Một Chén Rượu Độc Xa Nhà Muôn Dặm

Chương 72: Cùng người tranh đấu



Trương Dược cảm thấy, có lẽ cả đời này mình cũng không thể nào quên được cảnh tượng tại Thủy Quan Môn, trên đường phố Lương Kinh, khi Ngọc Lâm túm lấy Triệu Hà Minh lôi dậy ngay trước đầu ngựa của hắn.

Trước khoảnh khắc đó, hắn vốn tê dại, lặng thinh, thậm chí là chết lặng. Trước mắt hắn xưa nay chỉ có một con đường duy nhất, nghe lệnh đi sát phạt, rồi sau đó chấp nhận nhân quả báo ứng.

Chớp mắt đã mười mấy năm rồi, Trương Dược đã mệt lử.

Hắn nhận mệnh, hắn chấp nhận, hắn chẳng thiết tha gì nữa, cũng chẳng còn muốn nhen nhóm ngọn lửa cứu rỗi bản thân.

“Lý Hàn Chu.”

“Đừng gọi Lý Hàn Chu.”

Theo bản năng, hắn định gọi Lý Hàn Chu mang Ngọc Lâm đi, nào ngờ Ngọc Lâm lại đứng ngăn cách bởi Triệu Hà Minh mà nhìn về phía hắn: “Ta không đi.”

Nàng không đi.

Chỉ ba chữ ấy thôi mà khiến Trương Dược run rẩy, máu huyết tức khắc thông suốt tứ chi bách hài, kích động tới những vết thương chưa lành trên người hắn. Hắn cau mày, bỗng cảm thấy có chút đau đớn.

Cổ họng vô thức nuốt khan, hắn cúi đầu nhìn bàn tay mình, vòng dây thừng vốn siết đến tím tái nơi lòng bàn tay không biết từ lúc nào đã nới lỏng ra.

Thế nhưng những ngón tay đang ghì chặt dây cương của hắn lại không ngừng run rẩy.

Trên lưng ngựa, dù mặt hắn vẫn tĩnh lặng như mặt nước chết, nhưng lòng lại dậy sóng xôn xao. Giống như một thanh gỗ khô bị lửa thiêu cháy rụi trong nháy mắt, tiếng nổ lách tách ấy át đi mọi âm thanh của vạn vật xung quanh.

Hắn chỉ có thể nghe thấy tiếng của Ngọc Lâm.

“Trương Dược, ngài đấu không lại ngài ấy, ta giúp ngài đấu.”

Rõ ràng, Ngọc Lâm không hề biết mình đã vô tình thắp lên thứ gì.

Trước mặt nàng là một Triệu Hà Minh bị nàng lôi kéo đến mức y quán không chỉnh tề, khoảng cách giữa hai người chưa đầy nửa bước. Dù thị lực của Ngọc Lâm có kém đến đâu, nàng cũng có thể nhìn thấy rõ sự thất vọng và đau lòng nơi đáy mắt của Triệu Hà Minh.

Triệu Hà Minh chậm rãi chỉnh lại vạt áo bị Ngọc Lâm kéo loạn, hỏi: “Sao con lại trở thành bộ dạng như thế này?”

Ngọc Lâm cười khẽ: “Bộ dạng thế nào? Chẳng qua là lật cái lớp bên trong* của ngài ra xem một cách không được thể diện cho lắm thôi mà?”

*Nguyên gốc (里子) nghĩ đen để chỉ lớp bên trong, lớp áo trong. Nghĩa ẩn dụ của từ này là để chỉ bản chất của sự vật.

“Lớp bên trong của ta là gì?” Triệu Hà Minh nhìn vào mắt Ngọc Lâm, chỉ về phía đám người Hàn Tiệm đang bị trói bên vệ đường sau lưng Trương Dược, cổ họng nhất thời nghẹn đắng.

Y vốn có rất nhiều lời lẽ đường hoàng có thể nói dõng dạc hùng hồn trước đám đông, nhưng khi người học trò cũ mặc áo vải đứng trước mặt, rời khỏi quan trường đơn độc một mình, chẳng còn giữ lễ tôn sư trọng đạo như xưa, thẳng thắn quyết tâm muốn sỉ nhục y, thì những lời đường hoàng ấy y lại chẳng thể thốt ra được.

“Ta hỏi con, Tiểu Phù, lớp bên trong của ta là gì? Con nói ta giả vờ khiêm nhường, con nói ta hám danh trục lợi. Thế nhưng, những người này không đáng bảo vệ sao? Hay con cảm thấy có người chết oan thì cứ chết oan, lẽ không cần biện bạch, đạo không cần giãi bày? Ta nên giương mắt nhìn họ mang xiềng xích bị trói nghiến lại mà không nói một lời nào sao?”

