Một Chén Rượu Độc Xa Nhà Muôn Dặm

Chương 75: Rời bỏ luyện ngục



“Thế gian này thực sự có Quan Âm sao?” Trương Dược nhìn vào màn đêm nơi cổng thành, đột nhiên cất tiếng hỏi.

Ngọc Lâm đáp lời: “Chẳng phải ngài nói, A Mẫn tỷ tỷ chính là Quan Âm đó sao?”

“Nhưng nếu thực sự có Quan Âm tại thế.” Giọng của Trương Dược đè lên lời của Ngọc Lâm. “Tại sao ta lại sống thành ra cái bộ dạng này?”

Nói đoạn, hắn trầm mặc gọi tên nàng: “Ngọc Lâm.”

“Gì vậy?”

“Câu ‘nếu có Quan Âm tại thế’ là một câu rất phong nhã, đáng tiếc ta thuở nhỏ không đọc sách, dù muốn học các nàng tự luyến tự ái, nói ra cũng chẳng có phong vị gì. Nếu là nàng, nàng sẽ nói thế nào?”

Ngọc Lâm hỏi: “Tại sao nhất định phải dùng nhã ngôn?”

Trương Dược im lặng, một lát sau mới giải thích: “Bởi vì chỉ có nhã ngôn mới được lưu truyền nơi cửa miệng văn nhân, có lưu truyền nơi cửa miệng văn nhân thì mới được ghi lại trên giấy mực. Ta tuy chữ nghĩa xấu xí, đôi khi cũng muốn viết vài chữ, nhưng ta luôn không biết nên viết gì. Ta thích câu ‘nếu có Quan Âm tại thế’ này, nghĩ rằng nó được tính là nhã ngôn, nhưng cũng chỉ có nửa câu đầu, không trọn vẹn, thật đáng tiếc.”

Ngọc Lâm nhìn nghiêng khuôn mặt Trương Dược, thật lâu không nói lời nào.

Trương Dược tự giễu cười một tiếng: “Trương Dược ta không xứng, phải không?”

“Không phải.” Ngọc Lâm phủ nhận: “Chỉ là ta không phải ngài, nếu muốn thay ngài mở lời, ta cần phải suy nghĩ một lát.”

Nàng nói xong, đón lấy cơn gió cao, mái tóc xõa tung bay, từng lọn từng lọn lướt qua mặt Trương Dược.

“Nếu có Quan Âm tại thế…” Ngọc Lâm lặp lại nửa câu của Trương Dược ba lần, sau đó mới chậm rãi nối tiếp vế sau: “… Cớ sao vứt bỏ người nơi luyện ngục?”

Chân mày Trương Dược chợt nhói đau một cái.

Bên tai tiếng gió hòa cùng tiếng người, nghe Ngọc Lâm nói tiếp: “Sao nỡ khiến người cầu sống không được, cầu chết chẳng xong?”

Nếu có Quan Âm tại thế, cớ sao vứt bỏ ta nơi luyện ngục? Sao nỡ khiến ta cầu sống không được, cầu chết chẳng xong.

Đa tạ Ngọc Lâm. Quả nhiên, văn chương thế gian dễ dàng khiến người ta kinh tâm động phách.

*Luyện ngục là khái niệm trong thần học Công giáo, chỉ trạng thái hoặc quá trình thanh tẩy tạm thời sau khi chết dành cho các linh hồn đã được cứu rỗi nhưng chưa hoàn hảo, chưa đền xong tội nhẹ hoặc hình phạt tạm thời. Đây là nơi gột rửa linh hồn trước khi được vào Thiên Đàng.

Trên tường thành, Trương Dược nhắm mắt, thầm đọc đi đọc lại lời của Ngọc Lâm vô số lần. Ngọc Lâm không ngắt lời hắn, nàng khẽ đung đưa đôi chân, tĩnh lặng ngồi bên cạnh hắn cho đến khi đêm khuya gió lặng, Ngọc Lâm mệt rồi, bắt đầu thấy buồn ngủ. Trương Dược cuối cùng cũng đã nuốt trọn từng chữ vào tim, chậm rãi mở mắt.

