Gia nhân trong Triệu phủ đều đã nghe tin Triệu Hà Minh bị chịu hình tại Thần Vũ Môn nên sớm đã chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ trong phủ. Mấy vị thái y thường xuyên qua lại đều được mời đến, túc trực sẵn ở nội đường.
Các chi nhánh bàng hệ trong tộc cũng tấp nập sai người tới thăm, dù ngoài miệng đều nói là đến xem vết thương, nhưng thực chất bên trong là để nghe ngóng tin tức. Dù sao, đây cũng là lần đầu tiên Phụng Minh đế dùng thực hình đối với Triệu Hà Minh kể từ khi đăng cơ.
Giang Huệ Vân một mình ra tiền đường, chặn hết những người đến thăm hỏi, rồi mới sai người dìu Triệu Hà Minh xuống xe ngựa, đi thẳng đến noãn các.
Suốt dọc đường Triệu Hà Minh đi cực kỳ chậm, chỉ mới mười bước chân mà mồ hôi lạnh đã vã ra đầy người. Khi vừa đi qua cửa nhị viện hai bên, y đau đến mức mất cả tiếng, gia bộc dìu y phải tạm dừng lại để y lấy lại sức. Đúng lúc này, một nhóm người vây quanh Triệu Hán Nguyên từ phía sau đi tới.
Triệu Hà Minh nén đau liếc nhìn Giang Huệ Vân. Nàng hiểu ý, vội quay người đón tiếp: “Vốn dĩ phải là con qua phủ bẩm báo, không ngờ lại làm kinh động đến phụ thân đích thân tới đây…”
Triệu Hán Nguyên phất tay với Giang Huệ Vân: “Náo loạn thành thế này, kiểu gì ta cũng phải đến nhìn một chút. Con đừng nói mấy chuyện đó nữa, bên nhà con có người tới, đang đợi ở bên ngoài kìa, con ra ứng phó một chút đi, để họ yên tâm.”
“Con dâu đã rõ.” Giang Huệ Vân nhìn Triệu Hà Minh: “Vẫn nên ưu tiên thân thể của chàng ấy trước. Nhà con toàn là hạng người tay chân lóng ngóng, bên ngoài gió thổi là bên trong tưởng mưa rào, một ngày thay đổi ba bốn ý định, con có đích thân ra nói chưa chắc họ đã tin đâu. Cứ mặc kệ họ loạn đi ạ.”
Triệu Hán Nguyên nói: “Cũng không thể nói thế, kỳ thi xuân sắp tới rồi, năm nay người nhà con dự thi không ít, trong lòng họ không yên ổn, lại nghe nói Hà Minh xảy ra chuyện thế này, hoảng sợ cũng là điều dễ hiểu. Con qua trông nom họ chút cũng không sao, giờ trong phủ đông người, nó cũng chưa đến nỗi già yếu, cứ tĩnh dưỡng, không vấn đề gì đâu.”
Giang Huệ Vân biết Triệu Hán Nguyên có lời muốn tránh mặt nàng để nói riêng nên không kiên trì nữa, hành lễ rồi dẫn người đi ra ngoài.
Triệu Hán Nguyên bước tới đỡ lấy Triệu Hà Minh, thở dài: “Cũng mới chỉ hơn ba mươi xuân xanh, chẳng lẽ hôm nay đã không bằng lão già này rồi sao?”
Triệu Hà Minh lúc này mới hồi lại được một hơi, tựa vào Triệu Hán Nguyên miễn cưỡng đứng vững: “Hà Minh có lỗi…”
Triệu Hán Nguyên hỏi: “Rốt cuộc trong lòng con đang nghĩ cái gì?”
Triệu Hà Minh ho liên tục mấy tiếng, trước mắt hoa lên: “Con…”
“Hôm nay ta cáo bệnh không tới Kim Môn, ý tứ này đến cả Lục Chiêu còn hiểu, chẳng lẽ con lại không rõ ràng?”
“Con hiểu.”
“Đã hiểu thì vết thương đầy mình này là sao?”
