Trương Dược bước vào Văn Uyên Các, mùi hương trong lư đã được đổi sang loại băng phiến giúp tỉnh táo tinh thần. Phụng Minh đế đứng bên lò tự tay châm hương, Hứa Tụng Niên buông tay đứng hầu một bên. Hai người họ trò chuyện mà không hề yêu cầu Trương Dược phải né tránh.
“Người bạn già này của trẫm vẫn là hạng hiếu thắng, trọng thể diện.” Phụng Minh đế khều nhẹ tro hương trong lư, giọng điệu tùy hứng: “Trả tiền cho trẫm thì cứ nói là trả tiền, lại còn bày đặt tấu trình, mượn danh nghĩa tu sửa linh cữu cho Tiên đế.”
Hứa Tụng Niên thưa: “Việc tu sửa lăng tẩm có thể thong thả, quan trọng là Hộ bộ từ nay có thể ngừng truy cứu chuyện một trăm vạn lượng bạc này. Bệ hạ đã đạt được sở nguyện, còn gì mà không thể dung thứ cho họ nữa đây.”
“Phải rồi.” Phụng Minh đế hít sâu một hơi khói hương, tiếp tục: “Đợi đến khi một trăm vạn lượng bạc chùa Thiên Cơ kia nhả lại vào sổ sách nội đình, trẫm nhất định phải kiểm tra lại đống sổ sách mà Hứa Tụng Niên ngươi đã làm cho trẫm.”
“Vâng.”
Phụng Minh đế liếc nhìn Hứa Tụng Niên, cười nói: “Sao thế, ngươi cũng giống như Hộ bộ, làm cho trẫm một mớ sổ sách nát bét à?”
Hứa Tụng Niên cười bồi: “Nô tì đâu dám.”
Phụng Minh đế cũng cười rạng rỡ, nhất thời sơ ý làm rơi cây khều hương xuống đất. Trương Dược cúi người nhặt lên, hai tay dâng tới. Lúc này Phụng Minh đế mới nói: “Chậc, suýt thì quên mất ngươi, đêm qua ở Cống viện rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Trương Dược báo cáo: “Bẩm Bệ hạ, trước gian lều của cống sinh Trịnh Dịch Chi phát hiện vật gian lận. Nhưng đồng khảo quan kỳ thi xuân là Hàn Tiệm lại chỉ đích danh vật đó là của cống sinh Giang Sùng Sơn cất giấu.”
“Hàn Tiệm?” Phụng Minh đế và Hứa Tụng Niên nhìn nhau, thở dài một tiếng: “Ồ, hóa ra thực sự có một biến số như vậy.”
Nói xong, Phụng Minh đế đưa tay vê nhẹ chút vụn hương vương trên đầu ngón tay, trầm ngâm một lát rồi bảo: “Chuyện này chuyển giao cho Hình bộ điều tra. Nhưng tên Hàn Tiệm kia, cứ để ở chỗ Trấn phủ ti các ngươi thẩm vấn trước. Nếu hắn chịu lật lại lời khai thì thôi.”
“Nếu hắn không chịu?” Trương Dược hỏi.
“Không chịu?” Phụng Minh đế xua tay: “Không chịu thì xóa sạch lời khai của hắn đi.”
Dứt lời, Trương Dược lại im lặng không đáp ứng. Hứa Tụng Niên thấy vậy vội nghiêng mình nói với Trương Dược: “Nghe hiểu rồi thì đi làm việc đi.”
Trương Dược vẫn quỳ nguyên tại chỗ, bất động như đá. Một lát sau, hắn đột ngột mở miệng hỏi Phụng Minh đế: “Có thể hỏi bệ hạ một câu được không?”
Hứa Tụng Niên giật mình, khẽ mắng: “Phóng túng!”
“Cứ để hắn hỏi.”
Hứa Tụng Niên bước tới trước mặt Phụng Minh đế, gấp gáp nói: “Bệ hạ, hắn hồ đồ, nô tì sẽ giải thích rõ ràng với hắn…”
Ai ngờ lời chưa dứt, Trương Dược đã lên tiếng lần nữa: “Bệ hạ là muốn xóa bỏ lời khai của Hàn Tiệm, hay là muốn xử tử người tên Hàn Tiệm này?”
