Trong lúc trò chuyện, Trương Dược đưa bàn tay ra, lòng bàn tay vẫn còn vương những vết thương từ trận chịu hình mấy ngày trước.
Những vết thương mảnh mà dày đặc cắt ngang lớp da, máu khô lại kết thành những vảy nâu xám. Để thuận tiện cho việc cầm đao, hắn tùy tiện quấn một dải vải trắng quanh lòng bàn tay, lúc này dải vải đã nới lỏng, treo lững lờ nơi cổ tay, khẽ đung đưa theo cơn gió đêm muộn.
Thực ra đây chẳng phải lần đầu tiên Trương Dược đưa tay về phía Ngọc Lâm, nhưng Trương Dược của ngày hôm nay có chút khác biệt. Tuy lời lẽ vẫn ít ỏi nhạt nhẽo, nhưng dường như có rất nhiều điều nhẫn nhịn đã lâu đang chất chứa nơi đầu môi, ngay tại chốn này, hắn muốn trút hết cả cho nàng biết.
Mà Ngọc Lâm lại chưa dám nghe.
Suy cho cùng, con người ta càng vô tình thì mới sống càng lâu. Nàng đã từng bị bỏ rơi một lần trên hình trường. Khi ấy, giữa chốn vô gian, nàng ngẩng đầu lên thấy thế gian này chẳng còn ai thân thích.
Không còn ai dạy dỗ nàng, bảo vệ nàng, nhưng cũng vì thế mà nàng thoát khỏi muôn vàn trói buộc của hồng trần. Là một cô nhi, điều gì cũng không thể làm, đồng nghĩa với việc điều gì cũng có thể làm; không ai có thể làm tổn thương nàng, đồng nghĩa với việc nàng có thể làm tổn thương bất kỳ ai. Bao gồm cả Triệu Hà Minh, bao gồm vô số tiền bối đồng môn ở Pháp ti, bao gồm cả thiên tử đương triều, và bao gồm cả Trương…
Bao gồm cả Trương Dược sao?
Ngọc Lâm tự vấn, trong lòng không khỏi kinh hãi. Đáp án cho câu hỏi này nàng không chắc chắn, vì vậy nàng buộc phải né tránh nội tâm của chính mình, đồng thời cũng né tránh Trương Dược.
“Ta tự mình trèo lên được…”
Thế nhưng nàng vừa dứt lời, ngang lưng đã bị một cánh tay ôm lấy, đôi chân Ngọc Lâm tức khắc rời khỏi mặt đất. Chiếc trâm gai trên tóc tuột khỏi búi, mái tóc dài xõa tung, bay lất phất che khuất khuôn mặt.
Ngọc Lâm run rẩy vì kinh ngạc, nhưng nàng vẫn giữ được định lực rất tốt, không hề thốt ra tiếng kêu nào.
“Trương Dược…”
“Đừng cử động lung tung.”
“Ngài có biết mình đang làm gì không?”
“Ta chỉ bế nàng lên thành lâu thôi mà.”
Hắn bất chợt cúi đầu nhìn vào mặt Ngọc Lâm. Đồng tử nàng hơi co lại, nghe Trương Dược buông một câu: “Vậy nàng đang hoảng hốt cái gì?”
Không hề có một chút ý vị trêu hoa ghẹo nguyệt nào, ý tứ trên mặt chữ chính là toàn bộ những gì Trương Dược muốn nói. Phải rồi, ai mà trông đợi được kẻ như Trương Dược nói ra điều gì thâm sâu ẩn ý, kẻ nghĩ nhiều rõ ràng là một người khác.
“Sớm đã muốn đưa nàng về rồi.” Hắn bế Ngọc Lâm bước lên bậc thang thành môn, vừa đi vừa nói: “Đã cả một ngày. Nào là lau rửa hình trường, nào là kéo xác, rồi lại giải vây cho ta. Nàng thật sự không mệt sao?”
Giọng Trương Dược nhàn nhạt, hòa cùng tiếng bước chân lên bậc thang lọt vào tai Ngọc Lâm. “Trời đã tối mịt rồi mà còn muốn lên thành lâu.”
Mái tóc xõa che đi một phần tầm mắt của Ngọc Lâm, nàng chỉ có thể nhìn thấy yết hầu của Trương Dược, cùng với đoạn vải trắng quấn vết thương lộ ra nơi cổ. Hơi thở của hắn đều đặn, bước chân vững chãi, chỉ trong chốc lát đã lên tới thành lâu.
