Lý Hàn Chu vừa dứt lời, trên hành lang ngoài tiếng chim thi thoảng kêu vài tiếng thì tuyệt nhiên không còn tiếng người.
Phụng Minh đế không nói gì, Lý Hàn Chu cũng không dám ngẩng đầu, ngay cả những người hầu hạ như Đỗ Linh Nhược cũng nín thở đứng nghiêm. Trời càng lúc càng oi, vốn dĩ thỉnh thoảng còn có vài cơn gió lùa qua hành lang, nay cũng đã ngừng hẳn. Triệu Hán Nguyên rốt cuộc tuổi tác đã cao, đứng lâu không xuể, lại biết chuyện của Trấn phủ ti không tiện để mình can dự quá sâu, nên đã chủ động lên tiếng phá vỡ thế bế tắc.
“Bệ hạ có việc cần xử lý, lão thần xin tạm cáo lui.”
Phụng Minh đế không đáp lời Triệu Hán Nguyên, trái lại mở một câu hỏi khác, hỏi Lý Hàn Chu: “Trẫm không nhớ rõ nên phải hỏi ngươi, Trương Dược làm việc mấy năm nay đã từng bị thương đến mức này chưa?”
Lý Hàn Chu quỳ dưới đất, tim bỗng đập lệch một nhịp.
Các thế gia ở Lương Kinh không thiếu kẻ nuôi dưỡng phủ binh cao thủ để bảo vệ gia môn, cũng chẳng thiếu kẻ kết giao với đám thảo mãng để làm chuyện ám muội. Những người này nói nghe cho hay thì là người trong giang hồ, nhưng đối với Trấn phủ ti mà nói, chẳng qua chỉ là một lũ ô hợp. Làm sao có thể đủ sức trọng thương Trương Dược, thậm chí dồn hắn vào chỗ chết?
Chuyện đêm qua Trương Dược rõ ràng có ý nương tay, Lý Hàn Chu có mặt tại hiện trường nên biết rất rõ. Hôm nay ứng đáp trước ngự tiền, hắn tự nhận đã dốc hết sức, nhưng nghe Phụng Minh đế hỏi vậy, hắn biết thiên tử không tin, mình cũng không thể thay Trương Dược lấp l**m mãi được. Đang lúc không biết đáp sao, Phụng Minh đế lại không truy hỏi thêm, chuyển sang bảo Triệu Hán Nguyên: “Ngươi ở bên ngoài một ngày, lẽ nào không biết ở Cống viện xảy ra chuyện gì? Ngươi còn muốn cáo lui? Đây chẳng lẽ không phải chuyện của hai nhà Giang, Triệu các ngươi sao?”
Nói xong ngài quay người bước vào điện, nét mặt rõ ràng là không vui, bước chân vừa nhanh vừa gấp.
Triệu Hán Nguyên vội khom người đuổi theo: “Bệ hạ bớt giận, suy cho cùng cũng không phải chuyện gì quá lớn.”
Phụng Minh đế nghe vậy thì dừng bước, Triệu Hán Nguyên lúc này mới kịp thở phào một cái, nói tiếp: “Hàn Tiệm đã không chịu quy án, tức là sợ tội bỏ trốn, điều này vừa hay chứng minh tội vu khống cống sinh Giang Sùng Sơn của hắn ta. Đã vậy, Hình bộ cũng bớt được một lần thẩm vấn Hàn Tiệm, càng thêm tiện lợi.”
“Tiện lợi?” Phụng Minh đế liếc xéo: “Kẻ đó ở ngoài, các ngươi không lo sẽ nảy sinh rắc rối sao?”
Triệu Hán Nguyên thưa: “Vì vậy nên nhanh chóng kết án.”
Phụng Minh đế nhướng mày: “Kết án xong thì thế nào?”