“Trương Dược!” Chân mày Hứa Tụng Niên giật liên hồi: “Trước mặt ngự tiền sao có chỗ cho cậu nói năng kiểu đó! Còn không mau lui xuống!”
“Láo xược!” Phụng Minh đế đập mạnh tay xuống án thư, Hứa Tụng Niên buộc phải im bặt.
Trương Dược đặt tay lên gối, rướn thẳng lưng. Tuy nhiên hắn không nhìn thẳng vào Phụng Minh đế mà nhìn xuống mặt đất, bình thản nói: “Thần chỉ muốn xin bệ hạ chỉ thị rõ ràng.”
“Ngươi?” Phụng Minh đế đột ngột cao giọng: “Ngươi là cái thá gì?!”
Hứa Tụng Niên gần như quỳ rạp xuống chân Phụng Minh đế: “Xin bệ hạ bớt giận…”
Phụng Minh đế chỉ tay vào Trương Dược: “Ngươi không thấy hắn đang ép trẫm sao? Trẫm nhân từ biết bao, trẫm đã bao giờ bảo hắn đi giết người chưa? Hả? Trẫm nói là xóa bỏ lời khai của Hàn Tiệm, trẫm nói không rõ sao? Trước đây hắn nghe hiểu, sao hôm nay lại nghe không hiểu? Hắn muốn làm gì? Muốn tỷ tỷ hắn chết sao?”
Lúc này, trời đã sáng rõ. Trong Văn Uyên Các vẫn thắp đèn. Quả là một nơi không thể thấy ánh mặt trời.
Trương Dược hồi tưởng lại từng câu nói, từng chỉ lệnh mà Phụng Minh đế đã ban cho mình. Quả thực, chưa từng có lệnh nào mang theo chữ ‘giết’. Nếu đã vậy, mười năm qua, tại sao hắn lại giết nhiều người đến thế? Quân vương nhân từ, ác quan vô tình. Tại sao lại thành ra thế này? Tại sao thiên tử trước mặt có thể tự khen mình nhân từ, thanh thản xây dựng từ đường cho riêng mình, còn hắn lại bị kẹt trong một bãi tha ma lặng ngắt, không thốt lên lời, không rơi nổi nước mắt, cầu sống không được cầu chết chẳng xong?
Dựa vào đâu?
Ngọc Lâm thường hỏi như vậy. Lúc này đây, trong Văn Uyên Các, hắn vậy mà cũng muốn hỏi thiên tử ba chữ đó.
“Trương Dược, trẫm không chỉ có một mình ngươi là nô lệ đâu.”
“Bệ hạ…” Giọng Hứa Tụng Niên vang lên: “Nô tì cầu xin người… đừng nói như vậy.”
Phụng Minh đế cúi đầu, thấy Hứa Tụng Niên đã phủ phục dưới chân mình, ông không dám nói thêm lời nào, chỉ biết liên tục dập đầu xin chủ nhân thương xót. Tiếng trán chạm đất chan chát từng nhịp đập vào lòng Trương Dược.
Trương Dược nhìn Hứa Tụng Niên, hắn không thương hại bản thân, nhưng hắn rất thương hại người tỷ phu này. Hắn nhắm mắt, âm thầm thở ra một luồng trọc khí vừa tanh vừa chua, cuối cùng chậm rãi phủ phục xuống, đổi cách xưng hô để thỉnh tội: “Tội nô ngàn lần đáng chết, xin bệ hạ ban phạt, cầu bệ hạ đừng liên lụy đến tỷ tỷ của tội nô.”
Phụng Minh đế cười lạnh một tiếng. Rất lâu sau mới thốt ra ba chữ với Trương Dược: “Làm việc đi.”
—
Ở một diễn biến khác, khi ánh bình minh xuyên qua lớp mây dày đổ xuống sân nhà Trương gia, Đỗ Linh Nhược gấp gáp gõ cửa. Ngọc Lâm mở cửa viện, đập vào mắt là một tờ giấy nhăn nhúm. Đỗ Linh Nhược đứng ở cửa, thở không ra hơi: “Xem… mau xem đi…”
Ngọc Lâm nhanh chóng quét mắt qua những dòng chữ trên giấy, gặng hỏi: “Cái này ở đâu ra?”
