đại viện là tự tìm đường chết, bước vào thế sự ngược lại mới có thể sống sao?”
Chỉ trong vài câu nói, Ngọc Lâm đã bị dắt đi một đoạn xa. Đến khi nàng định thần lại thì đã tới Thần Vũ Môn. Có Chỉ huy sứ Trấn phủ ti đích thân dẫn đường, không ai dám tra hỏi hay ngăn cản, chỉ có luồng gió lồng lộng thổi vào cửa môn làm y phục Ngọc Lâm tung bay như cánh bướm khổng lồ, quan bào của Trương Dược đi phía trước cũng phần phật trong gió.
“Ngọc Lâm.”
Ngọc Lâm vẫn còn chút ngẩn ngơ, bất giác đáp: “Hửm?”
“Ta vẫn là câu nói cũ.”
“Sao cơ?”
“Ta chúc cô sống sót qua được thế cờ bế tắc này.”
Nhiều năm sau nhớ lại, Ngọc Lâm vẫn rất thích đoạn đường cùng đi với Trương Dược sau Thần Vũ Môn ngày ấy. Tay Trương Dược luôn đặt bên ngoài lớp vải, không hề có sự đụng chạm da thịt, bước chân hắn rất nhanh, cũng chẳng giống như đang che chở nàng. Chỉ là lặng lẽ dẫn lối, một lòng đưa nàng đi diện thánh. Dẫu con đường chỉ thiên này nàng đã đi suốt mười năm, không thể quen thuộc hơn, nhưng cảm giác đồng hành lúc đó thực sự khác hẳn ngày xưa.
Nhưng Ngọc Lâm không hề thắc mắc. Vốn dĩ con người sống trên đời, đi đứng nằm ngồi đều cô độc. Có một người tâm thân sạch sẽ kề bên, sao có thể giống như lúc một mình được.
Hôm ấy, trời Lương Kinh vốn nắng mưa thất thường bỗng chốc đổi sắc. Mây đen cuộn kéo tới, bầu trời thấp tịt, từng đàn kiến tránh mưa bò nhanh trên mặt đất. Ngọc Lâm suốt dọc đường không nghĩ ngợi gì, khi Trương Dược buông tay, nàng đã đứng trước Kim Môn.
Ngọc Lâm hít một hơi thật sâu rồi chậm rãi thở ra.
“Không được thua kém loài sâu kiến, không được phụ lòng Trương Dược.” Nàng nghĩ thầm như vậy, rũ mắt, vén lại lọn tóc mai bị gió thổi loạn, quỳ xuống dưới ngự thềm.
Trương Dược một mình bước lên bậc thang, đám người quan chính bên ngoài điện thấy hắn tới tự động rẽ ra một lối.
Trấn phủ ti tuy kiêm quản tư pháp nhưng dẫu sao cũng là nha môn do thiên tử trực tiếp quản chế, vốn làm việc trong bóng tối, không bước lên minh đường. Nay đột ngột thấy hắn lộ diện, trong đám quan dự thính có vài thiếu niên huân quý không nhịn được thầm thì: “Sao hắn lại đến đây vào lúc này?”
Lời bàn tán vừa nổi lên đã bị người bên cạnh kéo áo ngăn lại. Trương Dược không đi lối đó, chỉ đứng lại ở phía cuối hàng, buông tay chờ đợi.
Dưới thềm vang lên một tiếng roi, mọi người nghe tiếng mà cung kính trang nghiêm. Ti Lễ Giám hô to, Phụng Minh đế một lần nữa thăng tọa. Khi ngài ngồi xuống, ánh mắt lướt qua Lục Chiêu đang quỳ ngoài hàng quan viên, sắc mặt đã tốt hơn trước rất nhiều. Lư hương trong điện đã thay một lượt long diên hương mới, hương mới gặp lửa vượng cháy dữ dội, khói cuộn như suối tuôn ra từ miệng hạc, mùi hương thanh lãnh xộc thẳng vào mũi.