Triệu Hà Minh im lặng. Triệu Hán Nguyên không nhịn được thở dài: “Hà Minh, Lục Chiêu tuy đáng tiếc, nhưng cái gì cần bỏ thì vẫn phải bỏ. Huống hồ, đâu phải tội chết gì, lơ là chức trách, bốn mươi trượng mà thôi. Cho dù người của Trấn phủ ti ra tay ác độc đánh chết hắn thì đã sao? Mưu sự cùng thiên tử, sao có thể không trả giá bằng vài mạng người? Qua tháng này, kỳ thi xuân bắt đầu, chúng ta cần người, chẳng lẽ lại thiếu người sao?”
“Theo… phụ thân tính toán như vậy, con người… con người chẳng phải là… quá thê thảm rồi sao.”
Triệu Hán Nguyên bỗng buông tay, Triệu Hà Minh tức khắc ngã quỵ xuống, vết thương bị xé rách đau đến mức tối tăm mặt mũi. May mà khuỷu tay y chống được xuống đất, y miễn cưỡng ngẩng đầu nhìn Triệu Hán Nguyên: “Dù con nhận lỗi, nhưng hôm nay ở Thần Vũ Môn, con một chút cũng không hối hận.”
Triệu Hán Nguyên ngồi thụp xuống: “Kể từ khi nữ tử ở Hình bộ kia vào ngục, con hành sự hỗn loạn hơn trước không biết bao nhiêu lần.”
Triệu Hà Minh chống tay xuống đất, cố sức quỳ dậy: “Con hỗn loạn chỗ nào?”
Triệu Hán Nguyên nói: “Con có thể giữ vững khí tiết và lằn ranh của mình, có thể công bằng nghiên cứu luật lệ hình danh, có thể giải oan ngục cứu giúp khổ chủ, nhưng con vì làm những việc đó mà đem chính mình dấn thân vào, đó là đảo lộn gốc ngọn. Là ngu xuẩn! Triệu Hà Minh, con bây giờ cũng ngu xuẩn y hệt người cô mẫu và đứa học trò kia của con vậy!”
Nghe Triệu Hán Nguyên nhắc đến Triệu phi và Ngọc Lâm, thái dương Triệu Hà Minh giật lên đau đớn.
Triệu Hán Nguyên tiếp tục: “Không đúng… con còn ngu ngốc hơn cả đứa học trò kia của con nữa. Nàng ta dù sao cũng chỉ có một mình, một cái danh phận mạo danh thế thân, tội chết cũng chẳng liên lụy đến người nhà. Còn con thì sao? Con nhìn phu nhân của con đi, nhìn tộc nhân của con đi, những người này đều trông cậy vào con, con mà xong đời thì họ cũng xong đời hết!”
“Giang Huệ Vân chưa từng trông cậy vào con!” Triệu Hà Minh dù đã quỳ không vững nhưng vẫn ngẩng đầu thốt ra câu này: “Cáo mệnh của nàng ấy là do quân công của chính mình giành lấy, không phải vì con là Thượng thư!”
Nói xong tâm lực đã cạn, Triệu Hà Minh th* d*c không thôi, thân hình lảo đảo suýt ngã nhào.
“Con…” Triệu Hán Nguyên nhìn bộ dạng của con trai, trong lòng cũng có chút không nỡ: “Người đâu! Đỡ nó dậy.”
Đám gia bộc đứng xa xa vội vâng dạ tiến lên dìu Triệu Hà Minh dậy. Triệu Hà Minh đau đến mức buồn nôn, không ngừng nôn khan.
Triệu Hán Nguyên than vãn: “Ngay từ đầu không nên để con theo Triệu Hồ Linh đi học ba năm đó, muội ấy cố chấp, con cũng thế. Bảo con đổi cái nét chữ đó đi, con cũng đổi không xong.” Nói đến đây, Triệu Hán Nguyên dường như cũng có chút đau lòng, lắc đầu thở dài: “Chậc… thôi bỏ đi.”
Nói đoạn ông chuyển chủ đề: “Bộ dạng này của con, kỳ thi xuân tháng sau, chức Chính học sai ở Lương Kinh con không điểm được cũng không tiến cử được ai đâu. Lo mà dưỡng thương cho kỹ đi.”
Triệu Hà Minh mượn lực của gia bộc, cúi người hành lễ với Triệu Hán Nguyên.
