Một Chén Rượu Độc Xa Nhà Muôn Dặm

Chương 63: Huyết thượng thư



Thoắt cái, bảy ngày đã trôi qua. Trương Dược trước sau vẫn chưa trở về.

Đêm hôm ấy, thành Lương Kinh đột nhiên đổ một trận mưa xối xả. Trước giờ giới nghiêm, Đỗ Linh Nhược gõ vang cánh cửa nhà Trương Dược. Ngọc Lâm che ô cầm đèn, đội mưa ra mở cửa, thấy Đỗ Linh Nhược cả người ướt sũng, đang ra sức che chắn cho một phong thư, người run lên vì lạnh.

“Vào đi.”

“Không, sắp đến giờ giới nghiêm rồi, ta phải về ngay. Cái này huynh ấy đưa cho cô…”

Nói xong, hắn đưa phong thư vào tay Ngọc Lâm: “Huynh ấy đưa cho cô… cầm lấy cho kỹ…”

“Ai cơ?”

“Dược ca.”

Ngọc Lâm vội hỏi: “Ngài gặp ngài ấy rồi sao?”

Đỗ Linh Nhược lắc đầu: “Trần bỉnh bút tuyệt đối không cho ta can thiệp vào chuyện này, tin tức trong nội đình ta thực sự hỏi không ra. Thế nên, ta đã dùng chức danh Ngự sử tuần thành của mình xông thẳng vào Bắc trấn phủ ti, nhưng tên Lý Hàn Chu kia một chữ cũng không hé môi. Ta làm sao cam tâm, ngồi lỳ ở công đường suốt nửa ngày trời, mãi đến chạng vạng Lý Hàn Chu mới từ phía sau bước ra, đưa cho ta cái này.”

Ngọc Lâm giơ phong thư trong tay lên. Phong thư để trống, góc dưới bên trái dính một vệt máu đỏ thẫm rõ rệt, nhìn kỹ còn thấy cả dấu vân tay người.

“Lý Hàn Chu nói đây là do Dược ca viết, bảo giao cho cô. Thế nên ta vội vàng chạy tới đây ngay.”

“Giúp ta cầm đèn.”

Đỗ Linh Nhược đỡ lấy cán đèn, soi sáng cho Ngọc Lâm.

Phong thư không dán kín, tờ giấy bên trong vừa dốc đã rơi ra. Đó là loại giấy dùng để ghi chép thẩm vấn của Trấn phủ ti, loại giấy tuyên thô, vừa thấm mực vừa chịu được vò xé. Dẫu bị nước mưa thấm ướt, mực trên giấy đã hơi nhòe đi, nhưng nét chữ vẫn còn rõ ràng.

Ngọc Lâm mở tờ giấy ra, hàng chữ xấu xí đặc trưng của Trương Dược đập vào mắt.

“Cô là người tốt, cô không có lý do gì để bị g**t ch*t, không có lý do gì để mãi làm quan nô, cũng không có lý do gì để sống không tốt.”

Ngọc Lâm nghẹn họng, Đỗ Linh Nhược cũng không kìm được mà cắn chặt môi.

Ánh đèn soi trên giấy, tiếng mưa rơi vang khắp thành.

Bóng mưa dày đặc làm nền cho tờ giấy trắng tuyết trong tay Ngọc Lâm. Trong phút chốc, đêm mưa giang hồ, lửa lạnh đèn thưa, vô số điển cố thi văn mãnh liệt hiện về trên mặt giấy. Cả đời nàng học văn, văn chương gấm vóc đã đọc qua hàng nghìn hàng vạn, nhưng nếu đêm nay đem ra bình chọn, e rằng tất thảy đều chẳng bằng đoạn văn tự tầm thường này.

Nửa đoạn sau, nét chữ càng loạn, nét bút càng nhẹ.

“Trên con đường cầu sống, cô không thể đối đãi vẹn toàn với tất cả mọi người được. Ân sư của cô đã vậy, huống chi là Trương Dược ta.”