Triệu Hán Nguyên đến lúc này giọng điệu đã bình hòa trở lại, tiến lên thưa: “Sau khi kết án, dù Hàn Tiệm muốn lật lại bản án thì cũng chỉ có lời chứng đơn độc của một mình hắn, Hình bộ có thể bác bỏ, không cần mở công đường thẩm lại. Dù hắn ta có cố chấp, chúng ta vẫn còn hai chữ kéo dài có thể dùng. Cứ đè bản án đã xong xuôi xuống không cho lật lại còn dễ xử lý hơn là bây giờ ép kẻ đó đổi lời khai hoặc cưỡng ép chứng minh hắn ta có tội vu khống. Trấn phủ ti cũng không cần phải lao lực, bệ hạ cũng có thể yên tâm.”
Phụng Minh đế nghe xong bấy nhiêu lời, im lặng hồi lâu, đột ngột chuyển chủ đề: “Trẫm rảnh rỗi mà đi hỏi những chuyện này sao? Cần ngươi phải trả lời một chuỗi dài như thế?”
Triệu Hán Nguyên nghe ngữ khí của Phụng Minh đế rõ ràng đã dịu xuống, tuy là đang khiển trách nhưng không có ý trách phạt, liền mỉm cười, cúi người đáp: “Bệ hạ nói phải. Thực ra đây đều không phải việc lớn, Bệ hạ đích thân hỏi han đã là thiên ân hồng đức. Lão thần cũng muốn bản án này nhanh chóng kết thúc để làm việc cho bệ hạ. Dẫu sao anh linh Tiên đế là quan trọng nhất, danh tiếng hiếu đệ của bệ hạ lại càng là việc đại sự. Lão thần đã soạn thảo xong sớ tấu, chỉ đợi kỳ thi xuân kết thúc sẽ bẩm tấu trước Kim Môn, như vậy Công bộ có thể sớm ước tính được kinh phí sơ bộ.”
Phụng Minh đế nghe xong không tỏ thái độ gì, chỉ bảo: “Làm đi.”
Triệu Hán Nguyên vâng lệnh hành lễ, lui ra khỏi Văn Uyên Các.
Phụng Minh đế lúc này mới gọi Đỗ Linh Nhược lại gần, lạnh lùng nói: “Đi gọi Chưởng ấn của các ngươi tới đây.”
Hứa Tụng Niên hôm nay hiếm khi không có mặt trong cung, khi ông đến nơi thì đã quá giờ Ngọ. Trên đường đi Đỗ Linh Nhược đã báo tin Trương Dược bị thương, vì vậy Hứa Tụng Niên vừa vào điện đã quỳ xuống dập đầu. Lời xin tội còn chưa kịp thốt ra đã thấy một đôi ủng da bước tới trước mắt, cùng một câu nói ném thẳng vào mặt: “Đây là lần đầu tiên hắn làm hỏng việc của trẫm.”
Hai tay Hứa Tụng Niên bấm chặt vào khe gạch, cầu xin: “Xin bệ hạ ban chết cho nô tì, xin người hãy tha thứ cho Trương Dược.”
Phụng Minh đế đáp: “Ngươi lại đe dọa trẫm.”
“Nô tì làm sao dám?”
Phụng Minh đế ngồi xổm xuống, cười lạnh: “Hừ, Hứa Tụng Niên, trẫm nói cho ngươi biết, trẫm không mấy thích Trần Kiến Vân, nhưng điều đó không có nghĩa là trẫm không có người tâm phúc đáng tin cậy để hầu hạ. Trước đây trẫm tin tưởng ngươi, giao cho ngươi hơi nhiều việc, mấy năm qua trẫm cũng có chút lười biếng, nhưng trẫm cũng có thể phí công một phen, nhốt ngươi lại, rồi đem những việc trên người ngươi từng cái từng cái một làm cho rõ ràng, phân tán hết ra ngoài! Còn về Trương Mẫn, nàng ta đã sống đủ lâu rồi!”
“Bệ hạ!”
Phụng Minh đế đột ngột đứng dậy, nhìn xuống kẻ đang quỳ, dường như thấy kẻ đó thật nực cười, như đang trêu đùa mèo chó mà vừa cười vừa mắng: “Còn muốn náo loạn nữa không?”
