Trên long tọa truyền đến một tiếng ho khẽ, chúng quan túc trực nghiêm cẩn. Phụng Minh đế lúc này ngữ khí đã có phần nhẹ nhõm: “Dư Ân của chùa Thiên Cơ hiện vẫn đang bị giam hả? Ở nơi nào? Trẫm nhất thời không nhớ rõ.”
Trương Dược đứng sau lưng Ngọc Lâm đáp: “Bẩm, ở ngục Hình bộ ạ.”
“Ồ.”
Ngón tay Phụng Minh đế chỉ vào hư không một cái, vừa vặn rơi ngay trước trán Ngọc Lâm, ánh mắt ngài rốt cuộc cũng dời khỏi người Triệu Hà Minh: “Vậy thì không cần phí thời gian ở ngục Hình bộ làm gì, cứ thẩm vấn nàng ta trước. Ngọc Lâm.”
“Có nô tì.”
“Ngươi và Dư Ân có quan hệ gì? Mưu đồ… chuyện gì?”
“Nô tì không hiểu lời bệ hạ ạ.”
“Ồ, nghe không hiểu sao? Vậy trẫm đổi câu hỏi khác: Có phải ngươi vốn đã biết bên dưới tháp Bồ Đề có bạc không? Hả?”
Ngọc Lâm ngẩng đầu, lặng lẽ nhìn về phía Triệu Hà Minh.
Mọi chuyện dường như quay ngược về khoảng thời gian nàng bị khép tội khi quân rồi tống vào ngục. Trên công đường Đại lý tự ngày ấy, nàng đã từng hết lần này đến lần khác nhìn về phía hậu đường, nơi Triệu Hà Minh đang ngồi nghe thẩm.
Ban đầu, Ngọc Lâm thực sự hy vọng y có thể vì nàng mà mở lời dù chỉ một lần. Thế nhưng không. Màn thưa mấy lớp, bóng nắng xoay vần, người ngồi sau cửa tĩnh lặng như tượng đá. Triệu Hà Minh từ đầu tới cuối giữ im lặng mà nhìn nàng, ánh mắt tràn đầy xót xa tiếc nuối, nhưng tuyệt nhiên không mở miệng, không hiển linh.
Lúc đó, nàng đã đau lòng biết bao.
Khi con người ta đau lòng, họ thực sự sẽ yếu đuối đến mức không còn cách nào khác, đành cam chịu bị xoay vần hành hạ, nhận những tội danh mình không hề phạm phải, chịu những nỗi khổ sở mình không thể hiểu thấu. May thay, con người rồi sẽ biết tuyệt vọng. Sau tuyệt vọng chỉ còn lại tự cứu lấy mình, mà việc tự cứu lấy mình này, làm xong thực sự rất sảng khoái.
Khóe môi Ngọc Lâm không kìm được mà gợi lên một tia cười nhạt. Lần này, dù vẫn là nàng quỳ trên công đường tạm thời của Kim Môn triều tham, đơn độc một mình, không người che chở. Thế nhưng Triệu Hà Minh đang đứng giữa chư công kia lại không thể trốn sau cánh cửa để ban phát ánh mắt thương hại nữa. Lần này, y bắt buộc phải mở miệng, bắt buộc phải hiển linh.
Thấy Ngọc Lâm không lên tiếng, Phụng Minh đế bỗng cười lạnh một tiếng.
“Dương Chiếu Nguyệt, lấy một cây roi tới đây cho Trương Dược.”
Lời vừa dứt nhưng không có ai tiến lên, Phụng Minh đế mới nhớ ra Dương Chiếu Nguyệt đã bị ngài đá một cú cực hiểm trên hành lang không dậy nổi, ngài liền phất tay cười nhạt: “Thôi bỏ đi, một nữ tử yếu đuối, không cần dùng đến roi hình cũng thẩm được. Trương Dược.”
“Có thần.”
“Trẫm hỏi nàng ta đáp, nếu nàng ta không chịu mở miệng thì cứ vả miệng cho trẫm.”
“Tuân chỉ.”
“Bệ hạ!”
Trước mặt Ngọc Lâm đột nhiên đổ xuống một bóng người nhạt nhòa. Trong vạt áo phảng phất hương thơm nhã nhặn ôn nhuận, che lấp đi mùi long diên hương thanh lãnh trên điện, rõ ràng không phải Trương Dược.
Ngọc Lâm ngẩng đầu, lặng lẽ nhìn về phía phát ra tiếng nói, thấy Triệu Hà Minh đang cầm hốt bản cung kính đứng đó.