Một giọt mưa lọt qua ô rơi xuống, đọng lại ở cuối văn thư, thay Trương Dược làm dấu triện gửi gắm trong đêm mưa. Ngọc Lâm không nói lời nào. Đỗ Linh Nhược mượn tay Ngọc Lâm đọc xong chữ cuối cùng, nước mắt bỗng trào ra.

Hôm nay hắn được đích thân Phụng Minh đế phái đến Trấn phủ ti tìm Lý Hàn Chu lấy tờ cung khai của Trương Dược, làm sao hắn có thể không gặp Trương Dược cho được.

Giờ khắc này chỉ cần nhắm mắt lại, hắn lại thấy cảnh Trương Dược bị treo trên giá hình trong căn phòng nồng nặc mùi máu. Cảnh tượng thảm liệt đâm thấu tim gan ấy khiến hắn gần như không có can đảm bước lại gần.

May thay, Trương Dược dẫu chịu tận hình tra tấn nhưng tai mắt vẫn tinh tường. Nghe thấy tiếng bước chân của Đỗ Linh Nhược, hắn gắng gượng gọi một tiếng.

Đỗ Linh Nhược chẳng màng đến đám người Trấn phủ ti đang có mặt, túm lấy cánh tay Lý Hàn Chu vừa khóc vừa mắng: “Bệ hạ mấy ngày nay đều rất vui vẻ, hôm trước vừa ban thưởng cho bao nhiêu người, cũng thưởng cho các ngươi rồi còn gì? Sao lại cho phép các ngươi hành hạ huynh ấy đến chết thế này?”

Lý Hàn Chu nhìn vị Chỉ huy sứ trên giá hình, mắt cay xè, để mặc cho Đỗ Linh Nhược giằng kéo, không thốt lấy một lời.

“Nói đi chứ, huynh ấy là Chỉ huy sứ của các ngươi cơ mà!”

“Đừng nói nữa…” Người trên giá hình nuốt xuống một ngụm máu bầm: “Đây là chiếu ngục, đừng làm ồn…”

“Huynh đã thế này rồi mà còn…”

“Nàng ấy thế nào rồi?”

Hắn hỏi một câu kỳ lạ, Đỗ Linh Nhược làm sao phản ứng kịp: “Ai thế nào cơ?”

“Ngọc Lâm…”

“Nàng ấy…”

“Bảy ngày nay, ngươi và Chưởng ấn nhà ngươi có tới nhà ta… xem thử không?”

Đỗ Linh Nhược thực sự không nỡ nhìn Trương Dược trên giá hình, lời nói cũng không thốt ra được. May mà Trương Dược không hỏi tiếp, xoay sang nhìn Lý Hàn Chu.

“Lý Hàn Chu…”

“Chỉ huy sứ, ngài nói đi.”

“Giúp ta tháo một bàn tay ra… ta viết vài chữ.”

Hắn nửa treo nửa quỳ trên giá hình, viết ra đoạn chữ này. Hắn thực sự quá nhẫn tâm với chính mình, khắp người đầy máu, khắp phòng đầy vết nhơ, nhưng hắn không để máu dính vào bất kỳ phân li nào của tờ giấy tuyên dưới ngòi bút.

“Đưa cho nàng ấy.”

Hắn dùng một tay gấp lá thư lại, đưa cho Đỗ Linh Nhược, rồi người lại một lần nữa bị khóa chặt lên giá hình. Hắn không vùng vẫy, chỉ chậm rãi ngẩng cổ lên, thần sắc nghiêm túc nhìn Đỗ Linh Nhược: “Chuyện ngươi gặp ta… thì đừng nói với nàng ấy.”

Đến tận bây giờ, Đỗ Linh Nhược căn bản không dám nhớ lại nữa.

