Triệu Hà Minh dẫn Lục Chiêu ra khỏi phủ.
Hai người sóng vai mà đi, chẳng mấy chốc đã đến phố Thành Hiền. Sau cơn mưa, gió hiền hòa thổi, chim yến mới về làm tổ dưới hiên nhà muôn hộ. Phía cuối phố Thành Hiền là Quốc Tử Giám đang sơn lại tường mới, những giám sinh* trẻ tuổi sánh vai nhau mà đi, ra ra vào vào nơi đó.
*Giám sinh chỉ học trò theo học tại Quốc Tử Giám, thường là sĩ tử chuẩn bị thi làm quan.
Lục Chiêu nhìn đám môn đệ áo xanh lan sam ấy, không nhịn được cười nói: “Vẫn là trẻ tuổi thật tốt, khăn nho lan sam*, nhìn qua một lượt thấy toàn sắc sáng sủa, sạch sẽ, bảo sao người ta không yêu quý cho được.”
*Khăn nho: khăn đội đầu của nho sinh, thường là khăn vuông hoặc khăn mềm màu đen, biểu tượng của người đọc sách. / Lan sam: áo dài của nho sinh. kiểu trường sam tay rộng, thường có màu trắng ngà hoặc xanh, phần viền tay áo, đường cúc, gấu áo phía dưới có dải màu xanh đen thẫm.
Triệu Hà Minh nói: “Thị lang cũng từ Giám nội mà ra.”
Lục Chiêu xua tay: “Chuyện đó thôi đừng nhắc tới nữa. Khi ấy ta mang công danh cử nhân vào Giám, chịu đựng đủ ngày tháng, rồi cũng được vào nha môn Hộ bộ tập sự. Cứ ngỡ mãn hạn sẽ được bổ nhiệm làm quan Hộ bộ, dù có bị phái ra địa phương làm từ chức nhỏ nhất thì cũng là một con đường riêng của mình. Ai ngờ đâu đến Thanh Lại Ti ở Úc Châu làm công sai chưa đầy nửa năm thì đập Úc Châu đột nhiên vỡ. Sau đó triều đình cử người xuống tra xét tối tăm mặt mũi suốt hơn một tháng, liên lụy biết bao nhiêu nha môn. Đầu tiên ta nhìn các vị Lang trung đại nhân bị xích lại, sau đó, chính ta cũng phải đeo xiềng.”
Gió thổi khiến mũi hắn hơi cay, nói đoạn lại bùi ngùi cảm khái.
“Nghĩ xem ta đã trở về thành Lương Kinh này thế nào… Ôi… đeo gông xiềng, ngồi xe tù vào thành, đứa con gái nhỏ của ta cứ đuổi theo xe mà gọi cha, ta đến mặt cũng chẳng còn để mà thưa với nó, ngồi thụp trong ngục Hình bộ, ta cứ mãi suy nghĩ, sao mà làm việc trong sạch rõ ràng cho triều đình lại khó đến thế.”
Triệu Hà Minh rũ mắt, bình thản hỏi: “Nay làm việc, ngài nghĩ thế nào?”
Lục Chiêu thu hồi ánh mắt từ đám giám sinh, nhưng không trả lời ngay. Hắn một mình bước lên phía trước vài bước, ngửa đầu nhìn trời xanh Lương Kinh mây trắng chim bay, cười khổ: “Lúc trước ngài vào ngục Hình bộ thăm ta, chẳng phải đã nói với ta một câu sao?”
“Câu gì?”
“Ngài nói: ‘Mọi công trạng vĩ đại trên đời này đều là những thiện quả tình cờ kết ra từ mảnh đất của d*c v*ng và tội lỗi’. Ta nghe xong, thế là ra khỏi ngục Hình bộ, quan lộ cứ thế mà thăng tiến. Năm ngoái, Thượng thư của bọn ta chết rồi, mà ta thì vẫn còn sống, thật tốt.”
Nói xong, hắn quay người hành đại lễ với Triệu Hà Minh.
“Hình thư xin dừng bước thôi.”
Triệu Hà Minh nâng tay áo đáp lễ.
Hai người từ biệt trên đường, Triệu Hà Minh quay người đi về trạch viện, vừa đến cửa đã thấy Giang Huệ Vân đứng đó.
Triệu Hà Minh cười hỏi: “Sao nàng không ở lại tụ họp với tỷ muội trong nhà thêm vài ngày?”
“Cãi nhau rồi.”
Nàng thẳng thừng không né tránh, Triệu Hà Minh chỉ đứng dưới bậc thềm cười nhạt: “Vậy thì để vài ngày nữa hãy tới.”
