Một Chén Rượu Độc Xa Nhà Muôn Dặm

Chương 7: Tiếng chuông trong mưa dầm



Gần đến giữa trưa, thành Lương Kinh đổ mưa xối xả. Trên đình Thân Minh bên cạnh miếu Bì Trường, cáo thị về việc hoãn buổi hành hình của Ngọc Lâm đã được dán lên. Nghìn người trăm ô tức khắc vây kín lấy, sai dịch của Hình bộ bị đám đông chen lấn đến mức phải co cụm trong gian đình chật hẹp, không thể nhích bước.

Người quá đông, Ngũ thành Binh mã ti* buộc phải điều động vài vệ sở đến đóng chốt ngoài miếu Bì Trường để đề phòng biến loạn.

*Ngũ thành Binh mã ti là cơ quan quản lý trị an và hành chính đô thị của kinh thành dưới thời nhà Minh, đặc biệt ở Bắc Kinh sau khi dời đô. Nhiệm vụ của các binh mã ti gồm: Tuần tra và bắt trộm cướp trong kinh thành; quản lý trị an và trật tự đô thị; quản lý tù phạm trong phạm vi thành; kiểm soát phòng cháy; quản lý đường phố, cống rãnh và vệ sinh đô thị.

Tiếng mưa phủ kín kinh thành, giờ Ngọ đã cận kề mà mưa vẫn không có dấu hiệu ngớt, trái lại càng lúc càng lớn. Bình thường vào giờ này đám đông đứng xem đã tản đi từ lâu, nhưng vì hôm qua Ngọc Lâm đã nhổ nước bọt vào mặt người khác, kẻ xem hình đều đang đợi hôm nay trông nàng bị lăng trì, từng người một cứ chen chúc dưới đình Thân Minh bàn tán không ngớt, nhất quyết không chịu rời đi.

Chỉ huy sứ của Binh mã ti là Vương Sung che ô đứng giữa màn mưa, lo âu nhìn đám đông đen nghịt dưới đình. Tri sự của Binh mã ti cưỡi ngựa chạy tới, đến trước đình cũng buộc phải xuống ngựa, chật vật len qua đám đông.

“Đã nghe ngóng chưa? Hình bộ nói thế nào?” Vương Sung cao giọng hỏi.

Tri sự toàn thân đã ướt sũng, đứng dưới ô vội vã nhổ nước mưa trong miệng ra mới đáp lời: “Hình thư đại nhân đang ở nha môn Đại lý tự, Tổng hiến đại nhân của Đô sát viện cũng đã sang đó. Hiện tại tiền đường Đại lý tự đang mở, nhưng hậu đường đóng chặt. Người của Tam pháp ti nghị án xưa nay luôn gạt Binh mã ti chúng ta ra ngoài, hậu đường không vào được, hạ quan chỉ có thể hỏi hai vị Tư vụ* ở tiền đường. Họ nói đêm qua ngục Hình bộ có biến, tử tù kia hôm nay không giết nữa.”

*Tư vụ là một chức lại viên tại các tự, bộ, hoặc tỉnh, phủ, coi giữ giấy tờ trong các cơ quan.

“Đống đó toàn là lời nói nhảm!”

Vương Sung trong lòng bực bội: “Cáo thị đã dán rồi, lẽ nào ta không biết là không giết được?”

Hắn chỉ tay về phía đám đông đang dần trở nên kích động: “Cứ thế này không ổn. Có bắt cũng phải bắt bằng được một người của Hình bộ tới đây cho ta, ta không cần biết ngục Hình bộ xảy ra chuyện gì, ta chỉ cần Hình bộ phải có người mở miệng khuyên giải cho đám đông này giải tán!”

Lúc này tại hậu đường Đại lý tự, cửa đóng then cài.

Đại lý tự khanh là Mao Hành nhìn tờ đơn trạng trong tay, im lặng không nói một lời. Tổng hiến Đô sát viện Ngô Lũng Nghi đứng bên cửa sổ, ông tuổi tác đã cao, đứng lâu chân run, dẫu vậy khí thế vẫn vẹn nguyên, giọng nói sang sảng như chuông đồng.

“Ta đồng ý, tạm hoãn việc lăng trì nàng ta, thẩm lý vụ án dâm ô trong ngục Hình bộ của các ngươi.”

Triệu Hà Minh nhìn về phía Mao Hành, Mao Hành không lên tiếng nhưng cũng gật đầu đồng ý. Triệu Hà Minh lập tức chắp tay hành lễ: “Triệu Hà Minh thay mặt phạm quan Ngọc Lâm, đa tạ hai vị đại nhân.”

