“Muội không hiểu đâu, không đủ…”
Giọng Trương Mẫn run lên, xuất phát từ một nỗi kinh hoàng nào đó mà Ngọc Lâm không rõ, trên vai và lưng nàng bỗng xuất hiện một cơn co thắt, lòng bàn tay cũng vô thức nắm chặt thành quyền.
Ngọc Lâm cau mày, bước đến trước mặt Trương Mẫn, gặng hỏi: “Tại sao lại không đủ?”
Trương Mẫn ho sặc sụa, cánh tay khẽ run, Ngọc Lâm buộc phải giữ lấy vai nàng ấy, lên tiếng gọi: “A Mẫn tỷ tỷ, A Mẫn tỷ tỷ!”
Trương Mẫn bừng tỉnh, vội quay lưng lại, đi về phía trước vài bước. May thay, thấy Trương Mẫn đã bình tĩnh lại, Ngọc Lâm không đuổi theo nữa mà chỉ dừng chân cách đó ba bước, khẽ nói: “Tỷ đừng hoảng, không ai nghe thấy lời tỷ nói đâu.”
Trương Mẫn lúc này mới nhận ra Ngọc Lâm đã sớm đưa mình rời khỏi đám đông.
“Không sao rồi.” Ngọc Lâm mỉm cười: “Chúng ta đến quán trà uống hớp nước nhé.”
Trương Mẫn lại ngỡ ngàng, không ngờ Ngọc Lâm lại chủ động lảng sang chuyện khác. “Ta nói gì cơ…”
Ngọc Lâm vui vẻ đáp: “Không có gì, chỉ là ta khát rồi, tỷ cũng uống chút trà cho đỡ sợ.”
Trương Mẫn vẫn còn chưa hoàn hồn, khẽ hỏi: “Sao muội… không hỏi tiếp?”
Ngọc Lâm đáp: “Thấy trong người tỷ không khỏe, ta còn hỏi chi nữa. Huống hồ A Mẫn tỷ tỷ là Quan Âm, Quan Âm cứu thế, ta sao dám lạm bàn.”
Trương Mẫn ấn nhẹ khóe mắt, xoay người nhìn Ngọc Lâm: “Ngày trước khi muội còn làm thẩm quan, muội cũng tốt tính thế này sao?”
Ngọc Lâm ngẩn ra: “Hả?”
Trương Mẫn tiến lại gần nàng: “Đây cũng được tính là một loại thủ đoạn thẩm vấn à?”
Ngọc Lâm sững sờ trong giây lát, biết Trương Mẫn lúc này đang hoảng hốt và thận trọng, nàng bèn cười rộ lên, tiến lên một bước đáp: “Ta thừa nhận, thẩm án xưa nay không câu nệ một khuôn mẫu nào. Có đôi khi trọng hình khó cạy miệng, nhưng lời nói nhẹ nhàng lại có thể phá vỡ phòng tuyến tâm lý.”
“Cho nên…”
“Cho nên tỷ đừng lo.” Ngọc Lâm nắm lấy tay áo Trương Mẫn: “Ta đã không còn là thẩm quan, mà tỷ cũng chẳng phải phạm nhân. Tỷ là người đối xử rất tốt với ta, tỷ không muốn nói ta cũng không hỏi. Nhưng ta biết, tỷ muốn giúp người trong tường cao Khánh Dương. Yên tâm, ta nhất định sẽ giúp tỷ.”
“Ngọc Lâm cô nương.”
Phía sau đám đông, Trương Mẫn lắc đầu: “Không được đâu. Trương Dược hành sự nhiều năm, nợ máu đầy mình, bọn ta… không xứng với lòng nhân nghĩa của muội. Muội trước kia công đức vạn thiên, phúc báo vô số, bọn ta chỉ muốn muội được sống tốt.”
“Vậy thì hai người làm được rồi đấy.”
Ngọc Lâm cong mày cười, mưa phùn rơi trên tóc nàng không làm ướt mà ngưng đọng thành những hạt nước tinh khôi. Nàng vẫn nắm tay áo Trương Mẫn, khẽ xoay cổ tay, kéo cánh tay Trương Mẫn đung đưa nhẹ nhàng.