“Xuống thôi.” Trương Dược gọi nàng: “Đưa nàng về nhà.”

“Ừm, được.” Ngọc Lâm đồng ý, xoay người muốn bước xuống từ chỗ nữ thành. Thế nhưng nhìn thấy đôi chân cách mặt đất cả trượng cao, nàng lại do dự.

Trương Dược bước đến đối diện Ngọc Lâm, quỳ một gối xuống đất, chân kia co lại, tay phải tự nhiên nhấc lên đỡ lấy cánh tay nàng, mượn cho nàng một điểm tựa để giẫm lên đầu gối mình bước xuống.

“Xuống đi.”

Ngọc Lâm cúi đầu nhìn cái chân đang co lại của Trương Dược, khẽ bảo: “Đế giày của ta toàn là bùn đất ngoài thành thôi.”

“Không đáng gì đâu, nàng cứ giẫm đi.” Trương Dược có lẽ thực sự không quan tâm, nhưng Ngọc Lâm lại nghiêm túc nghĩ rằng quan bào không được thay đổi thường xuyên, bẩn rồi rất khó giặt giũ, nên buột miệng nói: “Hay là ngài bế ta xuống cho rồi…”

“Được.”

Lời này là chính miệng nàng nói, Trương Dược nếu mà do dự một chút thôi thì chính là phản bội lại sự thành thật với bản thân đêm nay. Ngọc Lâm chỉ thấy lời mình còn chưa dứt, bàn tay đang đỡ cánh tay nàng đã giữ vững sau lưng, người đang quỳ trước mặt đứng phắt dậy, thuận thế bế thốc nàng xuống khỏi nữ tường.

“Đợi chút Trương chỉ huy sứ…”

“Là Trương Dược.” Trương Dược cúi đầu: “Nàng với ta không có công vụ qua lại, cái danh Trương chỉ huy sứ không phải để gọi vào lúc này.”

“Trọng điểm của ta… là cái đó sao?”

“Vậy nàng còn muốn nói gì nữa?”

Nàng còn có thể nói gì đây? Tay Ngọc Lâm khẽ bám lấy lớp vải áo trên cánh tay Trương Dược. Nàng rõ ràng có thể xuất khẩu thành thơ, nhưng lúc này tìm tòi cả trăm lượt trong bụng cũng chỉ có thể nuốt hết mọi lời vào trong, lúng búng thốt ra một chữ được.

“Được…”

“Cái gì?”

Ngọc Lâm cố tình cao giọng: “Ta nói là ngài bồng ta về nhà đi, dù sao… trời cũng tối rồi.”

Ngọc Lâm dùng một tay gom mái tóc xõa tung lại, hất mạnh ra sau lưng. Đối với nàng, đó chỉ là hành động muốn rút những sợi tóc đang bị mắc dưới cánh tay Trương Dược ra, nhưng nàng không hề biết, cái hất tóc trong đêm ấy như áng mây trôi tản mát, lọt vào mắt Trương Dược chẳng khác nào lưỡi đao cùn cứa vào tim.

Trương Dược nhắm mắt lại, cưỡng ép phong tỏa tâm tư. Ngọc Lâm giả vờ trấn tĩnh, gượng gạo giải thích: “Dù sao trời cũng tối rồi, ta cũng nhìn không rõ đường.”

Ai mà nhìn rõ được đường phố Lương Kinh cơ chứ? Trương Dược lại thấy đôi mắt nửa mù của Ngọc Lâm rất tốt. Cái gì muốn nhìn thì nhìn thật kỹ, cái gì không muốn nhìn thì chỉ cần liếc qua, nhìn không rõ chính là mắt không thấy thì lòng không phiền, đó là điều hắn vĩnh viễn không làm được.