“Vài ngày nữa cũng không đi. Nếu có đi xa, thiếp muốn tới Úc Châu xem thử.”
Úc Châu ngàn lỗ hổng, vạn dân lưu lạc, quân thủ thành chôn hết lớp này đến lớp khác. Triệu Hà Minh hiểu, gả vào Triệu phủ bao nhiêu năm, Giang Huệ Vân vẫn luôn nhớ về thanh đao của mình. Y luôn tôn trọng nàng, dù biết nàng nói vậy là có ý dỗi hờn nhưng cũng không nói gì thêm, chỉ ôn tồn: “Gió lớn, vết thương cũ của nàng không chịu nổi đâu, đừng đứng lâu, vào nhà thôi.”
Dứt lời, Triệu Hà Minh vén bào lên bậc thềm, nhưng Giang Huệ Vân vẫn đứng yên không nhúc nhích. Nàng nhìn đỉnh đầu Triệu Hà Minh, đột nhiên hỏi: “Những người trong tường cao Khánh Dương, tại sao nội đình không nuôi nữa?”
Bước chân Triệu Hà Minh khựng lại trên bậc thềm, sắc mặt khẽ biến nhưng giọng nói vẫn bình hòa: “Hóa ra nàng đã về từ sớm. Sao không sai người báo ta một tiếng để ta còn…”
“Đừng lảng chuyện.”
Triệu Hà Minh thở dài bất lực, ngẩng đầu đáp: “Ai nói không nuôi? Nàng chẳng phải nghe thấy hết rồi sao? Chuyện này còn đợi nghị chuẩn, dẫu nội đình không bỏ ra phần bạc này nữa thì Hộ bộ cũng phải tiếp nhận thôi.”
Giang Huệ Vân truy vấn: “Một nhà tiền Thái tử dẫu là tội tù thì cũng là tông thất, tại sao phải để Hộ bộ nuôi?”
Những lời này nói ra ngay trước cửa Triệu gia thật khiến người ta kinh hãi. Triệu Hà Minh không đáp, chỉ nói: “Xin phu nhân để ta vào cửa rồi sẽ giải thích.”
Giang Huệ Vân định nói gì đó thì phố Thành Hiền bỗng trở nên huyên náo. Người qua lại trên đường đồng loạt dừng bước, nghển cổ rồi tụ tập về phía đầu phố. Giang Huệ Vân tạm ngừng lời, cũng nhìn về phía đám đông.
Chỉ thấy Lý Hàn Chu của Trấn phủ ti mặt mày lo âu đi phía trước, toán Đề kỵ phía sau đang áp giải một người đầy máu đang băng qua phố Thành Hiền hướng về phía cửa cung.
“Ai vậy?” Giang Huệ Vân không nhịn được hỏi.
Triệu Hà Minh đáp: “Trương Dược.”
“Trương Dược?” Giang Huệ Vân nhướng mày: “Hắn không phải là Chỉ huy sứ củw Trấn phủ ti sao? Sao lại thành ra thế kia?”
Nói đến đây, nàng chợt nhớ tới Ngọc Lâm đang ở Trương gia.
“Vậy Tiểu Phù…”
Triệu Hà Minh thấy nàng lo lắng, vội nói: “Nàng đừng vội, Tiểu Phù và Trương gia không còn liên quan gì nữa rồi.”
Giang Huệ Vân lúc này mới nhớ ra chuyện Ngọc Lâm đã thoát nô tịch, không nhịn được thở phào, cúi đầu ho một tiếng, quay mặt sang hướng khác như vẻ không quan tâm: “Thiếp vội gì chứ. Có điều, Trương Dược kia bị làm sao, sao lại ra nông nỗi ấy?”
Triệu Hà Minh nhìn người đầy máu đang bị áp giải trên đường, im lặng một lúc lâu mới nói với Giang Huệ Vân: “Chuyện của bệ hạ, không tiện nhiều lời.”
Chuyện của bệ hạ.
Thân xác, thân phận, cuộc sống, vinh nhục của một người sống… cộng lại, chỉ tính là ‘một chuyện’ của thiên tử.
Cũng may vì đứng cách đám đông một khoảng xa, Trương Dược không nghe thấy câu nói ấy của Triệu Hà Minh. Nhưng thực ra dẫu có nghe thấy cũng chẳng sao, hắn sẽ không thấy câu đó tàn khốc, vì hắn đã quen rồi. Ngay cả lúc chia tay dưới Phù Hương Đình, Ngọc Lâm liên tục dặn hắn “đừng nhận, không được nhận”, hắn cũng chỉ ghi nhớ chứ không hiểu được chân ý.