Trên tường thành, Trương Dược giơ tay đặt Ngọc Lâm ngồi xuống chỗ nữ tường.*
*Nữ tường: Tường thấp ngày xưa xây trên thành, mặt tường răng cưa lồi lõm, khoét lỗ để bắn, dùng để bảo vệ thành.
“Chỗ này được chứ?”
“Được…”
“Tốt, nàng ngồi cho vững, khi nào muốn xuống thì gọi ta, đừng có tự ý, dưới kia cao lắm.”
Lúc này trời đã tối hẳn, bước vào giờ lệnh giới nghiêm.
Lý Hàn Chu dưới cổng thành cao giọng bẩm báo: “Chỉ huy sứ, bọn người Hàn Tiệm đã được thả về rồi, cũng đã viết thiếp tạm của Trấn phủ ti ta để Binh mã ti cho qua lúc giờ giới nghiêm.”
Trương Dược chỉ giơ tay lên ra hiệu cho Lý Hàn Chu rằng mình đã biết.
Ngọc Lâm căn bản không nhìn thấy Lý Hàn Chu đang đứng ở đâu để hồi đáp, với thị lực của nàng lúc này, trước mắt chỉ có những mảng đen lớn như những cụm mây trôi nổi dưới chân. Nhưng nàng biết, đó là những rặng ngô đồng trồng khắp ngoại thành Lương Kinh, năm nay chúng lớn thật tốt.
“Ngọc Lâm.”
“Ừm?”
Giọng Trương Dược truyền đến từ bên cạnh: “Nàng còn nhớ câu thơ đó không?”
“Thơ gì?”
“Cây ngô đồng trong thành đã héo tàn quá nửa.”*
*Mới check lại raw thì câu này tác giả lúc viết trong thành lúc viết ngoài thành lẫn lộn nên mình cũng không biết đâu mà lần. Thôi cứ dịch nguyên xi tác giả để như nào thì thế ấy nhé!
Ngọc Lâm ngẩn ra.
Trương Dược bình thản nói: “Khi đó nàng vẫn còn là quan Hình bộ. Lúc ấy, ta còn rất ghét bọn nàng, ngày ngày rảnh rỗi lại viết mấy lời văn sầu mướn, tìm cái chết.”
Ngọc Lâm ngậm ngùi gật đầu: “Cũng không cần nói trực tiếp như vậy đâu…”
“Thiên tử họ Ngô.” Trương Dược đột nhiên ngắt lời nàng, dường như không nghe thấy lời nàng nói, cứ tự mình tiếp tục: “Tình cờ mắc một trận bệnh, nghe thấy câu: ‘cây ngô đồng trong thành đã héo tàn quá nửa’ liền cảm thấy đó là lời nguyền rủa quân vương, vì thế mà muốn giết người, hừ… thật nực cười.”
Vẻ mặt hắn vẫn không cảm xúc, giấu kín mọi tâm tư, nhưng trong lời nói lại lộ ra ba phần tự giễu.
“Tất nhiên, kẻ nực cười hơn chính là ta. Vì thiên tử muốn giết người nên ta đi giết người, giết một người không oán không thù với ta, có công không tội với nhà với nước.”
“Trương Dược.” Ngọc Lâm nghiêng đầu, không nhịn được nhắc nhở: “Tai vách mạch rừng.”
“Yên tâm, không có tai nào đâu.” Trương Dược nhìn bóng cây dưới cổng thành: “Khi nàng còn ở đây, ta có muốn chết đến mấy cũng sẽ không tự hủy hoại mình.”
Điều này chẳng khác nào một lời bộc bạch với Ngọc Lâm, thậm chí sắp chạm đến chân tâm rồi.
Ngọc Lâm khẽ cạy lớp vôi trên tường thành, không đáp lại câu nói gần nhất mà tiếp lời câu trước đó: “Thực ra ngài cũng không cần để tâm, người viết thơ đã chết, chẳng phải ngài cũng bị phán hình trượng đó sao? Nhân quả trên đời này xưa nay đến rất nhanh.”
“Nếu đã như vậy, tại sao lúc đó nàng lại giúp ta?” Trương Dược nhìn về phía Ngọc Lâm.
Nàng vô thức ngoảnh mặt đi, lặng lẽ nhìn đầu gối mình, hồi lâu mới đáp: “Có lẽ… ta cảm thấy đó cũng là một loại tư hình.”
“Tại sao là tư hình?”
Ngọc Lâm đặt hai tay lên gối, im lặng một lúc rồi bỗng nói: “Trương Dược, ngài chắc chắn là tai vách không mạch rừng chứ?”
“Ừm.”
“Được.”