“Cổng Cống viện… Dược ca đưa cho ta ở cổng Cống viện, bảo ta… giao cho cô…”
“Ngài ấy còn nói gì khác không?”
“Có…” Đỗ Linh Nhược nuốt nước bọt, cuối cùng cũng ổn định được nhịp thở: “Huynh ấy nói, huynh ấy cầu xin cô đấy.”
Hắn cầu xin nàng rồi. Chỉ dựa vào câu nói này, Ngọc Lâm lập tức hiểu ra, không còn nghi ngờ gì nữa, Trương Dược lại muốn chết rồi.
“Đưa bài văn cho ta.”
“Được…” Đỗ Linh Nhược đưa bài văn, Ngọc Lâm đón lấy, dứt khoát ngồi thụp xuống trước cửa viện để trấn tĩnh tinh thần. Chỉ trầm ngâm giây lát, nàng bắt đầu phân tích: “Bài văn này lấy đề từ sách Tứ Thư, không ngoài dự đoán, chính là ứng với vòng thi thứ nhất của kỳ thi xuân. Giấy dùng trong kỳ thi xuân là giấy Liên Sử, còn tờ này là giấy tuyên Cô Điền. Nếu Trương Dược mang cái này từ Cống viện ra, thì đây chính là chứng cứ thép của việc gian lận.”
“Trời ơi…” Đỗ Linh Nhược hít một hơi lạnh: “Sao Dược ca lại đưa thứ này cho cô, huynh ấy… huynh ấy điên rồi sao?”
Ngọc Lâm nói: “Vì bài văn trên mặt giấy này là do A Mẫn tỷ tỷ viết.”
“Cái gì!?” Đỗ Linh Nhược vội bịt miệng mình lại, cố hết sức hạ thấp giọng: “Sao cô biết?”
“Sau này ta sẽ kể ngài nghe.”
“Được… sau này nói, nhưng mà…” Đỗ Linh Nhược cố ép mình bình tĩnh lại, hỏi tiếp: “A Mẫn tỷ tỷ tại sao phải giúp cống sinh gian lận? Tỷ ấy là Quan Âm mà, sao có thể làm chuyện như vậy.”
Nhắc đến Quan Âm, tâm trí Ngọc Lâm bỗng bay về đêm trên thành lầu Thủy Quan Môn hôm đó. Trong đêm tối, Trương Dược đã cùng nàng đón lấy gió cao, đồng thanh đọc rằng: “Nếu có Quan Âm tại thế, cớ sao vứt bỏ người/ta nơi luyện ngục? Sao nỡ khiến người/ta cầu sống không được, cầu chết chẳng xong..”
Hắn đã sớm từ bỏ việc cầu cứu thần linh, vậy mà giờ hắn nói: “Ta cầu xin nàng đấy.”
Ngọc Lâm rũ mi mắt, bụi bặm trên đất xoay vần quanh tà váy nàng như một đám mây hạ phàm. Hốc mắt nàng nóng cay. Nàng không nỡ.
“Bình tĩnh lại.” Nàng bấm mạnh vào huyệt hổ khẩu, thầm tự nhủ: “Phải làm rõ, làm rõ chuyện trước mắt mới có thể đi những quân cờ ngầm.” Nghĩ đến đây, nàng nắm chặt lấy tay Đỗ Linh Nhược.
“Đỗ Linh Nhược.”
“Hả?”
“Đừng hoảng, ngài thử nghĩ xem, nếu A Mẫn tỷ tỷ hoàn toàn không biết bài văn này được viết ra để làm gì thì sao?”
Đỗ Linh Nhược kinh hồn bạt vía, giọng run rẩy: “Ý cô là… có người lừa tỷ ấy viết…”
Ngọc Lâm “ừm” một tiếng, hỏi tiếp: “Ngài còn nhớ buổi hội thơ ở trà xá Bích Hồng không?”
“Hội thơ…” Đỗ Linh Nhược gật đầu liên lịa: “Nhớ chứ, Giang gia hận không thể lôi hết văn nhân trong thành đến đó… Đợi đã, Giang gia… Giang Sùng Sơn!”
Ngón tay Ngọc Lâm đột nhiên siết chặt, hỏi tiếp: “Kẻ gian lận là hắn sao?”