Dù sao thì cái gì đến cũng sẽ đến, đến rồi thì phải chịu thôi, mọi báo ứng đều do trời định, đối với hắn, nhận hay không nhận có gì khác nhau? Hắn có tư cách để nghĩ đến vấn đề đó sao?
Trương Dược gục đầu, nhìn vệt máu kéo dài trên mặt đất dưới chân mình, hệt như một con rắn độc màu đỏ máu, ngoằn ngoèo xấu xí. Lúc này tai hắn ù đi, dù tiếng động gần hay xa hắn đều nghe không rõ, nhưng hắn cũng đang nghĩ, người trên đường, dù là quan hay dân, chắc hẳn đều đang hả hê vui mừng. Hóa ra vị Chỉ huy sứ của Trấn phủ ti từng tung hoành Lương Kinh cũng có lúc thảm hại thế này.
Tốt, tốt, tốt lắm.
Trương Dược thầm chúc mừng mọi người trong lòng ba tiếng, sau đó không nhịn được cười một tiếng. Máu trên mặt chảy vào miệng, hắn muốn ho ra để nhổ đi, lại sợ làm bẩn thêm phố Thành Hiền, bèn nhắm mắt nuốt xuống.
Lý Hàn Chu tưởng hắn đau đến mức r*n r*, vội quay đầu ghé sát: “Hay là nghỉ một chút?”
“Nghỉ cái gì?” Trương Dược gắng gượng ngước mắt: “Chê Trấn phủ ti chưa đủ mất mặt sao?”
Lý Hàn Chu nhìn mảnh áo lót rách nát trên người Trương Dược, định cởi áo choàng của mình che cho hắn, nhưng lại nghe hắn trầm giọng: “Đừng làm mấy trò đó.”
Lý Hàn Chu đành thu tay: “Ngài nói xem… sau khi bệ hạ triệu kiến hôm nay, liệu có thể xá tội cho ngài không…”
Trương Dược không lên tiếng, hắn có phải Ngọc Lâm đâu mà tính toán được cái gì.
“Lát nữa gặp bệ hạ, ngài hãy cầu xin một câu đi. Phải… thân thể ngài là sắt đúc, nhưng nếu cứ tiếp tục dùng những thứ đó lên người, ngài chịu sao thấu?”
Trương Dược thấy hơi cạn lời. Lý Hàn Chu là một trong số ít người ở Trấn phủ ti xuất thân khoa cử, có công danh, nhưng cũng chính vì thế mà hắn nói nhiều nhất.
“Ngươi là kẻ dùng hình… chứ có phải kẻ chịu hình đâu, ngươi đau lòng cái gì?”
“Ta là con người mà!” Lý Hàn Chu nhất thời cấp bách: “Ngài cũng là con người mà! Ngài và ta cộng sự bao năm, ngài là thượng ti của ta, nhưng bổng lộc lợi lộc trong ti đều là ta hưởng, việc khó việc khổ ngài đều tranh làm trước, ta mà còn đối xử với ngài như vậy nữa, ta mẹ khiếp, không coi mình là người nữa rồi.”
Lý Hàn Chu vì không đành lòng mà chửi thề một câu, sau đó tự mình hối hận, quẹt mặt một cái rồi bước nhanh lên phía trước, vừa đi vừa dặn: “Đỡ ngài ấy cho vững vào.”
Trương Dược thở dài, nghĩ bụng người này cuối cùng cũng chịu im miệng. Và chính hắn, cũng cuối cùng đã đi hết nửa con phố Thành Hiền náo nhiệt này.
Đám đông xem náo nhiệt dần tản đi, gió ấm vẫn ôn hòa lướt qua trên đường.
Trước cửa Triệu gia, Giang Huệ Vân khịt mũi: “Mùi máu nồng quá.”
Triệu Hà Minh bước đến bên cạnh nàng: “Nàng ngửi thấy không thoải mái thì vào nhà đi.”
Giang Huệ Vân nhìn nghiêng khuôn mặt Triệu Hà Minh: “Câu hỏi lúc nãy của thiếp, chàng vẫn chưa trả lời.”
Triệu Hà Minh đi thẳng vào trong cửa, Giang Huệ Vân cũng xoay người đuổi theo, lời nói bám đuổi sau lưng hắn: “Hoàng Hiền phi có thai, bệ hạ có hậu duệ nên không muốn giữ lại huyết mạch và tộc nhân của tiền Thái tử nữa. Bảo Hộ bộ cấp bạc nuôi dưỡng người trong tường cao Khánh Dương, nhưng Hộ bộ lấy đâu ra tiền? Một bát cháo loãng cầm hơi, bệnh không quản, chết thì chôn, hay là như thế vẫn chưa đủ nên mới lệnh cho cái người đầy máu lúc nãy cầm đao vào bên trong tháp, đem…”
“Giang Huệ Vân.” Triệu Hà Minh dừng bước: “Nay là niên hiệu Phụng Minh, đừng nhắc lại những người của tiền triều nữa.”