Triệu Hán Nguyên đi ngang qua Triệu Hà Minh, ngoảnh lại nhìn vết máu trên người con trai, lắc đầu than: “Thế này cũng tốt, con và ta đều bệnh, chuyện tường cao Khánh Dương, phụ tử ta coi như thoát ra được. Cũng xem như một cách phủi sạch quan hệ, phần còn lại cứ để bệ hạ tự định đoạt đi. Kéo dài đến lúc thực sự bỏ đói chết di tộc tiền Thái tử, trên triều thì náo loạn, dưới triều thì để Trương Dược của Trấn phủ ti đóng vai ác đi giết người; còn con, con vẫn cứ làm chiếc ô che chở bách quan, thay bệ hạ đóng vai hiền để ổn định lòng người trong triều. Chuyện này coi như xong.”
Ông ta nói đoạn bước lên vài bước, bỗng nghe Triệu Hà Minh hỏi: “Phụ thân cảm thấy, thực sự ổn định được sao?”
Triệu Hán Nguyên dừng bước, giọng nói đột nhiên trở nên lạnh lẽo: “Chỉ sợ ở giữa chừng lại có kẻ không biết trời cao đất dày nào đó phá hỏng chuyện, thế thì khó bề hành động.”
Triệu Hán Nguyên quay đầu lại, hai phụ tử nhìn nhau, một người già nua nhưng tinh thần vẫn còn, một người trẻ trung nhưng lại rệu rã phải nhờ người khác vực đỡ. Ông ta vẫy tay ra hiệu cho gia bộc dìu Triệu Hà Minh vào trong, chỉ để lại một câu: “Cứ chờ xem.”
—
Phía bên kia, Trương Dược vừa từ một tiệm rượu bước ra, tay cầm một quả trứng gà đã bóc vỏ, xuyên qua dòng người tấp nập trên phố đi về phía Ngọc Lâm đang ngồi trên lưng con ngựa Thấu Cốt Long.
“Cho nàng này.”
Ngọc Lâm đang chống cằm suy nghĩ chuyện gì đó, không nhìn kỹ đã đưa tay đón lấy. Quả trứng nóng hổi khiến nàng suýt nữa vứt đi, Trương Dược vội vàng đưa tay đỡ lấy.
Ngọc Lâm vẩy vẩy tay: “Ngài làm bằng sắt đấy à?”
“Xin lỗi.” Trương Dược cầm quả trứng trong lòng bàn tay để cho nguội bớt: “Ta cầm thì không thấy cảm giác gì.”
Ngọc Lâm sờ sờ bên gò má bị Giang Huệ Vân tát khi nãy, nói với Trương Dược: “Thực ra cũng ổn, chỉ sợ sưng thế này A Mẫn tỷ tỷ sẽ hỏi. Đúng rồi, có chuyện này ta muốn hỏi ngài.”
“Chuyện gì cơ?”
“Cung nhân hầu hạ trong tường cao Khánh Dương là được tuyển chọn thế nào?”
Trương Dược vẫn giữ tư thế đưa tay hứng trứng gà như thế, trông có chút buồn cười, người qua đường đi ngang không khỏi liếc nhìn hắn một cái. Ngọc Lâm vội nói: “Được rồi, đưa cho ta đi.”
Nàng cúi người nhận lấy quả trứng, nhẹ nhàng x** n*n vết thương, đồng thời tiếp tục: “Có người cũ của Trương gia không?”
Trương Dược dắt ngựa: “Tại sao nàng lại hỏi thế?”
Ngọc Lâm vừa lăn trứng vừa nói: “Năm đó phụ mẫu ngài gieo mình xuống sông, phụ thân ngài cũng vì thế mà chưa bị định tội, người trong Trương phủ đều đi đâu cả rồi?”
Trương Dược đáp: “Trước khi phụ mẫu gieo mình xuống sông, họ đã cho giải tán hết rồi.”
“Giải tán… ừm…” Ngọc Lâm trầm ngâm trên lưng ngựa. “Thế thì lạ thật.”
“Nàng nói rõ xem nào.”
Ngọc Lâm do dự một hồi, rồi nói với Trương Dược: “Ta cứ cảm thấy A Mẫn tỷ tỷ… có liên quan đến người trong tường cao Khánh Dương.”
“Tại sao?”
Ngọc Lâm nói: “Hôm nay Binh mã ti kêu người tới nhận xác, A Mẫn tỷ tỷ đã tới đó.”
Trương Dược ngước mắt: “Nàng nói cái gì?”