“Ừm.” Ngọc Lâm gật đầu. “Lại là bộ lý lẽ này.”

“Ngọc Lâm!” Triệu Hà Minh gọi cả danh lẫn tính: “Con có thể đừng miệt thị ta như vậy không, Triệu Hà Minh ta không hề hành ác.”

“Ta hiểu.” Ngọc Lâm bình tĩnh nhìn Triệu Hà Minh: “Những việc ngài làm, kết ra đều là thiện quả, có được tất cả đều là thanh danh tốt, nhưng ngài chưa bao giờ thừa nhận rằng dưới chân ngài đang giẫm lên một khoảng lớn bùn nhơ đất xấu vô cùng. Ta không phủ nhận tấm chân tình bảo hộ bách quan của ngài. Nhưng ngài chỉ có duy nhất một cách này để cứu đám người Hàn Tiệm sao? Ngài là Thượng thư Hình bộ, cũng là ân sư cũ của ta, tình cảnh khốn đốn hôm nay ngài thực sự không giải được? Chỉ có thể quỳ xuống trước mặt Trương Dược sao?”

Triệu Hà Minh á khẩu.

“Cái quỳ này của ngài, bách quan chịu ơn, vạn dân kính ngưỡng, còn ngài ấy.” Nàng nói đoạn quay đầu liếc nhìn Trương Dược một cái, bình thản bảo: “Ngài ấy không bằng cầm thú.”

Lý Hàn Chu không nhịn được lên tiếng: “Không phải, chuyện này…”

Trương Dược lạnh giọng quát: “Lý Hàn Chu, ngươi câm miệng cho ta.”

Ngọc Lâm quay sang Triệu Hà Minh tiếp tục: “Phải rồi, có lẽ ngài ấy căn bản không có tư cách để để tâm xem mình có phải là cầm thú hay không.”

Trời mới biết, câu nói này đã xuyên thấu Trương Dược từ trên xuống dưới. Ánh mắt Trương Dược căn bản không thể rời khỏi người Ngọc Lâm.

Nàng nói hắn không phải là “không để tâm”, mà là “không có tư cách”.

Mười mấy năm qua, hắn trằn trọc thao thức cũng không thể tìm cho cuộc đời mình một lời chú giải chuẩn xác, vậy mà Ngọc Lâm cứ thế ban tặng cho hắn. Có lẽ hắn không phải không trân trọng mạng sống của mình, mà là không có tư cách để trân trọng.

Trương Dược vô thức gật đầu trên ngựa, giọng Ngọc Lâm lại truyền đến.

“Nhưng Triệu Hà Minh, ngài không thể vì ngài ấy không có tư cách mà giẫm chân lên người ngài ấy. Ta không cho phép ngài quỳ xuống trước mặt ngài ấy, ta không cho phép ngài bắt nạt một người mà ngài vốn dĩ coi thường, mượn ngài ấy để nâng cao bản thân mình lên, rồi giẫm ngài ấy xuống bùn nát.”

“Ngọc Lâm.” Triệu Hà Minh khẩn thiết hỏi: “Con bảo vệ hắn? Bảo vệ hắn sẽ làm tổn hại đến công lý.”

Ngọc Lâm lắc đầu: “Bảo vệ? Triệu Hà Minh, ngài phải coi mỗi một người đang sống là một con người, chứ không phải công cụ trị quốc của các ngài. Ngài và ta đều biết, ngài ấy ở vị trí của mình đã tận lực rồi, nếu ngài ấy muốn đi tiếp xuống dưới, ngài ấy sẽ hại người thân của mình, g**t ch*t chính mình. Ngài ấy là con người, sức người có hạn, làm đủ là đủ rồi, không thể cứ mặc nhiên mà ép uổng nữa. Mà ngài và ta đứng bên cạnh, vẫn còn chỗ xoay sở. Và tuyệt đối, tuyệt đối không phải chỉ có con đường ngài quỳ lạy ngài ấy mới đi được.”

Ngô Lũng Nghi đứng bên cạnh nghe mà kinh hãi, không nhịn được chen ra khỏi đám đông hỏi: “Còn con đường nào có thể đi?”

Ngọc Lâm vẫn nhìn Triệu Hà Minh: “Ngài thực sự không tìm thấy sao?”

Triệu Hà Minh rũ mắt, không trả lời lời của Ngọc Lâm.

“Được.” Ngọc Lâm cười nhạt gật đầu: “Vậy để ta dạy ngài.”

Nàng nói xong, tiến gần Triệu Hà Minh một bước: “Tại sao ngài không hỏi Trấn phủ ti xem, trước khi bắt người, bọn họ có giá thiếp ngự phê hay không?”

Lời này vừa thốt ra, mắt Ngô Lũng Nghi bỗng sáng rực lên.