Giang Huệ Vân tiến lên một bước, đứng sau lưng Triệu Hà Minh: “Lần Tiểu Phù vì cứu con gái Lưu thị mà hãm hại chàng, thiếp đã mắng nó. Thiếp hỏi nó có phải nó thấy chúng ta cây to rễ sâu, nhất thời chưa chết ngay được nên nó mới dám lợi dụng chàng để cứu mạng con gái Lưu thị không.”
Triệu Hà Minh cau mày: “Nó nói sao?”
“Nó chẳng nói gì, chỉ quỳ trên đất mà nghe thôi.”
Triệu Hà Minh quay đầu lại: “Sao nàng không nói với ta là nàng đã đi tìm nó?”
“Chàng có quan tâm nó không?”
“Ta không trách nó.” Giọng Triệu Hà Minh trầm xuống: “Từ đầu đến cuối ta chưa từng trách nó. Là ta không bảo vệ tốt cho nó, nó muốn đối xử với ta thế nào cũng được…”
“Thiếp không định nói với chàng chuyện đó.”
Triệu Hà Minh ngẩn ra: “Vậy nàng muốn nói gì?”
Giang Huệ Vân bảo: “Thiếp muốn nói là, dẫu đến giờ thiếp vẫn còn giận nó, giận nó không kính trọng thiếp, tự mình hành sự. Nhưng thiếp thấy nó không sai. Chúng ta đúng là cây to rễ sâu, nhất thời chưa chết ngay được, chúng ta cao cao tại thượng, quý trọng bản thân, tuyệt đối sẽ không tự làm mình bị thương để cứu kẻ khốn cùng.”
“Càn quấy.”
“Triệu Hà Minh.” Giang Huệ Vân nhìn sâu vào mắt y: “Thiếp không có con. Mà một người như thiếp, tuyệt đối sẽ không vì chuyện đó mà đi quỳ trước từ đường Triệu gia cho chàng. Chàng lại không chịu nạp thiếp, cũng không chịu hòa ly với thiếp. Không có hậu nhân, vậy gia nghiệp, chính tích đó đối với chàng rốt cuộc có ý nghĩa gì? Thiếp không hiểu, bao nhiêu năm qua, chàng chấp nhất với cái danh ‘chiếuc ô của bách quan’ đó, rốt cuộc là vì cái gì?”
“Đừng nói thế.” Triệu Hà Minh đỡ lấy vai nàng: “Nàng sẽ có con thôi.”
Mắt Giang Huệ Vân cay xè: “Chàng có biết không, đáng lẽ thiếp đã có Tiểu Phù rồi.”
“Biết.” Triệu Hà Minh hít một hơi thật sâu: “Trách ta.”
—
Trước tấm bia xuống ngựa, Ngọc Lâm cũng thấy mũi mình cay cay, nàng đưa tay nắn nắn vành tai, thấy nóng ran một cách kỳ lạ.
Đỗ Linh Nhược bên cạnh hỏi: “Cô sao vậy?”
“Không biết, giống như có ai đang mắng ta.”
Đỗ Linh Nhược bảo: “Ta đảm bảo, chắc chắn không phải Dược ca.”
Ngọc Lâm nhìn thời gian, hỏi: “Tin tức của ngài chuẩn không? Bệ hạ thực sự triệu kiến ngài ấy hôm nay?”
“Chuẩn, sư phụ ta nói, nhất định chuẩn.”
“Được…”
Đang nói chuyện, toán người Trấn phủ ti đã dìu Trương Dược tiến gần đến bia xuống ngựa. Lúc này cửa chính chưa mở, toán người bèn rẽ sang cửa ngách.
Trương Dược vốn không ngẩng đầu, ai ngờ lúc đi qua tấm bia, hắn lại thoáng thấy đôi giày mà hắn đã mua cho Ngọc Lâm. Hắn bỗng sững người, ngửa cổ nhìn về phía bia xuống ngựa.
Hắn biết, bộ dạng bây giờ của mình rất khó coi, nhất thời thậm chí không dám đối diện với Ngọc Lâm, chỉ trừng trừng nhìn Đỗ Linh Nhược: “Ngươi…”
Đỗ Linh Nhược vội xua tay: “Ta chẳng nói gì hết!”