Buổi triều tham ngày hôm ấy kết thúc quá muộn. Gần giữa trưa, phía trên vẫn chưa thấy truyền thiện, lão Chưởng ấn thái giám của Thượng Thiện Giám nghẻn cổ chờ đợi, trong lòng hoảng hốt không yên.
Lão Chưởng ấn này đã hầu hạ chuyện ăn uống của Phụng Minh đế suốt mười năm, quá rành tính khí và khẩu vị của ngài. Triều tham tan muộn, nghĩa là chuyện tiền triều nghị bàn vô cùng nan giải, Hoàng đế chủ tử khó tránh khỏi miệng khô lưỡi đắng, tâm hỏa dâng cao. Lúc này, nếu dâng lên món ăn không hợp thời hợp cảnh thì không chỉ đơn giản là ‘đụng vào vận đen’ đâu.
“Kiếm đứa nào lanh lợi, ra phía trước hỏi một câu xem.”
Lão Chưởng ấn không nhịn được dặn dò viên Chưởng ti dưới quyền. Viên Chưởng ti cũng hãi hùng, đáp: “Đã cho người đi rồi ạ, nhưng các vị Bỉnh bút của Ti Lễ Giám đều đang hầu hạ trước ngự tiền, không gặp được ai. Chỉ nghe nói hôm nay bệ hạ hạ lệnh cho Quang lộc tự bày tiệc ban cơm cho ngoại quan ở tả hữu Xuân Phường. Giờ mà đi nữa… biết hỏi ai đây?”
“Đỗ… Thế còn Đỗ bỉnh bút thì sao?”
Đang nói thì tiểu nội thị bên ngoài vén rèm: “Chưởng ấn, Bỉnh bút của Ti Lễ Giám tới rồi.”
Lão Chưởng ấn quay sang, thấy người bước vào chính là Đỗ Linh Nhược, vội vàng tiến lên: “Đang đợi ngươi cứu mạng đây.”
Đỗ Linh Nhược cười đáp: “Không sợ ta vào đây để vòi vĩnh à?”
“Thôi đi, đừng có đùa giỡn nữa.” Lão Chưởng ấn kéo tay áo Đỗ Linh Nhược, dẫn ra một góc hỏi: “Ở Kim Môn rốt cuộc nghị sự chuyện gì mà giờ vẫn chưa tan? Sắp qua giờ Ngọ rồi, tâm trạng chủ tử thế nào?”
Đỗ Linh Nhược vỗ vỗ mu bàn tay lão Chưởng ấn: “Ông cứ yên tâm, hôm nay tâm tình bệ hạ tốt lắm.” Nói đoạn, hắn nhìn quanh bếp lò: “Đừng có tự hù mình rồi bê mấy thứ thanh nhiệt bài hỏa lên, làm mất hứng của bệ hạ.”
Nghe vậy, mọi người trong giám đều thở phào nhẹ nhõm. Viên Chưởng ti hỏi: “Vậy để bọn ta hầu hạ dâng lên ngay?”
“Hôm nay không vào điện, bày ở Phù Hương Đình đi.”
Lão Chưởng ấn hơi nhíu mày: “Ra ngự uyển sao?”
“Phải.” Đỗ Linh Nhược đáp: “Các ông chuẩn bị nồi lẩu, dùng lửa nhỏ hầm liu riu, sôi lâu không nguội, chẳng phải là vừa khéo sao.”
“Mấy thứ đó luôn sẵn có, ta sai người dâng lên ngay. Nhưng mà…” Lão Chưởng ấn nhìn ra ngoài rèm: “Hôm nay nắng tắt rồi, trời lạnh căm căm, sao bệ hạ lại có nhã hứng tới ngự uyển?”
Viên Chưởng ti cũng đánh bạo hỏi: “Có vị nương nương nào đi cùng không?”
Đỗ Linh Nhược xua tay: “Hỏi thừa.”
Ngọc Lâm nhớ rõ, lần trước Phụng Minh đế gặp nàng cũng là tại Phù Hương Đình này.
Khi đó là mùa mai đỏ nở rộ, bóng mai trên tuyết, hương thơm thoang thoảng. Nàng bị trói áp giải tới đây, sống chết mong manh, tính mạng trong mắt thiên tử còn chẳng bằng một cánh hoa mai dập nát dưới tuyết.
