“Thả ta ra.”
Trương Dược nói với thuộc hạ đang áp giải mình như thế.
Mấy ngày nay, tình cảnh của Trương Dược rất đặc biệt, trông giống như khâm phạm, nhưng Phụng Minh đế lại chưa hạ minh chỉ định tính tội trạng của hắn. Đám Đề kỵ dẫu có lệnh nhưng không dám làm càn, đồng loạt nhìn về phía Lý Hàn Chu.
Lý Hàn Chu vốn không hề sợ Trương Dược sẽ bỏ trốn như tội phạm, chỉ lo thân thể hắn chống đỡ không nổi, vội tiến lên nói: “Chân của ngài…”
“Lý Hàn Chu.” Hắn thực sự không còn sức lực để nói quá nhiều, trầm giọng lặp lại: “Tháo ra.”
“Được… được…” Lý Hàn Chu cao giọng: “Tháo cho ngài ấy!” Sau đó nhìn Ngọc Lâm, bồi thêm một câu: “Lùi lại.”
Đám người Trấn phủ ti lùi ra sau, ngay cả Đỗ Linh Nhược cũng lùi lại một bước.
Trước mặt Ngọc Lâm, chỉ còn lại một mình Trương Dược.
Hắn buông thõng tay đứng thẳng. Nơi hắn đứng, bóng cây cao bên cổng thành còn ở xa, chẳng có mảng bóng râm nào che chắn cho thân thể hắn. Cơn gió ấm trên đường mang theo lớp bụi mỏng, từng toán từng toán táp vào người hắn, nhưng y phục của hắn đã bết dính máu thịt, gió thổi thế nào cũng không lay động được.
Hắn vẫn không chịu nhìn Ngọc Lâm. Nhưng Ngọc Lâm, từ khi nhìn thấy hắn bước đi từ xa, ánh mắt chưa từng rời khỏi người hắn.
Hắn xõa tóc, một lọn rủ xuống vai, vài sợi bết lại trên mặt, che khuất nửa con mắt. Ngọc Lâm vốn mắt kém, lúc này lại càng nhìn không rõ người nam nhân này.
Người máu.
Nàng từng viết bao ngàn văn chương, từ ngữ hoa mỹ, nhưng lục lọi khắp tâm trí, trong đầu cũng chỉ còn lại đúng hai chữ ấy.
Thế nhưng, một ‘người máu’ như vậy lại không hề khom lưng khuỵu gối, dường như đối với những tổn thương trên người mình hoàn toàn không có cảm giác, đối với hoàn cảnh của mình cũng chẳng hề bận tâm. Ngay cả đôi bàn tay buông thõng bên hông, đầu ngón tay vẫn đang rỉ máu, hắn cũng chỉ cúi đầu nhìn một cái, rồi nắm chặt vào lớp áo lót rách nát.
Lần đầu tiên, Ngọc Lâm nhìn thấy một người mình đầy thương tích mà không hề thảm hại, cứ thế bình thản đứng trước mặt mình. Nàng nghĩ, ông trời hành sự lúc nào cũng tự cho là đúng mà trêu đùa kẻ sống. Cho kẻ muốn chết một thân xác tốt nhất, ngàn lỗ hổng vạn vết thương cũng không chảy cạn được máu.
“Đổi hộ thiếp chưa?” Hắn nhìn xuống đất, khẽ hỏi Ngọc Lâm.
Ngọc Lâm gật đầu: “Đổi rồi.”
“Tốt.” Trương Dược vừa nói vừa giơ tay, tùy ý vuốt lọn tóc bị máu bết chặt trên mặt ra: “Sau này, có dự định gì không?”
“Dự định sống.”
“Ừm.”
Trương Dược không biết nói gì thêm, quả nhiên đó là chuyện mà hắn không muốn làm nhất. Hắn hơi nghiêng đầu, bình thản nói: “Thấy ta chưa chết rồi thì về đi.”
Vừa dứt câu, trước mắt hắn bỗng hiện ra một bàn tay thanh mảnh. Những vết bầm trên ngón tay trước kia đã gần như tan hết, làn da cũng được dưỡng lại, sạch sẽ mịn màng như sứ trắng không một tì vết. Trong lòng bàn tay là một chiếc khăn tay.
“Ta không cần, lau không sạch đâu, giờ ta bẩn quá.”
“Ít nhất hãy lau sạch mặt đi.”
Nàng kiên trì đưa chiếc khăn tay ra, không chịu thu lại. Trương Dược lúc này mới nhận lấy, vừa lau vừa nói: “Cô ghét nhất tư hình, bộ dạng này của ta, chẳng phải là thứ cô chán ghét nhất sao?”
“Đúng là chán ghét, nhưng chính vì chán ghét nên mới nghĩ đến việc sửa chữa, thay đổi.”