Hôm nay người quan chính ngoài điện quá đông, hương nồng quyện với nhân khí hun đúc, khiến Triệu Hán Nguyên vốn đang mang bệnh không khỏi ho sặc sụa.
Phụng Minh đế dường như tùy ý hỏi một câu: “Triệu lão còn chống đỡ được không?”
Triệu Hán Nguyên vội đáp: “Thần thất lễ, đại tội…”
Phụng Minh đế nhìn qua đầu đám người ngoài điện, liếc xuống dưới thềm một cái rồi nhanh chóng thu hồi tầm mắt, vuốt phẳng vạt áo trên gối, cười nói: “Cũng không sao, có bệnh thì phải chữa, sức khỏe không tốt thì nên nghỉ ngơi. Trẫm chẳng qua cảm thấy những việc sắp nghị sự sau đây, nếu Triệu lão không có mặt, e rằng không thể định luận.”
Ngài nói lời này nhưng không nhìn Triệu Hán Nguyên, mà lại đăm đăm nhìn Triệu Hà Minh đang đứng nghiêm trong hàng. Ngô Lũng Nghi và Mao Hành đứng cạnh nhau, nghe vậy không khỏi liếc mắt nhìn nhau. Ngữ điệu của Phụng Minh đế so với trước đó đã nhẹ nhàng hơn nhiều. Cả hai đều không hiểu, chỉ trong thời gian một tuần trà ở điện phụ đã xảy ra chuyện gì mà khiến vị thiên tử vốn sa sầm mặt mũi suốt nửa ngày nay lại vui vẻ trở lại.
Lục Chiêu không nhịn được nói: “Bệ hạ, chuyện bạc riêng vẫn chưa nghị định xong…”
Phụng Minh đế giơ tay ngắt lời: “Ấy, Lục khanh không cần gấp, bình thân trước đã.”
“Bệ hạ!”
“Điều trẫm muốn cùng các khanh bàn bạc chính là chuyện này.”
Phụng Minh đế nói xong, vươn vai, đột ngột cao giọng bảo bách quan: “Dư Ân của Chùa Thiên Cơ giúp con gái Lưu thị giải quẻ phù cơ tìm vật, tình cờ phá lớp đất cũ dưới tháp Bồ Đề, khiến bạc trắng được lộ diện, trẫm thấy đây là chuyện đại hỷ, nhưng…”
Phụng Minh đế cố ý dừng lại, Triệu Hà Minh chỉ cảm thấy trán nóng như lửa đốt mà sống lưng lạnh toát, một nóng một lạnh ép ra một trận mồ hôi.
“Nhưng Bắc trấn phủ ti báo cáo, bên ngoài lời đồn đại nổi lên tứ phía, nghi ngờ lai lịch của hai trăm vạn lượng bạc này. Trước khi nghị bàn sớ tấu của Lục khanh, trẫm thấy nên hỏi rõ chuyện này trước đã.”
Triệu Hà Minh nghe vậy, giữa bách quan đột ngột ngẩng đầu, ai ngờ lại đâm sầm vào ánh mắt của Phụng Minh đế. Y vội cúi đầu, lại nghe thấy Triệu Hán Nguyên ở phía trước ho đến run rẩy cả người. Tuy nhiên Phụng Minh đế không thèm để ý đến sự chật vật của Triệu Hán Nguyên, ánh mắt ngài như đóng đinh lên người Triệu Hà Minh.
“Trương Dược.”
Tiếng gọi này khiến mọi người quay đầu, tập trung ánh nhìn vào Trương Dược. Trương Dược quỳ ứng bên ngoài điện: “Thần có mặt.”
Phụng Minh đế hỏi: “Người đã đưa đến chưa?”
“Dạ, đã đưa vào rồi.”
“Được, vậy truyền vào đi.”
Trương Dược dập đầu đứng dậy, quay đầu nhìn Ngọc Lâm dưới thềm một cái, quát lớn: “Dẫn nàng lên!”
Bách quan nghển cổ nhìn, đều không biết người đến là ai, chỉ có Triệu Hà Minh đã đoán chuẩn, người Trương Dược triệu kiến lúc này tất nhiên là Ngọc Lâm.
