Một Chén Rượu Độc Xa Nhà Muôn Dặm

Chương 76: Thà làm chiếc ô



Ngọc Lâm bị dòng người xô đẩy lảo đảo mấy bước, đến khi đứng vững lại thì Trương Mẫn đã chìm nghỉm trong đám đông, chẳng thấy bóng dáng đâu nữa.

Ngọc Lâm nghĩ, lúc này Trương Dược nhất định hy vọng nàng có thể theo sát Trương Mẫn, mà nàng cũng không chút do dự, xoay người cố gắng lách qua dòng người, đuổi theo về hướng nha môn Binh mã ti.

Cùng lúc đó, tại Kim Môn, ngai vàng bỏ trống, trên ngự thềm phía dưới tòa sen chỉ có Phụng Minh đế chắp tay đứng lặng.

Trên điện ngọc, mây đen đột ngột tụ lại, thành Lương Kinh trong phút chốc đã đổi sắc trời. Mấy giọt mưa lạnh rơi xuống như những điểm mực, đập vào mặt thềm đá, rồi dần loang lổ dày đặc.

Hứa Tụng Niên bên cạnh ngự tọa ngẩng đầu lên, nhìn cơn mưa xuân triều nay đang mịt mù kéo đến.

“Chiếu Nguyệt.”

“Có nô tì, thưa Chưởng ấn.”

“Tới che ô cho bệ hạ.”

“Vâng.”

Dương Chiếu Nguyệt cầm lấy ô định xuống thềm, bỗng nghe Phụng Minh đế lên tiếng: “Không cần Dương Chiếu Nguyệt.”

Dương Chiếu Nguyệt khựng lại, lại nghe Phụng Minh đế gọi: “Trương Dược, ngươi lại đây che ô.”

Trương Dược hôm nay nhận chiếu chỉ cầm đao bảo vệ Phụng Minh đế, lúc này đang đứng trên ngự thềm, nghe lệnh liền quay đầu lại, Dương Chiếu Nguyệt đã đưa ô đến trước mắt hắn.

Hứa Tụng Niên tiến lên một bước dặn dò: “Mưa này không lớn, nhưng rơi rất dày, cậu cẩn thận một chút.”

“Ừm.”

Trương Dược gật đầu, nhận lấy ô một mình xuống ngự thềm, đứng nghiêm nghị phía sau Phụng Minh đế. Tán ô che đỉnh đầu, che chở thân xác thiên tử, nhưng mọi người lại đều đứng trong mưa. Kẻ mang mặt người dạ thú, dẫu có khoác lên mình y phục gấm lụa đỏ tím thì khi bị nước mưa thấm vào liền trở nên xám xịt, sao chịu nổi ánh trời đang bị mây mù che lại.

“Để trẫm nói, tất cả đều về đi thôi. Ha ha…”

Phụng Minh đế nói đoạn, chợt nhướng mày cười rộ lên, cúi đầu nhìn chằm chằm vào Lục Chiêu đang quỳ dưới thềm, cười tiếp: “Đặc biệt là ngươi, quỳ trước mặt trẫm để làm gì? Hửm?”

Lưng Lục Chiêu đã bị mưa bụi thấm đẫm, đối mặt với câu hỏi của Phụng Minh đế, hắn không dám không đáp, nhưng cũng thực sự không biết phải đáp thế nào.

“Thần…”

“Trẫm đã bàn với ngươi về việc cung ứng cho tường cao Khánh Dương từ bao giờ?”

Phụng Minh đế xuống hai bậc thềm, Trương Dược che ô lặng lẽ đi theo. Giọng Lục Chiêu khàn đục: “Bệ hạ là…”

“Binh mã ti dâng tấu, đã có người chết đói rồi!” Phụng Minh đế nghiêng mình, quát ngắt lời đáp của Lục Chiêu, gần như bức vấn: “Lục Chiêu, trẫm bảo ngươi dâng tấu chương lên xem, ngươi dâng đi tận đâu rồi?!”

