Sóng gió Phượng Nghi Cung
Sáng hôm sau, tin tức Đào Quý nhân được bệ hạ đích thân đến thăm giữa đêm, lại còn ban thưởng nhân sâm ngàn năm và đặc cách miễn thỉnh an để dưỡng bệnh nhanh ch.óng truyền khắp hậu cung.
Trong mắt các phi tần khác, đây là một ân sủng to lớn. Đào Quý nhân dù có mượn cớ sinh bệnh để cướp người thì bệ hạ vẫn bằng lòng dung túng, chứng tỏ vị trí của nàng ta không hề lung lay.
Tại Phượng Nghi Cung, buổi thỉnh an định kỳ của Hoàng hậu nương nương hôm nay náo nhiệt hơn thường lệ.
"Ôi, Khương muội muội đến rồi đấy à?" Lục Tài nhân – người vốn đứng về phía Đào Thư Vi – vừa thấy Khương Tuyết Y bước vào liền che miệng cười đầy ẩn ý, "Hôm qua bệ hạ vừa ghé Giáng Tuyết các chưa ấm chỗ đã vội vã rời đi để sang chỗ Đào tỷ tỷ. Muội muội định tâm chuẩn bị cả một bàn thức ăn như thế, xem ra là uổng phí tâm sức rồi."
Khương Tuyết Y mặc một bộ sườn xám màu xanh nhạt thêu họa tiết trúc thanh nhã, tóc b.úi đơn giản, chỉ cài một chiếc trâm ngọc bích. Nghe thấy lời mỉa mai, nàng không hề tức giận, ngược lại còn khẽ mỉm cười, tiến lên hành lễ với Hoàng hậu ngồi phía trên:
"Thiếp thân thỉnh an Hoàng hậu nương nương, chúc nương nương vạn phúc kim an."
"Đứng dậy đi, ban tọa." Hoàng hậu Cao nhàn nhạt phất tay, ánh mắt dừng lại trên người Khương Tuyết Y, mang theo vài phần dò xét.
hằng nguyễn
Khương Tuyết Y chỉnh lại váy áo rồi tao nhã ngồi xuống ghế của mình, bấy giờ mới quay sang nhìn Lục Tài nhân, giọng nói dịu dàng ôn hòa như nước chảy:
"Lục tỷ tỷ nói đùa rồi. Đào tỷ tỷ thân thể ôm bệnh, bệ hạ là bậc minh quân, lại trọng tình trọng nghĩa, nghe tin phi tần trong cung có bệnh thì đến thăm hỏi là lẽ thường tình. Sức khỏe của tỷ muội hậu cung quan trọng hơn một bữa cơm nhiều. Tuyết Y thấu hiểu nỗi lòng thương hoa tiếc ngọc của bệ hạ, làm sao dám có ý oán hận?"
Lời này nói ra vô cùng khéo léo, vừa tâng bốc hoàng đế là người nhân nghĩa, vừa biến hành động tranh sủng có phần lộ liễu của Đào Thư Vi thành một việc "bất đắc dĩ vì bệnh tật". Ngay cả Hoàng hậu ngồi trên cao cũng phải thầm gật đầu khen ngợi sự thức thời của nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hoàng hậu Cao bưng chén trà lên, gạt gạt bọt trà, từ tốn nói:
"Khương Quý nhân nói rất có lý. Các ngươi là người mới vào cung, phải biết lấy hòa khí làm trọng. Đào Quý nhân thân thể không khỏe, bệ hạ đã có chỉ dụ cho nàng ấy ở lại cung Đường Lê dưỡng bệnh, từ nay về sau các ngươi cũng bớt đến làm phiền nàng ấy đi."
"Ở lại cung dưỡng bệnh" và "miễn thỉnh an", nghe thì là ân sủng, nhưng qua lời nói của Hoàng hậu, những người thông minh trong cung lập tức ngửi ra mùi vị khác lạ. Đây rõ ràng là một lệnh cấm túc biến tướng! Bệ hạ đang ngầm cảnh cáo Đào Thư Vi vì tội dùng chiêu trò.
Lục Tài nhân sắc mặt hơi thay đổi, không dám nói thêm lời nào.
Buổi thỉnh an kết thúc, Khương Tuyết Y thong thả đi bộ trên con đường rải sỏi dẫn về cung Linh Tê. Phù Sương đi bên cạnh, vẻ mặt hớn hở, hạ thấp giọng nói:
"Tiểu chủ, người vừa thấy sắc mặt của Lục Tài nhân không? Nghĩ rằng Đào Quý nhân thắng thế nên định ra oai, ai ngờ bệ hạ lại thông minh đến thế, trực tiếp giam chân Đào Quý nhân ở trong phòng luôn!"
Khương Tuyết Y khẽ lắc đầu, nụ cười trên môi nhạt đi, ánh mắt nhìn về phía những đóa hoa mẫu đơn đang nở rộ trong ngự uyển:
"Đừng khinh suất. Bệ hạ không vạch trần nàng ta, chứng tỏ bệ hạ vẫn cần thể diện của Đào gia. Nhưng chiêu bài 'sinh bệnh' này Đào Thư Vi chỉ dùng được một lần, lần sau sẽ không còn tác dụng nữa."
Nàng dừng bước, đón lấy một chiếc lá rụng trên không trung, khẽ thì thầm:
"Chẳng bao lâu nữa là đến tiệc sinh thần của Thiều phi nương nương. Đó mới là lúc hậu cung thực sự dậy sóng."