“Tỷ tỷ đã bảo vệ ta rất tốt. Trương Chỉ huy sứ cũng rất nghe lời tỷ.”
Nàng gọi Trương Mẫn là tỷ tỷ. Trương Mẫn cúi đầu nhìn tay áo bị nàng nắm lấy, cổ họng chợt thấy nghẹn ngào: “Bọn ta nào có…”
“Thật mà.” Nàng như đang làm nũng với Trương Mẫn, nhưng lại chẳng chút nũng nịu thái quá. Trương Mẫn hiểu, nàng đang an ủi mình.
“A Mẫn tỷ tỷ, nếu ta ngay cả chút cảm nhận này cũng không có thì uổng công ta nhận câu công đức vạn thiên, phúc báo vô số của tỷ rồi.”
Nói xong, nàng nắm tay áo Trương Mẫn, bán khụy gối xuống, ngẩng đầu nhìn gương mặt Trương Mẫn, ôn tồn nói: “Dẫu ta còn nhiều điều chưa hiểu, nhưng tấm lòng của tỷ, ta xin nhận.”
Trương Mẫn xuyên qua lớp tay áo nắm chặt lấy tay Ngọc Lâm, khẩn khoản: “Vậy muội có thể đừng dính dáng đến chuyện tường cao Khánh Dương được không?”
Ngọc Lâm lắc đầu, nhìn về phía những cái xác quấn chiếu cỏ đằng xa: “Ta chỉ là không thích tư hình, không chịu được cảnh bọn họ có đao trong tay là muốn định đoạt sinh sát, tưởng rằng lấy mạng người làm bè là có thể vượt qua kiếp nạn của chính mình.”
Trương Mẫn nói: “Nhưng giờ muội cũng chỉ là một cô nương tay trắng. Bách tính… mạng người… những trách nhiệm đó không nên đổ lên đầu muội, bản thân muội còn chưa nhận được gì cho mình cả.”
“Nhất định phải là người được bách tính cung phụng mới làm được những việc này sao?”
Trương Mẫn lặng người.
Đúng lúc đó, một cô nương mặc y phục xanh loạng choạng chạy về phía hai người. Ngọc Lâm nghe thấy tiếng bước chân, quay đầu nhìn lại, thấy đó là Lưu Ảnh Liên, theo sau còn có Tống Ẩm Băng.
“Có chuyện gì thế?”
Lưu Ảnh Liên vừa chạy vừa chỉ về hướng Thần Vũ Môn, vẻ mặt đầy lo lắng. Ngọc Lâm nhìn Tống Ẩm Băng vừa chạy tới, không đợi hắn mở lời đã hỏi: “Sư nương xảy ra chuyện gì sao?”
Tống Ẩm Băng đỡ lấy Lưu Ảnh Liên, nói: “Là lão sư xảy ra chuyện rồi.”
Ngọc Lâm “ừm” một tiếng, nhìn về hướng Thần Vũ Môn rồi nhìn lại Lưu Ảnh Liên: “Sư nương đến Thần Vũ Môn rồi à?” Lưu Ảnh Liên gật đầu lia lịa.
Ngọc Lâm đáp: “Không sao đâu, đừng hoảng.” Nói xong, nàng ngẩng đầu hỏi Tống Ẩm Băng: “Tống sư huynh, hôm nay huynh không tới Hình bộ sao?”
Tống Ẩm Băng nói: “Hôm nay ta nghỉ phép, nếu không giờ này ta cũng đang ở trước Thần Vũ Môn chịu quan hình rồi. Ngọc Lâm…” Hắn có chút ngập ngừng: “Bọn ta đều biết, người của Hình bộ gặp chuyện thì người không nên cầu cứu nhất chính là muội, ta càng không có mặt mũi nào để mở lời. Bệ hạ hạ lệnh cho Trương Dược của Trấn phủ ti phạt trượng lão sư, tính cách của sư mẫu muội hiểu mà, ở nhà nghe tin làm sao ngồi yên được, ta và mẫu thân đều không cản nổi. Ảnh Liên sợ sư mẫu sẽ chịu thiệt, ta mới muối mặt đưa muội ấy đến tìm muội…”
“Ta hiểu.”