Đỗ Linh Nhược đáp: “Phải, nhưng không chỉ có một mình hắn, còn một cống sinh nữa, nhưng ta không quen, chắc không phải người gốc Lương Kinh.”
“Không phải người gốc Lương Kinh…” Ngọc Lâm ngước mắt: “Vậy là trường thi có biến số…” Nàng lại nhìn vào bài văn: “Trương Dược hiện giờ đang ở đâu?”
Đỗ Linh Nhược vừa sợ vừa lo, nhất thời không trả lời.
“Đỗ Linh Nhược!”
“Hả?” Đỗ Linh Nhược giật mình: “Cô nói gì?”
“Ta hỏi ngài Trương Dược đang ở đâu.”
“Ồ… Bệ hạ triệu huynh ấy vào cung rồi.”
“Bệ hạ hồi cung rồi?”
“Phải… phải, Triệu thủ phụ hôm qua đệ thiếp lên, bệ hạ ngay đêm đã hồi cung.”
“Ai mang vào? Chưởng ấn các ngài à?”
“Không, là Trần bỉnh bút.”
Ngọc Lâm lập tức nhớ lại bóng dáng thoáng qua trên tầng hai trà xá Bích Hồng hôm đó. Nàng bắt đầu suy luận trong đầu: Trương Mẫn vì cần tiền nên bị người Giang gia lừa gạt, làm người viết thuê cho Giang Sùng Sơn. Tuy nhiên, tổ tiên Giang gia tuy có công cao nhưng không có giao thiệp với giới học chính. Để biết trước đề thi, chắc chắn phải bám vào Triệu đảng. Đó là thứ nhất. Thứ hai, Trương Dược tuần sát đêm, chắc chắn là phụng mệnh Phụng Minh đế. Kẻ bên cạnh Phụng Minh đế báo tin cho Giang gia và Triệu gia biết chắc chắn là Trần Kiến Vân. Phụng Minh đế muốn tiền, Giang gia và Triệu gia muốn bảo vệ con cháu, quân thần đấu đá, kết quả cuối cùng chắc chắn là tiền về tay thiên tử, ‘trong sạch’ về tay Giang Sùng Sơn, còn ‘tội’ thì đổ lên đầu…
“Đỗ Linh Nhược, ngài vừa nói kẻ gian lận còn một người nữa đúng không.”
“Phải, còn một người nữa, nhưng…” Đỗ Linh Nhược ấn thái dương, cố nhớ lại lời Trương Dược: “Nhưng Dược ca nói là hai người đều có hiềm nghi…”
“Có hiềm nghi?” Trương Dược ít lời, nhưng trong ngành tư pháp từ trước đến nay dùng từ rất chuẩn xác. Hắn nói hai người có hiềm nghi, nghĩa là tội danh chưa bị chốt chết lên đầu một ai.
Ngọc Lâm bấm sâu móng tay vào lòng bàn tay, tiếp tục suy luận: Nếu Triệu Hán Nguyên đứng ra móc nối với quan học chính để gian lận, đề thi đã lộ thì ắt phải thông đồng với chủ khảo bên trong. Theo lý mà nói, chủ khảo bên trong sẽ phải đổ tội lên đầu thí sinh còn lại để bảo vệ Giang Sùng Sơn. Nhưng tại sao việc này không thành công?
Trừ phi, có người đối nghịch quan điểm với chủ khảo bên trong.
“Đồng khảo quan… Đỗ Linh Nhược, đồng khảo quan năm nay là ai? Ngài có biết không?”
Đỗ Linh Nhược đáp: “Lúc bệ hạ điểm quan ta có nghe loáng thoáng. Hàn Lâm viện cử ra hai người, một là lão Hàn lâm Lý Bạc, người còn lại cũng xuất thân Hàn lâm, hiện đang làm việc ở Ô Đài, tính tình cứng rắn lắm, tên là… Hàn…”
Chưa đợi Đỗ Linh Nhược nói xong, Ngọc Lâm đã vút một cái đứng bật dậy.
Tạ ơn trời đất, cũng tạ ơn chính bản thân nàng, cuối cùng nàng đã nghĩ thông suốt chuyện Phụng Minh đế hạ lệnh cho Trương Dược phải giết ai rồi.