Một Chén Rượu Độc Xa Nhà Muôn Dặm

Chương 78: Giữa mây trời và ân huệ



Mưa ngày càng nặng hạt, mây đen càng lúc càng dày, gần đến giữa trưa mà gió cũng bắt đầu thổi mạnh lên. Y phục mọi người đã ướt đẫm, sao chịu nổi cơn gió buốt lạnh thấu xương lúc này.

“Được, không nhắc đến Ngọc Lâm nữa.”

Triệu Hà Minh khẽ ho một tiếng, hạ thấp giọng nói: “Có lẽ ta đúng như lời Trương chỉ huy sứ nói, việc làm hôm nay chẳng qua là vì muốn mua danh chuộc tiếng, nhưng vì cứu người, Triệu Hà Minh ta không có gì phải hổ thẹn.”

Nói đoạn, y cười than một tiếng: “Ta rất muốn để Tiểu Phù đến nhìn xem kết cục của ta lúc này. Có lẽ sẽ tiêu bớt đi phần nào hận ý của nàng đối với ta và Hình bộ trước đây.”

“Nàng ấy hận các người bao giờ?”

Nói nhiều quá khiến Trương Dược cảm thấy phiền phức, hắn đưa tay ra hiệu cho Lý Hàn Chu chuẩn bị nương tay một cách thích hợp. Sau đó hắn quay người lại, bồi thêm một câu: “Nàng ấy không rảnh rỗi đến thế đâu.”

“Trương chỉ huy sứ…”

“Đánh.”

Chỉ huy sứ Trấn phủ ti thốt ra một câu lạnh lùng, Triệu Hà Minh tức khắc bị ấn phục xuống ghế hình. Mặt dán vào lớp gỗ ẩm ướt, nước mưa theo trán chảy xuống, tràn vào ngũ quan, khiến y không nhịn được mà sặc một cái. 

Những quan viên trước Thần Vũ Môn thấy cảnh này đều lộ vẻ thê lương. Dù sao thì ngoài cung thành, dưới chân thiên tử, không ai dám lạm bàn về cách xử trí của Phụng Minh đế đối với Triệu Hà Minh. Nhưng Trương Dược buộc phải thừa nhận rằng, thanh danh quan trường của Triệu Hà Minh thực sự rất tốt, không chỉ những người xem hình không nỡ, mà ngay cả phong vật bốn mùa cũng như muốn đứng ra làm chứng cho nỗi đau khổ mà y đang gánh chịu.

Trương Dược quay lưng lại với ghế hình, vừa đi vừa ngẩng đầu lên. Lúc này mưa gió mịt mùng, mây đen từng lớp đè xuống rất thấp, trong mây ẩn hiện tiếng sấm rền như muốn đánh chết kẻ ác quan như hắn.

Lý Hàn Chu cùng thuộc hạ nhận lệnh tiến lên, trói chặt tay chân Triệu Hà Minh lại. Lý Hàn Chu không kìm được mà nói khẽ một câu: “Hình thư đại nhân, đắc tội rồi.”

Triệu Hà Minh khó khăn quay đầu lại, cằm tì lên mặt gỗ ghế hình, luồng mưa lạnh khiến y lại ho một trận. Giọng nói khàn đục nghe mà xót xa. “Hà tất phải nói vậy, các vị cũng là bất đắc dĩ thôi.”

Triệu Hà Minh nói vậy rồi bình thản nhắm mắt lại. 

“Đánh đi.”

Thật là một kẻ văn nhân đáng sợ, một màn diễn dịch bằng xương bằng thịt vừa thê lương vừa tao nhã. Cho dù đã bị lời nói của Trương Dược làm lung lay cái gốc rễ của sự tự thương tự ái, y vẫn dùng sự tu dưỡng nhiều năm để chống đỡ cái vẻ mặt bình hòa ấy. Trên hình trường mưa càng lớn, y càng lộ ra vẻ nhân nghĩa. Lúc chờ hình y càng bình thản, càng khiến kẻ hành hình và người xem hình phải khiếp sợ.

Tất nhiên, cũng có ngoại lệ.