Nhưng hôm nay đã khác. Trăm gốc mai quanh đình đã qua mùa hoa, trên những nhành đen nhánh là những mầm non đang chực đâm chồi, không gian tràn ngập mùi cỏ cây thanh khiết trước thềm vạn tượng đổi mới. Trần Kiến Vân đích thân tới truyền lời, báo cho Trương Dược biết thiên tử ban ân, Ngọc Lâm không cần quỳ đợi.
Lúc truyền lời, Trần Kiến Vân tranh thủ nhìn sâu vào Ngọc Lâm một cái. Thế nhưng Trương Dược đã bước ngang một bước, chắn ngang tầm mắt hắn, che chắn cho Ngọc Lâm kín kẽ.
Trần Kiến Vân không giận, chỉ cười nhạt một tiếng, đột ngột nói với Trương Dược: “Trước khi tới đây, sao ta lại nghe mấy đứa nhỏ bên Chung Cổ Ti* báo lại rằng… Trương chỉ huy sứ và tên Lục Chiêu của Hộ bộ có chạm mặt nhau nhỉ?”
*Chung Cổ Ti thuộc hệ thống nội đình, có trách nhiệm đánh chuông và trống theo nghi lễ triều đình, báo hiệu giờ giấc trong cung (canh giờ ban đêm, giờ thiết triều). Thực hiện nghi lễ âm thanh trong các buổi đại triều, lễ tế, hoặc sự kiện quan trọng.
Trương Dược đột ngột ngước mắt. Trần Kiến Vân vẫn giữ nụ cười trên môi: “Trương chỉ huy sứ không cần căng thẳng, nói gì thì ai mà nghe cho rõ được. Ta chỉ nể mặt Chưởng ấn nhà chúng ta mà nhắc nhở ngài một câu, chủ tử ghét nhất hạng ăn cây táo rào cây sung. Ồ, tất nhiên rồi, chủ tử tin tưởng Trương chỉ huy sứ như vậy, nghe vài lời không có căn cứ chưa chắc đã tin. Ngài nói có phải không?”
Giọng Trần Kiến Vân càng lúc càng thấp, Ngọc Lâm nghe không rõ. Từ góc đứng của mình, nàng chỉ thấy cái bóng lưng bất động như bàn thạch của Trương Dược, nhưng trong lòng lại dâng lên một dự cảm chẳng lành.
Ngọc Lâm mím môi, cố gắng suy nghĩ sâu hơn. Phụng Minh đế ngồi trên cao, chưa chắc đã nghĩ tới việc Lục Chiêu đột ngột chất vấn chuyện bạc chùa Thiên Cơ là do Trương Dược bày cục. Mà dẫu có truy cứu nguồn cơn rò rỉ tin tức, cũng không đến mức nhìn chằm chằm một mình Trương Dược, vì Hứa Tụng Niên luôn túc trực bên cạnh để dàn xếp. Nhưng Trần Kiến Vân thì khác…
Nàng nhớ tới Vương Thiếu Liêm trong vụ án mạng ở Hình bộ, đó chính là quân cờ dưới tay Trần Kiến Vân. Để cầu sống trước giờ hành hình, nàng đã cùng Trương Dược và Đỗ Linh Nhược chặt đứt đường tài lộc của Trần Kiến Vân.
Đang định mở lời gọi Trương Dược thì một tiếng thông truyền vang lên. Phụng Minh đế giá lâm. Cả trong lẫn ngoài đình quỳ rạp một dải, Ngọc Lâm cũng vội vã hành lễ.
Phụng Minh đế đã thay một bộ đạo bào rộng màu xanh đen, chắp tay ngồi xuống trước nồi lẩu, ý cười trên mặt không giảm.
“Hứa Tụng Niên.”
“Có nô tì”
“Truyền đứng dậy.”
“Tuân chỉ.”
“Khoan đã.” Phụng Minh đế gọi lại: “Bảo Trương Dược đưa Ngọc Lâm lên đây, ngoài ra… ban cho nàng ta một chỗ ngồi.”
Một chiếc đôn gỗ được mang vào, đặt đối diện Phụng Minh đế nhưng không gần bàn ăn, cô độc đứng cạnh cột đình. Ngọc Lâm theo Trương Dược bước vào đình, nhìn chiếc đôn gỗ, không dám ngồi ngay.
“Ban cho ngươi đấy, ngồi đi.”
Phụng Minh đế cầm đũa chỉ vào miếng đùi cừu trong nồi. Hứa Tụng Niên và Trần Kiến Vân kẻ bưng bát người cầm đũa, lọc lấy một lát thịt cừu tươi mềm dâng vào bát ngài.