Ngày hôm sau, giờ Mão sắp đến, Trấn phủ ti vẫn điểm mão như thường lệ. Trương Dược vốn là kẻ không có nơi ăn chốn ở, coi nha môn là nhà, đương nhiên đến sớm nhất. Lúc này trời vẫn còn tối, tiếng gà gáy vang vọng khắp nơi. Trương Dược đã mặc y quán chỉnh tề, đứng sừng sững như cột trụ giữa chính đường, hoàn toàn không thấy vẻ gì của kẻ đã nằm ngay ngắn trên sập suốt đêm không ngủ.

Trên đường chỉ có một ngọn đèn và bóng hình cô độc, Trương Dược tĩnh lặng đợi mọi người đến. Thế nhưng người bước vào nha môn không phải là đám Lý Hàn Chu mà lại là Đỗ Linh Nhược.

“Dược ca.” Đỗ Linh Nhược gần như phải lần mò theo ánh sáng để vào sảnh đường, câu đầu tiên thấy Trương Dược là: “Huynh phải vào cung túc trực rồi.”

“Là ý của ngươi hay ý của bệ hạ?”

“Ôi chao.” Đỗ Linh Nhược vỗ vỗ vào mặt mình. “Ta mà dám có ý kiến gì với huynh sao? Chắc chắn là ý của bệ hạ rồi.”

Hắn tiện tay bưng một chén trà nguội không biết đã để từ bao giờ, uống cạn một hơi, quẹt mồ hôi nói: “Huynh không biết đâu, tối qua ta về cung, đã canh hai rồi mà bệ hạ vẫn còn ở tẩm cung đợi ta đấy. Các vị tổ tông ở Ti Lễ giám cũng đều có mặt, một mình ta phải trả lời câu hỏi của mấy vị thần tôn đó.”

Trương Dược hỏi: “Ngươi trả lời thế nào?”

Đỗ Linh Nhược thở dài: “Còn trả lời thế nào được nữa, tự nhiên là Triệu hình thư vì cứu ngôn quan mà đem giá thiếp ra nói chuyện, chặn đường hành sự của huynh. Bệ hạ giận lắm, ta nói cho huynh biết, bệ hạ đặc biệt triệu huynh vào cung… buổi triều tham hôm nay chắc chắn sẽ có người phải chịu tội. Đêm qua may mà có đám Chưởng ấn ở bên cạnh khuyên can, nếu không, trận đòn đầu tiên đã rơi xuống đầu ta rồi…”

“Liên quan gì đến ngươi?”

“Hử?” Đỗ Linh Nhược nhướn mày: “Huynh nói lạ, bệ hạ muốn đánh ai thì đánh, quản gì có liên quan đến ta hay không.”

“Cái rắm.”

“Nói…” Hai chữ này gần như làm Đỗ Linh Nhược đứng hình. “Huynh… huynh nói cái gì…”

Trương Dược trầm giọng lặp lại: “Cái rắm.”

Đỗ Linh Nhược hoảng hốt nhìn quanh: “Huynh huynh… huynh… nói bệ hạ nói…” Hắn làm sao dám thốt ra chữ đó, nhất thời cứng họng, nhìn Trương Dược với vẻ không thể tin nổi.

Trương Dược đẩy cửa sảnh đường ra, cơn gió sớm mai rất yếu ớt, nồng nặc mùi đất cát. Trước khi ra cửa, trong đầu Trương Dược toàn là những lời Ngọc Lâm đã nói trên tường thành tối qua. Ngọc Lâm nói rất hay, Trương Dược vốn dốt nát chữ nghĩa, chỉ thốt ra được hai chữ “cái rắm”, nhưng cũng đủ để trút hết nỗi lòng.

“Đừng ngẩn người nữa, đi thôi, vào cung.”