Ngô Lũng Nghi mỉm cười: “Ngươi đến giờ vẫn gọi nàng một tiếng phạm quan, hẳn là biết nàng thân phận nữ nhi vốn không thích hợp với trọng đãi này của ngươi.”

Triệu Hà Minh không hề phủ nhận: “Hạ quan hiểu rõ.”

Ngô Lũng Nghi vỗ vỗ vai Triệu Hà Minh: “Mấy người đều biết đấy, Đô sát viện giám sát bách quan, ta làm chức Tổng hiến này trước nay không chịu nổi việc quan lại làm sai dù chỉ một bước. Nhưng giờ ta già rồi, gặp chuyện cũng đa phần nảy sinh lòng không nỡ, nghĩ bụng mình cũng có học trò, kẻ chết vì sai lầm của bản thân không phải là ít. Dẫu hận chúng tự làm tự chịu nhưng cũng khó tránh khỏi lòng trắc ẩn. Chúng ta là những người đi trước, biết chuyện học hành, làm quan, cả chặng đường đi vốn chẳng dễ dàng gì. Huống hồ học trò kia của ngươi lại còn là một cô nương trẻ tuổi. Ôi…”

Ngô Lũng Nghi thở dài, ra hiệu cho Mao Hành đưa đơn trạng của Ngọc Lâm cho mình, rồi tiếp lời: “Tờ đơn trạng này viết thực sự rất tốt, thuật tình thuật sự, vừa nhìn đã thấy đây là thủ bút của một vị quan tư pháp, cắt đúng tử huyệt, lý lẽ đầy đủ. Ta lẽ ra nên chuẩn đơn, nhưng ta vẫn cảm thấy, vốn dĩ hôm nay chịu xong trận lăng trì này thì khổ ải của nàng ta cũng kết thúc rồi. Giờ chuẩn đơn, nàng ta lại phải lên công đường, thẩm lý lại chính là cái vụ án hủy hoại danh tiết này. Nói lời tâm huyết, chúng ta đối với nàng ta cũng có phần quá tàn nhẫn rồi.”

Triệu Hà Minh cúi đầu đáp: “Định ra tội danh cho hành vi dâm ô trong ngục, tu chỉnh Vấn Hình Điều Lệ là việc nàng luôn muốn làm. Có lợi cho tư pháp, nàng đã tự mình liều mạng đến mức này rồi, chúng ta có tàn nhẫn một chút cũng không sao.”

Ngô Lũng Nghi cười khổ gật đầu: “Được. Phía bọn ta chuẩn đơn, người có thể áp giải tới thẩm vấn trước, nhưng vụ án khi quân trước đó của nàng ta là khâm án1, muốn tạm hoãn tử hình cần phải tấu xin bệ hạ chuẩn tấu. Bản tấu này ngươi hãy viết đi. Ta sẽ tới phòng trực của Nội các trước để có cái hiểu ngầm với mấy vị Phụ thần2. Chuyện liên quan đến Ti Lễ Giám, bệ hạ có chuẩn hay không còn chưa biết chắc, nếu chuẩn thì không sao, nếu không chuẩn chúng ta cũng có lời lẽ để tiếp tục dâng tấu đối đáp.”

1Khâm án hiểu nôm na là vụ án quan trọng do hoàng đế trực tiếp quan tâm, phê chuẩn hoặc ra lệnh điều tra/xét xử.

2Phụ thần chỉ chức quan Thủ phụ đứng đầu trong Nội các nhà Minh.

Triệu Hà Minh chắp tay: “Tổng hiến đại nhân suy tính chu toàn.”

Ngô Lũng Nghi phẩy tay: “Ý của ta là vẫn thẩm lý tại Đại lý tự, những việc khác có thể gác lại, trước tiên hãy đề phạm nhân tới đây, bao gồm tên Ngục thừa họ Vương kia, cùng Đỗ Linh Nhược của Ti Lễ Giám và cái người… ơ?”

Ông vừa nói vừa cầm tờ đơn trạng lên: “Trong đơn trạng này không ghi rõ thân phận của một phạm nhân khác…”

Ngô Lũng Nghi chưa nói hết câu đã nghe thấy một tư vụ bẩm báo ngoài cửa: “Bẩm ba vị đại nhân, Tống đại nhân cầu kiến.”

Mao Hành bảo: “Mời vào.”

Cửa mở ra, nước mưa tạt vào mặt.

Tống Ẩm Băng mang theo hơi lạnh của mưa bước vào: “Thượng thư, xảy ra chuyện rồi.”

“Có chuyện gì?”