“Không dám ạ, cầu xin chủ tử xót thương…”
Phụng Minh đế phất tay áo quay đi: “Trẫm muốn đích thân hỏi hắn nguyên nhân làm hỏng việc. Hiện giờ vụ án gian lận thi cử chưa kết thúc, trẫm chưa có thời gian. Nhưng tốt nhất ngươi nên nhắc nhở hắn, trẫm biết hắn chịu được cực hình, miệng mồm rất kín. Cho nên lần này trẫm hỏi là hỏi Trương Dược, còn kẻ sống không bằng chết sẽ là Hứa Tụng Niên ngươi.”
“Vâng…”
“Lui xuống đi.” Phụng Minh đế xua tay: “Rảnh thì đi thăm hắn, nếu hắn tỉnh rồi thì mang lời của trẫm tới.”
—
Trương Dược đã ngủ một giấc rất dài. Khi tỉnh lại mở mắt ra, thấy mình đang nằm trong chiếc quan tài quen thuộc, Trương Mẫn đang gục bên mép quan tài ngủ thiếp đi. Trương Dược chống tay ngồi dậy, dù bình thường hắn rất khỏe mạnh nhưng do mất máu quá nhiều lại chưa được bồi bổ kịp thời, vừa ngồi dậy đầu óc đã choáng váng khó chịu.
Trương Mẫn bị tiếng động làm thức giấc, thấy Trương Dược ngồi không vững liền vội vàng đỡ lấy, lại cởi chiếc áo choàng trên người mình ra khoác lên vai hắn. Đợi Trương Dược ngồi vững, nàng mới buông tay, ngồi lại bên cạnh quan tài.
Hai tỷ đệ đối diện nhìn nhau, không ai mở lời trước, cho đến khi Trương Mẫn bị nhiễm lạnh, ho khẽ mấy tiếng. Trương Dược nghe thấy liền định đứng dậy rót nước cho nàng.
Trương Mẫn ấn tay Trương Dược lại, ngăn cản: “Đệ có thể lo cho bản thân mình trước được không?”
Nàng dùng hết sức bình sinh, Trương Dược không dám kháng cự, đành ngồi lại trong quan tài, im lặng cúi đầu.
Trương Mẫn nhìn vết siết hằn ghê người trên cổ hắn, không nỡ nói: “Đừng làm việc ở Trấn phủ ti nữa.”
“Ta không ở Trấn phủ ti, một mình Hứa Tụng Niên không lấy được thuốc cho tỷ đâu.”
“Không sao cả.” Trương Mẫn khẽ nói: “Ta sống hơn ba mươi năm, thế là đủ rồi.”
“Tỷ nói bậy bạ gì thế?” Trương Dược ngẩng đầu lên: “Lời dặn dò của phụ mẫu…”
“Phụ mẫu đều đã qua đời rồi.”
“Tỷ…”
Trương Mẫn kéo chặt áo choàng cho Trương Dược, gọi tên cúng cơm của hắn, không để hắn nói tiếp.
“Dược Dược, từ nhỏ ta đã đau yếu nên phụ mẫu mới dặn đệ sau này phải chăm sóc ta. Nhưng nếu hai ta đều có một cuộc đời bình thường, lời dặn đó chẳng qua là để chúng ta thường xuyên qua lại để đệ làm chỗ dựa cho ta ở nhà phu quân chứ không phải muốn đệ dùng tính mạng mình để bảo vệ ta. Đệ mang chấp niệm quá sâu, hiểu lầm phụ mẫu, là vì ta và Tụng Niên chỉ lo việc của mình mà không chăm sóc đệ chu đáo. Đệ vốn dĩ chưa từng được lớn lên một cách tử tế, không có người thân bạn bè, ngoài ta và Tụng Niên ra thì chỉ có một người chủ tử, mà ông ta lại bắt đệ làm điều ác, khiến đệ nảy sinh ý định tự tận…”
“Ta không có.” Trương Dược bản năng phủ nhận.