Ngọc Lâm hít một hơi thật sâu rồi ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đen kịt. Trên cao không một vì sao, mây đen vờn quanh đỉnh đầu, tường thành sừng sững tưởng như đưa tay ra là có thể chạm tới trời xanh.
“Vì một câu thơ mà giết người, đương nhiên là nực cười. Sau đó lại ném ngài đến trước Thần Vũ Môn, dùng gậy gộc bạo hành, để người đời sỉ nhục ngài hòng xoa dịu phẫn nộ của đám đông, mỹ miều gọi là để Pháp ti định hình, nhưng thực tế chẳng phải là ông ta bắt ngài thay thế chính mình để gánh vác cái tội đó, ăn cái quả đắng đó sao? Đây không phải tư hình thì là gì?”
Nàng nói xong liền dang rộng hai cánh tay, đột ngột cao giọng. Gió lùa đầy họng nhưng nàng cảm thấy thật sảng khoái, giọng nói không một chút run rẩy.
“Kẻ đáng lẽ phải nằm sấp trước Thần Vũ Môn là ông ta! Kẻ đáng bị đánh cũng là ông ta! Kẻ đáng lẽ nên muốn chết, cũng nên là ông ta mới đúng!”
Gió cuốn tiếng người bay ra ngoài cổng thành. Ba câu nói này giống như một lưỡi đao sắc bén, chém mạnh vào những xiềng xích vô hình trên người Trương Dược. Mỗi câu một nhát đao, mỗi nhát đao là một sự xá tội, như thể đang nói với Trương Dược rằng: “Dẫu có sai, nhưng có thể hiểu, không cần phải chết.”
Trương Dược nhìn theo bóng lưng Ngọc Lâm. Trên tường thành, nàng dang rộng hai tay, ống tay áo tung bay phần phật.
Có một từ là gì nhỉ? Trương Dược rất muốn nhớ ra nó, hắn tự nghĩ dùng để miêu tả Ngọc Lâm lúc này nhất định sẽ vừa tươi đẹp vừa chuẩn xác.
“Thiêu thân lao…”
“Thiêu gì cơ?” Ngọc Lâm cười quay đầu lại, vẫy vẫy đôi tay.
Trương Dược cười nói: “Chẳng lẽ không giống bướm sao?”*
*Thiêu thân là một tên gọi chung cho những loài côn trùng nhỏ thường bay tới nơi có ánh sáng vào ban đêm, cũng chỉ một loại bướm đêm. Trong tiếng Trung, thiêu thân là (蛾扑) mà chữ (蛾) có nghĩa là con Ngài, chính là con bướm đêm đó.
Phải rồi, bướm, một con bướm trắng.
“Nàng muốn làm bướm không?”
“Kiếp này thì không, kiếp sau muốn làm.”
“Tại sao kiếp này lại không muốn làm?”
Ngọc Lâm cười buông tay xuống, đã lâu lắm rồi nàng không được phóng túng như vậy. Gió cổng thành làm bạn, con người dù nặng nề nhưng khoảnh khắc này dường như thực sự có thể mượn gió mà bay lên.
Ngọc Lâm chống tay lên tường thành, cố gắng vươn dài cổ, dõng dạc nói: “Bởi vì làm người vẫn chưa làm đủ, ta vẫn chưa đấu thắng được bọn họ.” Nàng nói xong liền tùy ý búi lại mái tóc rối: “Ta nhất định phải đấu thắng bọn họ.”
“Vậy thì ta hiểu rồi.”
Đó là câu tiếp ngay sau lời của Ngọc Lâm.
Ngọc Lâm không nhịn được “Hả?” một tiếng, khẽ khàng hỏi: “Ngài… hiểu cái gì?”
Trương Dược không trả lời. Hắn lặng lẽ bấm vào lòng bàn tay mình, kìm nén mọi lời định nói vào trong lòng.
Hắn thích Ngọc Lâm, lúc này hắn buộc phải thừa nhận rồi. Nhưng nàng giống như một con bướm vậy, con người ta sao có thể mượn danh nghĩa ái mộ mà tự tiện giam giữ con bướm nhất định phải hướng về biển rộng và vực sâu? Hơn nữa, hắn muốn Ngọc Lâm có thể thắng được người đó, thắng được kẻ đó để hắn có thể được xét xử công minh, để được chết một cách thanh thản.
Thế nhưng, một tội nhân sắp chết, lấy tư cách gì mà thích vị thẩm quan của chính mình?
