Một Chén Rượu Độc Xa Nhà Muôn Dặm

Chương 62: Cái giá phải trả



Một bàn ngự thiện buổi trưa, vì thiên tử rời ghế mà món ăn chưa được dọn đủ, dẫu vậy vẫn là một bàn sơn hào mỹ vị với hơn hai mươi món.

Phụng Minh đế ngự giá đã đi xa, Trương Dược vẫn phục quỳ trên đất.

Dưới đình bỗng nổi lên một trận gió, tán lá rộng của cây ngô đồng trong vườn rung động xào xạc. 

Trương Dược trong bộ quan bào có cổ áo lay động, tay áo bay múa, dáng hình ấy lọt vào mắt Ngọc Lâm bỗng giống như một đóa hoa rơi rụng, loại hoa mà dù gió có thổi thế nào cũng không thể bay lên được.

Hoa rụng cũng là hoa đã chết.

Giữa nội viện cung đình tĩnh mịch, Ngọc Lâm thầm kinh hãi. Nàng lùi lại vài bước, tựa lưng vào lan can bên đình, cau mày suy nghĩ kỹ lại thần sắc và lời lẽ của Phụng Minh đế ban nãy.

Trương Dược buông bàn tay đang ấn trên đất, ngồi quỳ thẳng lưng, tay đặt lên gối, đưa mắt nhìn Ngọc Lâm.

Nơi nàng ngồi vừa vặn có một cây mai nở muộn, vài đóa hoa sót lại của mùa đông treo lửng lơ bên mái tóc nàng. Y phục rủ xuống che khuất mũi giày, trên khuôn mặt thanh tú là cặp mày khẽ nhíu, thoảng một nỗi u sầu mỏng manh không tan.

Sợ rằng từ đây sẽ tham sống sợ khổ, hắn bỗng không nỡ nhìn lâu.

Thế là hắn cúi đầu, nhìn đống tro bụi bị gió thổi vun lại trước gối, khẽ nói: “Tranh thủ lúc còn nóng, ăn cơm đi.”

“Ngài đừng lên tiếng.”

Giọng Ngọc Lâm hơi run, ngón tay bất giác vạch một đường trắng nhạt trên lan can đình. Trương Dược im lặng, cùng nàng chìm vào tĩnh mịch hồi lâu.

Vai Ngọc Lâm vẫn còn vết thương do trúng độc, đứng lâu không vững, nhất thời không phòng bị mà ho khẽ vài tiếng. Trương Dược không nhịn được lại mở lời: “Ngọc Lâm, ta đã quét mắt qua rồi, bốn bề nội ngoại không có tai mắt, cô có thể nói chuyện…”

“Ngài đừng lên tiếng.”

Nàng ngắt lời Trương Dược: “Bệ hạ không chuẩn cho ngài xuất cung, mà bữa cơm ân thưởng này ăn xong là ta phải đi ngay. Ta đi rồi thì ngài…” Ngọc Lâm nói đoạn khựng lại: “Ngài để ta nghĩ thêm chút nữa, ta…”

Lời nói gấp gáp, người nàng cũng không còn vẻ trấn định như lúc ở trước ngự tiền.

Tay Trương Dược bóp chặt trên đầu gối: “Ta biết cô đang nghĩ gì. Nhưng vô ích thôi.”

Ngọc Lâm nghe xong câu này, bất giác mím môi, cuối cùng ngước mắt nhìn Trương Dược vẫn đang quỳ dưới đất: “Bệ hạ đã nghi ngờ ngài rồi, ngài có để lại đường lui cho mình không?”

“Không có.”

Một câu “Không có” thản nhiên và tự tại. Sự bình thản của Trương Dược khiến Ngọc Lâm thấy thắt lòng. 

Thực ra nàng cũng là hỏi thừa. Một kẻ đã dâng hiến cả khối óc, chỉ biết nghe lệnh hành sự, suốt mười mấy năm ròng rã tra tấn lấy mạng người đến mức tê liệt không muốn sống nữa, lần đầu tiên bày cục giữa triều đình để nâng đỡ nàng đến mức này, hẳn là đã dùng cạn tâm trí. Làm sao còn dư lực để quay đầu bảo vệ chính mình?

“Ta nhất định sẽ nghĩ cách giúp ngài.” Ngọc Lâm lẩm bẩm.

“Không cần đâu.”