“Chủ tử cẩn thận nóng ạ.”
Phụng Minh đế gắp miếng thịt, nói với Ngọc Lâm: “Ngươi đấy, trẫm trước đó vốn dĩ không muốn gặp lại ngươi nữa. Nhưng thật tình cờ, ngươi lại trở thành quân cờ thuận tay nhất của trẫm. Vị lão sư kia của ngươi, ai nấy đều khen y hiền đức, chỉ có ngươi là giúp trẫm nhìn thấu những vết bẩn trên người y. Rất tốt, ngươi thực sự đã tự cứu sống được mình rồi. Sau này, trẫm sẽ không dễ dàng giết ngươi nữa.”
“Nô tì tạ ơn ân hồi sinh của bệ hạ.”
“Ngồi đi.” Phụng Minh đế ngước mắt nhìn. Ngọc Lâm lúc này mới dám ngồi xuống.
Ngài buông đũa cười hỏi: “Trẫm hồi sinh ngươi mấy lần rồi?”
Ngọc Lâm đáp: “Tính cả hôm nay là lần thứ ba ạ.”
“Mới ba lần thôi sao? Trẫm còn tưởng mình hồ đồ rồi chứ, cứ ngỡ là lần thứ tư.”
“Vậy thì là lần thứ tư ạ.”
Phụng Minh đế nhướng mày, bảo Hứa Tụng Niên: “Xem kìa, đây mới là kẻ biết cách ứng đối. Sao trước đây không tiến cử lên, để nàng ta ở Nội các giúp trẫm chẳng phải giỏi hơn tên lão sư kia nhiều sao?”
Hứa Tụng Niên sững người, rồi cũng cười theo: “Bệ hạ nói vậy làm nô tì biết đáp sao đây, nàng ta dù sao cũng…”
“Dù sao cũng từng phạm tội khi quân? Không quan trọng nữa, chẳng phải đã trói lên đài lăng trì một lần rồi sao? Nàng ta từng giúp việc cho Ti Lễ Giám, cứu người của ngươi, ngươi cũng từng vì nàng ta mà cầu tình, hôm nay sao lại khách sáo với trẫm thế.”
“Nô tì…”
“Hôm nay nàng ta có công.” Phụng Minh đế cao giọng: “Đại công! Nàng ta ngại không dám xin thưởng, ngươi… ồ phải rồi.” Ngài chỉ tay về phía Trương Dược: “Còn có Trương Dược nữa, các ngươi định cứ đứng nhìn thế sao?”
Câu nói này mang lời ẩn ý, ám chỉ hai lang cữu Trương Dược bị nghi là đồng mưu với Ngọc Lâm. Hứa Tụng Niên toát mồ hôi hột, tay run run ngừng cả việc gắp thức ăn.
Trần Kiến Vân thì lại tỏ ra ân cần quá mức, chỉ trong khi hầu chuyện Phụng Minh mà chốc lát đã gỡ gần sạch chiếc đùi cừu trong nồi lầu. Những miếng thịt mỡ nạc đan xem chất đầy trong bát, trông như đang vun lên một ngọn núi tanh nồng dành cho kẻ tham ăn.
Hứa Tụng Niên liếc nhìn Ngọc Lâm một cái, thấy trong mắt nàng cũng là nỗi lo giống mình. Ông vội quay sang Trương Dược, sợ Trương Dược không đoán được thánh ý mà lỡ lời. May thay, Trương Dược vẫn giữ bộ mặt lầm lì, không nói một câu.
Hứa Tụng Niên và Ngọc Lâm lại chạm mắt nhau lần nữa. Cả hai đều thông tuệ cực điểm, chỉ trong chớp mắt đã hiểu ý nhau. Hứa Tụng Niên vội nghiêng mình thưa: “Khởi bẩm bệ hạ, trước buổi triều tham, Trương Dược có sai người báo cho nô tì rằng Lục thị lang nghe phong thanh chuyện bạc chùa Thiên Cơ không nhập kho Thái Thương, còn chất vấn hắn vài câu trước Thần Vũ Môn. Nô tì sợ chuyện này cản trở đại kế của bệ hạ nên mới lưu tâm, sai người tìm Ngọc Lâm cô nương chờ lệnh ở Thần Vũ Môn.”
Lời vừa dứt, Trần Kiến Vân khựng tay lại, vô tình làm đổ cả núi thịt trong bát. Phụng Minh đế chán ghét liếc hắn một cái, không nổi giận mà chỉ bảo: “Ngu ngốc, còn không mau cút xuống.”