Mồ hôi lạnh trên trán Lục Chiêu rịn ra. Quan chính Đại Lương rườm rà, hủ lậu thâm căn cố đế, không phải một mình Lục Chiêu hắn có thể giải quyết được. Phụng Minh đế đột ngột dời khoản cung ứng trong tường cao Khánh Dương khỏi nội khố, giao cho Hộ bộ dự chi. Lúc này, chẳng phải kỳ bàn thảo Đông ước, cũng không phải lúc tổng toán cuối năm, kho Thái Thương chỉ có bấy nhiêu tiền, Hộ bộ tính toán ngân sách theo đầu người, làm sao có thể nhanh chóng nặn ra thêm một khoản nữa được.

Huống chi, một trăm vạn lượng bạc chùa Thiên Cơ khó khăn lắm mới xin được, tất cả đều đổ hết vào chiến trường Úc Châu rồi. Lấy đâu ra tiền nữa?

Nhưng dẫu vậy, thiên tử đã phân phó xuống, Lục Chiêu hắn vẫn viết sách lược, đệ trình lên Nội các. Có điều, Triệu thủ phụ lại đang bệnh ít khi ra ngoài, thế là cũng chẳng có hồi đáp cho sách lược của hắn. Lục Chiêu thầm nghĩ, như vậy cũng tốt. Hộ bộ cứ trì hoãn trước đã, xem phụ tử Triệu gia và Phụng Minh đế đấu cờ với nhau ra sao. Chỉ cần Nội các có thái độ trước ngự tiền, hắn và Hộ bộ coi như thoát được khỏi mắt Phụng Minh đế, dẫu sao có Nội các ở trên gánh vác, đao không chém tới mình được.

Ai ngờ đâu, trong tường cao Khánh Dương đột nhiên có người chết đói. Lục Chiêu không kịp trở tay, căn bản không kịp đối phó, hơn nữa những người này lại bị kéo vào thành Lương Kinh, ngôn quan vì thế mà làm loạn cả thành chưa nói, còn kinh động đến cả hai vị đứng đầu Trấn phủ ti và Hình bộ đối kháng nhau ngay trên đường.

Lục Chiêu hiểu, Phụng Minh đế không muốn hỏi cũng buộc phải hỏi. Hôm nay Lục Chiêu hắn khó tránh khỏi tai kiếp, mà điều đáng sợ nhất là Triệu Hán Nguyên hôm nay cáo bệnh không lên triều. Đây rõ ràng là muốn bỏ rơi hắn rồi.

Lục Chiêu quỳ dưới đất, nuốt một ngụm nước bọt, cảm thấy thật nực cười. Dưới mắt một Thị lang Hộ bộ như hắn, triều đình chỗ nào cũng cần tiền, mà trên triều đình, Hoàng đế cũng muốn tiêu tiền, muốn đến mức ngay cả huynh tộc của mình cũng chẳng buồn nuôi nữa. Ông ta chỉ cần tiếp tục để nội khố cung dưỡng tường cao Khánh Dương trước khi Hộ bộ quyết định xong, thì đã chẳng đến mức chết người.

Cái đạo lý đơn giản như thế, ngoài những ngôn quan suýt bị Trấn phủ ti bắt đi hôm qua, nay còn đang bị cấm túc tại gia, thì cả triều văn võ lại chẳng một ai dám nhắc đến. Cũng đúng, thiên tử làm sao có thể nhân tính diệt tuyệt? Luôn phải có một người đứng ra làm tội nhân thôi.

Ai đây? Hình như chỉ có thể là bản thân Lục Chiêu hắn.

Thật đáng thương cho hắn cũng mười năm đèn sách, mười mấy năm chìm nổi chốn quan trường, không dám nói là tính kế tận cùng nhưng cũng tự phụ không phải kẻ ngu, nay chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, trên nói bỏ là bỏ, hắn thậm chí còn chưa kịp chuẩn bị cho một đòn phản kích. Lúc này dẫu hắn có bán đứng Triệu Hán Nguyên, nói mình đã từng giao sách luận cung ứng tường Khánh Dương cho Nội các thì đã sao? Liệu có ai trong Nội các đứng ra làm chứng cho hắn không? Nếu có, Triệu Hán Nguyên đã chẳng không lên triều ngày hôm nay. Còn về bản sách luận không được thấy ánh mặt trời kia, e rằng đã thành tro bụi ở một xó xỉnh nào đó rồi.