“Sao lại nói không cần? Ngài có biết bệ hạ sẽ đối đãi với ngài thế nào không?”

Trương Dược ngẩng đầu: “Sẽ cạy miệng ta. Nếu cạy không được thì sẽ trừng phạt ta một trận.”

Hắn nói lời này vẫn bình thản vô cùng, nhưng hắn càng bình thản, Ngọc Lâm càng thấy tàn nhẫn. Người sống sẽ không nhìn nhận kết cục của mình một cách lạnh nhạt như thế, vui buồn giận hờn gì cũng phải có cảm xúc tiết ra. Nhưng Trương Dược mặt không cảm xúc, sống lưng thẳng tắp, không co rụt, không né tránh, nghi thái đoan chính nhưng nội tâm lại mang vẻ tự bỏ rơi chính mình, đúng như câu nàng nói lúc mới gặp: “Người sống mặc đồ liệm, Trương Dược, ngài thật đáng thương.”

“Cô yên tâm, Ngọc Lâm.” Giọng hắn kéo thần trí nàng quay lại: “Bệ hạ sẽ không giết ta.”

Ngọc Lâm cười thảm: “Chỉ thế thôi sao?”

“Phải.” Hắn đáp một tiếng, còn nở một nụ cười với nàng: “Chỉ thế thôi.”

Ngọc Lâm cắn môi, đây đúng là thần thái nên có của Trương Dược. Luyện ngục ở ngay trước mắt, nhưng kẻ bước vào ngục lại chẳng nề hà. Ngay cả dùng từ ‘mây bay gió thoảng’ để hình dung cũng có phần khiên cưỡng, hắn cười với Ngọc Lâm không phải để che đậy, hắn thực sự không sợ, cũng thực sự không hối hận.

Cho nên hắn dám cười cho Ngọc Lâm xem. Dẫu trước kia hắn luôn thấy diện mạo mình đáng ghét, một bộ da thịt thân xác mà quỷ nhìn cũng phải khóc thét, cười lên chắc chắn càng khó coi nên rất ít khi lộ nụ cười.

Nhưng không hiểu sao một hai ngày nay, hắn luôn thỉnh thoảng nhớ lại câu nói kia của Ngọc Lâm: “Thân thể này của ngài, đến nay vẫn rất đẹp.”

Đến đây, diện mạo xấu xí và cuộc đời nát bét của hắn dường như được điểm hóa. Hắn tin lời Ngọc Lâm, thích cuộc đời đầy sức sống, luôn tìm thấy đường sống trong cõi chết của nàng. Hắn tin nàng sẽ sống tiếp, nàng sẽ tốt hơn, sẽ đạt được nhiều thứ hơn, sẽ được nhiều người nhớ đến hơn.

Thật tốt, hắn có thể giúp nàng. Thật tốt biết bao.

“Đừng lo.” Trương Dược phủi đi chút bụi trên ống tay áo, dường như đang an ủi Ngọc Lâm, lại dường như đang tự bạch với chính mình: “Lúc còn sống, không có gì là ta không chịu đựng qua được.”

“Nhưng ta không thể ích kỷ như vậy…”

“Không liên quan đến cô.”

“Trương Dược…”

Trương Dược ngắt lời nàng, bình tĩnh nói: “Ngọc Lâm, ta đã giết rất nhiều người, trên thân thể này mang vô số báo ứng. Không phải không có báo ứng, chỉ là thời cơ chưa tới thôi. Ta không chết, ta không thoát được đâu.”

Ngọc Lâm lắc đầu: “Ta học Nho đạo mười mấy năm, nửa đời đắm mình trong tư pháp, nghiên cứu Lương Luật, ngài nói với ta chuyện nhân quả báo ứng huyền hoặc này làm gì?”

Trương Dược nghẹn lời, quả nhiên cái miệng này của hắn thế nào cũng không nói lại được nàng.

Giọng Ngọc Lâm truyền xuống từ đỉnh đầu: “Trương Dược, dẫu ngài có sai, có tội thì cũng nên ở trên công đường, đem cả đời ngài phơi bày ra, phân tích tiền căn hậu quả, làm rõ trước đài sau màn, rồi mới đến định tội danh, nghị hình phạt. Những tội danh không thể đăng trên Để báo cho thiên hạ tường tận, những hình phạt không thể tuyên bố trước miệng thế gian, đều là tư hình của kẻ bề trên. Dẫu ngài tạm thời không thoát được, nhưng ngài không được nhận, ngài không được phép nhận!”

