Trương Mẫn nói xong, nàng cúi người nhặt chiếc khăn tay mà Cố thị đánh rơi trên đất, tiến lên vài bước, đặt vào tay Trịnh Dịch Chi.
Trịnh Dịch Chi bị khóa trong chiếc gông nặng nề, không có chỗ nào để cất chiếc khăn, chỉ đành nắm chặt nó trong lòng bàn tay. Chiếc khăn vẫn còn vương chút hơi ấm dịu dàng, dù là đến từ Trương Mẫn, nhưng sự tuyệt vọng trong lòng Trịnh Dịch Chi đã vì thế mà giảm đi bảy phần. Hắn khó khăn ngẩng đầu lên, nhìn Trương Mẫn và hỏi: “Không biết danh tính cô nương là gì, nếu sau này có ngày thoát khỏi chốn lao tù này, ta…”
“Ta họ Trương, tên đơn một chữ Mẫn.”
“Trương Mẫn cô nương…”
Trương Mẫn gật đầu, thu tay lại rồi xoay người đối diện với vị Đường quan, nói: “Bất luận thế nào, vì ta đã thú tội, các ngài nhất định phải bắt ta để đối chất. Trước đó, hãy tháo gông cho ngài ấy đi.”
Vị Đường quan do dự, không nhịn được hạ thấp giọng nói: “Mẫn cô nương, đây không phải chuyện đùa đâu. Nếu cô làm chứng giả, đó là tội gây trở ngại cho Hình bộ hành sự…”
Trương Mẫn ngắt lời hắn: “Bài văn do chính tay ta viết, ta có thể đọc thuộc lòng toàn văn năm trăm bảy mươi hai chữ.”
Vị Đường quan nghẹn lời: “Cô…”
Trương Mẫn tiếp lời, trực tiếp chỉ thẳng vào điểm quan trọng: “Bài văn gian lận đó là chứng cứ của vụ án này. Cho đến nay, chưa có ai ở Hình bộ hay những người liên quan công bố toàn văn ra ngoài. Những gì vị cống sinh này vừa đọc cũng chỉ có vài dòng mà thôi. Nếu ta có thể đọc thuộc lòng toàn bộ, chẳng lẽ vẫn chưa đủ tư cách làm nhân chứng sao?”
Đường quan kinh hãi, thực sự không hiểu tại sao vụ án mà bên trên yêu cầu kết thúc nhanh chóng này lại vào đúng lúc này kéo ra một nhân chứng chí mạng như Trương Mẫn. Từng lời nàng nói đều chặt chẽ, tự khóa chặt bản thân vào bản án. Hắn vốn dĩ định lấp l**m cho qua chuyện, nhưng giờ đây đã không còn lời nào để phản bác.
Thấy Đường quan im lặng, Trương Mẫn cúi đầu khẽ cười một tiếng, tiếp tục nói: “Ta muốn hỏi một câu, các ngài sợ thân phận của đệ đệ ta? Hay sợ thế lực của vị tiên sinh trong cung kia? Bây giờ các ngài không dám nhắc tới thì để ta tự mình phơi bày hết ra ánh sáng. Ta không tin rằng, nếu hôm nay ta ở đây đọc ra năm trăm bảy mươi hai chữ đó, dưới sự chứng kiến của bao nhiêu người, giữa thanh thiên bạch nhật này, các ngài lại thật sự dám vì thế lực của hai người họ mà bao che cho ta.”
Dứt lời, đám đông xôn xao bàn tán.
Đường quan hiểu rõ, việc Trương Mẫn tự phơi bày mối quan hệ lợi hại giữa Trương Dược và Hứa Tụng Niên trước mặt mọi người thực chất là để ép Hình bộ phải bắt giam và thẩm vấn nàng. Nàng càng nói rõ ràng, Hình bộ càng không thể che đậy. Ít nhất là ngay lúc này, nếu nàng thực sự đọc được bài văn gian lận kia, Hình bộ buộc phải đưa nàng lên công đường.
Trong phút chốc, đám đông xô đẩy chen lấn, vị Đường quan cũng phải đưa tay giữ lấy chiếc mũ ô sa trên đầu. Trương Mẫn ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy cây cối bên đường cành lá rung rinh.
Trong thành nổi gió rồi. Người ta đều bảo kỳ thi xuân là mùa đẹp nhất trong năm ở thành Lương Kinh.
Ngọc Lâm từ trong nhà bước ra, khóa cửa lại, xoay người kéo chặt chiếc áo choàng màu ngó sen trên người. Vừa ngẩng đầu thì gió trời ập đến, hương hoa khắp thành lập tức tràn ngập cả tay áo.