“Ồ?” Phụng Minh đế đáy mắt dâng lên ý cười, cố tình tỏ ra hứng thú nghiêng người hỏi: “Triệu khanh có chuyện gì muốn tâu sao?”
Bóng người trước mắt Ngọc Lâm hạ thấp xuống. Không cần nói cũng biết, Triệu Hà Minh đã vén bào quỳ xuống trước ngự tiền: “Thần cầu xin bệ hạ khoan dung, tha thứ cho nàng ta.”
Ngọc Lâm cười nhạt: “Ta không cần Triệu hình thư phải cầu tình thay cho mình.”
Triệu Hà Minh không đợi nàng nói hết, đột ngột trầm giọng, lạnh lùng quát một tiếng: “Ngươi câm miệng cho ta!”
Hành động này đã bị coi là thất lễ trước ngự tiền. Nhất thời bách quan đều kinh hãi. Các quan Ngự sử ghi chép ngôn hành cử chỉ đã hạ bút rơi mực lên sổ sách. Trong triều đại Phụng Minh này, cái tên Triệu Hà Minh lần đầu tiên bị ghi lại với một vết đen như thế. Triệu Hán Nguyên nhắm mắt lại, thở hắt ra một luồng trọc khí dài.
Triệu Hà Minh dập đầu, giọng nói đã lấy lại vẻ bình ổn: “Thần thất lễ trước ngự tiền, xin bệ hạ giáng tội.”
“Trẫm không trách khanh.” Khóe môi Phụng Minh đế vẫn ngậm ý cười: “Trẫm biết, trước kia hai người là sư trò. Triệu Hà Minh ngươi ấy mà, giờ cũng đã có chút tuổi tác rồi, lòng dạ theo đó mà mềm yếu đi.”
“Thần có tội.”
“Không sao, ngoài luật pháp nghiêm minh ra thì có thêm chút nhân tình cũng tốt cho Triệu khanh, trẫm không nhiều lời. Nhưng lai lịch của số bạc trắng kia, trẫm nhất định phải hỏi cho rõ.” Ngài nói đoạn nhìn về phía Ngọc Lâm và Lục Chiêu: “Không thể cứ để nàng ta cắn răng không nói như vậy. Nếu không, trẫm làm sao ăn nói với Hộ bộ… với các nha môn kinh sư và quan phủ địa phương đang đợi dùng tiền đây?”
Triệu Hà Minh hơi thẳng người lên tấu: “Thần thiết nghĩ, chùa Thiên Cơ bị đốt cháy, bệ hạ hạ chiếu tự trách, ân xá cho tăng chúng trong chùa và con gái Lưu thị, nhân nghĩa cảm động đến trời xanh, vì vậy mà có phúc bạc trời ban. Giai thoại này vừa mới truyền ra ngày hôm qua, tưởng rằng sau này sẽ rạng danh thiên hạ. Thánh danh như vậy, sao có thể vì lời điên khùng của nữ tử này mà bị hủy hoại.”
Lời Triệu Hà Minh nói đến đoạn cuối giọng có chút run rẩy. May thay, trong đám quần thần đã có người lên tiếng phụ họa.
“Khởi bẩm bệ hạ, thần thấy lời Triệu hình thư nói không phải là không có lý.”
“Khởi bẩm bệ hạ, thần cũng tán thành.”
“Thần cũng nhất trí.”
“Thần…”
Tiếng tán đồng vang lên liên tiếp, Phụng Minh đế chỉ kéo dài giọng “ừm” một tiếng. Tiếng người dần lặng xuống. Trong phút chốc trầm tịch, Triệu Hán Nguyên rốt cuộc cũng chậm rãi bước ra khỏi hàng, đi đến trước mặt con trai mình, cúi mình hành lễ thật sâu trước Phụng Minh đế.
“Lão thần cũng có lời muốn bẩm.”
“Triệu các lão cứ nói.”
“Vâng…” Triệu Hán Nguyên đứng thẳng dậy. “Mùa đông năm ngoái kênh đào bị đóng băng, tuyết tai làm hại mầm non, đông năm nay lại có lửa trời thiêu chùa, làm hại lợi dân, cũng tổn hại lòng dân. Thần chỉ có một câu — nay hai trăm vạn lượng bạc trắng này chính là một tấm chăn dày trong tuyết, một trận mưa rào kịp lúc giữa ruộng đồng, có thể… ban ơn trạch cho khắp thế gian. Mà điều này dựa vào chính là… thánh đức của bệ hạ vậy.”
Ông ta vừa dứt lời, trên long tọa bỗng vang lên một tràng cười sảng khoái.
“Nói hay lắm!”