Tống Ẩm Băng nhìn qua Ngô Lũng Nghi và Mao Hành: “Kẻ phạm tội làm nhục nữ tù đêm qua, thân phận đã rõ ràng rồi.”

Mao Hành hỏi: “Là ai?”

Tống Ẩm Băng cúi đầu, giọng nói cũng trầm xuống: “Là Chỉ huy sứ của Bắc trấn phủ ti, Trương Dược.”

“Cái gì!?”

Mao Hành suýt chút nữa nhảy dựng khỏi ghế: “Sao có thể là tên trướng quỷ (kẻ tay sai cho hổ) đó được?”

Nói xong câu này, ông nhận ra mình lỡ lời vì quá cấp bách, vội vàng ngồi xuống, hạ thấp giọng: “Người này Tam pháp ti bọn ta không thẩm được. Năm ngoái hắn giết Trần Hạnh Lâm, Hình bộ cũng chỉ có thể tấu xin bệ hạ định tội hắn. Tổng hiến đại nhân, vì chuyện đó mà Đô sát viện các ngài đã dâng sớ mấy lượt, chắc ngài vẫn còn nhớ rõ chứ? Cuối cùng kết quả ra sao? Bệ hạ căn bản không cho chúng ta thẩm hắn, cũng căn bản không định tội! Chỉ đánh cho một trăm trượng vào lưng, hắn da dày thịt béo chẳng hề hấn gì, vẫn nắm quyền Trấn phủ ti. Đó là cái gì? Đó chẳng phải là bệ hạ mượn tay pháp ti để đánh đòn dằn mặt con chó mình nuôi sao?”

Tống Ẩm Băng lấy ra một bản tố từ trong ống tay áo, trình lên trước mặt ba người Triệu Hà Minh: “Đây là đơn tố do chính Trương Dược viết, hắn nói hắn có thể lên công đường chịu thẩm.”

Mao Hành nhìn bản đơn tố trong tay Tống Ẩm Băng với vẻ không thể tin nổi: “Hắn thực sự nói vậy sao? Hắn phát điên cái gì thế?”

Tống Ẩm Băng gật đầu: “Hắn là thượng sai*, không có ý chỉ từ đại nội thì các nha môn Lương Kinh đều không được giam giữ hắn. Hạ quan đã lệnh cho ngục Hình bộ đưa hắn rời ngục, nhưng hắn không đi, thậm chí bằng lòng mang hình cụ của Hình bộ. Thú thực với ba vị đại nhân, Bắc trấn phủ ti thay thiên tử hỏi tội bách quan, mạng của hắn cũng nằm dưới quyền sát phạt của thiên tử. Hạ quan lúc này cũng rất lo lắng, e rằng người này sinh biến tại Hình bộ, làm liên lụy đến chúng ta.”

*Thượng sai: người được cấp trên phái đi làm công vụ, ở đây chỉ trực tiếp vua là người ra lệnh. Vì Bắc trấn phủ ti của Cẩm y vệ nằm dưới quyền trực tiếp của vua thời nhà Minh.

Triệu Hà Minh giơ tay ra hiệu cho Tống Ẩm Băng tạm thời không nói nữa, nhận lấy bản đơn tố, đích thân dời đèn tới gần để cùng xem với Ngô Lũng Nghi.

Chữ của Trương Dược không giống như những quan văn mười năm đèn sách, nét chữ nguệch ngoạc không có cốt cách, viết rất xấu. Triệu Hà Minh đã quen nhìn bút tích trên công văn, giờ nhìn chữ của Trương Dược thấy vô cùng chật vật.

Mao Hành không nhịn được cũng ghé sát vào đèn. Ba người cùng đọc, sau khi xem xong, ai nấy đều lộ vẻ nghi hoặc. Thay vì nói đây là đơn tố của bị cáo, chi bằng nói đây là một bức thư tự thú nhận tội.

Ai cũng biết Trương Dược không xuất thân khoa cử, chữ nghĩa chỉ đủ để đối phó công văn, nhưng hành văn lại ngắn gọn chuẩn xác. Trong đó miêu tả toàn bộ tội trạng Vương Thiếu Liêm ép tù làm kỹ, Đỗ Linh Nhược giao dịch x*c th*t, cùng việc chính hắn cưỡng dâm trong ngục. Hắn dùng chính bản thân mình làm sợi dây xích, xâu chuỗi mọi tội ác của ba người lại. Nhưng hắn lại cố ý ẩn đi những miêu tả về việc Ngọc Lâm bị làm nhục. Sau đó, hắn dùng phần lớn dung lượng để mắng nhiếc bản thân từ đầu tới chân một cách hả hê, không còn mảnh giáp.