Khi kẻ hành hình vung cây trượng tạo ra cơn gió đầu tiên, đúng lúc đó, Triệu Hà Minh nhìn thấy Giang Huệ Vân đang che ô đi tới. Sắc mặt Triệu Hà Minh lập tức biến đổi: “Về… về đi! Á…”

Y gần như gào lên, nhưng lời chưa dứt thì cây trượng đầu tiên đã bổ xuống, cắt ngang lời y, ngay sau đó một thanh gỗ ngậm bị nhét vào miệng, Triệu Hà Minh không thể thốt ra một câu trọn vẹn nào nữa.

“Ưm… về… đi Huệ… ưm…”

Đám đông xem hình ngập ngừng, không biết có nên nhường đường cho phu nhân của Thượng thư, người vốn có quân công và phong tước cáo mệnh này hay không. 

Lý Hàn Chu thấy vậy vội tiến lên ngăn Giang Huệ Vân lại: “Xin phu nhân…”

“Ta không đến để làm khó Trấn phủ ti các người.”

Trượng hình một nhịp hô một nhịp rơi, chớp mắt đã đến trượng thứ năm, dưới lớp áo mỏng đã thấy loang lổ vết máu. Kẻ hành hình luân phiên, Giang Huệ Vân tranh thủ khoảng trống liếc nhìn Triệu Hà Minh đang đau đớn khôn cùng trên ghế hình, trong mắt xẹt qua một tia đau xót, chân cũng vô thức bước về phía y nửa bước. Lý Hàn Chu lập tức giơ tay cản lại. 

Giang Huệ Vân vội thu hồi ánh mắt, hít một hơi thật sâu, chỉnh đốn lại dáng vẻ, ngẩng đầu hỏi Lý Hàn Chu: “Đánh xong rồi có bắt giam không?”

“Cái đó… thì…”

Lý Hàn Chu nhìn về phía Chỉ huy sứ nhà mình. Trương Dược phất tay ra hiệu cho hắn lui xuống, đích thân tiến lên nói: “Bệ hạ chỉ trách phạt Triệu hình thư bốn mươi trượng, tội khác không bàn đến.”

“Được.”

Trượng hình lại vung lên, Triệu Hà Minh nghiến chặt răng. Có Giang Huệ Vân ở trước mặt, y buộc phải dồn hết sức lực toàn thân để nén lại tiếng r*n r* trong cổ họng, nhưng vai và lưng cứ run lên từng hồi bần bật. 

Giọng Giang Huệ Vân cũng không ngăn được sự run rẩy, nhưng nàng vẫn cố sức đứng thẳng lưng, giữ giọng bình tĩnh: “Nếu đã vậy, sau khi hành hình xong, người của Triệu phủ sẽ đón Triệu Hà Minh đi, không phiền đến các vị đại nhân ở Trấn phủ ti.”

Trương Dược không nói gì, đám Lý Hàn Chu cũng không dám tùy tiện đáp lời. Giữa sân chỉ còn tiếng trượng hình vô tình đều đặn nện xuống da thịt Triệu Hà Minh.

Mới hơn hai mươi trượng, người chịu hình đã bắt đầu co giật, Triệu Hà Minh không còn giữ nổi hơi thở, những tiếng kêu đau đớn thoát ra từ lồng ngực sung huyết, từng tiếng một đâm xuyên vào tai Giang Huệ Vân. Nàng siết chặt hai tay, móng tay gần như găm sâu vào lòng bàn tay. Nàng không hề biết rằng cảnh tượng này đã là do Trương Dược cố ý nương tay, nếu không với thủ pháp của Trấn phủ ti, trong vòng hai mươi trượng lấy mạng người là chuyện dễ như trở bàn tay.

“Trương chỉ huy sứ…” Giang Huệ Vân nghẹn ngào, nhưng vẫn không chịu buông lỏng sống lưng: “Bệ hạ muốn đánh chết chàng ấy hay sao?”

Trương Dược đáp: “Ta đã trả lời phu nhân rồi, bệ hạ chỉ phạt bốn mươi trượng, tội khác không bàn đến.”

“Vậy ta có thể hỏi một câu…” Giang Huệ Vân lấy hết can đảm, giữ vững giọng nói, tiến lên một bước: “Ta có thể hỏi một câu, tại sao không?”

