Một Kiếp Yêu Em, Vạn Kiếp Lỡ Làng

Chương 10



Đêm xuống trăng lên, rồi lại rạng sáng, mặt trời lên cao, rực rỡ trên đỉnh đầu, chiếu ánh sáng ch.ói loá xuống trần gian mênh m.ô.n.g, rộng lớn.

Bị ánh nắng làm ch.ói mắt, Tình Xuyên mơ hồ tỉnh dậy, cô xoa xoa thái dương, cứ nghĩ mọi chuyện chỉ là một giấc mơ, nhưng cơn đau nhức và khó chịu ở hạ thân đã phản ánh lên hiện thực.

Cô thở dài, không biết tiếp theo chuyện gì sẽ lại xảy ra, không lẽ, cô thật sự không thể thoát khỏi tay anh, trừ khi anh tự mình buông tha cho cô? Tình Xuyên lắc đầu, cô không muốn nghĩ nữa, cũng chẳng muốn đoán mò, chuyện gì nên đến rồi cũng sẽ đến thôi, không phải sao?

Cô vén chăn ra, chậm rãi bước xuống giường, nhưng bừa đứng lên, cô mới phát hiện ra đôi chân cô đang run rẩy kịch liệt, eo đau nhức không thôi.

Cô cố lơ đi cơn run và đau, cứ vậy lê thân vào phòng tắm, rửa sạch hết những thứ dính dính khó chịu trên cơ thể.

Chợt, cô nhìn thấy mình trong gương, không thể không cảm thán: "Đáng sợ thật!"

...

Sau đó, Tình Xuyên đi xuống lầu, lúc này dì Trương đã chuẩn bị xong bữa sáng, còn Mộc Phi thì không thấy đâu. Đi làm sớm đến vậy à?

Cô ngồi vào bàn ăn, ậm ừ một lúc mới dám mở miệng: "Dì Trương, Mộc Phi anh ấy... đi làm rồi sao?"

Dì Trương nghe cô hỏi vậy, có hơi bất ngờ: "Sáng sớm thiếu gia đã đi công tác rồi, nói là tuần sau mới về. Thiếu phu nhân không biết sao?"

Hôm qua trong lúc cô ra ngoài ăn tối thì Mộc Phi đã nhận được một cuộc điện thoại, phải đi công tác gấp, nhưng vì quá tức giận nên anh cũng nhắc đến chuyện này.

"À... con... con quên mất." Tình Xuyên hơi ngượng ngùng nói với dì Trương, nhưng trong lòng lại đang thở phào.

Cũng may là anh đi công tác, nếu không, cô làm sao dám đối mặt với anh đây. Một người mặt dày như anh thì đương nhiên không sao, nhưng cô da mặt mỏng, ít nhiều gì cũng sẽ cảm thấy ngại ngùng.

...

Tối hôm đó, sau khi từ phòng tắm bước ra, kiểm tra điện thoại, cô thấy mình có hơn mười cuộc gọi nhỡ từ Mộc Phi.

Cô nhớ lúc trước anh đâu có thối quen gọi cho cô, dạo này càng lúc lại càng kì lạ.

Cô còn đang suy nghĩ miên man, điện thoại lại bắt đầu đổ chuông, là gọi video.

Cô hít một hơi thật sâu, sau đó nhấc máy.

"Có chuyện gì sao?" Ánh mắt cô hơi lẩn tránh, cũng không hung hăng như bình thường.

Mộc Phi vốn trong bụng là định mắng cô, tại sao lại không nghe điện thoại, nhưng khi nhìn thấy cô, anh lại đỏ mặt, hắng giọng vài tiếng, phút chốc đứng hình.

Thật ra lúc này cô vừa mới tắm xong, tóc ướt xoã dài, trên người chỉ quấn một chiếc khăn tắm nên trong hình chỉ nhìn thấy phần vai, chắc chắn là anh lại suy nghĩ đen tối.

"Cô... đang tắm à? Không mặc gì đã gấp gáp nghe điện thoại?" Đêm qua quấn quýt thì không thấy ngượng, nhưng bây giờ lại đỏ mặt tía tai. Không lẽ nhìn gọi video cũng có thể có phản ứng?

