“Con cùng ta đấu cái gì?”
Triệu Hà Minh dường như bị lời của Ngọc Lâm đâm trúng điểm yếu hại, thanh âm đột ngột cao vút: “Ngày đầu tiên con đấu với ta, con có được thứ gì rồi!?”
Lời nói như nhổ vào mặt, Ngọc Lâm cúi đầu, trái lại vô cùng bình tĩnh.
“Được một bộ gông cùm, một gian ngục lao.”
“Vậy rốt cuộc con mưu cầu điều gì!?”
Thấy Triệu Hà Minh cảm xúc có chút mất khống chế, Ngô Lũng Nghi vội vàng tiến lên kéo lấy tay áo y: “Triệu hình thư, chỗ này dù sao cũng không phải nơi để nói chuyện, hiện giờ Hàn Tiệm và những người khác đã thoát nạn, dừng lại ở đây thôi.”
Triệu Hà Minh cứ như không nghe thấy tiếng của Ngô Lũng Nghi, y hất mạnh tay ông ra, tiến thẳng đến sát mặt Ngọc Lâm: “Con trước kia có thanh danh tốt như thế. Thiếu ti khấu, cái xưng hô cổ của Pháp ti này đã bao nhiêu năm không rơi xuống đầu một người trẻ tuổi? Chỉ riêng con là xứng đáng. Đồng liêu đều khen con ngay thẳng thanh cao. Con có biết mấy chữ này khó có được đến nhường nào không? Tiền đồ tốt như thế, quan lộ tốt như thế, con tất thảy đều dùng để che chở thân xác cho một nữ tử! Đến cuối cùng ai coi trọng con, ai biết đến cái tốt của con? Thiếu niên danh tú lỗi lạc dưới môn hạ Triệu Hà Minh ta, nay lại là một ả điên vô tri trong miệng dân chúng Lương Kinh!”
Giọng Triệu Hà Minh đầy vẻ đau xót: “Con cũng là thân xác phàm trần mà, con bức bách chính mình để làm gì?”
“Ta cũng không biết.” Ngọc Lâm quệt mặt một cái.
Từ ngoài thành trở về, tay nàng đầy bùn đất, quệt lên mặt như thế liền biến thành một gương mặt nhem nhuốc.
Thế nhưng nàng và cố nhân ở Úc Châu kia thật giống nhau làm sao.
Triệu Hà Minh trước nay không muốn thừa nhận, cũng không dám nhắc với bất kỳ ai, nhưng kể từ giây phút đầu tiên gặp Ngọc Lâm, y đã không ngừng nhớ về thành Úc Châu, nhớ về năm xưa trong vương phủ, người nữ nhân đã đốt hương trải giấy dạy hắn viết chữ. Người đó có tu dưỡng tốt như thế, thẩm mỹ thanh nhã như thế, thư pháp không thua kém các đại gia Nhan – Liễu. Ngay cả lối chữ Hổ Trảo sau khi Triệu Hà Minh trưởng thành tự hình thành một phái cũng mang theo ba phần bóng dáng của người ấy.
Kết cục của người ấy là gì?
Cũng là một ả điên.
Một ả điên đã dẫn theo con gái mình nhảy xuống sông mà chết đuối.
Tại sao người ấy lại bức bách chính mình đến mức đó, Triệu Hà Minh thời thiếu niên rất muốn hỏi người ấy một câu. Tiếc rằng nay y đã dần cận trung niên, tâm đục mắt mờ, sớm đã không thốt ra lời được nữa.
“Ta cũng không biết tại sao ta lại bức bách chính mình đến mức đó.”
Ngọc Lâm gạt những sợi tóc bết dính trên mặt: “Ngài nói hiện giờ ta là một ả điên, nhưng thật ra, khoảnh khắc nhìn các người tra tấn Lưu thị ta mới thực sự là điên rồi. Lúc đó ta cũng không biết mình đang làm gì, không nghĩ đến hậu quả, cứ thế mà làm thôi. Sau đó, ta tự hủy hoại chính mình.”
Ngọc Lâm dường như đã hoàn toàn nhìn thấu, mỗi câu nói ra đều như đang kể một chuyện tầm thường: “Ta đắc tội, tiền đồ tan nát, cuối cùng cũng chẳng cứu được bà ấy.”
Nàng nói đoạn tự giễu cười một cái: “Ta biết khoảnh khắc đó, trong mắt ngài ta chính là một kẻ ngu xuẩn không tự lượng sức mình. Thế nhưng cái ghế thẩm quan kia, ta ngồi không yên, ta thà cùng bà ấy quỳ trên mặt đất, ít nhất lòng ta còn được an định.”