Trương Dược ngồi bên cửa sổ nhìn những nụ hoa ngọc lan yếu ớt trong viện đang rung rinh trước gió. Cùng lúc đó, Hứa Tụng Niên người mãi không nhận được tin hồi báo của Đỗ Linh Nhược nên đã một mình bước ra khỏi Thần Vũ Môn.
Ngày hôm nay vô cùng ấm áp, khiến cho cái chân gãy của ông không hề cảm nhận được những cơn đau lạnh buốt như mọi khi. Ông cũng ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, trời xanh thăm thẳm không một gợn mây, vô số loài chim lạ hót vang bay xa, hướng về phía tầng tầng lớp lớp những lầu gác phú quý.
Chúng tiến về phía trước chẳng chút đắn đo.
Hứa Tụng Niên tập tễnh đi về hướng Cống viện, bụi hoa xoay tròn vương lên đầu gối ông. Ông không ngồi xe, cũng không mang theo tùy tùng, một mình cố gắng đi bộ suốt nửa canh giờ, cuối cùng cũng đến được đầu ngõ Thủy Mặc. Người ông đã ướt đẫm mồ hôi, hơi thở dồn dập. Ông chống tay lên gối nghỉ mệt một lát, khi ngẩng đầu lên thì một cơn gió lớn thổi qua, vạn cây trong thành lay lá tung hoa. Cảnh tượng ấy bỗng chốc hệt như mùa xuân ở Úc Châu năm nào.
Đó cũng là một trọng trấn phương bắc trù phú như Lương Kinh, mùa xuân nhiều gió, ngàn hoa đua nở đúng độ. Ngày ấy đập Úc Châu hoàn thành trước thời hạn, cả thành vắng lặng vì người dân đều đổ xô đi xem đập mới.
Trưởng nữ Trương gia đứng dưới tàn hoa rực rỡ, cùng phụ thân nàng và vô số danh sĩ Úc Châu đứng trước con đập xuân dài dằng dặc, ngâm thơ vịnh cảnh, đọc văn tán tụng mùa xuân.
Năm đó Hứa Tụng Niên rời nhà đi học y, quanh năm sống trong ngôi chùa cổ trên núi Vân Vụ ngoài thành. Nghe tin đê đập hoàn thành, ông cũng theo sư phụ xuống núi thưởng xuân, tình cờ trên con đập xuân năm ấy nhặt được một bài thơ bị gió thổi tới.
Nét chữ Trương thể thanh tú, bài thơ vịnh cảnh độc đáo.
Hứa Tụng Niên đọc xong một cách sảng khoái, khi hạ tờ giấy Tuyên Thành xuống, ông thấy sau tờ giấy hiện một bóng hình thướt tha, mờ ảo ẩn hiện giữa những hàng cây trong khói sương ngoài đập Úc Châu. Ông cúi đầu nhìn kỹ bài thơ, thấy phần lạc khoản ở cuối là hai chữ biệt hiệu — Giang Ninh.
Lấy ý từ nước sông bình lặng, vừa khéo hợp với dòng nước vạn trượng đang chảy êm đềm dưới chân ông.
Thời gian xoay vần, hôm nay đã sớm thành cảnh đập vỡ thành tan, chẳng còn được nhìn thấy cảnh thịnh thế như những năm sông nước bình lặng nữa. Thế nhưng mùa xuân vẫn như cũ, người cũng như cũ.
Hứa Tụng Niên đứng thẳng người, phóng mắt nhìn con đường hoa bay mịt mù trước mắt. Cách qua tầng tầng lớp lớp xe ngựa và đám đông, ông nghe thấy tiếng đọc văn mà mình vô cùng quen thuộc:
“Từng nghe: Công là như chiếc cân trời không thiên lệch; Chính là khuôn phép chuẩn mực không dời đổi.
Giữ lòng công chính thì lòng người quy phục, thiên hạ được trị yên. Vì tư lợi mà uốn pháp, dẫu có ban lệnh cũng không ai phục tùng dẫn đến kỷ cương kỷ suy đồi. Khi xưa Bao Chửng treo gương ở phủ Khai Phong, Hải Thụy khiêng quan tài can gián vua, đều dùng tấm lòng sắt đá để làm sáng tỏ công đạo, bởi thế thanh sử lưu danh, vạn dân ngưỡng mộ. Đại khái trời đất có cán cân đo, không phải mặt trời thì chẳng thể lay chuyển cái bóng; sông biển vốn có quy luật, không phải tảng đá lớn thì chẳng thể đổi được dòng. Người sống ở đời nếu mất đi sự công bằng chính trực, khác nào đi đêm không đuốc, cuối cùng sẽ rơi xuống vực sâu…”
Hứa Tụng Niên bị giọng nói đó đóng đinh tại chỗ, không thể bước thêm một bước nào nữa.