Đoạn nói này quá dài, lại quá tốt đẹp, Trương Dược không hiểu hết được. Dường như đoán được hắn khó thấu triệt, Ngọc Lâm bồi thêm một câu: “Lần này là ta nợ ngài. Ngài nhớ kỹ, là ta nợ ngài.”

Đối với Trương Dược, có câu này là đủ rồi.

“Cô dùng cơm đi.” Trương Dược gật đầu: “Ta nhớ kỹ rồi.”

Giây phút ấy, đĩa thịt đùi cừu đã róc sẵn trước mặt Ngọc Lâm đã lạnh ngắt. Nàng nhìn vào khúc xương đùi cừu kia. Cừu tuy đã chết, nhưng cuộc ‘thiên đao vạn quả’ tinh vi này lọc thịt rời xương, vẫn khiến nàng cảm nhận được một nỗi đau nhức nhối.

“Ngài… không ngồi cùng sao?”

Trương Dược lắc đầu: “Lúc này mà ta ăn gì đó, lát nữa… sẽ rất khó coi.”

Cuối cùng, bát thịt lạnh tanh nồng kia còn chưa kịp được Ngọc Lâm ăn hết thì Lý Hàn Chu đã dẫn theo hàng chục Hiệu úy, mặt mày ngơ ngác từ phía Thần Vũ Môn đi tới.

Từ sớm, hắn nhận được mệnh lệnh của Trương Dược là đưa Ngọc Lâm tới Thần Vũ Môn chờ lệnh, bảo vệ nàng chu toàn, sau đó khi triều tham tan thì dắt ngựa tiễn nàng về nhà. Hai lệnh này được hạ xuống vô cùng chi tiết, thậm chí còn dặn thêm rằng vết thương do độc của nàng chưa lành, đi lại không được quá nhanh. 

Lý Hàn Chu còn đang thầm vui vì mình làm việc đắc lực, ai ngờ đợi qua giờ Ngọ vẫn không thấy Ngọc Lâm, trái lại đợi được một câu khẩu dụ từ Trần Kiến Vân truyền ra, bảo hắn áp giải Trương Dược tới ngục của Trấn phủ ti.

Lý Hàn Chu ngơ ngác nhưng không dám hỏi, đành đưa người tới áp giải chính Chỉ huy sứ nhà mình. Nay thấy trên đình, Ngọc Lâm một mình ngồi trước bàn ngự thiện đầy ắp, ăn từng miếng từng miếng thịt trong bát. Trương Dược quỳ dưới đất, mặt không cảm xúc, thấy hắn dẫn người tới cũng không nói gì, chỉ gật đầu nhẹ như thể đã liệu trước được khoảnh khắc này.

“Chỉ huy sứ, chuyện này… rốt cuộc là thế nào ạ?” Lý Hàn Chu vẫn không kìm được mà hỏi.

“Ngươi điên rồi sao?” Trương Dược lạnh giọng: “Khẩu dụ thánh lệnh, ngươi lại tới hỏi ta?”

“Không phải…” Lý Hàn Chu nhìn sang Ngọc Lâm, nàng lại chẳng thèm nhìn hắn lấy một cái, lặng lẽ ăn bát thịt kia.

Trương Dược đứng dậy, bước tới trước mặt Lý Hàn Chu: “Dẫn ta đi.”

“Dạ… rõ, rõ.” Lý Hàn Chu rối rít đáp. 

Ngọc Lâm bỗng hỏi một câu: “Ta biết nói thế nào với A Mẫn tỷ tỷ đây?”

Trương Dược ngoảnh đầu: “Cô không cần nói gì cả, chuyện của ta, tỷ ấy đều biết.” Nói xong lại dừng một chút: “Dẫu có không biết, ép Hứa Tụng Niên một chút thì cái gì cũng biết thôi.”

“Ngài…”

“Nhận xong bát thịt ân thưởng này thì về nhà đi. Hôm nay Lý Hàn Chu làm việc cho ta, không tiễn cô được, cô phải tự cưỡi ngựa về. Hôm nay gió không nhỏ, mắt lại kém, đi đường chậm thôi.”

Ngọc Lâm cứng cổ: “Gia chủ…”

“Là Trương Dược, không phải gia chủ gì nữa.”