“Vậy còn tâm huyết của ta thì sao?”
Triệu Hà Minh cười khàn, bước chân có chút phù phiếm: “Ta và Giang Huệ Vân khó khăn lắm mới nuôi dưỡng được một hậu bối tốt như thế, con nói tự hủy là liền hủy sạch sành sanh!”
Ngọc Lâm lắc đầu: “Ta chẳng phải vẫn còn sống đó sao? Thứ ta dựa vào đều là pháp lý và nhân tình mà ngài dạy, tâm huyết của ngài và sư mẫu không hề uổng phí, ta đến nay vẫn là một người rất tốt, hình danh pháp luật tất thảy đều ghi nhớ không quên.”
Nàng nói xong, q*** t** chỉ về phía bảy tám cái xác nơi cửa thành: “Triệu Hà Minh, ta nhìn thấy rất rõ ràng, những người này không phải tự nhiên mà chết đói, mà là bị giam cầm đoạn tuyệt nguồn nước, cốt để trong vòng ba ngày ép cho thành những cái xác khô nhìn như chết đói. Kẻ nào đã vây hãm họ đến chết, kẻ nào nhất định phải để họ được khiêng vào thành Lương Kinh vào lúc này?”
Hai câu hỏi này vỗ thẳng vào mặt Triệu Hà Minh.
Ngọc Lâm vừa nói vừa lắc đầu: “Đúng như Ngô tổng hiến đã nói, đây không phải nơi để nói chuyện. Các ngài muốn làm gì, ta không dám vạch trần trước mặt mọi người, sợ lại tự đưa mình vào lao ngục. Nhưng ta là người do ngài dạy dỗ nên, ý nghĩ của ngài, ý nghĩ của Triệu thủ phụ Nội các, ta tất thảy đều hiểu rõ. Đây cũng là lý do ta không muốn đi chung đường với mấy người.”
Nói đến đây nàng đột nhiên cao giọng: “Các người tính là thứ gì? Tự cho mình là xương sống của thiên hạ, là hạng người bậc nhất thế gian. Mạng của các người quý giá, vận mệnh và tiền đồ của các người quan trọng hơn bất kỳ ai khác. Để nâng đỡ các người không bị ngã xuống, những kẻ vô danh nói chết là phải đi chết. Nhưng cái đài các người dựng lên là thứ gì? Vở kịch các người diễn là loại gì? Chỉ là cái đài cỏ bằng bùn loãng cơm nhão! Là vở kịch nát của đám rối gỗ vô hồn!”
Vừa dứt lời, bỗng nghe phía sau có tiếng ai đó nhổ một bãi nước bọt.
Tiếng nhổ ấy thật đúng lúc, như một nhát búa định âm, đóng chặt lời của Ngọc Lâm xuống mặt đất.
Ngọc Lâm giật mình, thầm nghĩ Trương Dược hổ báo đến thế sao?
Thế nhưng khi nàng quay đầu nhìn lại, thấy kẻ nhổ nước bọt chẳng phải người nào, mà là con Thấu Cốt Long của Trương Dược.
Ngọc Lâm bỗng bật cười thành tiếng, Trương Dược vươn tay bóp lấy miệng ngựa, sau đó nhìn vào y phục của nàng.
Ngọc Lâm cười bảo: “Chưa nhổ trúng người ta đâu.”
Trương Dược có chút ngẩn ngơ ngẩng đầu lên, lại nghe Ngọc Lâm nói: “Nhổ hay lắm.”
Phía sau Ngọc Lâm, cổ họng Triệu Hà Minh như nghẹn một khối than đỏ rực, không thể nuốt cũng chẳng thể nhả.
Câu nói: “Các người tính là thứ gì” đã hoàn toàn đâm thấu y.
Cuối cùng y đã hiểu tại sao Ngọc Lâm lại tự đưa mình vào ngục Hình bộ.
Thật thâm độc làm sao, chỉ có Ngọc Lâm đã từng bị y xét xử mới có lập trường để ở nơi này, hiên ngang hỏi một câu: “Các người tính là thứ gì?”
Vậy thì y tính là thứ gì đây?
Đài cỏ, kịch nát.
Thành Lương Kinh náo nhiệt rầm rộ, hết giết người lại đến diệt khẩu, gió mưa khuấy đảo cả bầu trời. Chẳng phải cũng chỉ để dựng đài cỏ hát kịch nát đó sao?
“Con qua đây cho ta…”
Triệu Hà Minh túm lấy tay áo Ngọc Lâm: “Con qua đây cho ta!”