Trương Dược cười khổ, rồi buột miệng nói: “Làm sao có thể sửa chữa hay thay đổi được?”
Thực ra quen biết bấy lâu, hắn chưa từng để lộ sự tuyệt vọng trước mặt Ngọc Lâm. Hoặc nói cách khác, có lẽ hắn thậm chí còn chưa nhận thức được rằng trong lòng mình có loại cảm xúc gọi là tuyệt vọng, chỉ là cảm thấy phiền muộn không thôi.
“Sao lại không thể?”
“Cũng đúng.” Trương Dược nhìn chiếc khăn tay sạch sẽ trong tay mình: “Ta chết đi là được rồi.”
“Chết một Trương Dược này, vẫn còn Vương Dược, Lý Dược khác thôi.”
Vương Dược, Lý Dược gì chứ? Trương Dược nghe xong thực sự muốn cười. Nghĩ lại cái chữ Dược này, sao mà nghe khó lọt tai đến thế, đặt dưới bất kỳ họ nào cũng gợi lên một cảm giác định mệnh cả đời xui xẻo.
Đang mải suy nghĩ, chiếc khăn tay không phòng bị bị gió thổi rơi xuống đất, lật qua lật lại vài vòng rồi rơi xuống mu bàn chân Ngọc Lâm. Trương Dược định cúi người xuống, nhưng vừa vươn tay ra đã thấy tay mình đầy máu bẩn. Đôi giày thêu kia cực kỳ tinh xảo khó tìm, dẫu là hắn mua cho Ngọc Lâm, lúc này cũng không nỡ chạm vào.
Ai ngờ tà váy bỗng phủ lên mặt giày, bóng người trước mặt thấp xuống, Ngọc Lâm cũng đã ngồi xổm xuống. Trương Dược đang định ngẩng đầu thì chóp mũi chạm phải tay Ngọc Lâm. Hắn sững người.
Bàn tay ấy nắm lấy ống tay áo, lướt qua gò má hắn, cố gắng lau đi những vệt máu đã khô cứng. Thời điểm này, vết thương trên tay Ngọc Lâm đã lành nhiều, nàng dùng sức không hề nhỏ, chà xát khiến Trương Dược… cảm thấy hơi đau.
Nàng đang làm gì đây? Giúp hắn lau mặt sao?
Trương Dược á khẩu. Cả đời hắn chưa bao giờ làm bộ làm tịch, né tránh không phải là không thể, nhưng không né, hắn cũng chẳng biết phải ứng phó ra sao. Trong phút chốc, cổ hắn bất giác cứng lại, nhưng người vẫn cứ ngay ngắn ngồi xổm tại chỗ. May mà Ngọc Lâm cũng không phải làm trò để an ủi hắn, nàng tỉ mỉ, nghiêm túc dùng hết sức bình sinh, chân thành muốn lau sạch mọi vết máu trên mặt hắn.
“Bẩn rồi thì đừng nhặt lên lau mặt nữa.” Nàng vừa nói vừa dốc sức đối phó với khuôn mặt Trương Dược. Một lúc lâu sau, những đường nét quen thuộc cuối cùng cũng lộ ra từ khuôn mặt đầy thương tích.
“Xong rồi.” Nàng nói đoạn buông ống tay áo, ngón tay luồn vào mái tóc rối của hắn, vuốt qua da đầu, cố gắng chải mượt ra sau tai hắn hai cái. “Tạm thời thế này đã.”
Trương Dược mặt đầy ngỡ ngàng: “Cô…”
“Không phải ngài hỏi ta sau này có dự định gì sao?” Ngọc Lâm khoanh tay, ngước nhìn Trương Dược, giúp hắn nuốt lại những lời mà vốn dĩ hắn cũng không thốt nên lời. “Đối với ta, sống đương nhiên là việc hàng đầu. Còn sau khi sống sót được rồi, chính là thử sửa chữa những việc mà ta ghét.”
“Tư hình?”
“Không chỉ có vậy.”
Đàn chim lướt qua bầu trời bao la, Ngọc Lâm ngẩng đầu nhìn theo bóng chim xa dần, giọng nói thanh sảng: “Pháp ti hiện nay, tư hình hay công hình đều lẫn lộn cả. Trước kia ta làm quan, luôn nghĩ đến việc học Nho học Pháp để giáo hóa thế nhân. Chỉ biết thuyết giáo, cứ tưởng rằng như vậy là đang chỉ cho người ta con đường nhưng sau này phát hiện ra, làm vậy không chỉ là tự phụ, mà so với những kẻ ‘sao không ăn thịt băm*, cũng chẳng khác là bao. Chắc ngài hiểu thế nào là ‘sao không ăn thịt băm’ chứ?”