Trương Dược nhắm mắt lại, khẽ nói: “Ta hiểu rằng dưới thành lâu ta đã mạo phạm nàng, xin lỗi. Tuy nàng rất mệt nhưng nàng có thể tự đi được, là ta tự cho mình đúng.” Hắn khựng lại, tàn nhẫn hạ một lời phán quyết cho chính mình: “Là ta hạ lưu.”
“Trương Dược.” Ngọc Lâm cau mày. “Ngài lại mắng chính mình, ngài rốt cuộc có hiểu nghĩa của từ hạ lưu không hả?”
“Từ này kẻ không biết chữ cũng hiểu, ta đương nhiên hiểu.”
“Hiểu mà còn dùng lung tung?”
“Nếu không thì sao? Ngọc Lâm.”
Ngọc Lâm á khẩu. Trương Dược nghiêng đầu hỏi lại nàng: “Nếu không, ta tính là thứ gì chứ?”
Một luồng gió cao thổi tới, cờ xí trên cổng thành kêu phần phật. Thế nhưng Ngọc Lâm vẫn có thể nghe rõ hơi thở của Trương Dược, thậm chí còn nghe thấy tiếng tim hắn đập, từng nhịp từng nhịp, đồng bộ với nàng, cộng hưởng với nàng.
“Ta biết nàng không muốn cùng ta nói những điều này.” Tự đánh giá một câu “hạ lưu”, Trương Dược trái lại mới dám nhìn Ngọc Lâm. “Nàng không cần miễn cưỡng bản thân phải đáp lại ta.”
Trương Dược đã tự mổ xẻ chính mình ra rồi. Chân tâm của kẻ muốn chết ấy đã gạt bỏ mọi tâm tư về chuyện sinh con đẻ cái, xây dựng từ đường, nóng hổi như than hồng, thành khẩn mà thản nhiên nói với Ngọc Lâm rằng: hắn là một người có thể bị giẫm đạp, hắn sẽ nâng đỡ nàng đi lên, cả đời này của hắn tuyệt đối sẽ không phản bội Ngọc Lâm.
“Ta sẽ không đối xử tốt với ngài đâu, Trương chỉ huy sứ.” Nàng cố ý thay đổi cách xưng hô, nhưng không hiểu sao, câu nói này chưa chắc đã đâm bị thương Trương Dược, trái lại có thể làm tổn thương chính Ngọc Lâm, làm tổn thương cái tôi mà nàng đang liều mạng bảo vệ.
“Không sao cả.” Trương Dược đáp lại câu nói trấn áp lòng người này: “Nàng đã giúp ta rất nhiều lần, chỉ dựa vào những điều đó, sau này nàng muốn đối xử với ta thế nào cũng được.”
Cổ họng Ngọc Lâm nghẹn đắng, nhất thời không biết nói gì. Trương Dược lại gọi tên nàng một tiếng: “Ngọc Lâm.”
Ngọc Lâm vô thức “ừm” một tiếng.
Giọng Trương Dược bình thản truyền tới: “Ta có lẽ không ngăn nổi những ý nghĩ không an phận của mình. Nhưng sau này, nếu nàng cảm thấy ta mạo phạm nàng, nàng cứ nói với Trương Mẫn, tỷ ấy biết cách trị ta.”
Ngọc Lâm lắc đầu: “Đừng nói thế, tỷ ấy là tỷ tỷ ngài, sao tỷ ấy lại trị ngài được?”
Trương Dược đáp: “Phải, tỷ ấy là tỷ tỷ của ta. Thế nhưng, tỷ ấy cũng từng nói với ta một câu.”
“Câu gì?”
“Tỷ ấy nói, nếu ta dám làm tổn thương nàng một phân, Trương gia sẽ từ bỏ ta.”
“Sao? Từ bỏ ngài?”
“Phải, còn có vế sau nữa.” Trương Dược nghiêm túc nhìn Ngọc Lâm: “Linh hồn phụ mẫu trên trời cũng tuyệt đối sẽ không tha cho ta.”
Câu nói này Trương Mẫn chưa từng nói với Ngọc Lâm, cho đến tận hôm nay, Ngọc Lâm mới biết lần đầu. Nhưng nàng vẫn nhạy bén nắm thóp được điểm cốt yếu của câu nói này, Trương Dược làm nàng bị thương thì Trương gia từ bỏ Trương Dược.
Lời nói thâm độc như thế, hà tất phải vậy? Sao lại đến mức này?
“Ngài đợi chút. A Mẫn tỷ tỷ nói với ngài câu đó từ bao giờ?”
Trương Dược hỏi ngược lại: “Có chuyện gì sao?”