Tiếng mưa nhỏ dần, ngọn đèn Ngọc Lâm mang ra cũng sắp cháy cạn. Ánh sáng tối đi, Ngọc Lâm chậm rãi buông tay xuống. Ngước mắt lên, nàng thấy Đỗ Linh Nhược lệ tràn đầy mặt. Nàng là người tinh tế nhạy bén nhường ấy, sao có thể không biết Đỗ Linh Nhược khóc vì lẽ gì. Chỉ là lúc này nàng không thể khuyên nhủ hắn.

Nàng nhẹ nhàng vân vê tờ giấy thư, cố gắng hình dung cảnh Trương Dược viết đoạn thư này. Nàng từng dạy hắn phỏng theo lối chữ Hổ Trảo hàng trăm lần, nàng biết rõ bút lực của hắn. Cho nên, người này vẫn thật ngốc, để Đỗ Linh Nhược tới lừa nàng thì đã sao, cẩn thận thu dọn hết vết máu thì đã sao, nàng là Ngọc Lâm kia mà, là vị quan tư pháp đã làm việc mười năm.

Nhưng hắn cũng thực sự rất thông minh. Hắn lại biết rõ Ngọc Lâm đang lún sâu trong nỗi hổ thẹn, sẽ tự trách, thậm chí hối hận.

Vì vậy hắn viết: “Lúc cầu sống, cô không thể đối đãi vẹn toàn với tất cả mọi người được.”

Sợ nàng không thể buông bỏ, hắn thậm chí còn đem chính mình ra so sánh với Triệu Hà Minh.

“Ân sư đã vậy, huống chi là Trương Dược ta.”

Hắn muốn Ngọc Lâm nhìn về phía trước, bước tiếp mà đi. Chỉ vẻn vẹn hai hàng chữ, viết đầy gượng ép và hỗn loạn, nhưng thực sự đã giải vây được cho tâm hồn Ngọc Lâm.

Ngọc Lâm chậm rãi nhắm mắt lại giữa tiếng mưa, nhẩm lại từng chữ trong thư. Đồng thời, nàng tự nhắc mình phải bình tĩnh, không được khóc, không được đình trệ trong cảm xúc. Cảm xúc hỗn loạn là con đường chết, chỉ có tỉnh táo mới có thể cứu người cứu mình.

“Thư ta nhận được rồi, cảm ơn Đỗ bỉnh bút.”

“Chuyện này có đáng gì đâu…”

“Tặng ngài chiếc ô này.”

Nói xong, Ngọc Lâm đã nhận lấy chiếc đèn đã tắt ngấm: “Ngày mai ta sẽ tới Hộ bộ, gặp Đường quan của Dân khoa để đổi hộ tịch, lấy lại hộ thiếp. Nếu ngài còn có thể vào Trấn phủ ti lần nữa, ngài hãy nhờ người nhắn với ngài ấy rằng, ta vẫn nhớ lời ngài ấy hứa với ta. Ngày ta lập hộ, ngài ấy nhất định phải trở về.”

Đỗ Linh Nhược gật đầu lia lịa. Ngọc Lâm quay lưng bước vào trong sân giữa làn mưa. Giây phút ấy, nàng chợt nhận ra, những chiếc quan tài đầy sân trước kia, giờ chỉ còn lại hai ba chiếc cuối cùng. Nửa năm qua, nàng thực sự đã tiêu tốn của Trương Dược rất nhiều tiền.



Trong chiếu ngục có thêm một người sống không bằng chết, cũng chẳng thể thay đổi bất kỳ quy luật thời tiết nào của thành Lương Kinh.

Sau trận mưa rào, vạn vật dốc hết sức mình phá đất đâm chồi. Băng trên kênh đào ngoài thành tan dần, cá quẫy chim bay. Hơi lạnh tích tụ mấy tháng trong thành bị cơn gió ấm của một ngày nắng rực thổi tan.

Xuân đã đến Lương Kinh.

Trong nội đình truyền ra tin mừng Hoàng thị có long thai. Hoàng thị được phong làm Hiền phi, cả tộc họ Hoàng một bước nhận được mười vạn lượng bạc trắng ân thưởng. 