Ngọc Lâm tiếp tục nói: “Có khó đến thế không? Thay vì lấy thân phận Thượng thư Hình bộ tôn quý mà quỳ xuống cầu xin ngài ấy, tại sao không dẫn luật pháp ra mà trực tiếp chặn đứng ngài ấy?”

Đây là một cách rất khéo léo, đối với Ngô Lũng Nghi và Triệu Hà Minh là vậy, mà đối với Trương Dược cũng thế.

Theo luật, Trấn phủ ti trước khi hành sự cần phải có giá thiếp ngự phê làm lệnh, mà Pháp ti phải kiểm tra giá thiếp thì mới có thể tạo điều kiện cho Trấn phủ ti.

Nhưng do Phụng Minh đế muốn Trương Dược hành sự không lỡ thời cơ, cũng vì sự thuận tiện của bản thân, nên đã giao những tờ giấy khống chỉ dùng cho ngự phê cho Hứa Tụng Niên, mặc định cho Trương Dược trước khi hành sự không cần đích thân diện thánh xin Phụng Minh đế phê duyệt, cứ trực tiếp viết sự việc lên giấy ngự phê là được. Lâu dần, cái giá thiếp này cũng chỉ còn là hình thức.

Quan viên Pháp ti thấy Trương Dược thì như thấy giá thiếp của Phụng Minh đế, thỉnh thoảng mới mời ra xem một cái, Trương Dược tâm trạng tốt thì cho xem, tâm trạng không tốt thì chẳng buồn lấy ra. Thế nên về sau, cũng rất ít người đi kiểm tra giá thiếp.

Lúc hỏa hoạn chùa Thiên Cơ, Ngọc Lâm vì cứu Lưu Ảnh Liên cũng đã lợi dụng điểm này.

Trương Dược dễ dàng lấy được giấy ngự phê từ chỗ Hứa Tụng Niên, lại dưới sự chỉ dẫn của Ngọc Lâm mà viết lên đó lối chữ Hổ Trảo tuyệt kỹ của Triệu Hà Minh, quy kết nguyên nhân hỏa hoạn chùa Thiên Cơ là do Triệu Hà Minh chỉ thị con gái Lưu thị phóng hỏa. Từ đó kéo cả Hứa Tụng Niên và Triệu Hà Minh vào vòng khốn quẫn.

Sau sự việc ấy, Phụng Minh đế đã thu hồi quyền hạn sử dụng giấy ngự phê của Trương Dược. Trương Dược không còn được tùy ý điền vào giá thiếp khống ở chỗ Hứa Tụng Niên nữa. Tuy vậy, Phụng Minh đế khi sai phái Trương Dược làm việc vẫn giữ thói quen cũ, phần lớn lệnh cho Trần Kiến Vân và những người khác trực tiếp truyền lời cho Trương Dược, cũng lười bắt hắn lần nào cũng phải vào cung diện thánh xin giá thiếp.

Tuy chưa có minh chỉ, nhưng thứ như giá thiếp, trong mắt Phụng Minh đế vốn đã coi như bỏ đi rồi.

Thế nhưng, dù sao cũng chưa có minh chỉ, dù sao đó cũng là một quy trình hành chính chưa bị bãi bỏ.

Trương Dược hành sự hôm nay quả thực không có giá thiếp, mà điều này không thể trách hắn, bởi người thu hồi giá thiếp khống chính là bản thân Phụng Minh đế.

Trương Dược không ngờ rằng, một việc hắn giúp Ngọc Lâm năm ngoái, hôm nay lại có hồi vang vọng lại.

“Trương chỉ huy sứ.” Trương Dược ngẩng đầu, thấy Ngọc Lâm đang đứng ngay dưới đầu ngựa của mình. “Dân nữ xin hỏi Trương chỉ huy sứ, hôm nay ngài hành sự liệu có giấy ngự phê hay không?”

Trương Dược gần như không chút suy nghĩ, đáp: “Không có.”

Lý Hàn Chu ngẩn ra, đột ngột nhận thấy giọng điệu Trương Dược đáp lời Ngọc Lâm lại rất ôn hòa.

“Nếu Trương chỉ huy sứ đã không có giá thiếp ngự phê, sao dám bắt giữ ngôn quan?”

Giọng Ngọc Lâm thật hay, khí thế thật cao, đè ép khiến Trương Dược hắn một câu cũng chẳng cần nói. Hắn dứt khoát không lên tiếng, chỉ sau khi Ngọc Lâm dứt lời mới bình thản “ừm” một tiếng.

“Trương chỉ huy sứ thừa nhận rồi?”

Thừa nhận. Đương nhiên thừa nhận. Trương Dược cúi đầu lặng lẽ nhìn Ngọc Lâm, trong lòng thầm nghĩ, bất kể hôm nay Ngọc Lâm nói gì, hắn đều sẽ nhận. Hay không chỉ hôm nay, sau này cũng vậy.