Lục Chiêu nghĩ đến cuối cùng, chợt nhận ra mình chỉ còn một câu để nói: “Thần tội đáng muôn chết.”

“Tội đáng muôn chết?” Phụng Minh đế cười bảo: “Được, trẫm thành toàn cho ngươi. Trương Dược.”

Ánh mắt Trương Dược dừng trên người Lục Chiêu, đáp một tiếng: “Có thần.”

Phụng Minh đế giơ tay lên: “Lột quan phục của hắn, tháo mũ ô sa, kéo ra ngoài, phạt bốn mươi trượng.”

“Bệ hạ!” Lục Chiêu kinh hoàng ngẩng đầu: “Thần… không phải cố ý làm hỏng việc chính, thực sự là vì tài lương ở Úc Châu đều khốn đốn, thần…”

“Úc Châu là Úc Châu, tường Khánh Dương là tường Khánh Dương! Trong tường cao kia dẫu đều là tội nhân, nhưng cũng là con cháu của huynh trưởng trẫm! Trẫm muốn cắt giảm chi tiêu tông thất, không nỡ hà khắc với họ mới để Hộ bộ các ngươi thu xếp cho thỏa đáng. Ngươi lại làm thế này, hủy hoại thanh danh của trẫm, làm hỏng lệnh chỉ chính sự, ngươi không nên nhận tội sao?!”

Lời Phụng Minh đế dứt xuống, ngoại trừ Ngô Lũng Nghi, không ai dám cầu tình. Mà Ngô Lũng Nghi cũng chỉ vừa bước ra khỏi hàng liền bị lời của Phụng Minh đế chặn đứng lại.

“Ngô tổng hiến, bốn mươi trượng thì khanh không cần can gián nữa, trong mắt trẫm, thế này đã là nhẹ rồi.”

Ngài nói xong, quay người đi về phía ngự tọa, Trương Dược định đi theo, Phụng Minh đế lại giật lấy cây ô trên tay hắn: “Ngươi không cần đi theo nữa, đến Thần Vũ Môn hành hình đi. Hứa Tụng Niên, ngươi đích thân đi theo giám hình.”

“Bệ hạ… Bệ hạ khai ân!” Lục Chiêu phủ phục bò bằng đầu gối, quỳ sụp dưới thềm.

Phụng Minh đế đứng lại: “Sao? Ngươi còn có oan gì?”

Lục Chiêu bị người của Trấn phủ ti nhấc bổng lên, thấy Trương Dược bước về phía mình, đôi chân hắn không ngừng run rẩy, nhưng cũng chỉ thốt ra được một câu: “Mong bệ hạ khai ân, khai ân…”

“Bệ bệ hạ hãy đợi một chút.” Tiếng nói này phát ra từ phía trước nhất của hàng ngũ bách quan.

Chẳng cần nhìn kỹ, phần lớn bách quan đều nghe ra người vừa mở miệng là ai. Trương Dược ngoảnh lại, thấy một bóng người cao gầy cầm hốt bản bước ra khỏi hàng, vén vạt bào phủ phục dưới thềm, chính là Triệu Hà Minh.

“Lục Chiêu có oan.” Triệu Hà Minh dập đầu tâu.

Nghe Triệu Hà Minh nói vậy, Phụng Minh đế dường như có chút bất ngờ, đứng trên thềm trầm ngâm một lát rồi mới xoay người lại, cúi đầu nhìn Triệu Hà Minh đang quỳ dưới đất.

“Triệu khanh nói gì?”

Triệu Hà Minh lặp lại: “Lục Chiêu có oan, thần”, nói đoạn y chắp hai tay nâng hốt, mu bàn tay chạm đất, lại dập đầu một cái: “Thần có tội.”

Phụng Minh đế không nhịn được cười: “Trẫm lại nghe không hiểu, Triệu khanh có tội gì chứ?”