Tình Xuyên dường như nhận ra được điều gì đó không đúng, cô đỏ mặt, vội để điện thoại xa hơn để anh nhìn thấy khăn tắm: "Anh... anh bị điên à? Rốt cuộc trong đầu anh chứa cái gì vậy?"

Anh giật mình, vội vàng lấy lại bình tĩnh. Anh cũng ngờ bản thân mình lại biến thái đến như vậy, còn nghĩ đến việc cô sẽ làm rớt điện thoại.

"E hèm! Tôi không phải là ý đó, tôi chỉ sợ cô bị cảm lạnh." Lời giải thích này ngay cả anh cũng không thể chấp nhận được.

"Rốt cuộc là anh gọi cho tôi có chuyện gì?" Cô vội chuyển chủ đề.

"Không có gì, tôi chỉ muốn nói với cô, ngoan ngoãn chờ tôi trở về, đừng hòng suy nghĩ đến việc chạy trốn. Nếu có nhu cầu, cũng đừng đi tìm hắn, đợi tôi về, sẽ giúp cô thoả mãn."

Cô ngượng đến đỏ mặt, lời này mà cũng có thể nói ra hay sao chứ?

"Anh bị thần kinh à? Thoả mãn cái đầu anh!" Sau đó cô vội vàng tắt máy, mặt đỏ bừng như sắp nổ tung đến nơi.

Cô lầm bầm: "Tôi đâu có d.â.m đ.ã.n.g như anh."

...

Bên phía Mộc Phi.

Anh vui vẻ cười tủm tỉm, cũng không hiểu tại sao khi nhìn thấy con mèo xù lông này tâm trạng anh lại tốt hơn hẳn, những phiền muộn và bực bội lúc nãy đã không còn nữa. Cứ như là có phép màu.

Từ sau khi Mộc Phi đi công tác, mẹ chồng của cô sợ cô ở nhà một mình cảm thấy buồn nên thường gọi cô qua nhà chính chơi, cùng cô đi ăn, cùng cô đi mua sắm, trò chuyện thoải mái như là hai người bạn vậy.

Cô cảm thấy, mẹ chồng và ba chồng cô đều là những người nhiệt tình, chân thành và thân thiện. Còn Mộc Phi lại khác một trời một vực, cô nghi ngờ, có khi Mộc Phi thật đã bị đ.á.n.h tráo từ khi sinh ra cũng không chừng.

Đương nhiên ngoài tám chuyện ra, bà ấy cũng nói rất nhiều về Mộc Phi, đặc biệt là kể về anh lúc nhỏ, cho cô xem hình của anh từ khi sinh ra đến lớn lên.

Khi ấy cô mới phát hiện, lúc nhỏ anh là một người rất thích cười, nhưng nụ cười của anh lại nhạt dần theo năm tháng, sau đó, nụ cười hoàn toàn bị dập tắt, cũng ít khi thấy anh cười một cách thoải mái hay cười to thành tiếng.

Mẹ chồng cô nói, từ nhỏ Mộc Phi đã là một chàng trai hiếu động, hoạt bát, đáng yêu. Là trẻ nhỏ mà, ai lại không mê chơi, thích khám phá rồi nở nụ cười ngây ngô khi phạm lỗi chứ. Mộc Phi đương nhiên không ngoại lệ, lúc nhỏ anh đặc biệt rất thích cười, cũng thích ra ngoài chơi, rồi đ.á.n.h nhau vì tranh giành đồ chơi.

Nhưng vì anh sinh ra trong một gia đình quyền quý nên anh không thể được tự do như bao đứa trẻ khác, mà va mẹ anh chỉ có một mình anh là con, còn là con trai. Vậy nên họ kì vọng vào anh rất nhiều.

Bốn tuổi đã biết tự vệ sinh cá nhân, học lễ nghi này nọ, năm tuổi đã biết đọc biết viết, khi vào lớp một anh đã là một thần đồng, hơn hẳng bạn bè đôi lứa.

Thời gian của anh, dường như không có chơi cũng không có lười biếng, mỗi giờ mỗi phút điều phải học, học, học. Thậm chí, ngay cả ba mươi phút cùng ba mẹ đi công viên, đi khu vui chơi cũng không có.