*Sao không ăn thịt băm: điển cố nổi tiếng về Tư Mã Trung. Khi nghe nói dân đói không có gạo ăn, ông ta hỏi: “Không có cơm thì sao không ăn thịt băm?” Nên câu dùng để chỉ người ở trên cao, không hiểu nỗi khổ của dân mà vẫn nói đạo lý suông.
Trương Dược đành thành thật thốt ra một câu: “Có nghe qua.”
Ngọc Lâm mỉm cười giải thích: “Ví như ta là quan tư pháp, ta nghiên cứu các điều luật suốt nửa đời người, ta có sư phụ, có vô số đồng môn huynh đệ, ta dẫn chứng điều luật án lệ một cách dễ dàng. Sau đó ta nói với người dưới công đường: Các người cũng nên giống như ta, tự đòi lại công bằng cho chính mình. Ngài thấy ta thế nào?”
“Ừm.”
“Ừm cái gì, nói thật lòng đi.”
Trương Dược nuốt một ngụm nước bọt: “Hơi nực cười.”
“Đúng thế. Cho nên giáo hóa vốn dĩ là vô dụng. Chi bằng chính ta cũng quỳ xuống công đường, l*t tr*n bản thân sạch sành sanh từ trong ra ngoài, để xem đám quyền quý Lương Kinh này rốt cuộc muốn giết ta thế nào. Rồi ta thử qua một lần, nếu ta có thể sống sót, bảo toàn tính mạng và giành được công bằng thì họ cũng có thể làm được.”
Trương Dược nhìn Ngọc Lâm, đột ngột hỏi: “Vậy cô không thấy thảm sao?”
Ngọc Lâm lắc đầu: “Chắc không thảm bằng ngài đâu.”
Trương Dược tự giễu cười một tiếng.
“Cô nói đúng, Ngọc Lâm. Cô đã cứu chính mình, sau đó lại cứu con gái Lưu thị và đám tăng nhân chùa Thiên Cơ, cái gì mà hiểu biết cái gì nhau…”
“Hiểu biết và thực hành phải đi đôi với nhau.”
“Phải, hiểu biết và thực hành phải đi đôi với nhau, Ngọc Lâm.” Hắn khựng lại, thành thật nói: “Ta không thảm, ta rất vui, ta vẫn sẽ giúp cô.”
“Trước đó, hãy giữ lấy mạng mình cho tốt đã.”
“Ta…” Trương Dược nhắm mắt lại: “Ta không có dư khối óc nào…”
“Trương Dược, đừng vội, nghe ta nói.”
Nàng nói đoạn, liếc nhìn đám người Trấn phủ ti đang đứng rất xa, hạ thấp giọng hỏi Trương Dược: “Ngài nói xem, tại sao bệ hạ lại ân thưởng cho ta?”
“Bởi vì cô là một bằng chứng tội trạng của Triệu Hà Minh, là một quân cờ để bệ hạ khống chế đảng phái họ Triệu.”
“Đã là quân cờ, bệ hạ sẽ lo lắng điều gì?”
“Lo lắng cô… bị ăn mất?”
“Ai bảo vệ ta?”
“Ta.”
Chữ “Ta” thốt ra, Trương Dược ngẩn người. Ngọc Lâm chậm rãi đứng dậy, cúi đầu nói: “Trước mặt bệ hạ, hãy nhắc lại chuyện ta suýt bị diệt khẩu trước trống Đăng Văn kia, rồi xin chỉ thị. Ta về xào gan lợn đây, tối nay ăn cháo loãng.”
Nói xong, nàng vẫy vẫy tay với Lý Hàn Chu. Lý Hàn Chu ngó nghiêng xung quanh một hồi, rồi tự chỉ vào mình xác nhận: “Ta?”
“Phải, dẫn ngài ấy đi đi. Ta làm lỡ chút thời gian của các ngài, xin lỗi nhé.”
“À không có gì, không có gì đâu…”
Lý Hàn Chu vừa nói vừa dẫn người Trấn phủ ti bước tới bên cạnh Trương Dược. Từ góc độ của hắn, vậy mà lại thấy trên mặt Trương Dược thấp thoáng một nụ cười rất nhạt.
Ngọc Lâm đã quay người đi rồi, Trương Dược vẫn đứng yên tại chỗ. Đỗ Linh Nhược sấn tới nói: “Nàng ta thực sự rất thông minh.”
Trương Dược “ừm” một tiếng.
Ai ngờ Đỗ Linh Nhược lại bồi thêm một câu: “Nhưng lòng nàng ta cũng thực sự rất cứng.”