Con người ta khi không còn lời nào để đối đáp, dường như chỉ có thể bị bản năng sai khiến.
Ngọc Lâm bị Triệu Hà Minh kéo cho lảo đảo, nàng vội nắm lấy cổ tay y, cố gắng rút tay áo mình ra, nhưng nàng sớm đã chẳng còn sức lực, sao đối kháng lại nổi một nam tử.
“Trương Dược!”
Đỉnh đầu Trương Dược như nổ tung, nhưng người vẫn ngây ra trên ngựa.
“Trương Dược! Ngài mù rồi sao!”
Ngọc Lâm liều mạng giằng co: “Thân tịch của ta vẫn còn ở nhà ngài, ta vẫn là người của ngài! Ngài mau giúp ta đi chứ!”
Nàng đang nói cái gì vậy?
Nàng rốt cuộc có biết mình đang nói gì không?
Nàng có biết thứ nàng vừa châm lửa là gì không hả?
Sao nàng có thể bình thản nói ra những lời đòi mạng Trương Dược như thế được chứ.
“Trương Dược! Ta thật là… Trương Dược! Trương Dược!”
Ba tiếng gọi thẳng danh tính liên tiếp, tiếng sau át tiếng trước. Cuối cùng cũng gọi được Trương Dược ra khỏi cái lồng đang đè nén hắn.
Nghĩ gì thì cũng không thể nghĩ thêm được nữa, nghĩ nữa là hắn tiêu đời, thế là hắn cứ mặc cho bản năng sai khiến, tung mình xuống ngựa, sải bước tới bên cạnh Ngọc Lâm, người nhanh đến mức hiện ra như ảo ảnh, sau đó xoay ngược bao đao, dùng chuôi đao th*c m*nh vào cổ tay Triệu Hà Minh, sức lực thâm hiểm vô cùng, tức khắc ép Triệu Hà Minh phải buông tay.
Ngọc Lâm sau khi thoát thân lập tức lách ra sau lưng Trương Dược, bám chặt lấy cánh tay hắn.
Trương Dược liếc mắt nhìn nàng, chỉ thấy nàng nấp sau lưng hắn mà khí thế còn huênh hoang hơn lúc nãy: “Sau này lời của ta sẽ còn khó nghe hơn nữa đấy.”
Thấy Triệu Hà Minh còn muốn tiến lên, Trương Dược định giơ đao, lại phát hiện cánh tay cầm đao bị Ngọc Lâm ôm chặt cứng.
Hắn bất đắc dĩ đành đổi đao sang tay khác, nhấc lên, chắn ngay trước mắt Triệu Hà Minh: “Nàng ấy không muốn đi cùng ngươi.”
“Đó là nàng ta hồ đồ!”
“Nàng ấy không hồ đồ.” Trương Dược khựng lại, khổ nỗi đầu não đang kẹt cứng, cũng chẳng nghĩ ra được lời nào hay ho nhã nhặn, chỉ có một câu, hắn do dự một thoáng rồi vẫn nói ra: “Nàng ấy rất tốt.”
Ngô Lũng Nghi đứng sau Triệu Hà Minh nghe mà kinh hãi, chỉ sợ nói thêm nữa thì ngày mai sẽ truyền thành chuyện phiếm khắp thành, Ngọc Lâm vốn đã là một ả điên, nàng chẳng sao cả, nhưng Triệu Hà Minh thì sẽ không cách nào thu dọn tàn cuộc được nữa. Nghĩ đoạn liền vội gọi Mao Hành đi cùng, dẫn theo gia nhân tiến lên khuyên giải: “Đạo lý tạm thời đừng luận ở đây, nay tường cao Khánh Dương có người chết đói, ngày mai trên triều định sẽ có một phen đại luận, hãy theo bọn ta về bàn bạc, không thể để mất thể diện ở đây được.”
Triệu Hà Minh nhìn trừng trừng vào Ngọc Lâm sau lưng Trương Dược, nàng bám lấy cánh tay Trương Dược, chỉ lộ ra nửa thân người.
Cảnh tượng này khiến Triệu Hà Minh cảm thấy bị rạn nứt. Ngọc Lâm sau khi thay đổi nữ trang thì thêm vài phần khó nhằn, tình cảnh bẽ bàng khiến nàng thừa nhận chính mình rất yếu ớt, nên khi ra tay hoàn toàn không màng đến võ đức, nhưng cuối cùng lại luôn hướng về phía Lương Luật.
Không có giới hạn, nhưng dường như lại có nguyên tắc.