Trương Mẫn lại nói: “Ta là tỷ tỷ ruột của đệ, đệ đang nghĩ gì lẽ nào ta lại không biết? Nhưng ta không cứu được đệ. Dược Dược à…” Trương Mẫn khẽ v**t v* gò má Trương Dược, rơm rớm nước mắt: “Người phụ lòng phụ mẫu trên trời phải là ta mới phải.”
“Tỷ nghe ta nói.” Trương Dược nắm lấy tay Trương Mẫn: “Ta không còn muốn chết nữa, ta nói thật đấy, ta không muốn chết nữa, mà ta tuyệt đối sẽ không tự tận. Nếu tỷ không tin, cứ đi hỏi Ngọc Lâm…”
Trương Mẫn cau mày: “Hỏi Ngọc Lâm?”
Lời vừa thốt ra, Trương Dược cũng ngẩn người. Chẳng có lý lẽ gì cả, tại sao việc Trương Dược hắn không muốn chết lại nhất định phải được chứng thực từ chỗ Ngọc Lâm?
“Ta…”
Trương Dược đang không biết giải thích thế nào, cửa phòng bỗng bị đẩy ra, Ngọc Lâm bưng một ấm trà nóng và một bát thuốc đi vào, nhẹ nhàng nói: “Chuyện rót trà này phải gọi ta chứ.”
Nói xong nàng đặt khay trà lên hòm, rót một chén đưa cho Trương Mẫn, rồi đưa bát thuốc vào tay Trương Dược. Trương Dược đón lấy, chẳng hề nhăn mày mà uống cạn một hơi. Ngọc Lâm tựa bên hòm nhìn Trương Dược uống xong thuốc, trong lòng cũng nhẹ nhõm phần nào.
“Cuối cùng cũng tỉnh rồi.”
Nàng nói xong nhìn Trương Mẫn một cái, coi như an ủi lẫn nhau, rồi nói tiếp: “Thuốc của Hứa chưởng ấn quả là hiệu nghiệm, không uổng công mấy ngày nay bọn ta phải bóp mũi ngài mà đổ vào.”
Nói đoạn nàng mỉm cười cong cả mắt, đám mây sầu trên mặt Trương Mẫn cũng nhờ câu nói đùa này mà tan biến.
Trương Dược không nói gì, mặc kệ Ngọc Lâm trêu chọc. Trương Mẫn quay sang hỏi Ngọc Lâm: “Lúc nãy muội đi đâu thế, ta ở trong nhà không tìm thấy muội.”
Ngọc Lâm đáp: “Ta đi thăm Ảnh Liên một lát.”
Trương Mẫn đứng dậy nói: “Lúc tảng sáng Đỗ Linh Nhược có gửi phương thuốc mới tới.” Nói rồi nàng lại nhìn Trương Dược một cái: “Ta sợ bên cạnh hắn không có người trông nom nên chưa kịp đi bốc thuốc mới. Muội về rồi thì tốt, giúp ta trông chừng nó một chút, ta đi bốc thuốc rồi về ngay.”
“Được. Ta nhất định sẽ trông chừng ngài ấy thật kỹ.”
Trương Mẫn nghe lời Ngọc Lâm, lại nhớ tới câu “hỏi Ngọc Lâm” lúc nãy của Trương Dược, không nhịn được mỉm cười nhẹ nhõm. Nàng cũng không muốn nói gì thêm, định đi thì lại nghe Ngọc Lâm dặn một câu: “Hôm nay kỳ thi xuân bế trường, quán vịt hầm trước Cống viện chắc lại bày hàng rồi nhỉ.”
Trương Mẫn cười hỏi: “Muội lại thèm ăn rồi à?”
Ngọc Lâm gật đầu: “Tỷ xem nếu có mua được một ít thì tốt quá.”
Trương Mẫn đương nhiên chiều theo: “Được, vậy ta đi đây.” Nói xong nàng khép cửa đi ra ngoài.