Hứa Tụng Niên ngẩng đầu nhìn lên, thấy Phụng Minh đế đã đứng dậy, rảo bước xuống khỏi long tọa.
“Hay! Hay! Rất hay!” Liên tiếp ba tiếng khen, Phụng Minh đế đã đi tới trước mặt Lục Chiêu, chống nạnh cúi người, đầu gần như chạm vào trán Lục Chiêu: “Lục khanh nghe thấy chưa? Triệu các lão vừa nói gì? Trăm vạn lượng bạc này ban ơn cho thiên hạ là nhờ vào ai?”
Lục Chiêu nhận ra cái bẫy trong câu nói này, không nhịn được liếc qua vai Phụng Minh đế, kín đáo nhìn Triệu Hán Nguyên một cái. Chỉ thấy Triệu Hán Nguyên run rẩy giơ một ngón tay trỏ, khẽ gõ lên hốt bản.
Lục Chiêu thu hồi tầm mắt. Nội các đã đưa ra ý của họ, nếu còn gượng ép chống đối thì danh cũng chẳng còn, lợi cũng chẳng có, thậm chí không có ai trông nom thê tử con cái ở nhà cho mình. Hắn không cam tâm, nhưng nhuệ khí đã bị tước đi quá nửa.
“Lục khanh cũng định học theo ả điên kia không đáp lời sao?”
“Bẩm bệ hạ…” Lục Chiêu cầm hốt bản, lưng thẳng tắp: “Tất cả… đều nhờ vào thánh đức của bệ hạ.”
“Đã như vậy, Lục khanh khi nãy làm loạn cái gì?”
“Thần… thần có tội, thần nhất thời trong tình thế cấp bách, mạo phạm thiên uy, thần… thần ngàn vạn lần đáng chết, thần tội đáng muôn chết.”
Phụng Minh đế đứng thẳng lưng, hai tay vẫn chống hông, thốt ra một câu nhẹ tựa lông hồng: “Trẫm xá tội cho khanh.”
“Bệ hạ…”
“Trẫm đã nói rồi, trẫm xá tội cho khanh. Còn về bạc chùa Thiên Cơ…” Phụng Minh đế quay người: “Triệu các lão à… trước tiên trích ra một trăm vạn lượng để giải vây cho Úc Châu. Binh bộ đã sốt ruột nhiều ngày rồi, trẫm thấy các khanh cũng chẳng có chủ ý gì. Đã như vậy thì không cần đưa qua bộ các khanh nghị sự nữa. Lập tức phát công văn chuyển xuống.”
“Bệ hạ thánh minh.”
Triệu Hán Nguyên ứng tiếng đầu tiên, sau đó là tiếng hô sơn hô phụ họa. Phụng Minh đế tinh thần sảng khoái, dõng dạc nói: “Nghị sự đến đây thôi. Các khanh hôm nay đều vất vả rồi. Truyền ra ngoài, tại tả hữu Xuân Phường bày tiệc, ban cơm.”
Phụng Minh đệ nói xong đang định rời đi, Triệu Hán Nguyên bỗng lảo đảo vài bước đuổi theo: “Xin bệ hạ dừng bước.”
“Triệu các lão còn chuyện gì muốn tâu sao?”
Ngọc Lâm nhìn thấy trước mắt một đôi ủng da bước tới. Khi ngẩng đầu lên, Triệu Hán Nguyên đang chỉ thẳng ngón tay vào giữa trán nàng.
“Bệ hạ, nữ tử này lời lẽ xằng bậy gây hoạ, làm ô uế thánh danh, tâm địa gian ác! Cả triều đều thấy rõ, thần thiết nghĩ… nên giết… nên giết…”
Chẳng ngờ Phụng Minh đế nghe xong câu này lại cười lạnh một tiếng, chỉ đáp: “Các lão nói quá lời rồi.” Nói đoạn nhìn Ngọc Lâm, giọng đầy khinh miệt nhưng lại khiến Triệu Hán Nguyên không nói lại được câu nào: “Nàng ta là một ả điên của Lương Kinh, một nữ nhân điên mà thôi, đâu có xứng với bốn chữ ‘tâm địa gian ác’.”
Bỏ lại một câu, Phụng Minh đế không thèm ngoảnh đầu lại. Đám thái giám Ti Lễ Giám như đàn cá đi theo, rút khỏi Kim Môn. Chẳng bao lâu sau, trên con đường cung điện đã không còn bóng dáng thánh giá.
Chư thần lần lượt tản ra, đi về phía tả hữu Xuân Phường nhận cơm ban của thiên tử.