Trán Triệu Hà Minh chạm sát đất, giọng nói bình ổn: “Lục thị lang đã từng có sách luận đệ trình lên Nội các. Là thần, là thần làm hỏng chính sự chưa xem qua, nay gây ra đại tội, thần đáng bị trọng phạt.”

Lời vừa dứt, Lục Chiêu đã ngây người ra: “Triệu hình thư…”

Triệu Hà Minh chậm rãi thẳng người dậy, nghiêng đầu nhìn Lục Chiêu, mỉm cười nhàn nhạt: “Công danh có được không dễ, không cần dùng để bao che tội cho ta, bản sách luận Khánh Dương ngài viết vẫn còn ở phòng trực Nội các. Bệ hạ lấy tới chất chứng, ta cũng chẳng chạy thoát được.”

Lục Chiêu không nhịn được nói: “Đây phải chăng là ý của Triệu thủ…”

“Lục thị lang, trước ngự tiền hãy thận trọng ngôn từ.” Triệu Hà Minh ngắt lời Lục Chiêu, ngay sau đó quay đầu lại, nhìn về phía Phụng Minh đế đang đứng, khẽ nói: “Đây là ý riêng của thần, không liên quan đến bất kỳ ai khác.”

Câu này, ngoài Lục Chiêu, Trương Dược cũng nghe thấy vô cùng rõ ràng.

Phụng Minh đế vén bào ngồi xuống ngai vàng, ngón tay búng nhẹ trên đầu gối, hai ba cái sau mới nói: “Được, thả Lục Chiêu ra. Dẫn y đi!” Ngài giơ tay chỉ vào Triệu Hà Minh: “Dẫn ra ngoài, đánh bốn mươi trượng. Trương Dược.”

“Có thần.”

“Đánh nặng.”



Phía nha môn Binh mã ti, những người đến nhận xác đã khóc thành một dải. Trong màn mưa bụi, Chỉ huy sứ Binh mã ti là Vương Sung bưng một chiếc ấm tử sa, kéo một chiếc ghế dài, ngồi ngoài cửa chính đường nói với đám cung binh dưới trướng: “Thực ra cũng xui xẻo thật, phải không?”

Cung binh nào dám tiếp lời, chỉ có thể cười trừ gật đầu. Vương Sung uống một ngụm trà, phân phó: “Bảo bọn họ nhanh chân lên, trước giờ Ngọ tất cả đều lĩnh về hết đi, mưa này sắp nặng hạt rồi.”

Đang nói thì thấy một nữ tử liều mạng chen ra khỏi đám đông, miệng nóng nảy nói: “Xin nhường đường, nhường đường cho…”

Vương Sung ban đầu không để ý, nhưng nhìn kỹ lại phát hiện nữ tử đó chính là Trương Mẫn, vội đặt ấm trà xuống đứng dậy.

Trương Mẫn bị người nhận xác xô đẩy đến mức ngã quỳ bên cạnh một cuộn chiếu cỏ, nàng cũng chẳng quản cái xác khô đáng sợ kia, đưa tay đỡ thẳng khuôn mặt cái xác lên. Nhìn thấy hình hài như bộ xương cùng lớp da bắt đầu thối rữa, thực sự khiến nàng buồn nôn, không nhịn được cúi đầu nôn khan, đứt quãng nói: “Không phải… may mà không phải…”

Vương Sung hít một hơi qua kẽ răng: “Suýt… kia chẳng phải nữ nhân nhà vị tổ tông bên Ti Lễ Giám sao, nàng ta làm gì thế? Ê mấy tên kia, lên xem thử.”

“Rõ.”

Trương Mẫn phủ phục giữa những chiếu cỏ nhận mặt từng người một, cái xác cuối cùng đã được người nhà đến nhận xác khiêng đi, đang chuẩn bị khâm liệm, Trương Mẫn chẳng quản người đã vào quan tài, đi đến bên quan tài, cúi đầu định nhận mặt. Người nhà cái xác đó đâu có để yên cho nàng như thế, liền đẩy mạnh nàng ngã xuống đất.

“Ở đâu ra ả điên này vậy.”