Trương Dược nhìn theo bóng lưng Ngọc Lâm, lại “ừm” thêm tiếng nữa. Đỗ Linh Nhược khoanh tay, cũng nhìn theo hướng Trương Dược: “Hai người có được như hôm nay, toàn dựa vào việc huynh bán quan tài lấy tiền cho nàng ta tiêu.”
Đây đúng là sự thật, Trương Dược không phủ nhận, vẫn dùng tiếng “ừm” để đáp lại, rồi đón nhận đòn chí mạng của Đỗ Linh Nhược: “Trương Dược, hai người không hợp nhau đâu.”
Lý Hàn Chu tặc lưỡi một cái: “Đỗ bỉnh bút, ngươi…”
Lời chưa dứt, đã nghe Trương Dược nói: “Ta biết.”
Nói xong, hắn im lặng quay người, giẫm ra một dãy dấu chân máu, bước về phía Thần Vũ Môn.
Đỗ Linh Nhược nói đúng, Ngọc Lâm thực sự rất thông minh.
Sau buổi triều tham, Phụng Minh đế đã triệu kiến hắn ngay tại điện phụ, Hứa Tụng Niên và Trần Kiến Vân đứng hầu. Trần Kiến Vân không cho hắn vào điện, còn sai người trải một lớp vải trắng ngoài ngưỡng cửa bắt hắn quỳ lên đó.
Phụng Minh đế tùy ý lật tờ cung khai mà Trần Kiến Vân đưa tới, cười nói: “Cái này với tờ giấy trắng thì có khác gì nhau đâu?”
Trần Kiến Vân bảo: “Hắn chính là cái thói bướng bỉnh cổ quái này, nhất quyết không chịu nói ạ.”
Phụng Minh đế nhìn Hứa Tụng Niên: “Ngươi nói xem, lúc trẫm chưa tới, hắn đã báo cáo với ngươi chuyện gì?”
Hứa Tụng Niên vội thưa: “Dạ, hắn nói ngày bạc ở chùa Thiên Cơ lộ diện, Ngọc Lâm… suýt chút nữa bị kẻ gian diệt khẩu ạ.”
Phụng Minh đế nhướng mày: “Ồ? Bảo vệ thế nào?”
Hứa Tụng Niên nhìn sang Trương Dược.
Phụng Minh đế cười thở dài một tiếng, lúc này mới ban phát ánh mắt, liếc nhìn Trương Dược đang quỳ trên tấm vải trắng.
“Hận trẫm không?”
“Không hận.” Trương Dược dập đầu: “Bệ hạ nguôi giận là tốt rồi.”
Phụng Minh đế đặt tờ cung khai xuống: “Ngươi không muốn nhận thì thôi vậy, nhưng nếu có lần sau.” Phụng Minh đế nói đoạn cuộn tờ cung khai lại, cúi người gõ nhẹ lên chân Hứa Tụng Niên. “Trẫm không xử lý ngươi, trẫm sẽ xử lý hắn như thế này.”
Nghe giọng Phụng Minh đế, ngón tay Trương Dược bất giác bóp chặt trên tấm vải trắng, lập tức in thành hai dấu máu.
“Cử người của ngươi, bảo vệ cho tốt tính mạng của Ngọc Lâm.”
“Tuân chỉ.”
Phụng Minh đế đứng thẳng người, cuối cùng giọng nói cũng bình ổn lại: “Còn một nhiệm vụ nữa, ngươi đi làm đi, ngươi…” Ngài nói đoạn lại hỏi Hứa Tụng Niên một câu: “Đánh thành thế kia, mấy ngày thì hồi phục được?”
Hứa Tụng Niên thưa: “Nếu bệ hạ khai ân ban thuốc, chắc không lâu đâu ạ.”
“Được, vậy thì ban thưởng, ngươi cứ chọn thuốc cho hắn, ban luôn cả thuốc cho tỷ tỷ hắn nữa.”
“Tuân chỉ.”
Hứa Tụng Niên đáp xong, thấy Trương Dược không phản ứng, vội quát khẽ: “Trương Dược, còn không mau tạ ơn!”
Ngoài điện vang lên ba tiếng dập đầu, nhưng tuyệt nhiên không có lời tạ ơn nào thốt ra.
Phụng Minh đế đứng dậy, bước ra cửa điện, cúi đầu nói: “Người trong tường cao Khánh Dương, nội đình không nuôi nữa. Tin này Lục Chiêu của Hộ bộ đã truyền ra ngoài rồi. Trương Dược, ngươi hãy thay trẫm đi nghe ngóng ở bên ngoài xem, dù là Nội các hay Ô đài, bọn họ nói năng thế nào.”
“Tuân chỉ.”
“Những lời quá khó nghe, cứ theo quy tắc trước đây của trẫm mà xử lý.”
“Tuân chỉ.”
Phụng Minh đế phất tay: “Đứng lên, về đi.”