Trước Tả Hữu Xuân Phường, bách quan đang chờ vào chầu. Trương Dược đeo đao vào cung, đi đến Tả Hữu Xuân Phường thì thấy Hứa Tụng Niên đích thân xách đèn, đứng một mình trước nơi đó.

Trương Dược không nói nhiều với Hứa Tụng Niên, định đi thẳng về phía Kim Môn, nhưng khi đi ngang qua thì bị Hứa Tụng Niên nắm chặt lấy cổ tay.

“Mấy ngày tới, cậu đừng để Trương Mẫn ra ngoài.”

Trương Dược gạt tay Hứa Tụng Niên ra: “Tỷ ấy là trưởng nữ Trương gia, xưa nay toàn là tỷ ấy dạy bảo ta, ông nghĩ ta nhốt nổi tỷ ấy sao?”

Hứa Tụng Niên bảo: “Cậu bảo Ngọc Lâm trông chừng Trương Mẫn…”

“Hứa Tụng Niên.” Trương Dược nghiêm mặt: “Ngọc Lâm đã lập nữ hộ rồi, ta không quản được nàng ấy.”

Phía đông hắt ra một vệt sáng nhạt, nhẹ nhàng rơi xuống chân hai người.

“Cũng đúng, hai chúng ta sao có thể quản nổi họ.” Hứa Tụng Niên nói đoạn, cúi đầu thở dài một tiếng. “Xong rồi, cậu tới Kim Môn đi. Hôm nay bệ hạ sắt đá lắm, muốn răn đe Triệu đảng. Lục Chiêu bên Hộ bộ kia có lẽ không sống nổi đâu.”

Trương Dược quay người: “Chắc chắn chứ?”

Hứa Tụng Niên gật đầu: “Nghe qua thì đại ý là như vậy. Trừ phi Triệu đảng nhất quyết không chịu bỏ hắn. Nhưng đến nước này, không bỏ cũng phải bỏ thôi.”

Đang nói chuyện thì dưới Thủy Kiều, Trần Kiến Vân đích thân quất roi phát hiệu. Trương Dược và Hứa Tụng Niên cùng ngẩng đầu, trên Kim Môn, Phụng Minh đế đã thăng tọa.

Bên ngoài hoàng thành, trời cũng dần sáng. Trên đường phố Lương Kinh, Ngọc Lâm đang khoác tay Trương Mẫn đi chọn trâm hoa.

Trương Mẫn đem những chiếc trâm mình chọn được ướm thử lên đầu Ngọc Lâm, nhìn thế nào cũng thấy thích. “Ta thấy cái nào cũng đẹp hết.”

Ngọc Lâm chỉnh lại một bông hoa lụa rủ xuống: “Vậy thì mua hết nhé?”

Trương Mẫn định nói “được”, nhưng chợt nhớ ra điều gì đó, lại im bặt, cúi đầu mím môi. Ngọc Lâm nhìn thấy hết nhưng không hỏi nhiều, nàng gỡ từng chiếc trâm và hoa lụa mà Trương Mẫn cài lên đầu xuống: “Thôi bỏ đi. Tiền bên miếu Bì Trường ta vẫn chưa nhận được, đợi bao giờ có tiền ta sẽ mua sau.”

Trương Mẫn vỗ vỗ tay Ngọc Lâm: “Dược Dược đối xử với muội như thế trong ngục Hình bộ, Trương gia bọn ta nuôi muội cả đời cũng là điều nó nên làm.”

Ngọc Lâm mỉm cười: “Thực ra ngài ấy chẳng làm gì ta cả.”

“Dẫu nó chưa làm gì thì nó cũng nên…”

“Tại sao A Mẫn tỷ tỷ lại nói thế?”

Trương Mẫn nghẹn lời, cố tình lái sang chuyện khác: “Hôm nay… sao muội lại muốn cùng ta đi dạo phố thế này?”