Trương Mẫn chật vật đứng dậy nói: “Cầu xin các người cho ta nhìn một chút thôi, ta chỉ nhìn một chút thôi.”

Nữ nhân bên quan tài nói: “Nhà cô cũng có người chết đói à?”

Trương Mẫn ngẩn ra. Nữ nhân kia nói: “Bên trong đó là con trai ta. Người chết đói, làm mẹ như ta còn chẳng nỡ nhìn, cô nhìn làm gì?” Nói rồi không kìm được khóc nức nở: “Không ngờ vào cung tịch rồi mà cũng chết đói, bọn ta ở ngoài còn có được miếng cơm, sao con ta lại…” Người nữ nhân kia khóc không thành tiếng.

Trương Mẫn cũng đầy mắt bi thương, thở hắt ra một hơi, cũng không tiến lên nữa, nhắm mắt lại hai tay chậm rãi nắm chặt, rồi quay về phía chính đường Binh mã ti, cao giọng hỏi: “Binh mã ti các người đã vào trong tường Khánh Dương kiểm tra chưa? Tại sao lại có người chết đói?”

Cung binh vội vàng ngăn nàng lại. Trương Mẫn mặc kệ sự ngăn cản, đi thẳng về phía Vương Sung: “Ngoài những cái xác này, còn bao nhiêu người ăn uống không đủ? Còn có ai chết đói nữa không?”

Vương Sung bảo: “Cô đừng có nói năng bừa bãi, ta là nể mặt Chưởng ấn thái giám Ti Lễ Giám mới không chấp nhặt với cô, cô còn quấy rối nữa…”

“Ta và Hứa Tụng Niên đã hòa ly từ lâu!” Trương Mẫn gay gắt nói: “Chuyện của ta không có nửa phần liên quan đến Hứa chưởng ấn!”

“Cô…” Vương Sung giận dữ: “Rượu mời không uống muốn uống rượu phạt! Lôi đi cho ta!”

“Đừng!” Ngọc Lâm lúc này chen ra khỏi đám đông, vòng qua bảy tám cụm chiếu cỏ, đuổi kịp sau lưng Trương Mẫn, giữ lấy vai nàng ấy, nhìn Vương Sung nói: “Ta đưa tỷ ấy đi.”

Vương Sung nhìn thấy Ngọc Lâm, đầu óc đau như búa bổ, thầm nghĩ: “Mẹ kiếp, lại là cái ả điên nhà Trương Dược.” Miệng lại nói: “Ta nói này Ngọc cô nương, cô lại muốn làm cái gì nữa đây?”

Ngọc Lâm giữ vững thân hình Trương Mẫn: “Ta không làm gì cả, chỉ sợ thực sự làm loạn lên thì mọi người đều không dễ nhìn.”

“Kẻ nào muốn làm loạn chứ?” Vương Sung ấn thái dương: “Rõ ràng là nàng ta…”

Ngọc Lâm ngắt lời: “Ngài khai ân, ta đưa tỷ ấy đi ngay đây.”

Trương Mẫn bóp chặt cổ tay Ngọc Lâm: “Ta đã bảo muội đừng theo tới rồi mà.”

Ngọc Lâm hạ thấp giọng nói: “A Mẫn tỷ tỷ tại sao lại để tâm đến sự sống chết của những người này như thế?”

“Ta…” Giọng Trương Mẫn nghẹn nơi cổ họng, nghiêng đầu chỉ thốt ra mấy chữ: “Không phải chuyện muội nên hỏi.”

Ngọc Lâm nói: “Được, ta không hỏi, nhưng tỷ muốn biết tình hình trong tường cao Khánh Dương, hỏi Vương Sung không có tác dụng đâu. Vả lại những người này không phải chết đói, là sau khi bị giam cầm đã bị cưỡng ép đoạn tuyệt nguồn nước và thức ăn.”

“Muội nói cái gì?”

Ngọc Lâm lôi Trương Mẫn lùi bước đi ra ngoài: “Nguồn nước thức ăn trong tường cap Khánh Dương đáng lẽ vẫn có thể duy trì được. Nghe ta đi, A Mẫn tỷ tỷ, chúng ta đi trước đã.”