Đợi người đi gần hết, Triệu Hà Minh mới chậm rãi đứng dậy từ dưới đất. Y quỳ hơi lâu nên chân không còn lực khiến người hơi nghiêng đi, nhưng lại được một bàn tay phía sau đỡ lấy. Hắn quay đầu nhìn, thấy là Ngọc Lâm vẫn đang quỳ trên đất. Triệu Hà Minh đứng thẳng dậy, Ngọc Lâm cũng buông tay xuống.
Trước kia sư trò một đứng một quỳ, nhìn từ xa cứ ngỡ như cảnh tượng kết duyên nơi hạnh đàn năm nào.
“Ngọc Lâm.”
Ngọc Lâm không chịu ngẩng đầu, sống mũi Triệu Hà Minh lại có chút cay cay: “Ta phải làm gì mới có thể đổi lấy sự tha thứ của con?”
Ngọc Lâm không muốn trả lời Triệu Hà Minh, bởi nàng nghe ra được trong câu nói này có một nửa là chân tình. Nàng không muốn vì thế mà gán cho Triệu Hà Minh bốn chữ ‘thân bất do kỷ’ để bào chữa cho hắn. Cho nên nàng chỉ im lặng.
“Nàng ấy sẽ không tha thứ cho ngươi đâu.”
Tiếng Trương Dược vang lên như gió lạnh tạt vào mặt, nhưng Ngọc Lâm vì thế mà khẽ nhếch môi. Trước đây chẳng thấy giọng Trương Dược hay, vậy mà lúc này nghe lại thấy thật êm tai.
Triệu Hà Minh nắm chặt lòng bàn tay: “Ta đang nói chuyện với nàng, mời Trương chỉ huy sứ tạm lánh đi cho.”
“Nàng ấy là do ta đưa vào.”
“Nàng là học trò của ta…”
“Nàng ấy đã chết một lần rồi. Đó là chuyện của kiếp trước.”
“Ngươi…”
Trương Dược nói xong, một đốc đao đã chìa ra trước mặt Ngọc Lâm: “Vịn vào mà đứng lên.” Trương Dược bảo như vậy. “Ta là gia chủ của cô, ta nói cô không nghe thấy sao?”
Ngọc Lâm mỉm cười gật đầu: “Nghe rồi, đứng lên ngay đây.”
Nàng vừa nói vừa vịn vào đốc đao đứng dậy. Trương Dược đợi nàng đứng vững rồi mới quay người đi.
“Đi thôi.”
“Đi đâu cơ?” Ngọc Lâm tuy hỏi nhưng chân đã bước theo Trương Dược được vài bước.
“Không đoán ra sao?”
Ngọc Lâm hân hoan đáp: “Bệ hạ muốn gặp ta?”
Trương Dược dừng bước. Hai người đang đứng trên con đường cung điện nằm trên trục chính của hoàng thành. Thỉnh thoảng có một hai vị quan triều đình đi ngang qua họ.
Mây vẫn đè rất thấp, mưa rào sắp kéo tới, sâu kiến chạy loạn. Những sợi tóc mai nhẹ mềm của Ngọc Lâm khẽ bay lướt qua mặt. Trương Dược quay đầu, bị khuôn mặt thanh tú mộc mạc kia làm cho động lòng.
“Hôm nay ta thế nào…”
“Rất lợi hại.” Ngọc Lâm không tiếc lời khen, nghiêng đầu mỉm cười rạng rỡ với Trương Dược: “Đâm trúng mọi điểm trọng yếu, nước nhỏ không lọt.”
“Còn gì nữa không?”
“Còn… gì nữa?”
“Không có.”
Trương Dược đang định quay đi, chẳng ngờ nàng lại bảo: “Khen ít chữ quá sao? Vậy thì thêm bốn chữ nữa.”
“Chữ gì?”
“Ngô bối giai mô.” (Tấm gương để chúng ta noi theo)
Trán Trương Dược nảy lên một cái, quay đầu định nói gì đó thì thấy nàng đứng giữa gió, mỉm cười thật đẹp. Trương Dược nhớ lại cái đêm bế nàng từ chùa Thiên Cơ về nhà, nàng túm lấy cánh tay hắn, kéo trễ cả ống tay áo xuống. Bả vai lộ ra, gió lạnh xâm lấn suốt dọc đường ấy, Ngọc Lâm chìm trong ác mộng nước sôi lửa bỏng, còn Trương Dược ở trên đường, từng bước một phá vỡ phòng tuyến trong lòng.
Tên ngốc à, chẳng biết cái gì hết.
“Nghĩ kỹ lời lẽ kiến giá đi, đi theo ta.”