Hai người đứng gần nhau, dù thị lực Ngọc Lâm không tốt nhưng từng nét biểu cảm của Trương Mẫn vẫn lọt vào mắt nàng rõ mồn một. Nàng thực sự có nghi vấn, đặc biệt là sau khi nghe câu nói của Trương Dược tối qua: “Nếu ta dám làm tổn thương nàng một phân, Trương gia sẽ từ bỏ ta. Linh hồn phụ mẫu trên trời cũng tuyệt đối sẽ không tha cho ta.”

Ngọc Lâm buộc phải nhìn nhận lại con người Trương Mẫn. Việc này đối với nàng không khó, chỉ cần nắm bắt được vài điểm nghi vấn là có thể thấy được manh mối. Ở chung bấy lâu, Ngọc Lâm không tin Trương Mẫn lại nghi ngờ nhân phẩm của Trương Dược. Nói cách khác, nếu Trương Mẫn thực sự nghi ngờ Trương Dược đã xâm hại Ngọc Lâm trong ngục, vậy thì Trương Mẫn không nên để Trương Dược đưa Ngọc Lâm về nhà chăm sóc.

Hơn nửa năm qua, hai tỷ đệ Trương gia tận tâm tận lực, nuôi dưỡng Ngọc Lâm rất tốt. Thân thể nàng đã lành lặn, khí huyết hao tổn cũng dần hồi phục, ngay cả bàn tay từng chịu hình kẹp ngón cũng đã dần cầm vững cây bút rồi. Trương Mẫn không cho phép Trương Dược mạo phạm thân thể nàng dù chỉ một phân, kể từ khi Ngọc Lâm nằm ngủ trong quan tài của Trương Dược, Trương Dược đến nay vẫn không nhà để về, cứ ôm chăn gối nằm vất vưởng ở nha môn Trấn phủ ti. Chuyện nam nữ không có, cưới hỏi cũng không nhắc tới. Đã vậy, tại sao nhất định phải dụng tâm nuôi dưỡng nàng như thế?

“Đi dạo… mệt chưa?” Trương Mẫn rõ ràng có chút không tự nhiên, ho khẽ một tiếng: “Hay là ngồi nghỉ chút nhé.”

“Ta không mệt đâu A Mẫn tỷ tỷ.” Ngọc Lâm nhanh chóng điều chỉnh ngữ khí, khoác tay Trương Mẫn đi vào đám đông: “Tỷ muốn mua gì ta đều đi cùng tỷ, qua hôm nay ta lại phải đến miếu Bì Trường làm việc rồi, làm liền ba ngày cơ, nghĩ thôi đã thấy mệt.”

Trương Mẫn thở phào: “Ta sẽ bảo Dược Dược đến giúp muội.”

“Thế sao được.”

Trương Mẫn cười: “Nó trước đây thích lau rửa hình trường lắm, chỉ là dạo này có vẻ lười hơn chút thôi.”

Đang nói chuyện, phía trước bỗng có một nhóm người đi ngược chiều tới, Ngọc Lâm vội kéo Trương Mẫn né sang một bên. Nhóm người đó vẻ mặt đau thương, bước chân vội vã.

Trương Mẫn không khỏi thắc mắc: “Có chuyện gì thế nhỉ?”

Một người b*n n**c dạo bên đường bảo: “Chắc là đi nhận người đấy, hôm qua ngoài thành khiêng về bảy tám cái xác, nghe nói là cung nhân trong tường cao Khánh Dương. Đều là chết đói cả, hình dáng đáng sợ lắm. Ôi, thảm quá…”

“Ở đâu cơ?” Trương Mẫn gặng hỏi.

“Cái đó… ở Binh mã ti thì phải.”

“Binh mã ti…” Giọng Trương Mẫn có chút run rẩy, nàng quay đầu nói với Ngọc Lâm: “Ta muốn đến đó xem thử… muội cứ về trước đi…”