Mao Hành đọc đến cuối thậm chí không nhịn được muốn cười: “Có một câu, ta không biết có nên nói hay không.”

Ngô Lũng Nghi hỏi: “Câu gì?”

Mao Hành cười một tiếng: “Cái này nhìn qua giống như mấy bản tự tội thư của đám địa tiên* trong đạo quán ngoài thành Lương Kinh viết sau khi phỉ báng thần linh vậy. Trương Dược hắn là đi mua dâm, hay là đi bái thần thế này?”

*Địa tiên thường là cách mỉa mai đạo sĩ tự xưng tu luyện thành tiên.

Ngô Lũng Nghi không để tâm đến câu nói của Mao Hành, quay sang hỏi Triệu Hà Minh: “Theo ý của Hình thư ngươi, ngươi thấy người này có thể áp giải đến công đường không?”

Triệu Hà Minh gật đầu: “Chẳng phải Mao đại nhân nói chúng ta không thẩm được Trấn phủ ti sao? Vậy thì mượn vụ án này, Tam pháp ti thẩm vấn Chỉ huy sứ của Bắc trấn phủ ti để nó có thể trở thành một lệ. Sau này nếu gặp phải chuyện như Trần Hạnh Lâm năm ngoái, chúng ta sẽ không đến mức bị động.”

Mao Hành bảo: “E là chúng ta tự rước lấy nhục không nói, còn… làm bệ hạ không vui. Nếu thẩm được nửa chừng, ý chỉ trong cung truyền tới, chẳng phải… sẽ rất khó xử sao.”

Triệu Hà Minh đáp: “Trong bản tấu trình bệ hạ hôm nay, ta sẽ ẩn đi chức danh của Trương Dược. Dù Ti Lễ Giám và Trấn phủ ti có muốn bẩm báo bệ hạ thì cũng phải muộn hơn chúng ta một bước.”

Nói đoạn, y bước vài bước ra cửa: “Lấy thẻ bài của ta, lập tức đưa tới công đường.”



Mưa cuối cùng cũng nhỏ lại, dường như nó đã trút hết cái oi bức tích tụ suốt cả một mùa hè chỉ trong một hơi thở.

Cái nóng nực của ngày hôm qua tan biến ngay tức khắc, gió thổi qua mặt đất ẩm ướt mang theo hơi nước, tạt vào mặt thậm chí còn thấy hơi lạnh.

Ngục Hình bộ áp giải tử tù, Ngọc Lâm được đưa tới trước cửa ngục. Nàng ngẩng đầu nhìn màn mưa treo trước mắt, hít một hơi thật sâu. Thành Lương Kinh trong mưa không hề tươi đẹp, nước đọng tràn trề cuốn theo bùn bẩn khắp nơi, mùi ẩm mốc từng đợt từng đợt xộc vào mũi nàng.

Ngọc Lâm không thể đi xa, Hình bộ đã phái xe tù đưa nàng đi. Sai dịch vừa đưa nàng lên xe ngồi định chỗ thì ba người Trương Dược, Đỗ Linh Nhược, Vương Thiếu Liêm cũng được dẫn ra.

Trương Dược đã tháo chiếc mũ rèm, trên người vẫn mặc bộ đồ liệm đen tuyền. Vương và Đỗ đều mặt mày mếu máo, bị trói đến mức không cựa quậy nổi. Chỉ có hắn là vẫn chỉnh tề, im lặng đứng trước cửa ngục.

Ngọc Lâm tựa vào cửa xe tù, nhìn về phía Trương Dược.

Nhìn kỹ, Ngọc Lâm phát hiện tướng mạo của người này có chút khác biệt so với ấn tượng trước đây của nàng.

Từ khi Phụng Minh khai nguyên đến nay, Hoàng đế trị quan nghiêm khắc, ngục Trấn phủ ti luôn chật ních người. Trương Dược kẻ này gần như sống luôn trong hình phòng của Trấn phủ ti.

Cùng làm quan trong triều nhưng số lần Ngọc Lâm gặp hắn không nhiều, vả lại mắt nàng vốn không tốt, cách xa một chút chỉ thấy được đường nét dáng người.

Lần nàng ở gần Trương Dược nhất là năm ngoái trước Thần Vũ Môn. Tiếc rằng khi đó Trương Dược nằm sấp dưới đất, mặt cũng bị mái tóc rối bời ẩm ướt che khuất hơn nửa. Ngọc Lâm chỉ nhớ Trương Dược có dáng người rất cao, chân tay thon dài, dựa vào đó nàng đoán hắn hẳn nên có một khuôn mặt góc cạnh rõ ràng, cốt tướng lập thể, da hơi ngăm đen. Nhưng thực tế không hoàn toàn như vậy.