Trương Dược nhìn ra cửa sổ, đợi đến khi thấy Trương Mẫn ra khỏi cổng viện mới quay lại hỏi Ngọc Lâm: “Vụ án gian lận thế nào rồi?”
Ngọc Lâm đáp: “Tuyên án rồi.”
“Tuyên thế nào?”
Ngọc Lâm đi tới chỗ Trương Mẫn vừa ngồi rồi ngồi xuống: “Trịnh Dịch Chi bị phạt mang gông mười lăm ngày, chịu năm mươi trượng, lưu đày Lĩnh Nam.”
“Còn Giang Sùng Sơn?”
“Vô tội, đã về Giang gia rồi.”
Trương Dược nghe xong, cúi đầu nhìn cái bát không trong tay, bất chợt cười khổ: “Nếu Trương Mẫn biết mình đã hại một người, tỷ ấy nhất định sẽ không tha thứ cho bản thân đâu.”
Ngọc Lâm nói: “Ta nghĩ tỷ ấy nên biết.”
Trương Dược giật mình, chợt nhớ tới lời Ngọc Lâm vừa bảo Trương Mẫn đi mua thịt vịt hầm trước Cống viện, vội hỏi dồn: “Trịnh Dịch Chi chịu phạt mang gông ở đâu?”
Ngọc Lâm nhìn Trương Dược, bình thản đáp: “Kỳ thi xuân đã kết thúc, đương nhiên là ở trước Cống viện rồi.”
“Ngọc Lâm!” Giọng Trương Dược đột ngột cao lên, đây là lần đầu tiên kể từ khi quen biết Ngọc Lâm, hắn bộc phát cảm xúc mạnh mẽ với nàng như vậy.
Ngọc Lâm cúi đầu đón lấy tiếng quát đó, đáp lời: “Ngài đã từng chịu nỗi khổ không có quyền lựa chọn, cuối cùng bị ép đến mức muốn chết. Bây giờ tuy vẫn còn sống, nhưng ngài sống như thế nào?”
Trương Dược sốt ruột, thốt ra: “Ta không giống! Ta là nam tử, ta…”
“Ngài có biết câu nói này là điều bọn ta ghét nhất không.”
Trương Dược lập tức nghẹn lời, nhất thời thấy hối hận và sợ hãi đan xen.
Ngọc Lâm nói tiếp: “Sự thật là sự thật, chỉ có sự thật mới có thể rửa sạch oan ức cho người bị hại. Chỉ khi sự thật được phơi bày, luật pháp mới không trở thành công cụ giết người của quyền quý. Phán quyết sau khi che đậy sự thật đều là tư hình, mà đời này ta ghét cay ghét đắng tư hình.”
Trương Dược nhìn Ngọc Lâm từ trong quan tài, nghẹn ngào nói: “Những gì nàng nói ta đều thừa nhận, ta thấy hổ thẹn khôn cùng, nhưng tỷ ấy là tỷ tỷ của ta…”
“Trương Dược, tỷ tỷ ngài không phải kẻ tầm thường.” Ngọc Lâm ngắt lời Trương Dược: “Tỷ ấy không nên bị mờ mắt và lợi dụng để hủy hoại tiền đồ của một người vô tội. Hơn nữa tỷ ấy tài hoa xuất chúng, viết được những áng văn hay như thế, tại sao sau khi bị lợi dụng lại bị xóa sổ, uổng công làm bàn đạp cho kẻ khác, điều đó dựa vào đâu chứ?”
Trương Dược không còn gì để đối đáp nhưng bờ vai không kìm được mà run rẩy.
Ngọc Lâm hạ giọng: “Trương Dược, ngài muốn bảo vệ tỷ ấy, nhưng cũng phải hỏi xem tỷ ấy muốn lựa chọn như thế nào. Hiện giờ ngài sợ hãi như vậy là vì ngài biết rõ tỷ ấy là hạng người gì, và tỷ ấy sẽ chọn lựa như thế nào.”