Trong cung ngoài cung, ai nấy đều biết Phụng Minh đế có đang tâm tình cực tốt. Đón lấy mùa xuân phá tan băng giá này, ngay cả khi quân báo từ Úc Châu truyền về nói Thanh Long Quán đại bại quân Lương, khiến ba nghìn quân bị giết, Phụng Minh đế cũng chỉ “ừm” một tiếng. Sau đó, ngài liền cùng Hứa Tụng Niên bàn chuyện Hoàng thị muốn tới núi Vân Vụ ngoại ô xem hoa thưởng xuân.

Có hoa ai mà không muốn ngắm? Thành Lương Kinh đa phần là những kẻ chết không được mà sống cũng chẳng xong, quản chi quân phản loạn ở Thanh Long Quán đã giết bao nhiêu quân Lương? Thưởng hoa mới là chuyện chính đáng nhất của nhân gian lúc này.

Giang phủ nhân lúc trời nắng ấm, đón Giang Huệ Vân về thăm nhà. Sau khi ở lại vài ngày, đám con cháu gái trong tộc cũng bàn chuyện đi xuân du thưởng hoa, nhưng Giang Huệ Vân lại nhìn thấy tin bại trận ở Úc Châu trên bản sao Để báo ở bàn sách của huynh trưởng, lập tức mất sạch hứng thú. Vừa ra ngoài, nàng đã mắng một trận ngay trong gia yến.

“Nay các người kẻ thì bái nhập sư môn, kẻ thì ném tiền vào đám hoạn quan để quyên quan tiến chức, thể diện bản thân không chịu tranh giành từ sa trường, mà đem công huân và hy sinh của tổ tiên quên sạch sành sanh rồi!”

Người trong tộc đều biết vị bà cô này chẳng dễ chọc vào, nghe quở trách đều không dám ho một tiếng.

Giang Huệ Vân rời tiệc, vừa đi vừa mắng tiếp: “Có biết đâu rằng, bàn tiệc trân tu mỹ vị này cũng giống như số bạc từ trên trời rơi xuống kia thôi. Nếu nói về lai lịch, đó là ân đức của ông trời cứu tế thương sinh, nay các người bày lên bàn tiệc chất cao như núi như biển thế này, tất cả đều trở thành mùi hôi thối cả rồi.”

Nói xong, nàng đã bước ra khỏi buổi tiệc. Dứt khoát không muốn chào huynh trưởng thêm câu nào, lệnh cho người đi theo vào thu dọn trang liêm y phục, một mình đi trước ra khỏi Giang phủ. Nàng cũng chẳng thèm gọi xe, chỉ dẫn theo một bà vú, thong thả đi bộ về nhà.

Vì nàng về đột ngột, trong nhà không kịp nghênh đón, thấy chủ mẫu bước vào, gia nô đều không khỏi hoảng hốt. Giang Huệ Vân chỉ dặn họ ra ngoài đợi đồ đạc của mình mang về, đuổi cả bà vú đi, một mình đi thẳng vào hậu trạch. Qua vài lớp cửa, nàng chợt thấy trong tam viện, Triệu Hán Nguyên, Triệu Hà Minh cùng Thị lang Hộ bộ Lục Chiêu ba người đang cùng bàn dùng bữa trưa.

Nàng không làm phiền, nhẹ bước đến ngồi xuống hành lang, định đợi Lục Chiêu đi rồi mình mới qua.

Bệnh của Triệu Hán Nguyên nhờ thời tiết ấm lên mà đỡ hơn nhiều, thậm chí đã có thể tiêu hóa được vài miếng thịt trắng.* Tinh thần tốt lên, giọng nói cũng thanh sảng hơn ngày thường.

*Trong ẩm thực, thịt trắng, hay còn gọi là thịt sáng màu, là các loại thịt có màu nhạt trước và sau khi được nấu chín của các loại gia cầm và tương phản với thịt đỏ (thịt đậm màu). Thịt trắng được định nghĩa cụ thể gồm các loại thịt như thịt gà, thịt vịt, thịt ngan, thịt ngỗng… và cá.