Quả nhiên, trên bậc ngự thềm âm u, một bóng người thanh mảnh tiến tới, băng qua lối đi mà đám quan chính rẽ ra cho Trương Dược, đi đến trước điện, khấu bái hành lễ.
“Ngươi đấy à, quả là có phúc.” Phụng Minh đế nói rồi cười lên. “Trước kia đột ngột mắc bệnh điên, trẫm không nỡ xử tử ngươi, hôm nay nhìn lại, xem ra ba hồn bảy vía vẫn còn đủ cả.”
Ngọc Lâm thưa: “Bệ hạ là thiên tử, nô tì điên hay không điên đều dựa vào một lời phán xét của bệ hạ.”
“Hừ… khéo nói lắm. Bạc giấu ở chùa Thiên Cơ lộ diện, ngươi có công nên thưởng, nhưng trẫm nghe Trương Dược tấu báo, đây là ngươi… trêu đùa trẫm.”
“Nô tì sao dám.”
“Ngọc Lâm, nói thật đi, nếu không…” Phụng Minh đế đập mạnh tay xuống án. “Trẫm sẽ đích thân tra khảo ngươi.”
Tiếng đập mạnh này khiến Triệu Hán Nguyên lảo đảo, suýt nữa ngã ngửa ra sau. Triệu Hà Minh vội tiến lên đỡ lấy phụ thân mình.
Cùng lúc đó, Triệu Hán Nguyên bóp chặt cổ tay Triệu Hà Minh, tiếng nói ép đến cực nhỏ cực thấp nhưng lại đầy vẻ nghiến răng nghiến lợi: “Con lại bị nó tính kế rồi…”
Triệu Hà Minh nhìn Ngọc Lâm, nàng đang quỳ sau lưng Lục Chiêu, cúi đầu, không thấy rõ thần sắc. Nhưng ý đồ của Phụng Minh đế, hắn đã nhìn thấu.
Chuyện Ảnh Liên tìm vật, Dư Ân giải quẻ phù cơ vốn dĩ là cục diện Ngọc Lâm bày ra, cũng chỉ nàng mới biết trăm vạn lượng bạc đó không phải trời ban mà là người giấu. Còn tại sao nàng lại biết tất cả? Vì nàng đã xem cuốn hồ sơ sự vụ án Lưu thị giết phu quân ở Hình bộ, biết nơi giấu xác của Hà Lễ Nho, sau đó không còn tin tưởng Triệu Hà Minh nên tự mình đi kiểm chứng, bí mật thăm dò hầm băng dưới tháp Bồ Đề. Vì vậy nàng đã tự đưa mình lên minh đường.
Đây quả thực là thủ đoạn vốn có của Ngọc Lâm, tự biến mình thành cây kim nhọn, đâm mạnh vào giữa cuộc đấu đá của Phụng Minh đế và Triệu Hán Nguyên, cưỡng ép mình trở thành người mấu chốt để đổi lấy sự kiêng dè của cả hai bên.
Hôm nay nếu Nội các không chịu mở miệng trấn áp Lục Chiêu của Hộ bộ để giải vây cho thiên tử thì Phụng Minh đế đang nóng giận sẽ mượn thân phận cũ của Ngọc Lâm để truy hỏi lai lịch số bạc, truy hỏi thẳng đến tội danh soạn thảo sai lệch hồ sơ của Hình bộ.
Ngọc Lâm hành động theo cách này không phải lần đầu, lần nào cũng thành công, không chỉ giúp nàng tìm thấy con đường sống trong cõi chết, mà còn giúp nàng lấy thân phận nữ tử tái bước vào địa giới nhất đẳng của Lương Kinh.
Ngọc Lâm có sự nhạy bén và khôn khéo như vậy, Triệu Hà Minh chưa bao giờ nghi ngờ, chỉ có điều lần này y không ngờ tới, người khai cuộc không phải Ngọc Lâm, mà là cái tên Trương Dược của Bắc trấn phủ ti, kẻ mà trước đây chém người như bổ dưa.