Dần dà, nụ cười trẻ thơ đã biến mất từ đó, trên gương mặt chỉ có sự trưởng thành trước tuổi. Vì anh biết, bản thân mình phải gánh vác những gì, đó là áp lực, là sự kì vọng của ba mẹ, cho dù thống khổ cũng không thể nói ra, chỉ có thể cố gắng nhiều hơn.

Để được có địa vị như hôm nay, Mộc Phi đã phải đ.á.n.h đổi rất nhiều thứ.

Nghe đến đây, tim Tình Xuyên hơi nhói lên, cô chưa từng được biết qua những thứ này, cũng không biết tuổi thở của anh lại khắc nghiệt đến vậy.

Mẹ chồng cô nói: "Mẹ nói với con những thứ này không phải là có ý gì. Mẹ chỉ muốn nói, Mộc Phi là một người ngoài lạnh trong nóng, nhiều khi nó sẽ không biết biểu đạt tình cảm của mình như thế nào. Mẹ mong con có thể hiểu nó, khiến nó mở lòng, chấp nhận gỡ bỏ phòng bị, gỡ bỏ lớp vỏ bọc cao cao tại thượng ở bên ngoài."

Tình Xuyên không nói, chỉ không hứa gì, chỉ nhè nhẹ gật đầu, mỉm cười giúp bà ấy yên tâm hơn.

"Phải rồi, lúc trước Mộc Phi cũng đã từng học đàn một thời gian, khi nào nó về, con nói nó đàn cho con nghe. Không phải là mẹ tâng bốc đâu, nhưng Mộc Phi thật sự đàn rất hay. Lúc học cấp hai, Mộc Phi có đại diện cho trường đi thi, còn đạt giải nhất nữa đó." Bà ấy nói, rất tự hào khoe khoang đứa con trai của mình.

Chợt, cô cũng cảm thấy vui lây, không ngờ cô lại có một người chồng tài giỏi đến vậy, cái gì cũng biết.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nhưng mà cô nghĩ nghĩ một lúc cũng không nhớ trong tiểu thuyết có nói là Mộc Phi biết đàn, dường như nữ chính cũng chưa từng nghe anh đàn bao giờ.

Nhưng chuyện đó là đương nhiên rồi, vì trong cốt truyện anh không mất trí nhớ, anh rất căm ghét cô, ai lại đàn cho người mình ghét nghe chứ.

Vậy hiện tại, cô có xứng được nghe tiếng đàn của anh không? Nghĩ thôi trong lòng đã cảm thấy hân hoan.

Tuần sau, Mộc Phi đi công tác trở về, tối đó, cô nằm ở sofa đọc sách, còn anh thì nằm ở trên giường xem tài liệu trên máy tính.

Chợt, Tình Xuyên nhớ ra gì đó, cô lén lút nhìn anh, muốn hỏi rồi lại thôi, đến một lúc sau, hai ánh mắt bất chợt giao nhau, cô hơi lúng túng, vội vàng cầm cuốn sách lên tiếp tục đọc.

Nhưng mà...

"Cô cầm ngược sách rồi kìa." Anh nhàn nhạt nói nhưng trong ánh mắt lại mang theo ý cười lẫn sự châm chọc.

Tình Xuyên ngượng ngùng, cô vội vàng cầm lại sách, giả vờ đọc nhưng thật ra tai đã đỏ bừng, tim cũng đã loạn.

Mộc Phi phì cười, anh bỏ máy tính sang một bên, nhìn chăm chăm về phía cô: "Có chuyện gì muốn nói với tôi à?"

Bị nhìn thấy, lúc này Tình Xuyên mới bỏ sách xuống, cô ngồi ngay ngắn, ánh mới hơi lảng tránh, sau đó mỉm cười nhìn thẳng vào mắt anh: "Tôi... nghe mẹ anh nói là anh biết đàn piano, cấp hai còn từng đạt giải nhất. Tôi hơi tò mò... nên là... không biết... có thể không?"

Cô nói có hơi không rõ ràng nhưng ý tứ trong gương mặt cô đã được biểu hiện rõ.