Trương Dược không muốn dây dưa với Giang Huệ Vân, xoay người định đi, không ngờ lại bị nàng túm chặt lấy cánh tay. Không hổ là hậu duệ tướng môn, một người nữ nhân từng xông pha trận mạc, dù nhiều năm không luyện võ nhưng vẫn có thể tạm thời khóa chặt Trương Dược tại chỗ khi hắn không phòng bị.

“Buông tay.”

“Chàng ấy phạm tội gì?” Giọng Giang Huệ Vân hòa cùng tiếng r*n r* của Triệu Hà Minh, khiến ai nấy trước Thần Vũ Môn đều động lòng.

Hứa Tụng Niên thấy Trương Dược bị vây khốn, vội tiến lên khuyên nhủ: “Thượng thư lơ là chức trách, khiến cung nhân trong tường cao Khánh Dương chết đói, cho nên…”

Giang Huệ Vân đột ngột quay sang Hứa Tụng Niên: “Ai là kẻ không muốn nuôi tường cao Khánh Dương!”

Câu nói này vừa dứt, ngay cả kẻ đang cầm trượng hành hình cũng phải sững lại. Triệu Hà Minh lúc này thần trí đã bắt đầu mơ hồ, đầu rũ xuống bên ghế hình, khó khăn ngước mắt lên nhưng chỉ thấy một bóng hình nhạt nhòa của Giang Huệ Vân.

“Huệ… về đi…”

Trương Dược giật tay ra, quát: “Tiếp tục hành hình!”

“Rõ…”

Tiếng của Giang Huệ Vân át cả không gian.

“Úc Châu đã bao nhiêu lần cạn lương, huynh trưởng của ta ở ngoài thành bắt chuột ăn lót dạ, khổ sở chống đỡ đến tận bây giờ, trên người còn gánh tội binh bại, quay về cũng không tránh khỏi bị luận tội chết, nhưng tiền đâu? Quân sĩ lấy mạng thủ thành, tiền lương khao quân đâu, toàn bộ đều đi đâu cả rồi? Bạc trời ban của chùa Thiên Cơ nói là một nửa phát tới Úc Châu, đường xá hiểm trở vô số, còn chưa biết rốt cuộc rơi xuống quân doanh được mấy đồng thực tế. Cứ cho là một nửa đó đi, còn một nửa còn lại đâu? Ở chỗ nào? Không nuôi nổi tường cao Khánh Dương sao?”

Nàng vừa nói vừa nhìn Triệu Hà Minh đang thoi thóp theo từng nhịp trượng trên ghế hình, không nén được mà muốn cười.

“Đánh chết chàng ấy thì có ích gì chứ? Huynh trưởng của ta bỏ mạng ở Úc Châu thì có ích gì? Cái gốc rễ… cái gốc rễ này đều thối nát cả rồi, thối nát hết rồi! Không ai nuôi tường cao Khánh Dương chứ gì, ta nuôi, Giang Huệ Vân ta nuôi! Ta nuôi được ngày nào hay ngày nấy! Các người tới mà lấy đi, các người cho ta con đường này đi! Đánh chết Triệu Hà Minh ở đây rốt cuộc thì có tác dụng gì hả?”

Lời lẽ của Giang Huệ Vân tuy có chừng mực nhưng đã chạm đến ranh giới nguy hiểm. Trương Dược và Hứa Tụng Niên đều hiểu, nếu còn để nàng nói tiếp thì không phải chỉ có bốn mươi trượng trên người Triệu Hà Minh là xong chuyện được đâu.

“Không thể để nàng ta nói tiếp được nữa.” Hứa Tụng Niên nhắc nhở Trương Dược.

Trương Dược nói: “Ta mà ngăn nàng ta, nàng ta chỉ còn nước theo ta vào Trấn phủ ti thôi.”

“Ôi…” Hứa Tụng Niên lắc đầu: “Người của Triệu phủ cũng không ai dám cản nàng ta cả…”

Trong lúc đó, Giang Huệ Vân đã quay sang đám đông xem hình: “Cung nhân chết đói trong tường cao Khánh Dương, rốt cuộc ai mới là kẻ phải gánh trách nhiệm này, văn võ cả triều đứng đây xem chịu hình, ở trên Kim Môn lại không có lấy một người dám…”

Trương Dược đã giơ tay định hạ lệnh bắt giữ Giang Huệ Vân, nhưng không ngờ, đúng lúc đó có người vung tay bịt chặt miệng Giang Huệ Vân lại.