Da hắn trắng trẻo, sống mũi cao thẳng, đường nét mày mắt thực tế nhu hòa hơn ba phần so với ấn tượng của Ngọc Lâm.

“Thì ra ngài trông như thế này.”

Trương Dược nghe tiếng ngẩng đầu, thấy Ngọc Lâm đang nhìn mình.

“Thế nào?”

“Rất ưa nhìn.”

“…”

“Nếu như không mặc bộ y phục này.”

Đỗ Linh Nhược nghe xong câu này không nhịn được lén nhìn Trương Dược một cái. Trương Dược không có biểu cảm gì nhưng cơ hàm dường như khẽ nghiến lại một chút.

“Không được bàn chuyện riêng!”

Sai dịch áp giải nàng quát mắng một tiếng.

“Vâng.”

Ngọc Lâm đáp lời.

Nào ngờ Trương Dược đột nhiên mở miệng: “Cái gì?”

Nói xong lập tức quay sang phía sai dịch: “Nói chuyện với Trấn phủ ti mà là bàn chuyện riêng sao?”

“À cái này…”

Sai dịch Hình bộ nhất thời bị một câu hỏi của Trương Dược làm cho ngẩn ngơ.

“Không dám, không dám.”

Sai dịch lui xuống, Trương Dược bước tới trước xe tù của Ngọc Lâm: “Cái công đường dựng tạm của cô dựng xong rồi đấy.”

Ngọc Lâm mỉm cười gật đầu với hắn.

“Nói chuyện đi.”

Ngọc Lâm “ừm” một tiếng.

Trương Dược theo thói quen khoanh tay trước ngực: “Được, tới Đại lý tự, cô cũng hãy cứ như vậy.”

“Thế thì không được đâu, ta vốn nổi danh khắp quan trường là giỏi biện luận mà.”

Trương Dược hạ thấp giọng: “Ta nói là hãy cứ như thế này.”

Ngọc Lâm khẽ nhướng mày: “Ý ngài là sao?”

“Ta đã viết đơn tố, những tội danh cô muốn định cho Vương Thiếu Liêm, Đỗ Linh Nhược và cả ta, ta đại khái đã đoán được hết và lược thuật trong đơn. Ta tuy là quan đứng đầu của Trấn phủ ti nhưng về khoản danh tiết hình pháp này không am hiểu tường tận bằng cô, từ ngữ cũng không chuẩn xác. Nhân lúc hiện giờ còn chưa tới công đường, ta thuật lại một lần cho cô nghe. Chỗ nào cô thấy không đúng thì hãy chỉ ra, ta ở trên công đường vẫn có thể sửa lại lời khai.”

Ngọc Lâm nhìn vào mắt Trương Dược: “Ngài không muốn để ta tự mình mở miệng thuật lại sao?”

Trương Dược nghiêng người: “Ta không muốn nghe những lời dơ bẩn.”

“Vậy còn ngài…”

“Cả đời này ta đã nói quá nhiều rồi, ta quen rồi.”

Ngọc Lâm không nhịn được cong môi: “Ngài thực sự có chút nực cười…”

“Ta đã nói rồi, cái công đường dựng tạm gì đó của cô, ta quỳ xuống thì nó mới vững được.”

Hắn hơi nâng cao tông giọng, một lần nữa ngắt lời Ngọc Lâm: “Cô rõ hơn ta, trên công đường, khổ chủ kêu oan mười câu không bằng tội nhân nhận một câu. Ta biết cô ngay cả chết cũng không sợ, càng không quan tâm đến danh tiết gì đó. Nhưng chuyện ở Trấn phủ ti của ta rất nhiều, ta không có thời gian đứng xem cô và tên Vương Thiếu Liêm kia kỳ kèo dây dưa trên công đường Tam pháp ti đâu.”

“Hiểu rồi.”

Ngọc Lâm mỉm cười: “Nhưng thực ra, ngài có thể không cần nói một cách lạnh lùng như vậy.”

Trương Dược sững người, lập tức thốt ra: “Ta vốn thế.”

Nói xong, tai hắn đột nhiên nóng lên một cách vô cớ. Hắn dứt khoát quyết định lùi về chỗ Đỗ Linh Nhược đang đứng, nhưng đã muộn.

Giọng nói của Ngọc Lâm đuổi theo: “Trương chỉ huy sứ, đừng căng thẳng.”

Trương Dược dừng bước.

“Ta không nói lạnh lùng là không tốt.”

Giọng nói ấy thong dong mà ôn hòa: “Dù sao đi nữa, đa tạ ngài.”