“Chuyện đó không quan trọng…”

“Ta không sao.” Trương Dược dứt khoát không để Ngọc Lâm nói hết câu: “Ngày cô dọn nhà lập hộ, ta nhất định sẽ về.”

Nói xong câu này, hắn không hề ngoảnh lại mà đi trước Lý Hàn Chu về phía tiền đình. Y bào bay phấp phới, xa dần. Cảnh tượng này rất giống một đêm tiễn biệt nào đó, Ngọc Lâm đứng trong màn đêm tĩnh lặng, nhìn thấy một con bướm đêm.

Thịt trong bát lúc này lạnh như băng. Hai ba miếng cuối cùng, nhai kỹ, nuốt xuống, nóng lạnh tự mình biết. Ngọc Lâm đặt đũa xuống, nôn khan một tiếng. Bát cơm này nàng đã ăn được, và cuối cùng cũng ăn xong.

Kể từ ngày đó, Trương Dược không bao giờ trở về nhà nữa.

Một chuyện kỳ lạ là Trương Mẫn vốn luôn quan tâm Trương Dược, vậy mà thực sự không hỏi Ngọc Lâm lấy một câu. Thế nhưng, Ngọc Lâm lại nghe thấy một cuộc tranh cãi giữa Trương Mẫn và Hứa Tụng Niên tại nhà.

Hôm đó, Trương Mẫn đứng ở cửa bếp, tay cầm con dao thái rau, trên bếp sau lưng đang nấu gan lợn và cháo hoàng mễ. Hứa Tụng Niên không mặc cung phục, toàn thân giản dị như một kẻ áo vải, tay đặt lên gối, lặng lẽ ngồi tựa vào một chiếc quan tài.

Trương Mẫn cầm dao, cúi nhìn cái đầu đang gục xuống của Hứa Tụng Niên. Hai người im lặng rất lâu, ráng chiều buông xuống rát vàng rải bạc khắp nơi. Củi trong bếp nổ một tiếng lách tách, bỗng nghe Trương Mẫn nói: “Đừng nói là nó không muốn sống nữa, ta cũng không muốn sống nữa.”

Hứa Tụng Niên không dám lên tiếng, vỗ mạnh một cái vào cái chân thọt của mình. Trương Mẫn dùng chính bàn tay đang cầm dao, lật mu bàn tay lên quẹt nước mắt.

“Ta có thể không uống thuốc của nội đình, ta tùy tiện tìm một đại phu…”

“Vô ích thôi.”

“Vậy thì ta sống được bao lâu hay bấy lâu, huynh trả đệ đệ lại cho ta! Huynh đón Trương Dược về đây!”

Hứa Tụng Niên ngẩng đầu, bỗng hỏi nàng một câu: “Nàng quên lời ủy thác của Trương đại nhân rồi sao? Nàng không lo cho những người đó nữa à?”

Trương Mẫn sững sờ, không nói thêm được câu nào.

“Những người đó” là ai? Nếu là bình thường, Ngọc Lâm nhất định sẽ truy hỏi đến cùng, nhưng Trương Dược chưa về, người đang ở Trấn phủ ti không biết bị đối xử thế nào, nàng không thể tập trung tinh thần để nắm bắt từng câu trọng yếu.

Nàng đối với những hình phạt tàn khốc nhất của Đại Lương rốt cuộc vẫn thiếu đi sự tưởng tượng. Dẫu nàng đi từ chức Suy quan đến Thị lang Hình bộ, cuối cùng là lấy thân thử pháp vào tận hình ngục, những gì nàng trải qua cũng chỉ là công đường và đại lao của Tam pháp ti. 

Đại Lương Luật tuy nghiêm khắc nhưng không thiếu tinh thần xót thương và cứu giúp tù nhân. Văn nhân nắm giữ tư pháp, phía sau có nhân nghĩa lễ giáo của Nho học làm màn chắn, dù diễn ra thế nào cũng vẫn có giới hạn cuối cùng. Còn Trấn phủ ti mà Trương Dược nắm giữ không nằm trong quy tắc của Lương Luật. Những tư hình ở đó, rốt cuộc có những thủ đoạn khiến người ta phải mở miệng thế nào, Ngọc Lâm không thể biết được.

Ngay cả khi đối mặt với cái chết, nàng vẫn bình tĩnh. Nhưng đây là lần đầu tiên, nàng thực sự cảm thấy rối lòng.