Ngọc Lâm nhất thời không chú ý thấy sắc mặt Trương Dược đã thay đổi, tiếp tục lời lúc nãy: “Ngài còn nhớ trước đây ta từng hỏi ngài một câu không: Tiền của Hứa chưởng ấn rốt cuộc đã đi đâu?”
Trương Dược gặng hỏi lại: “Nàng nghĩ là vào tường cao Khánh Dương?”
“Rất có khả năng. Nhưng có một điểm ta vẫn chưa nghĩ thông.” Ngọc Lâm hơi nghiêng đầu, nghi hoặc: “Tường cao Khánh Dương trước giờ do nội khố cung ứng, chẳng có lý do gì lại có thêm khoản chi tiêu thêm này…”
“Nàng không hỏi Trương Mẫn sao?”
Ngọc Lâm nhướng mày: “Ta không có bằng chứng gì thì hỏi làm sao được?”
Thấu Cốt Long dậm chân, Ngọc Lâm không cầm dây cương nên nhất thời ngồi không vững, Trương Dược đưa tay ấn định đầu ngựa, đáp lời: “Có gì mà không thể hỏi, đây đâu phải thẩm án.”
Ngọc Lâm lắc đầu: “A Mẫn tỷ tỷ nếu muốn nói thì đã nói lâu rồi.”
Trương Dược cúi đầu nhìn móng con Thấu Cốt Long đang rậm rịch, bỗng nhiên nói: “Nếu tỷ ấy dám dính dáng đến những chuyện này, cả đời này ta sẽ không cho tỷ ấy ra khỏi cửa.”
Ngọc Lâm có chút bất lực dùng trứng gà lăn mặt. Hơn nửa năm nay nàng đã nhìn thấu rồi. Hai tỷ đệ nhà này dù một người như nước, một người như sắt, nhưng cái tên đúc bằng sắt này bình thường toàn nói lời tàn độc, hễ đứng trước mặt tỷ tỷ mình là chỉ có nước quỳ xuống mà thôi.
“Cho nên ngài định đi hỏi A Mẫn tỷ tỷ à?”
“Đúng vậy.”
“Thế thì ngài tin ta đi, ngài không hỏi ra được đâu, mà chắc chắn sẽ bị tỷ ấy mắng cho một trận.”
“…”
Trương Dược mặc nhận câu nói này, dắt ngựa đi tiếp, bước chân nhanh hơn hẳn thường ngày. Ngọc Lâm lúc này mới nhận ra cảm xúc của Trương Dược có chút bất ổn, thầm hối hận vì lời nói trêu chọc lúc nãy, vội nói: “Xin lỗi, tỷ ấy là người thân duy nhất của ngài, ta không nên nói vậy, ngài đừng loạn.”
Trương Dược không đáp lời Ngọc Lâm, chỉ nói: “Dù tỷ ấy có đánh chết ta, ta cũng phải hỏi cho rõ.” Nói xong giọng hắn nghẹn lại, một lúc sau mới khẽ bảo: “Hy vọng tỷ ấy không ngốc nghếch đến mức đi dính vào những chuyện đó.”
Hai người về đến ngôi nhà ở phía tây thành, nhưng trong viện không thắp đèn, bếp lạnh không người, Trương Mẫn thế mà không có ở nhà.
Ngọc Lâm “chậc” một tiếng, thầm nghĩ Tống sư huynh thật là không đáng tin, ngẩng đầu thấy sắc mặt Trương Dược rất khó coi, vội nói: “Ta bảo Tống sư huynh đưa tỷ ấy về mà, để ta đi hỏi huynh ấy…”
Trương Dược không nói một lời, sải bước vào trong viện, Ngọc Lâm chỉ đành đi theo. Trương Dược đi thẳng về phía căn phòng của Trương Mẫn, cửa không khóa nên bị hắn đẩy mạnh ra. Hắn tiện tay thắp một ngọn đèn, đồ đạc trong phòng hiện ra trước mắt. Trương Dược mở hộp trang điểm của Trương Mẫn, bên trong trống rỗng, không còn một thứ gì.
“Có thể sống cho tốt được không?” Câu này Trương Dược nói rất khẽ, nhưng Ngọc Lâm vẫn nghe rõ mồn một, nàng không khỏi nắm chặt tay áo.
“Trương Mẫn, ta và Hứa Tụng Niên đã thành thế này rồi, tỷ có thể sống cho tốt được không.”