Đã đến tuổi xế chiều, ông đã quen làm một kẻ hoạn quan, tự nhận tình ái đã chết, chỉ còn lại một chữ ‘nghĩa’ tự cho là đúng, để ông có thể không biết xấu hổ mà quẩn quanh bên cạnh tỷ đệ Trương gia. Mà Trương Mẫn cũng đã sớm gác bút, tự tay chôn vùi danh tiếng văn chương của mình tại thành Lương Kinh, từ đó cũng cắt đứt sự ngưỡng mộ của người phu quân cũ dành cho nàng. Thế nhưng lúc này, đôi phu thê thời trẻ lại hội ngộ ở nơi đất khách quê người.
Hôm nay kỳ thi xuân bế trường, xe ngựa nghẽn lối, cống sinh chịu hình, Trương Mẫn thú tội. Những kẻ hiếu kỳ đều tụ tập về phía Trương Mẫn, thành Lương Kinh có thể coi là vạn người đổ ra đường. Đám đông giống như rừng cây trong sương khói trên con đập ngăn cách hai người năm nào. Hứa Tụng Niên tuy vì thế mà vẫn không nhìn rõ Trương Mẫn, nhưng ông hiểu rằng, Trương Mẫn vẫn là Trương Mẫn của ngày xưa, thậm chí còn tốt đẹp hơn cả xưa kia.
Vậy thì tình ái đã bao giờ chết đâu? Ông từ đầu chí cuối vẫn luôn ngưỡng mộ Trương Mẫn, mãi mãi là kẻ đứng dưới cái danh của nàng.
Phía sau đám đông, Hứa Tụng Niên dần cúi mặt, nhắm mắt lắc đầu, không tự chủ được mà bật cười thở dài một tiếng.
Phía trước đám đông, Trương Mẫn đã đọc đến chữ cuối cùng. Nàng ngừng lại, mọi người cũng im lặng theo. Duy chỉ có Trịnh Dịch Chi ở sau lưng nàng bỗng nhiên bật khóc nức nở, nhưng cũng chỉ có tiếng khóc, tuyệt nhiên không nói được lời nào.
Trương Mẫn chậm rãi thở ra một hơi. Nàng vốn đã yếu ớt, đứng lâu trong gió, lại dốc hết tâm trí, giờ đây đã kiệt sức. Nàng lảo đảo một bước, xoay người về phía Đường quan, giọng khàn đặc: “Ngài có thể đưa ta về Hình bộ, để ta đọc lại lần nữa, các ngài cứ đối chiếu với chứng vật. Bài văn do chính ta viết, mười năm ta cũng không quên. Còn về bài văn này…” Nàng nhìn Trịnh Dịch Chi: “Không liên quan gì đến ngài ấy, là người của Giang phủ nhờ ta viết.”
Nàng vừa dứt lời, xung quanh lập tức nổ ra những lời bàn tán xôn xao.
“Giang phủ? Là Giang phủ nào, chẳng lẽ là…”
“Xời, cái thành Lương Kinh này còn Giang phủ nào nữa?”
“Ái chà… vậy thì vị cống sinh họ Trịnh này… oan uổng quá rồi.”
Vị Đường quan nhìn quanh quất, thấy đã không thể trấn áp nổi nữa, đành quay lại bảo lính canh: “Tháo gông cho Trịnh Dịch Chi, đưa về trong ngục.”
Thấy Đường quan phát lệnh, lính canh lập tức lên tháo gông. Lúc này đường quan lại nhìn Trương Mẫn một cái, vẻ mặt vẫn đầy vẻ khó xử.
Trương Mẫn khẽ nói: “Ta biết ngài đang sợ điều gì, nhưng thực ra không khó như ngài nghĩ đâu. Ta đã nhận tội thì không hề có ý định thoát thân, ta sẽ không kéo bất kỳ ai vào để gỡ tội cho mình, bao gồm cả đệ đệ ta và người phu quân trước của ta.”
Đường quan nghe xong ngoảnh mặt đi, nhíu mày thở dài một tiếng não nề. Hồi lâu sau, hắn mới bất lực ra lệnh: “Dẫn đi.”
—
Tin tức Trương Mẫn bị bắt vào ngục Hình bộ nhanh chóng lan truyền khắp nơi.
Trong tẩm điện ở Đông Uyển, Phụng Minh đế trước mặt Hoàng thị đã đập tan tành một chiếc chén lưu ly rồi quát lớn: “Nàng còn đòi trẫm vương miện vàng gì nữa? Trẫm cho Hoàng gia các người còn chưa đủ nhiều sao? Hả?”
Hoàng thị bỗng dưng phải nhận lấy những lời nặng nề này, trong lòng kinh hãi, lùi lại mấy bước, đứng không vững. Dương Chiếu Nguyệt thấy vậy vội tiến lên đỡ lấy.