“Trần Kiến Vân có báo lại một chuyện, kẻ ở Trấn phủ ti kia, mấy ngày nay chỉ còn sót lại nửa cái mạng.”

Lục Chiêu hừ lạnh một tiếng, nhưng đôi đũa cũng đã đặt xuống.

Triệu Hán Nguyên nói: “Ngươi ấy à, người thì tốt, ở Hộ bộ bao nhiêu năm, tay qua nghìn vàng nhưng lòng vẫn nghĩ đến nỗi khổ của thương sinh. Chỉ là tính khí chưa mài giũa tốt, hơi gấp gáp quá.”

“Hạ quan đúng là gấp thật, bạc chùa Thiên Cơ là do Trương Dược hắn dẫn người đào lên mang đi, Hộ bộ một chút tin tức cũng không nghe thấy. Hắn nói bạc không nhập kho Thái Thương thì quả nhiên không nhập kho Thái Thương thật. Nếu ngày đó không đề cập với bệ hạ, đợi bạc thực sự nhập vào…”

Nhắc đến thiên tử, hắn rốt cuộc không dám nói thẳng ra.

“Nay cục diện vẫn còn chỗ để xoay xở, một trăm

vạn lượng đã chuyển cho Binh bộ, Úc Châu dù sao cũng giữ được. Số bạc còn lại, cứ mặc cho bệ hạ vui vẻ, lấy mười vạn thưởng cho nhà Hoàng Hiền phi, chỉ cần không minh bạch quy vào nội đình, Hộ bộ vẫn có thể xin ra dùng được.”

Triệu Hán Nguyên bỗng hỏi: “Cho ai dùng?”

Dứt lời, Lục Chiêu và Triệu Hán Nguyên cùng cười, duy chỉ có Triệu Hà Minh im lặng. Tỳ nữ tiến lên thêm rượu, y cũng từ chối.

Lục Chiêu uống một ngụm rượu, chuyển chủ đề: “Nói đi cũng phải nói lại, hạ quan thực sự không nhìn thấu được kẻ ở Trấn phủ ti kia. Hắn rõ ràng là Khâm sai, mắc mớ gì phải đưa tin cho chúng ta? Tự đưa mình vào hình phòng của Trấn phủ ti, để bệ hạ lột da róc xương, máu me đầm đìa như thế, hắn mưu cầu điều gì?”

Triệu Hán Nguyên không trả lời, chỉ liếc nhìn Triệu Hà Minh một cái. Triệu Hà Minh lặng lẽ nhìn cái chén không trước mặt, hai tay siết chặt đầu gối, đã rất lâu rồi y không động đũa.

“Phải rồi, có một chuyện hạ quan phải báo với ngài một câu.”

“Nói đi.”

“Bệ hạ hôm qua có triệu vấn Hộ bộ bọn ta.”

Triệu Hà Minh đột ngột lên tiếng: “Nghị chuyện gì?”

Lục Chiêu đáp: “Nghị rằng, từ tháng ba trở đi, những kẻ trong tường cao Khánh Dương* kia, nội đình không nuôi nữa, do Hộ bộ phát bạc cung cấp ăn uống.”

*Chỗ này nguyên gốc tác giả dùng tháp cao thay vì tường cao nhưng sau này đổi cố định thành tường cao nên mình đổi ngay từ đầu đễ độc giả tiện bề theo dõi.

Triệu Hà Minh hỏi: “Trong đó còn lại bao nhiêu người?”

Lục Chiêu chưa kịp trả lời đã bị Triệu Hán Nguyên lên tiếng ngắt lời.

“Hà Minh.”

Giang Huệ Vân ở hành lang nghiêng đầu, vừa vặn thấy nắm tay của Triệu Hà Minh siết chặt lại.

“Con tiễn Lục thị lang một đoạn đi.”

“Ấy, hạ quan sao dám làm phiền Hình thư đại nhân chứ.”

“Không sao, nó ngồi cũng lâu rồi, nên đi tản bộ một lát.”