Bàn tay đang giơ lên của Trương Dược lập tức nắm chặt thành quyền. Gần như chẳng cần nghĩ hắn cũng biết, lúc này kẻ dám có hành động như vậy chỉ có thể là Ngọc Lâm. Nhưng trước mặt Giang Huệ Vân, hắn dường như rất khó bảo vệ được nàng. 

Giang Huệ Vân nhất thời không nhìn rõ người tới là ai, càng không biết người này sức tàn lực kiệt, chỉ cần nàng vung tay một cái là người này đã loạng choạng, vừa mới đứng vững thẳng lưng lên đã ăn trọn một bạt tai của nàng.

“Láo xược, ngươi…”

“Sư nương.”

Giang Huệ Vân sững người, định thần nhìn lại thấy Ngọc Lâm bị bạt tai đó làm rối cả tóc mai, khóe mắt bên phải đỏ lên, gò má cũng từ trắng chuyển sang đỏ ửng.

“Con…”

“Sư nương bớt giận chưa?” Ngọc Lâm vừa bị đánh xong, hạ thấp giọng, bình thản hỏi Giang Huệ Vân.

Giang Huệ Vân nhìn lòng bàn tay mình, rồi lại nhìn Ngọc Lâm trước mặt, lập tức hối hận vô cùng. Các quan viên xem hành hình phần lớn đều thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt cũng tập trung vào Ngọc Lâm.

“Người này… là ai thế?”

“Trông giống… cái ả điên kia.”

“Ả điên? Ồ… vị Thiếu ti khấu trước đây đấy mà.”

Ngọc Lâm nhất thời cảm thấy muốn cười. Ả điên, Thiếu ti khấu, hai danh xưng hoàn toàn chẳng liên quan gì đến nhau, nhưng đều là nàng cả. Nàng vén mái tóc xõa trước trán, tiến lại gần Giang Huệ Vân hai bước.

“Bất bình vì người khác vốn là chuyện tốt, nhưng cũng phải bảo vệ lấy chính mình. Ngọc Lâm năm đó l* m*ng, hại chính mình vào tử ngục, sư nương cao quý, đừng giống như Ngọc Lâm.”

Giang Huệ Vân cắn môi, một lát sau mới hỏi: “Ta muốn biết, ngôn quan dâng sớ, Hộ bộ lơ là, nội đình…”

“Sư nương!”

“Được, ta không nói, ta không nói nữa…” Giang Huệ Vân hạ thấp giọng: “Nhưng ta chỉ muốn hỏi một câu, náo loạn thành thế này, tại sao không ai quản những người chết đói kia, tại sao không ai chịu nuôi tường cao Khánh Dương?”

Không hổ là vị sư nương nàng kính trọng, không hổ là con gái của gia đình trung liệt. Giang Huệ Vân có lẽ không hiểu cái gọi là chính trị, chỉ hỏi một câu: “Tại sao không ai nuôi tường cao Khánh Dương.”

Nếu để Ngọc Lâm trả lời, đó là vì kẻ ở vị thế cao như Triệu Hán Nguyên và Triệu Hà Minh, họ sớm đã nhìn ra Hoàng đế muốn giết di tộc của tiền Thái tử, lại muốn đổ tội cho Hộ bộ. Còn kẻ ở vị thế thấp như đám ngôn quan Hàn Tiệm, họ không nỡ nhìn di tộc tiền Thái tử chịu khổ, nhưng lại tự nhận là ngôn quan, mà ngôn quan chỉ có bút, không có lương, cho nên cũng chỉ có thể làm đến mức đó mà thôi.

Sống chết là cái gì chứ? Chẳng bằng một cái danh hiền sĩ. Phải không, Triệu Hà Minh.

Ngọc Lâm nhìn về phía Triệu Hà Minh, khẽ nắm lấy tay Giang Huệ Vân: “Để ngài ấy chịu nốt mười mấy trượng cuối cùng đi.” Nàng nói khẽ: “Với tư cách là Các thần Đại Lương, là người đứng đầu Hình bộ, ngài ấy thực ra còn chẳng bằng chính sư nương đâu.”