Phụng Minh đế nghe thấy tiếng bước chân, quay sang hỏi Dương Chiếu Nguyệt: “Hóa ra hôm nay là ngươi trực ở đây. Trẫm hỏi ngươi, trước đó tại Ti Lễ Giám phê hồng, ngươi có thấy tờ sớ thỉnh cầu tu sửa hoàng lăng của Triệu Hán Nguyên không?”
Dương Chiếu Nguyệt đỡ vững Hoàng thị, cẩn thận đáp: “Bẩm bệ hạ, vẫn chưa thấy ạ…”
Phụng Minh đế giận dữ: “Cái lão già này, thật sự muốn đối đầu với trẫm đến cùng đây mà!”
Nghe Phụng Minh đế nói năng mất kiểm soát, Dương Chiếu Nguyệt và Hoàng thị đều không dám lên tiếng. Hoàng thị sợ hãi, khẽ cầu xin được lui ra bên cạnh Dương Chiếu Nguyệt. Phụng Minh đế lúc này tâm phiền ý loạn, cũng chẳng buồn an ủi nàng, xua tay loạn xạ cho nàng rời đi.
Sau khi Hoàng thị đi khỏi, Phụng Minh đế mới hỏi Dương Chiếu Nguyệt: “Chưởng ấn của các ngươi đâu?”
Hứa Tụng Niên đã ra khỏi cung từ sớm, Dương Chiếu Nguyệt biết rõ, nhưng lúc này Phụng Minh đế đang nổi giận vì chuyện của Trương Mẫn, hắn không muốn đổ thêm dầu vào lửa. Đang lúc không biết trả lời thế nào thì nghe Phụng Minh đế nói: “Chắc là tự ý đến ngục Hình bộ rồi, hắn có bản lĩnh đó, trẫm biết rõ.”
Dương Chiếu Nguyệt vội nói: “Chưởng ấn nóng lòng, xin bệ hạ thứ tội.”
“Trẫm không trách hắn.” Phụng Minh đế bước tới trước vài bước, những mảnh vỡ lưu ly dưới đất bị ngài đá văng tung tóe. “Trẫm là đang tức giận đứa con gái Trương gia kia!”
Dương Chiếu Nguyệt cẩn thận thưa: “Mẫn cô nương vốn dĩ yếu đuối, đâu có biết gì về chuyện trong cung trong triều. Chưởng ấn vì muốn cô nương yên tâm điều dưỡng, ngay cả một lời cũng chẳng dám nói nhiều vì sợ lo lắng hại thân. Cô nương chắc chắn cũng không biết nỗi khó xử của bệ hạ. Chỉ đáng hận Giang phủ kia, vì tương lai của con cháu mình mà lừa lấy tài hoa của cô nương ấy. Mẫn cô nương xưa nay là người thiện lương nhất, làm sao chịu được cảnh vị cống sinh kia vì mình mà chịu hàm oan, thế nên mới vô cớ sai sót mà làm hỏng việc của bệ hạ…”
“Vậy thì nàng ta đáng chết!”
Phụng Minh đế quát lên ngắt lời Dương Chiếu Nguyệt, nhưng Dương Chiếu Nguyệt biết thừa đây chỉ là lời nói lẫy trong lúc tức giận. Nếu Trương Mẫn chết, đừng nói là không giữ được Trương Dược, ngay cả Hứa Tụng Niên này Phụng Minh đế cũng khó mà dùng cho yên ổn được.
Quả nhiên, Phụng Minh đế im lặng một lát, xoay người lấy một chiếc chén mới, cũng chẳng thèm sai bảo Dương Chiếu Nguyệt mà tự rót cho mình một chén trà uống cạn, rồi hạ giọng nói: “Trẫm thực sự muốn biết, là ai có tâm cơ như vậy, dùng một kế hiểm độc đến thế với trẫm, cứ nhất quyết không muốn để trẫm dùng một trăm vạn lượng bạc đó sao?”
Dương Chiếu Nguyệt nói: “Dưới gầm trời này, ai lại dám tính kế bế hạ chứ ạ?”
“Sao lại không có, mười mấy năm trước đã có rồi!” Trong mắt Phụng Minh đế bỗng lóe lên bóng dáng của một người nữ nhân, ngài tức thì thấy nghẹn ngực đau nhói, đưa tay uống cạn chỗ trà còn lại trong chén, nói với Dương Chiếu Nguyệt: “Ngươi đi bảo Hứa Tụng Niên, hắn muốn cứu Trương Mẫn, trẫm chuẩn. Trẫm thậm chí có thể để mặc hắn và Trương Dược dùng thủ đoạn bên ngoài, nhanh chóng dẹp yên chuyện này đi. Trẫm muốn tu sửa hoàng lăng!”
“Vâng.” Dương Chiếu Nguyệt đáp: “Nô tì đi truyền lời cho Chưởng ấn ngay đây ạ.”