Triệu Hà Minh nhắm mắt lại, bên tai tất cả đều là lời khuyên nhủ của Ngô Lũng Nghi và Mao Hành. Cuối cùng y cũng ép được mình bình tĩnh lại, xoay người mượn lời khuyên của mọi người mà chậm rãi bước ra khỏi đám đông.
Ngọc Lâm thở phào nhẹ nhõm.
Lúc này trời đã tối mịt, lệnh giới nghiêm sẽ sớm đến thôi.
Binh mã ti giải tán đám đông đứng xem, cùng với Đỗ Linh Nhược và người của Kinh doanh thủ vệ khiêng những thi thể vào trong thành, đưa tới nha môn Binh mã ti tạm nghỉ.
Lý Hàn Chu dẫn theo người của Trấn phủ ti lần lượt tháo bỏ xích sắt trên người bọn Hàn Tiệm, lại đưa người sang một bên, tra xét ghi chép ngôn luận của họ ngày hôm nay.
Mọi người trên cửa thành đều thực thi chức trách của mình, chỉ còn Ngọc Lâm vẫn ôm cánh tay Trương Dược, lặng lẽ nhìn theo bóng lưng đã đi xa của Triệu Hà Minh.
Cánh tay Trương Dược có chút mỏi, nhưng hắn không muốn cử động, chỉ nhận ra tay áo mình bị Ngọc Lâm kéo ngày càng thấp, chẳng mấy chốc vạt áo đã bị kéo xệ xuống, lộ ra nửa đoạn vai.
Gió thổi qua, lành lạnh, thật là đòi mạng mà.
Đỗ Linh Nhược vừa bàn giao xong với Kinh doanh thủ vệ, quay đầu lại vừa vặn thấy cảnh này, không nhịn được ho khẽ một tiếng, nhưng bị ánh mắt sắc như đao của Trương Dược dọa cho sợ hãi, đành chỉ chỉ vào vai Trương Dược, chỉ dùng khẩu hình nói: “Mọi người đều đang nhìn đấy…”
Trương Dược không đáp lời hắn, lặng lẽ nhìn Ngọc Lâm sau lưng.
“Nàng có muốn về sớm chút không?”
“Hả?” Ngọc Lâm ngẩng đầu lên, lúc này mới phát hiện mình kéo trễ vạt áo của Trương Dược, vội buông tay ra, lúng túng giúp hắn kéo lại lớp vải trên vai.
Trương Dược cúi đầu tự mình chỉnh lý y phục, đồng thời hỏi: “Nàng không mệt sao?”
“Ta… không mệt.”
“Mắt nàng đang nhìn đi đâu vậy?” Trương Dược không ngẩng đầu hỏi.
Ngọc Lâm tức khắc ngẩn người.
“Ta… ta muốn lên phía trên tường thành xem thử. Phải… ta muốn đi xem tường cao Khánh Dương.” Lời nàng nói càng lúc càng nhanh, giọng cũng bắt đầu có chút loạn: “Cái đó… trên tường thành Thủy Quan Môn chắc là nhìn thấy được tường cao Khánh Dương nhỉ.”
“Được.” Trương Dược chỉnh lại y phục, quay người giao Thấu Cốt Long cho Lý Hàn Chu: “Cho nó ăn cỏ đi.”
“Vâng.” Lý Hàn Chu đáp: “Vậy cho ăn cỏ xong còn dắt đến cho ngài không ạ?”
“Không cần đâu.” Trương Dược nhìn vết thương trên cổ tay mình, đáp chẳng liên quan gì đến câu hỏi: “Nàng đi không nổi nữa thì ta tự bồng nàng.”
Lý Hàn Chu mang vẻ mặt như bị nhét đầy một miệng thức ăn, vô thức liếc nhìn Ngọc Lâm một cái.
Trương Dược đã xoay người lại, nói với Ngọc Lâm: “Qua đây đi.”
Ngọc Lâm đứng im không nhúc nhích.
Trương Dược bước tới trước mặt nàng, lặng lẽ nhìn trán nàng.
Sau khi bị Ngọc Lâm kéo trễ áo, Trương Dược bỗng nhiên bình tĩnh lại một cách kỳ lạ, toàn thân toát ra một vẻ thản nhiên theo kiểu vò đã mẻ lại sứt, vứt hết mọi vẻ đoan chính chẳng thèm giả vờ nữa.
“Ta đưa nàng lên thành lâu.”
*Vò đã mẻ lại sứt: buông xuôi; mặc kệ sai lầm; đã sai cứ để sai luôn.