Trần Kiến Vân vội vã dập đầu lui ra. Phụng Minh đế nhìn Hứa Tụng Niên, cười nhạt: “Nói vậy, ngươi mới là người có công đầu.”
“Nô tì không dám. Chẳng qua là lo xa để phòng hờ, nếu không có Ngọc Lâm cô nương cơ trí, phối hợp nhịp nhàng với bệ hạ trước Kim Môn thì làm sao giải được vây khốn.”
Phụng Minh đế cười sảng khoái, nhìn sang Trương Dược: “Nếu đã vậy, Trương Dược, ngươi đúng là chẳng được tích sự gì.”
Trương Dược quỳ xuống: “Thần vô năng, nguyện chịu xử phạt.”
“Thôi, ban thưởng trước đã. Ngọc Lâm.”
Ngọc Lâm lúc này mới định thần, ngước lên: “Có nô tì.”
“Ngươi muốn phần thưởng gì?”
“Nô tỳ xin bệ hạ thi ân, xoá bỏ nô tịch cho nô tì.”
“Ồ?” Phụng Minh đế có vẻ hứng thú, nghiêng người tới: “Sao thế? Trương Dược bạc đãi ngươi à?”
“Dạ không, gia chủ không hề bạc đãi nô tì.”
“Cũng không sao, cứ nói đi, trẫm sẽ làm chủ cho ngươi. Hắn ở bên ngoài tuy có danh có tánh, nhưng từ nhỏ đã là gia nô của trẫm, mấy năm nay lớn rồi tính tình thay đổi, đôi khi không nghe lời trẫm, nhưng trẫm vẫn quản thúc được hắn. Phải không, Trương Dược?”
Ngọc Lâm hơi ngoảnh lại, thấy Trương Dược hai tay áp đất, phủ phục đến mức ngực gần như chạm sàn: “Vâng.”
Ngọc Lâm hiểu ra Phụng Minh đế là cố ý. Nàng hối hận vì những lời khen Trương Dược lúc nãy. Nàng chỉ mải mê đạt được mục đích của mình mà quên mất cái giá mà Trương Dược phải trả. Bữa tiệc tại Phù Hương Đình này là một ván cờ cân não. Thiên tử có thể chấp nhận bị người khác tính kế, nhưng tuyệt đối không dung thứ nếu Trương Dược có tâm tư riêng.
“Bệ hạ…”
“Nếu trẫm xoá nô tịch cho ngươi, ngươi định làm gì? Chẳng lẽ lại đi thi công danh, làm môn sinh cho lão sư ngươi sao?”
Ngọc Lâm thu liễm tinh thần đáp: “Nô tì đâu dám tái phạm đại pháp, chỉ cầu có thân phận trong sạch, vào một gia đình bình thường, sinh con đẻ cái.”
“Ấy.” Phụng Minh đế phẩy tay: “Ngươi không thể gả cho người ta được. Ngươi mà gả đi rồi thì cái linh tính này sẽ biến mất sạch.”
Một câu nói sáng tỏ như tuyết rơi!
Một câu nói sáng tỏ như tuyết rơi!
Một câu nói sáng tỏ như tuyết rơi!
Trong lòng Ngọc Lâm than thầm ba tiếng. Nam nhân trên đời đều muốn sinh con đẻ cái, nối dõi tông đường, huống chi ngài là người nam nhân đệ nhất thiên hạ. Ngài nói nàng gả đi sẽ mất linh tính, khiến nàng dở khóc dở cười.
“Ngọc Lâm, yêu cầu của ngươi trẫm chuẩn. Ngươi có thể lập hộ tại Lương Kinh, trẫm ban cho ngươi tiền tài, thậm chí là đất đai. Trẫm muốn ngươi giống như hôm nay, khi truyền là phải đến ngay.”
“Nô tì tạ ơn long ân của bệ hạ.”
Phụng Minh đế đứng dậy, dùng đũa xới nát núi thịt đã đổ kia.
“Mất cả ngon. Ban cho ngươi ăn đấy, Ngọc Lâm.”
“Nô tì…”
“Ngươi ăn một mình cũng chán. Trương Dược.”
“Có thần.”
“Đứng dậy, ngồi cùng đi. Ăn xong đừng vội xuất cung, đổi chỗ khác, trẫm… phái một người nói chuyện với ngươi vài câu.”
Dứt lời, Phụng Minh đế buông đũa, vén bào bước xuống khỏi Phù Hương Đình.