Cho dù bị từ chối thì cũng không phải là chuyện gì đáng xấu hổ, nhưng mà nếu thật sự bị từ chối, cô biết, bản thân nhất định sẽ không dễ chịu, sẽ buồn. Vì vậy nên cô mới chần chừ không nói.

"Xem ra dạo này cô và mẹ tôi thân thiết với nhau quá ha? Nhưng mà mấy chuyện này tôi cũng đâu có nhớ." Anh nhún vai, thản nhiên nói.

Tình Xuyên chớp chớp mắt nhìn anh, đôi mắt hiện lên một tia thất vọng: "Đừng nói với tôi là anh quên luôn cách đàn rồi nha?"

Mộc Phi mỉm cười, anh đi đến nắm lấy tay cô: "Đi theo tôi."

Nghe anh nói vậy, Tình Xuyên liền hớn hở, ngoan ngoãn đi theo anh.

Anh đưa cô đến trước cửa một căn phòng, hình như đây là phòng chứa đồ, bình thường cô cũng không để ý cho lắm.

"Cạch" một tiếng, cánh cửa được mở ra, khi anh mở đèn lên, ngoài những vật dụng linh tinh ra thì bên trong còn có một chiếc đàn piano được đặt ở một góc.

Anh nắm tay cô, dẫn cô vào trong, trên chiếc piano không có một hạt bụi nào, vô cùng sáng bóng, chắc chắn là dì Trương đã thường xuyên lau chùi cho nó, nếu không, chắc chắn bên trên đã được phủ một lớp bụi dày rồi.

Bên cạnh có một chiếc ghế dài, Mộc Phi ấn vai cô ngồi xuống ghế, bản thân anh cũng ngồi xuống.

Anh hỏi: "Cô muốn nghe bài gì?"

Hai mắt Tình Xuyên sáng rỡ: "Anh thật sự muốn đàn cho tôi nghe sao?"

"Sao vậy? Không muốn nghe?" Anh nhướng mày hỏi lại cô.

Cô lập tức lắc đầu: "Đâu có, tôi muốn nghe mà." Cô suy nghĩ một lát: "Vậy... anh đàn bài "fake love" đi!"

Mộc Phi cau mày: "Fake love?" Anh dứt khoát nói: "Không biết đàn."

Tình Xuyên chớp chớp mắt, ngơ ngác nhìn anh, không hiết đàn thì không biết đàn, cô không hiểu tại sao anh lại phản ứng dữ dội như vậy.

"Thế... tùy anh." Cô nói.

hằng nguyễn

Mộc Phi mỉm cười: "Được, vậy cô đoán xem đây là bài gì."

Tiếng nhạc bắt đầu vang lên, âm thanh vô cùng êm tai.

Phần dạo đầu, Tình Xuyên vẫn chưa nhận ra là bài gì nhưng về sau, càng nghe lại càng cảm thấy quen.

Cô suy nghĩ một lúc, lại nghĩ ra được gì đó, cô nói: "Golden hour?"

Mộc Phi gật đầu: "Ừm."

"I was all alone with the love of my life

She's got glitter for skin

My radiant beam in the night

I don't need no light to see you

Shine

It's your golden hour (oh)

You slow down time

In your golden hour (oh)"

Tình Xuyên khẽ hát theo tiếng nhạc du dương, anh đàn, em hát, vô cùng ăn ý, cứ như anh và cô thật sự là một đôi vợ chồng hạnh phúc như bao người.

Không có liên hôn, không có ràng buộc mà là tự nguyện, chỉ có anh và cô, tình yêu của hai người.

Nhưng những điều đó cũng chỉ là trong tưởng tượng, sự thật vẫn là sự thật, anh không yêu cô là thật, mà hiện tại... anh có chút rung động với cô cũng là thật.

Mộc Phi mỉm cười nhìn cô, trong đầu hiện ra hình ảnh gia đình ba người.

Nếu có thêm đứa con, anh sẽ dạy cho con đàn, còn cô thì ngồi kế bên cổ vũ. Đúng là một khung cảnh yên bình và đẹp đẽ.

Bởi vậy người ta mới nói, đẹp như mơ, không phải sao?