Ngọc Lâm vén lại mái tóc rối, không nói gì thêm, xoay người đi về phía Thần Vũ Môn, chỉ để lại một câu: “Huynh thay ta đưa A Mẫn tỷ tỷ về nhà, ta qua đó xem sao.”
—
Dưới làn mưa bụi, phiến đá trước Thần Vũ Môn ướt đẫm đen kịt. Triệu Hà Minh bị Lý Hàn Chu và những người khác áp giải qua Thần Vũ Môn. Quan phục của y đã bị lột bỏ, chỉ còn lại lớp áo đơn, lúc này cũng đã bị mưa thấm đẫm.
Mưa đầu xuân thực sự có chút lạnh, mà Triệu Hà Minh từ nhỏ đến lớn đều là người cao quý, cởi áo tháo giày mới chưa đầy nửa khắc mà chân tay đã lạnh toát. Y không nhịn được khẽ ho một tiếng, Trương Dược đi phía trước quay lại nhìn y một cái. Ánh mắt hai người chạm nhau, Triệu Hà Minh không nhịn được cười: “Để Trương chỉ huy sứ chê cười rồi.”
Lý Hàn Chu tưởng Trương Dược sẽ không tiếp lời, không ngờ hắn lại đáp một câu: “Có gì mà cười chứ?”
Triệu Hà Minh hơi ngẩn người, lại nghe Trương Dược nói: “Ta cười không nổi.”
Đang nói thì đã đến bia xuống ngựa, bách quan tụ tập, ghế hình và gậy hình cũng đã chuẩn bị sẵn sàng. Chẳng bao lâu sau, Hứa Tụng Niên cũng che ô từ nội đình bước ra.
Triệu Hà Minh được đưa đến trước ghế hình. Y là Thượng thư Hình bộ, lại là Các thần, Lý Hàn Chu không bắt y quỳ mà chỉ để y đứng đợi, tự mình đi đến trước mặt Trương Dược và Hứa Tụng Niên nghe lệnh cuối cùng.
Thật hiếm thấy, hôm nay Ti Lễ Giám giám hình, Trấn phủ ti hành hình, và một vị Các thần nhận hình. Bách quan mỗi người một lập trường, ai nấy đều dướn cổ muốn xem cục diện này rốt cuộc sẽ giải quyết ra sao.
“Chỉ huy sứ, đánh thế nào?”
Trương Dược nhìn Triệu Hà Minh đang đứng trước ghế hình, nói với Lý Hàn Chu: “Ngươi lui ra vài bước.”
“Rõ.”
Lý Hàn Chu lui một mạch ra xa mười trượng. Trương Dược lúc này mới quay sang Hứa Tụng Niên, lặp lại câu hỏi: “Đánh thế nào?”
Hứa Tụng Niên nói: “Ở Kim Môn cậu chẳng phải nghe thấy rồi sao? Đánh nặng.”
Trương Dược hỏi: “Nghĩa là sống chết do trời?”
Hứa Tụng Niên gật đầu.
“Nếu y chết thì sao?” Trương Dược bình thản hỏi.
Hứa Tụng Niên nhìn Triệu Hà Minh, không nỡ trả lời. Trương Dược tự giải đáp: “Giống như mùa thu năm ấy phải không? Nói thiên tử ban ơn, còn Trương Dược ta vô tình. Cứ đem ta ra mà giao nộp, dù sao ta cũng khó mà bị g**t ch*t được.”
Hứa Tụng Niên thu hồi ánh mắt: “Không cần cậu gánh. Cậu bảo Trấn phủ ti nương tay, phía bệ hạ ta sẽ gánh trước.”
Trong dạ dày Trương Dược dâng lên một cơn buồn nôn, hắn cúi đầu, thậm chí muốn nôn khan. Hứa Tụng Niên vội hỏi: “Cậu sao thế?”
Trương Dược không trả lời. Hứa Tụng Niên nhìn thần sắc của hắn, không khỏi lo lắng. Trượng trách quan viên là việc Trương Dược đã làm quen tay, trước kia hắn luôn dứt khoát, nói đánh nặng là đánh nặng, chẳng bao giờ hỏi nhiều.
“Rốt cuộc cậu đang nghĩ gì thế?”