“Mời Trương chỉ huy sứ thả người.”

Khi nói câu này, Ngọc Lâm tình cờ chạm mắt Trương Dược.

Một ánh nhìn ngược dòng thời gian khiến Trương Dược nhớ lại lần chịu trượng hình trước cửa Thần Vũ Môn năm xưa, Ngọc Lâm đã đến thay hắn xoay xở. Ngọc Lâm lúc này so với khi ấy vừa có nét tương đồng lại vừa khác biệt.

Nhiều năm làm quan, nàng am hiểu tường tận những quy tắc và đạo lý trong đó nên vẫn giữ được sự bình tĩnh và tự tại như xưa. Nhưng lần này, nàng hành sự theo một cách khác. Nàng không còn đứng cùng hàng ngũ với đám người Triệu Hà Minh, nàng không còn chí hữu và đồng môn, cũng không còn lập trường. Nàng đã bước xuống rồi, có thể nhìn thấy những con người chân thực trên thế gian này, vì thế cũng có thể thực sự nhìn thấy con người Trương Dược hắn.

Ồ, hóa ra Trương Dược hắn là một con người.

“Được.” Trương Dược đáp: “Ta thả người.”

Lý Hàn Chu nhìn Trương Dược với vẻ không thể tin nổi: “Chuyện này…”

Ngọc Lâm mỉm cười với Lý Hàn Chu: “Yên tâm, lần này ít nhất Lý thiên hộ ngài cũng sẽ không phải chịu tội đâu.”

“Không phải, Ngọc cô nương…”

“Tin ta.”

“Nhưng mà…”

“Lý Hàn Chu.” Trương Dược liếc sang: “Ngậm miệng, thả người.”

Trên đường, các quan viên được cởi trói, mọi người x** n*n cổ tay, ai nấy đều còn run sợ. Ngọc Lâm dưới ánh nhìn của đám người Hàn Tiệm, bước về phía Ngô Lũng Nghi.

“Tổng hiến đại nhân.”

Ngô Lũng Nghi vội đáp: “Cô nói đi.”

Ngọc Lâm giơ một bàn tay lên, chỉ ngược về phía Trương Dược sau lưng, dõng dạc nói: “Hặc tội ngài ấy đi.”

Ngô Lũng Nghi liếc nhìn Trương Dược một cái, vậy mà lại lắc đầu với Ngọc Lâm: “Người cứu được là tốt rồi, Trương chỉ huy sứ… ta không hặc tội nữa đâu… Chẳng có lý gì lại để hắn phải chịu tội.”

Ngọc Lâm nghe xong không nhịn được bật cười: “Đa tạ Tổng hiến đại nhân.”

Ngô Lũng Nghi thở phào một hơi dài, định mở miệng nhưng lại có chút ngần ngại. Với một lão Ngự sử như ông, việc gửi lời cảm tạ đến một kẻ từng là tử tù luôn có chút khó khăn, nhưng lần này ông thực sự muốn chân thành khen ngợi nàng một câu.

“Cô nương… quả thực là một người rất tốt.”

Ngọc Lâm mỉm cười, bình thản nói: “Trước kia ở trên công đường, ta có nhiều chỗ thất lễ và mạo muội, mong đại nhân rộng lòng tha thứ, không chấp nhặt chuyện cũ.”

Ngô Lũng Nghi than rằng: “Có lẽ là chúng ta đã đối với cô nương… quá mực tàn khốc.” Ông nói xong, nhấc cánh tay lên vái Ngọc Lâm một vái: “Dù sao đi nữa, tạ ơn cô nương đã không chấp nhất chuyện cũ.”

Sau khi Ngọc Lâm đỡ Ngô Lũng Nghi dậy, nàng mới nhìn sang Triệu Hà Minh: “Mạo phạm rồi.”

Triệu Hà Minh hỏi: “Mạo phạm gì?”

Ngọc Lâm bảo: “Những gì ngài dạy ta, ta từ đầu đến cuối không cách nào công nhận.”

Triệu Hà Minh cúi đầu cười khổ một tiếng: “Không nhận thì thôi vậy. Con…” Y cúi đầu xuống, mới thốt ra được hai chữ: “Không sai.”

Ngọc Lâm nhìn về phía những thi thể nơi cửa thành, tiếp tục: “Chuyện này đối với ta mà nói vẫn chưa kết thúc đâu.”

Triệu Hà Minh bảo: “Con hãy sống cho tốt có được không? Đừng có…”

“Ta vốn là như vậy.”

“Con như thế này chẳng có ích lợi gì đâu.”

“Nhưng ta không tin, ta không tin là mình đấu không lại các người.”