Ngọc Lâm lặp lại: “Ngài nói cho ta biết trước đã, A Mẫn tỷ tỷ rốt cuộc đã nói với ngài câu đó từ khi nào?”
Trương Dược hồi tưởng một lát rồi đáp: “Trước khi ta đưa nàng về nhà.”
Ngọc Lâm cúi đầu trầm tư, vô thức bóp chặt viên đá bên hông. Trương Dược không muốn ngắt lời nàng, liền nhường sang bên một bước, khoanh tay tựa vào tường lũy.
Một lúc sau, Ngọc Lâm mới mở lời: “Trương Dược, ngài có cảm thấy A Mẫn tỷ tỷ đối xử với ta quá tốt không?”
Trương Dược ngẩng đầu: “Tỷ ấy là Quan Âm, tỷ ấy đối với ai cũng tốt. Người hay làm việc thiện nhất thành Lương Kinh này chính là tỷ ấy, hễ có ai thiếu ăn, mắc bệnh, không có tiền giữ mạng, tìm đến trước cửa nhà ta cầu khẩn tỷ ấy, tỷ ấy đều sẽ hiển linh.”
Trương Dược nói xong liếc nhìn Ngọc Lâm một cái, đôi chân nàng khẽ đung đưa trên tường thành, nhưng hàng chân mày lại hơi nhíu lại.
“Nàng đang nghĩ gì vậy?”
Ngọc Lâm lắc đầu: “Ta vẫn chưa nghĩ thông, nhưng ta luôn cảm thấy có gì đó không đúng.”
“Nghĩ không thông thì đừng nghĩ nữa.” Trương Dược thu hồi ánh mắt: “Nàng còn muốn xem tường cao Khánh Dương không?”
“Tường cao Khánh Dương…”
“Với thị lực của nàng hiện tại thì thực ra nhìn không rõ được nữa đâu.” Trương Dược nói xong liền giơ tay chỉ ra phía ngoài tường thành: “Hướng tây. Bức tường thành phía sau rừng ngô đồng đằng tây chính là tường cao Khánh Dương. Trên góc tường đều thắp đèn, không nhìn thấy tường thì hãy nhìn đèn đi.”
Ngọc Lâm nhìn theo chỉ dẫn của Trương Dược, quả nhiên thấy một bóng tường mờ mờ, ánh đèn yếu ớt thắp sáng nơi góc tường thành, dưới màn mây gió trời, trông thật nhỏ bé mong manh.
“Trương Dược.”
“Gì vậy?”
“Thiên tử hy vọng những người bên trong bức tường cao đó đều chết đi, nhưng ông ta không muốn mang theo tiếng xấu từ việc đó.”
Trương Dược tiếp lời: “Nên ông ta để Hộ bộ nuôi dưỡng những người đó.”
“Hộ bộ không có tiền, chỉ có thể gánh tội.”
“Nhưng Triệu đảng muốn bảo vệ Hộ bộ.”
Ngọc Lâm gật đầu: “Ngài thực ra chẳng ngốc chút nào.”
“Bị nàng ép ra đấy.”
Ngọc Lâm bặm môi: “Hôm nay ta sắp bị ngài ép cho phát điên rồi, Trương chỉ huy sứ, ta cầu xin ngài hãy đoan chính một chút.”
“Được.” Trương Dược nói một chữ được thật bình thản và vững chãi. Lần này đến lượt da đầu Ngọc Lâm tê rần, nàng nhắm mắt lại, khó khăn lắm mới thu hồi được tâm trí đang hỗn loạn, tiếp tục phân tích: “Để bảo vệ Hộ bộ, Triệu Hà Minh nhất định phải đoạn tuyệt nguồn cung trong Nội đình, khi Hộ bộ vẫn chưa có ngân khoản, lúc sự việc vẫn còn treo lơ lửng chưa định đoạt, mà ném cái tội danh ấy cho thiên tử.”
Trương Dược gật đầu: “Vì vậy buổi triều tham ngày mai sẽ không bình yên đâu.”
“Phải.” Ngọc Lâm nhìn ánh đèn yếu ớt kia: “Sẽ không có ai thực sự để tâm đến những người trong bức tường cao đó đâu. Trừ phi, Quan Âm hiển linh.”
——
Tít: Thật ra ai cũng nhìn ra Trương Dược thích Ngọc Lâm từ lâu rồi nhỉ, đến nay ảnh mới nhận ra nên toi quyết đổi xưng hô cho ảnh luôn. Mặc dù vẫn còn đang đơn phương nhưng mà thấy giai đoạn này phù hợp để đổi rồi nên toi đổi luôn chứ không đợi tới lúc yêu mới đổi nữa.