Trương Dược xoay người, đi thẳng về phía Triệu Hà Minh. Thấy hắn đi tới, Triệu Hà Minh chẳng quản thân mình ướt sũng, ghế hình ẩm ướt, y ngồi nghiêng trên mép ghế, hai tay đặt trên gối nói: “Bệ hạ còn lời nào muốn hỏi không?”
“Bệ hạ thì không, nhưng ta thì có.”
Triệu Hà Minh ngẩng đầu: “Xin chỉ giáo.”
Trương Dược tiến lại gần, tiếng xì xào của bách quan bên tai nhưng hắn như không nghe thấy gì. “Chuyện tường cao Khánh Dương đã có Lục Chiêu nhận tội, ngươi vốn dĩ có thể không cần mở miệng.”
Triệu Hà Minh cúi đầu cười: “Giờ nói những điều này không còn ý nghĩa gì nữa, ta đã mở miệng rồi. Giết ta… và giết Lục Chiêu, đối với Trương chỉ huy sứ mà nói, chắc cũng chẳng có gì khác biệt nhỉ.”
“Có khác.”
Trong mắt Triệu Hà Minh hiện lên tia nghi hoặc: “Trương chỉ huy sứ định khai ân với ta sao?”
Trương Dược không trả lời. Triệu Hà Minh thở dài, lại nói: “Không cần khai ân cho ta. Nếu có thể, xin Trương chỉ huy sứ thay ta nói với Ngọc Lâm một câu.”
“Câu gì?”
Triệu Hà Minh đưa tay chạm vào vết máu còn sót lại trên ghế hình: “Nói với nàng, đạo lý ta từng dạy nàng không hề sai.” Y nhìn vào làn mưa bụi, nhắm mắt nói tiếp: “Không làm ác thì không thể leo lên đài cao, không lên đài cao thì không thể hành thiện. Không làm người đứng đầu bách quan, sao có thể làm chiếc ô che chở bách quan.”
“Ngại quá, ta nghe không hiểu.”
“Không sao, Ngọc Lâm sẽ hiểu.”
Trương Dược tiếp lời: “Lý lẽ cùn, nàng ấy không cần phải hiểu.”
“Trương chỉ huy sứ không phải nói mình nghe không hiểu sao? Sao có thể võ đoán như vậy?”
“Nghe không hiểu, nhưng ta nhìn thấu.”
“Hừ.” Triệu Hà Minh cười nhạt: “Trương Chỉ huy sứ nhìn thấu điều gì?”
Trương Dược đáp: “Ta thấy Ngọc Lâm không lên đài cao vẫn hành thiện giúp đời, nàng ấy không làm người đứng đầu bách quan nhưng vẫn là chiếc ô che trở cho bách quan. Nếu đã vậy, những gì ngươi nói đều là lý lẽ cùn cả.”
Ngón tay Triệu Hà Minh bấm mạnh, cào ra một vệt nước trên ghế hình: “Nhưng nàng có thể sống tốt không?”
“Có thể.”
“Nàng không thể!” Triệu Hà Minh ngắt lời Trương Dược: “Không ai nhớ đến cái tốt của nàng, những người nhớ đến cái tốt của nàng thì thân mình còn lo chưa xong, không giúp được nàng, càng không cứu được mình. Thế gian này trước đây không phải không có người giống nàng, nhưng những người như vậy đều chết cả rồi…”
“Câm miệng.” Lúc này, Trương Dược nhìn xuống từ trên cao: “Ta biết tại sao nàng ấy lại chán ghét ngươi đến thế rồi.”
Triệu Hà Minh cau mày thật chặt, im lặng.
Trương Dược tiếp tục: “Ngươi nhất định cảm thấy mình là một người tốt bị thế đạo ép buộc phải làm vậy phải không? Ngươi nhất định cảm thấy hôm nay vì cứu một Thị lang của Hộ bộ mà bị lột quan phục, chịu nhục chịu gậy, ngươi thấy mình rất đáng thương phải không?”
Những lời này quá giống giọng điệu của Ngọc Lâm. Thốt ra từ miệng Trương Dược, thực sự khiến Triệu Hà Minh kinh hãi.
“Nói xằng…”
“Ngươi câm miệng.”